Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 18: Không Cảm Ơn Ta Sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:09:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng quát to của khiến gân xanh tay Tô Cẩm Bình nhảy lên vài cái! Nàng lặng lẽ nghiến răng, trong lòng thầm nhắc chính , đừng tức giận, là Hoàng đế, đừng tức giận với ! Sát thủ kỵ nhất là cáu giận, bình tĩnh, bình tĩnh!

“Hoàng thượng, nô tỳ sai , xin Hoàng thượng thứ tội!” Nét thẹn thùng mặt biến mất, bằng vẻ mặt cứng ngắc. Tên cẩu hoàng đế dễ quyến rũ chút nào! Rất thiếu đẳng cấp!

Biết sai á? Nhìn vẻ mặt của nàng, chút dáng vẻ nào của ?!

“Ha ha…” một tiếng khẽ vang lên, giọng nam t.ử dịu dàng như nước chảy đá, vô cùng êm tai: “Hoàng thượng, cung nữ tuy to gan một chút, nhưng cũng tội gì lớn, thần cầu xin cho nàng ?”

Đôi mắt tím nhướng lên, kinh ngạc liếc Thượng Quan Cẩn Duệ một cái. Dạ cầu xin cho nữ nhân , Thượng Quan Cẩn Duệ cũng cầu xin cho nàng, khiến khó hiểu, nữ nhân rốt cuộc điểm gì đáng để bảo vệ? Nàng căn bản khác gì một điên!

Tô Cẩm Bình , ngẩng đầu cảm kích nam t.ử áo lam một cái, mày kiếm, mắt sáng, môi phượng, mắt ý trong vắt, khoé môi dịu dàng cong lên, y phục màu xanh lam thuần khiết, thanh nhã, đeo đồ trang sức gì, nhưng thấy , trong đầu nàng bỗng hiện lên tám chữ: “khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc”! (quân tử, khiêm tốn, dịu dàng như ngọc)

Có điều, khoé môi cong cong … Nam nhân cũng hiền lành như vẻ ngoài của , nên hình dung thế nào nhỉ? Khẩu phật tâm xà ?

Mà Thượng Quan Cẩn Duệ khi gần khuôn mặt của Tô Cẩm Bình cũng thoáng ngẩn ! Là nàng ? Hắn lùi về hai bước, trong mắt thoáng hiện lên một vẻ khiếp sợ và phức tạp, nhanh đến mức bắt kịp!

vẻ khác lạ của đương nhiên thoát khỏi mắt Tô Cẩm Bình. Hay nam nhân quen với Tô Cẩm Bình?

Hoàng Phủ Hoài Hàn nhíu đôi mày rậm, cũng kinh ngạc : “Ái khanh nàng ?”

Thượng Quan Cẩn Duệ , cố đè cảm giác khác lạ xuống, khẽ một tiếng: “Hoàng thượng, ngài cũng nàng là Tô Cẩm Bình, con gái Thừa tướng, đương nhiên là nuôi trong khuê phòng, hạ quan thể gặp . Có điều, hạ quan cảm thấy dáng vẻ của vị cô nương quen thôi!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn tin lời . Thượng Quan Cẩn Duệ hai mươi tuổi Tể tướng, Thừa tướng bốn năm, cho tới giờ đều là lòng thâm sâu, hôm nay là đầu tiên thấy thất lễ! Ánh mắt Tô Cẩm Bình lập tức cũng thâm ý hơn.

Nhìn ánh mắt kỳ quái của Hoàng Phủ Hoài Hàn, khoé miệng Tô Cẩm Bình khẽ co rút, cần dùng ánh mắt ‘phát hiện gian tình’ để nàng ? Nàng vô tội, hả?

“Nếu tả tướng cầu xin cho ngươi, trẫm tạm tha ngươi một !” Hắn hừ lạnh, nghiến răng nghiến lợi .

Tô Cẩm Bình thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng vẻ ơn: “Tạ bệ hạ khai ân, nô tỳ cáo lui!” Con nó, đúng là tên cẩu hoàng đế thưởng thức!

Nàng vô cùng oán hận về, sắc mặt cực kỳ khó coi! Ba lượng bạc của nàng, lãng phí! Lãng phí hết ! Hu hu hu…

Thượng Quan Cẩn Duệ kinh ngạc theo bóng nàng, một lúc lâu , Hoàng Phủ Hoài Hàn mới lạnh giọng : “Nếu ái khanh coi trọng nữ nhân , trẫm ban nàng cho ngươi cũng !” Thượng Quan Cẩn Duệ, ngươi cũng nhược điểm ?

“Tạ ơn ý của Hoàng thượng, thần chỉ cảm thấy cô gái kỳ quái thôi, cũng ý gì với nàng!” Dung nhan phong thần tuấn lãng khẽ nở một nụ khiến cảm thấy ấm áp như gió xuân.

Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng mắt nhưng phát hiện sơ hở gì khác, đành gật đầu, tiếp tục bước .

