Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 18:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sang đến phòng Bách Lý Kinh Hồng ở bên cạnh, lúc đang bên bàn, tấm bản đồ mở rộng mặt , hai lướt một vòng bản đồ, cuối cùng dừng ở một vị trí, Hồ Lô cốc! Từ Nam Nhạc đến Bắc Minh hàng trăm nghìn con đường, nhưng dù theo đường nào thì cuối cùng vẫn qua Hồ Lô cốc! Mà đêm nay, mục tiêu của bọn họ, chính là Mộ Dung Phong ‘ c.h.ế.t’ !

Mộ Dung Phong thể thi đỗ Trạng Nguyên, hơn nữa còn võ công siêu phàm, nếu hộc m.á.u vì thánh chỉ của Hoàng đế đả kích thì còn thể, nhưng bệnh đến mức hấp hối sống , thì khiến nghi ngờ. Mấy ngày Tô Cẩm Bình cũng nghi hoặc, nhưng chỉ nghĩ rằng vì quá đa nghi mà suy nghĩ nhiều nên mới truy đến cùng. Hôm qua tổ chức tang lễ cho lợn tuy thành công chọc ‘tức c.h.ế.t’ Mộ Dung Phong, điều bọn họ càng thấy nghi ngờ hơn. Nếu như Mộ Dung Phong thật sự c.h.ế.t vì tức giận, cho Mộ Dung Việt giận đến ngất xỉu, thì hiện giờ mấy của Mộ Dung gia, đặc biệt là Mộ Dung Hạo tính tình dữ dằn cùng với Mộ Dung Song thích c.ắ.n khắp nơi, chắc chắn ầm ĩ lên từ lâu , thể bình tĩnh như thế ?

Còn Vân Lam, bước cửa thành quả phụ, chỉ riêng điểm thôi Mộ Dung gia chắc chắn cũng sẽ thể nào thừa nhận nàng là dâu Mộ Dung gia, nhất định sẽ nàng trời sinh mệnh khắc phu nên mới khắc c.h.ế.t con , thế nhưng, lạ kỳ , ngay cả mắng mà Mộ Dung gia cũng mắng Vân Lam lấy một câu, giống như nàng chỉ là quan trọng, cũng chẳng lời nào mà để nàng bước cửa phủ Trấn quốc công. Tất cả những điều đều như với họ một tin tức: Mộ Dung Phong vẫn còn sống.

Chuyện khả năng là do Mộ Dung gia tương kế tựu kế, mà mục đích duy nhất khiến bọn họ như , chính là để cái tên Mộ Dung Phong vĩnh viễn thoát ly quan hệ với Nam Nhạc và Mộ Dung gia, như đương nhiên cũng thoát thánh chỉ của Hoàng đế Nam Nhạc. lúc Mộ Dung Phong cũng lộ mặt nhiều, cho nên thể để mai danh ẩn tích ở Nam Nhạc đó thi lấy công danh, sống một cuộc sống khác . Vì , chỉ một cách giải thích cho hành động của Mộ Dung gia, là khiến rời khỏi Nam Nhạc, kiếm tiền đồ ở một nước khác. Mà tới một nước mà gì cả, đương nhiên thể bằng việc đến nước của biểu . Không Quân Lâm Uyên đang thống trị Bắc Minh ?

“Tuyến tình báo truyền tin về, là khả năng đêm nay sẽ xuất phát. Mộ dung gia đóng kín quan tài, nhưng bên trong đổi.” Bách Lý Kinh Hồng lãnh đạm .

Tô Cẩm Bình gật đầu vẻ hiểu, đó : “Vậy chúng còn chờ gì nữa. Đi thôi, tự tay dạy dỗ bọn chúng một bài học!” Nói xong, nàng liền nhảy qua cửa sổ ngoài, Bách Lý Kinh Hồng giật một chút đó khẽ bám theo .

Trên quan đạo, thanh niên xiêm y trắng cưỡi con ngựa chạy nghìn dặm, roi ngựa vung cao, quất mạnh m.ô.n.g ngực, mái tóc đen bay bay tạo thành một đường thẳng tắp trung, giống như đang chạy trốn gì đó. Sau lưng , một tên tùy tùng cũng đang sức quất roi ngựa đuổi kịp phía , thấy cách càng ngày càng xa, tên tùy tùng nhịn nữa liền kêu lên: “Công tử, chúng khỏi kinh thành , còn vội vàng chạy trốn như gì ạ?”

Mọi trong thiên hạ đều nghĩ công t.ử c.h.ế.t, cho nên cũng sẽ ai chú ý đến ‘ c.h.ế.t’ nữa, nếu thì còn vội vàng gì chứ?

Mộ Dung Phong , động tác tay chậm hơn một chút, cũng cảm thấy đối phương đúng. , cứ dự cảm , giống như sắp xảy chuyện gì , chỉ là nghĩ nguyên nhân. Cảm giác kỳ dị cũng khiến tim cảm thấy vô cùng buồn bực, lời của tên tùy tùng khiến yên tâm hơn một chút, đúng thế, hiện giờ đều nghĩ c.h.ế.t , còn gì sợ chứ? Nghĩ , còn quất ngựa điên cuồng nữa mà chậm hẳn , tiếng vó ngựa lốp cốp lốp cốp vang lên. Nhìn khu vực mặt, tên tùy tùng cảm thấy kinh khủng, liền cất tiếng hỏi: “Công tử, chúng đang ở ?”

“Đến Hồ Lô cốc .” Đi qua Hồ Lô cốc, thêm mười dặm nữa là thể đến Bắc Minh. Mẫu thư gửi cho dì, nhưng thấy dì hồi âm, điều biểu gửi mật thư tới rằng thông minh như , thể nghĩ cách Kim Thiền thoát xác đúng là cũng chút bản lĩnh nên sẽ để cho vị trí Lễ Bộ thượng thư. Chỉ cần rời khỏi Nam Nhạc là thể bắt đầu nữa, thể vùng dậy sự che chở của biểu . Với tài năng của , ở một tầm cao mới cũng thể. Còn về ả Tô Cẩm Bình hại đến nông nỗi , đương nhiên cũng sẽ báo đáp trọn vẹn ơn tình của nàng, quân t.ử báo thù mười năm muộn!

“Đến khách điếm tiếp theo, chúng tìm chỗ nghỉ ngơi một chút, gột rửa bụi bặm đường trường.” Mộ Dung Phong đưa tay day day mi tâm, . Gương mặt vẫn tuấn tú như xưa, còn thấy chút vẻ bệnh hoạn nào như ngày đại hôn nữa, chỉ thoáng chút mệt mỏi thôi.

Tùy tùng đáp: “Vâng, công tử!”

“Mộ Dung công t.ử nhã hứng thật, tiện đường dạo thanh lâu để vơi bớt cảm giác cô đơn trong lòng ?” Trong bóng đêm, một giọng đàn ông đầy vẻ giễu cợt vang lên cùng với tiếng gió thê lương khiến cảm thấy vô cùng kinh khủng.

Mộ Dung Phong ngẩn , ánh mắt phòng quét xung quanh: “Là ai? Đi cho bản công tử!”

Hắn dứt lời, những cây đuốc lập tức rực sáng bốn phía, ngọn lửa màu vỏ quít như chiếu sáng đến nửa bầu trời đêm, giống như một ngòi nổ phá tan đêm tối, sáng rọi cả con đường phía , nhưng với Mộ Dung Phong thì điều chẳng khác nào một tia sét đ.á.n.h giữa trời quang!

Hắn đưa mắt về phía phát tiếng .

Phong mặc y phục màu đen bên cạnh lối Hồ Lô cốc, tươi Mộ Dung Phong: “Là bản đại gia!”