Thượng Quan Cẩn Duệ thản nhiên theo , một lời, mặt cũng vẻ gì kỳ lạ, điều, bàn tay giấu trong tay áo rộng thùng thình ướt đẫm mồ hôi…

Nửa đêm, vốn nên ngủ say, bỗng mở to đôi mắt phượng! Nàng dậy, mặc quần áo t.ử tế, về hướng Lê viên. Nàng quan sát qua, nơi phòng thủ yếu nhất trong hoàng cung là Lê viên. Trên cơ bản đều tới gần, như , đương nhiên cũng là nơi nhất để nàng luyện công!

Đến cổ đại vài ngày, nếu tiếp tục lười biếng, sẽ chỉ tạo cơ hội cho khác ức hiếp!

“Bách Lý Kinh Hồng! Ngươi cho rằng ngươi là ai, bản công chúa coi trọng ngươi là phúc khí của ngươi. Một tên mù, còn cho rằng gì đặc biệt hơn ?” Vừa bước Lê viên, nàng liền thấy tiếng quát .

Đôi lông mày thanh tú nhíu , Bách Lý Kinh Hồng ? Trong thiên hạ , thể xứng với cái tên đó, e là chỉ thôi! Lại thấy hai tiếng “tên mù”, nàng liền xác định là ! Có gây phiền phức cho ? Nghĩ , nàng chạy như bay, vội vàng lao trong sân Lê viên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-18-khong-cam-on-ta-sao.html.]

Sau khi nấp gốc cây lê, nàng kinh ngạc, nàng quan tâm đến chuyện của gì?

“Nói xong ? Nếu xong, mời về.” Giọng trong trẻo lạnh lùng, là tức giận cảm xúc gì khác. Rõ ràng là những lời mà Hoàng Phủ Dung Nhạc ảnh hưởng gì đến .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nàng sang bên đó. Đã là thứ ba thấy nam nhân , nhưng trong nháy mắt thấy , nàng vẫn cảm giác như ngừng thở. Hắn mặc một bộ xiêm y màu trắng, im lặng , như một làn sương khói mỏng vây quanh, ngăn cách và trần thế. Bạch y xuất trần, đến hôm nay nàng hiểu , cái gì gọi là bạch y xuất trần!

“Người!!!” Hoàng Phủ Dung Nhạc oán hận chỉ , “Bách Lý Kinh Hồng, ngươi dám chà đạp lên chân tình của bản công chúa như thế, , lắm!!! Người , giáo huấn một trận cho bản công chúa!”

Vừa dứt lời, thị vệ đằng Hoàng Phủ Dung Nhạc liền tiến lên.

Đôi mắt màu bạc sáng lên ánh trăng, bóng đêm quá mờ ảo, ai thấy sát ý và châm biếm chợt loé qua đáy mắt ! Dưới tay áo bào rộng thùng thình, bàn tay thon dài nắm chặt thành quyền, cuối cùng buông . Hiện giờ, vẫn thời điểm phản kích…

“Bốp!” Một quyền lao đến, đập gương mặt như tiên nhân .

Tô Cẩm Bình ngẩn , đúng là ngờ hề chống cự! Tay thị vệ đang định tay tiếp, ngay khi nắm tay chỉ cách mặt một tấc, thì gã “A!” một tiếng thét chói tai, lòng bàn tay một nhánh cây cắm , găm sâu trong thịt, dòng m.á.u đỏ tươi phun như suối.

“Ai?” Giọng chói tai của Hoàng Phủ Dung Nhạc vang lên, hoảng hốt quanh bốn phía.

Nhìn một lúc lâu, nhưng thấy ai cả, một cơn gió lạnh thổi qua khiến nổi da gà! Khuôn mặt xinh của Hoàng Phủ Dung Nhạc trắng bệch !

Cung nữ phía run : “Công chúa, chúng về ? Đã muộn lắm , chừng còn thứ gì sạch sẽ!!!”

Vừa dứt lời, sắc mặt của Hoàng Phủ Dung Nhạc càng khó coi hơn: “Cẩu nô tài! Nói hươu vượn cái gì?!”

“Nô tỳ đáng c.h.ế.t! Nô tỳ đáng c.h.ế.t!” Cung nữ vội quỳ sụp xuống, liều mạng dập đầu.

Hoàng Phủ Dung Nhạc hừ lạnh một tiếng, cũng cảm thấy lo lắng, dù ả cũng lén Hoàng tới đây, đàng hoàng gì, đành oán hận : “Bách Lý Kinh Hồng, quá dễ dàng cho ngươi ! Chúng !”

“Vâng!” Cả đám chậm rãi rời .

Bàn tay thon dài đưa lên lau vết m.á.u bên môi, xoay định về phòng, lưng một tiếng trong trẻo truyền đến: “Sao? Không cảm ơn ?” Đây đúng là do nàng quá sơ suất, kịp nhớ thấy. Đã thấy thì thể chống cự ?

Mà nàng, từ đến giờ đều thích xen chuyện khác. Nàng tay, là vì trong nháy mắt đó, qua hình ảnh của , nàng như thấy chính năm ? Có điều, nhận ân tình của , mà một tiếng cảm ơn cũng ?

***

Hết chương 018.

***

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...