Phong, đương nhiên nhận , xuất hiện trong hôn lễ của đêm qua, hơn nữa, còn là tới để phá hoại! Hắn là của Bách Lý Kinh Hồng, … tức là Bách Lý Kinh Hồng còn sống ?! Như , Tô Cẩm Bình hẳn cũng còn sống?!

Khi còn đang mải suy nghĩ, giọng nữ trong trẻo liền vang lên: “ là vất vả cho Mộ Dung công tử, ngay cả chiêu giả c.h.ế.t mà cũng nghĩ , tiểu nữ bội phục!” Vừa dứt lời, Tô Cẩm Bình xuất hiện ngay nơi mà Phong , bên cạnh nàng còn Bách Lý Kinh Hồng. Phong tự giác lùi ở phía .

“Tô Cẩm Bình, ngươi gì?” Ánh mắt đầy vẻ đề phòng, vì là bí mật trốn nên phụ đại nhân sắp xếp nhiều bảo vệ , chỉ một tùy tùng và mười tên ám vệ lẳng lặng bám theo. hiện giờ so với bên phía họ, thì rõ ràng là bằng đến một nửa.

Nàng cong môi gian tà: “Mộ Dung Đại công t.ử nghĩ gì? Chẳng lẽ hơn nửa đêm dẫn bao nhiêu đến đây vây ngươi để cướp ngươi về áp trại phu quân ?”

Nghe nàng , bốn phía đều vang lên những âm thanh khe khẽ như buồn dám . Bách Lý Kinh Hồng vẫn lãnh đạm bên cạnh Tô Cẩm Bình, một lúc lâu cũng mở miệng gì, ánh mắt Mộ Dung Phong bình thản, bình thản như đang một c.h.ế.t, hoặc là một kẻ sắp c.h.ế.t…

Trên mặt Mộ Dung Phong như xuất hiện vết rạn, trong lòng chút khiếp sợ nhưng cảm giác phẫn nộ còn nhiều hơn. Hắn dồn ép tới nước mà đối phương vẫn bám theo chịu buông tha: “Các ngươi nghĩ cho kỹ, nếu g.i.ế.c , tuy lưới trời thưa nhưng các ngươi cho rằng thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật ?”

Tô Cẩm Bình phì thành tiếng, nếu mấy lời ở thế kỷ 21 thì còn chút đáng tin, nhưng đây là cổ đại nhân quyền, câu rõ ràng chỉ giống như một câu đùa với trẻ con mà thôi: “Mộ Dung đại công tử, hình như ngươi quên mất một chuyện quan trọng, Mộ Dung Phong c.h.ế.t . Cho nên, dù g.i.ế.c ngươi chẳng qua cũng chỉ là xử lý một t.h.i t.h.ể đột nhiên vùng dậy thôi, liên quan gì đến lưới trời chứ?”

Mộ Dung Phong thể tưởng tượng kế sách mà lao tâm khổ tứ nghĩ , hiện giờ thành con đường cùng dồn chỗ c.h.ế.t chứ? Hắn mang theo tia hy vọng cuối cùng hướng về phía Bách Lý Kinh Hồng: “Tam hoàng t.ử điện hạ, những đều là của ngài, xin ngài cân nhắc thật kỹ, nếu ngài thả , thể cam đoan Mộ Dung gia sẽ trở thành Thiên lôi của ngài, chỉ đ.á.n.h đó. Có sự hậu thuẫn của Mộ Dung gia, con đường đoạt vị của ngài chắc chắn sẽ thuận lợi hơn nhiều!”

Những lời nhè nhẹ bay lên trung, thể , đối với một vị Hoàng tử, sự tương trợ của Mộ Dung gia chắc chắn sẽ khác gì hổ thêm cánh. Tuy hiện giờ Mộ Dung gia còn mạnh như , nhưng cơ nghiệp trăm năm cũng dễ dàng lay chuyển. Chỉ tha cho một nhưng đối phương thể thỏa mãn điều kiện vô cùng cám dỗ như , dù thế nào thì sự trao đổi cũng lời. Mộ Dung Phong tự tin rằng Bách Lý Kinh Hồng sẽ đồng ý với điều kiện của ! Phụ nữ, đều là thứ động vật cảm tính, dễ hành động theo tình cảm, cho nên, nếu mấy câu với Tô Cẩm Bình, tin rằng khi xong, Tô Cẩm Bình thậm chí còn chẳng nhíu mày, kiên quyết lấy mạng . Vì mới thẳng với Bách Lý Kinh Hồng, chỉ đàn ông mới hiểu cách cân nhắc chuyện lớn, cân nhắc xem thế nào mới là nhất với , thế nào mới thể đạt lợi ích lớn nhất.

Ai ngờ, ngoài dự đoán của , một giọng êm tai như tiếng của trời cao vang lên, nhưng những lời khiến lòng lạnh lẽo hơn cả tiếng chuông gọi hồn từ địa ngục truyền tới: “Đắc tội phụ nữ của bản cung, c.h.ế.t!” Giọng nhạt, hầu như chút cảm xúc nào, nhưng mang theo sự kiên định thể thương lượng . Đắc tội với phụ nữ của , chỉ một con đường duy nhất, đó là — c.h.ế.t, đường thoát!

Mộ Dung Phong khẽ nhíu mày, thật sự ngờ Bách Lý Kinh Hồng thể từ chối điều kiện như , điên !!! Nhìn mấy sườn núi, rốt cuộc cũng hiểu cảm giác bất an yên lòng ngày hôm nay là vì , xem lành ít dữ nhiều.

Tô Cẩm Bình Bách Lý Kinh Hồng, cũng nghĩ hôm nay thể một câu đầy tình cảm như thế. Thấy nàng như , ngẩn một chút, nhớ đến câu , trong mắt khỏi lộ nụ , thẳng thắn Tô Cẩm Bình cho đến khi Tô Cẩm Bình mất tự nhiên , giọng thanh lãnh của vang lên: “Là… đắc tội nương t.ử của bản cung, c.h.ế.t!!! ?” Nói xong, sắc mặt cũng ửng hồng.

Quả nhiên, , nét mặt của Tô Cẩm Bình càng lúng túng hơn, thầm nghiến răng, hổ bực bội lườm một cái. c.h.ế.t mà, bây giờ bọn họ còn thành , bừa bãi mặt như thế, cảm giác đúng là… kỳ quái…

Khóe môi run lên, từng đàn quạ đen bay qua gáy, thời điểm mà hai còn tâm trạng tán tỉnh ? Mộ Dung Phong cảm thấy đang hạ nhục!

Tô Cẩm Bình trấn tĩnh cảm xúc, vẻ bình tĩnh với Phong: “Bắt hết ám vệ xử lý , giữa đường lẻn về mật báo, để nảy sinh mấy chuyện râu ria .”

“Vâng!” Vừa dứt lời, Phong và Diệt , đó đồng thời lấy cung tên từ bên cạnh sang, b.ắ.n .

Mấy tiếng “soạt soạt soạt” vang lên, đó là tiếng cơ thể rơi xuống đất.

Chín hắc y nhân ngã xuống từ trung, còn một kẻ chạy thoát, Phong đang định đuổi theo, nhưng Tô Cẩm Bình nhanh tay rút chủy thủ bên hông , giơ tay phóng . Chủy thủ bay một đường thẳng tắp về phía hắc y nhân đang chạy trốn . “Phụt…” y phun một ngụm m.á.u tươi, hắc y nhân cuối cùng cũng rơi từ cao xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-18-2.html.]

Phong và Diệt kinh ngạc trợn trừng mắt, bảo ngày ở trong địa đạo nàng thể phủ nhận thực lực của họ chút nể nang. Từ cách xa như , cần mượn lực bên ngoài mà thể phóng chủy thủ qua đó, sức sát thương mạnh đến mức nào chứ?!

Mộ Dung Phong cố gắng trấn tĩnh , đó với Tô Cẩm Bình: “Tô Cẩm Bình, và ngươi thù oán, suy cho cùng cũng chỉ tiểu đắc tội ngươi, ngươi cần gì gây khó dễ cho chứ?”

“Nếu Mộ Dung công t.ử chấp nhận cởi hết y phục , ăn xuân dược, đó tự múa may ở đây, bản cô nương sẽ tha cho ngươi! Ngươi thấy thế nào?” Tô Cẩm Bình vô cùng phóng túng.

Mộ Dung Phong ngẩn , lúc mới thì đối phương rõ âm mưu của từ lâu, điều… “Không kế hoạch đó thành công ?”

“Nếu thành công, thì hiện giờ c.h.ế.t là mới đúng, ? mà, hiện giờ Mộ Dung công t.ử c.h.ế.t cũng hề oan uổng gì, nếu ngày đó thật sự trúng kế của ngươi thì mới là c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng!” Tô Cẩm Bình lạnh lùng châm biếm , đó đợi tiếp, “Mộ Dung đại công tử, ngươi tự chọn , ăn xuân d.ư.ợ.c để múa, là…”

Mộ Dung Phong trừng mắt hung dữ Tô Cẩm Bình một lúc lâu mới nghiến răng : “Sĩ thể c.h.ế.t, thể nhục!” Dứt lời, rút kiếm bên hông định tự sát, nhưng Tô Cẩm Bình chợt lao như tên b.ắ.n đoạt lấy kiếm của , dùng tốc độ nhanh như chớp bổ một chưởng cổ !

“Bốp” một tiếng, Mộ Dung Phong ngất xỉu, tên tùy tùng bên cạnh c.ắ.n răng lao về phía Tô Cẩm Bình: “Buông công t.ử nhà , liều mạng với ngươi…”

Nàng ngoắc mũi chân, cây kiếm của Mộ Dung Phong lập tức bay lên, nhắm thẳng n.g.ự.c tên tùy tùng , một chiêu chí mạng!

Phong hiểu, hỏi: “Cô nương, chúng mất bao nhiêu công sức mới bắt , bây giờ ngài …”

“Ngày thao luyện của kỵ binh kinh thành là ngày nào?” Nàng đáp mà hỏi ngược .

“Bảy ngày nữa ạ.” Nàng hỏi chuyện gì?

Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu: “Ừ, ngươi nghĩ, nếu đột nhiên Mộ Dung Hạo dẫn kỵ binh của bao vây diệt trừ phủ Thất hoàng tử, thì sẽ hậu quả gì?”

Phong ngẩn : “Tự ý sử dụng binh mã của Hoàng gia là tội c.h.ế.t, Mộ Dung Hạo thể mấy chuyện đó ?”

“Vậy, nếu ?” Nàng cúi đầu liếc Mộ Dung Phong một cái, ánh mắt đầy ý .

Phong chợt hiểu : “Cô nương quá tài giỏi, thuộc hạ bái phục!”

“Ném t.h.i t.h.ể tùy tùng đến cửa lớn phủ Trấn quốc công, nhớ ngụy tạo thành tình trạng thật bi t.h.ả.m như gã mất hết sức lực mới thể bò về , đó nắm tay gã xuống đất mấy chữ Thất hoàng tử.” Nhìn ch.ó c.ắ.n ch.ó mới là vui nhất!

Phong liền đưa tay hiệu, mấy tên tùy tùng liền bước tới khiêng gã , Tô Cẩm Bình bổ sung thêm: “Nhớ rõ, đừng bộ, chữ “Thất”, chữ “Hoàng” thì thêm một nét nữa là đủ .”

Nàng dứt lời, chỉ Phong và ngay cả trong mắt Bách Lý Kinh Hồng cũng lướt qua chút tán thưởng, nếu theo cách của Tô Cẩm Bình, dù quá trình xử lý việc đều thỏa kín kẽ, nhưng của phủ Trấn quốc công vẫn sẽ nửa tin nửa ngờ. Có điều, nếu như đủ hết, thì thể chứng minh là tên tùy tùng thực sự còn sức nữa nên mới xong, nhưng chỉ cần là chút đầu óc, đều đoán đó là do Thất hoàng t.ử , hơn nữa, xuất phát từ sự thỏa mãn vì ‘đoán’ hung thủ là ai nên cũng sẽ tin tưởng hơn. Chi tiết , chỉ chỉ nắm chắc bản năng sinh lý của con cái c.h.ế.t, mà còn phán đoán chính xác tâm lý của trong phủ Trấn quốc công, thể cao tay !!!

Hiện giờ, ánh mắt của mấy Phong Tô Cẩm Bình càng cung kính hơn.

“Bắt Mộ Dung Phong về giam !” Bước tiếp theo, chính là bộ phủ Mộ Dung c.h.ế.t vì Mộ Dung Phong, chỉ cho Mộ Dung Hạo đưa binh vây phủ Thất hoàng t.ử thì đủ ?

“Như thế dễ dàng cho quá ?” Giọng thanh lãnh như trăng vang lên, đôi mắt sáng cũng lạnh .

Tô Cẩm Bình lạnh: “Đương nhiên là , c.h.ặ.t t.a.y , dùng băng giữ cẩn thận, chờ đến lúc phủ Trấn quốc công và phủ Thất hoàng t.ử xung đột mãnh liệt nhất thì gửi tới phủ Trấn quốc công!” Nàng sẽ cho bất cứ kẻ nào của Mộ Dung gia sống yên , đây là cái giá đắt mà bọn họ trả vì cướp Thiển Ức của nàng !

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Hoàng cung Bắc Minh, Quân Lâm Uyên mặc trường bào màu ánh trăng cửa đại điện, gương mặt xinh đến mức gây áp lực cho khác, nốt ruồi son ở mi tâm càng những đóa hoa xung quanh như ảm đạm nhiều.

lúc , Thừa tướng Bắc Minh tới mặt , hành lễ xong liền lên tiếng: “Hoàng thượng, chuyện hợp tác với Đông Lăng xử lý xong.”

“Ừ!” Lên tiếng xong, lên bầu trời mờ ảo, bỗng nhiên, bàn tay trắng nõn đưa lên che miệng ho khan vài tiếng.

Thừa tướng thầm hít sâu một : “Hoàng thượng, ngài chú ý giữ gìn sức khỏe! Ngày mai biểu Mộ Dung Phong của ngài sẽ tới, cần cựu thần phân phó hạ nhân sắp xếp tiệc tẩy trần cho ạ?”

“Không cần.” Giọng dịu dàng mang thêm ba phần lạnh lùng vang lên, nốt ruồi son ở mi tâm đỏ rực, đôi môi mỏng nhếch lên lạnh: “Đến Bắc Minh ? Hắn quá coi thường Bách Lý Kinh Hồng. Nếu đến đây thật thì trẫm mới cảm thấy lạ!” Hắn đồng ý, chẳng qua là vì dẫn Mộ Dung Phong khỏi phủ sớm hơn một chút, đẩy mạng trong tay Bách Lý Kinh Hồng thôi. Nguyên nhân … Ha ha…

Nhìn về phía Nam Nhạc, thầm thở dài, Bách Lý Kinh Hồng đúng là một đối thủ đáng để đối đầu, thật sự chờ đợi ngày mà bọn họ đối mặt với . Còn về Tô Cẩm Bình hiện giờ vẫn đang ở Nam Nhạc , một ngày nào đó cũng sẽ rơi trong tay , đến lúc đó, chắc chắn nàng sẽ sống bằng c.h.ế.t!!!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...