Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 17:: Bệnh Dịch Bùng Phát
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm vô cùng đau khổ, ngờ tình huống nàng đồng ý, mà tên cũng thể cái việc tàn nhẫn như thế !
Nàng nghiến răng nghiến lợi : “Bách Lý Kinh Hồng, thật là con !”
Lời nàng , đương nhiên lời đáp , là một đàn ông thông minh, lúc nào nên , lúc nào nên mới .
Nam Cung Cẩm lỳ giường, che hoa cúc của , lệ rơi đầy mặt! Mẹ kiếp, việc còn đau hơn đầu tiên chuyện nữa, việc thực sự là mạng mà!
“Đau như ?” Hắn nhớ nhẹ mà.
“Hay là để cầm một quả dưa chuột đ.â.m thử hoa cúc của xem nhé? Nhất định thể cảm thụ rõ ràng!” Mẹ kiếp, thật sự là mây gió đổi chiều, ở Tây Võ, nàng chọc hoa cúc của Mộ Dung Thiên Thu, hôm nay đến lượt nàng khác chọc!
À, chuyện thì cần . Hắn cảm xúc gì với dưa chuột cả.
Nam Cung Cẩm lời nào, đầu tiếp tục . Trong lòng oán hận bản vô hạn, hôm qua ăn đồ gì mà khó tiêu hóa một chút, mà tại thời điểm mấu chốt hôm nay nghĩ mà ị, để khó chịu một cái, hơn ! Từng cơn co rút đau đớn, đau đến mất cảm giác, nàng vuốt nước mắt : “Phía với phía thì gì khác ?”
Đương nhiên, thấy đáp lời. Thực đằng chặt, nhưng dám .
Thấy lời nào, Nam Cung Cẩm mặt dày tiếp: “Có cảm thấy rõ ràng là còn chặt hơn so với đầu tiên chuyện với bà đây ?”
Khóe miệng giật một cái, cũng ngại ngùng vì sự thẳng thắn của nàng, nhưng quả thật chính là như thế, cho nên thành thật gật nhẹ đầu. Một giây , Nam Cung Cẩm bỗng gào lên: “Vậy tự dùng tay giải quyết , chặt thì bóp mạnh hơn một chút là !”
“…” Nàng còn là đàn bà ? Lời như thế, đến là đàn ông còn nên lời.
Nam Cung Cẩm từ giường lên, ngoài, nhấc chân lên thì bắt lấy cổ chân, ngã thẳng , da thịt dán sát . Trong nháy mắt đó, Nam Cung Cẩm cũng cảm thấy tên Tiểu Cầm Thú tên cầm thú nào đó đang kêu gào, cho nên nàng đành ngoan ngoãn im, dám động đậy, kinh nghiệm nàng , càng động đậy càng thảm.
“Đi đó?” Giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên đầu nàng.
Khuôn mặt Nam Cung Cẩm vặn vẹo, nàng : “Đi đến một nơi nào đó thấy !” thế, nàng chỗ nào thấy tên cầm thú .
“Thật xin .” Hắn thành thật xin , cũng hôm qua bản quá đáng quá, tuy bản oan uổng, cảm thấy oan ức, mới xúc động mà thế, nhưng tình trạng của nàng, cũng hiểu tình trạng của nàng giống bình thường, là đang đau.
“Chàng cho rằng xin là xong việc ?” Nam Cung Cẩm với ánh mắt sắc lạnh, lửa giận bùng lên trong lòng.
Hắn dừng , trong đôi mắt như trăng sáng hiện lên vẻ suy nghĩ, đó chậm rãi : “Thế vi phu một nữa, phía , chứ?”
“Được cái đầu !” Nàng lưu tình chút nào mà c.h.ử.i ầm lên.
đúng lúc , tiếng gõ cửa vang lên, giờ thì dậy . Nam Cung Cẩm mặc quần áo thật nhanh, còn quên đạp một cái. Cú đạp mạnh, biểu lộ đầy đủ nội tâm đang oán hận của nàng.
Mà tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, giọng Hiên Viên Dĩ Mạch vang lên: “Hoàng thượng, Hoàng hậu, xảy chuyện lớn !”
“Biết ! Biết !” Còn chuyện gì lớn hơn việc nàng chọc phía đ.â.m phía nữa chứ? Nam Cung Cẩm oán thầm trong lòng.
Hiên Viên Dĩ Mạch là phân tấc, nàng rõ chuyện gì xảy bên trong, nhưng vẫn gõ cửa, rõ ràng là chuyện lớn. Bách Lý Kinh Hồng cũng dậy mặc quần áo, đầy vết đỏ, thậm chí còn cả tơ máu. Rõ ràng, trận kịch chiến , nàng đau hoa cúc thì cũng chịu đau đớn ít.
Ánh mắt của vô cùng ai oán, Nam Cung Cẩm, vẻ như nghĩ là đối phương thấy tổn thương nhẹ mà tha thứ cho “sai lầm” của , nhưng Nam Cung Cẩm chỉ hừ lạnh một tiếng: “Tự tự chịu!”
Nàng mặc xong quần áo, khoanh tay ngực, , bộ dạng như thể Tướng quân đang kiểm duyệt binh sĩ, vô cùng kiên nhẫn : “Nhanh lên một chút!”
Bách Lý Kinh Hồng cũng lời, động tác nhanh hơn ít. Nam Cung Cẩm thấy động tác mặc quần áo của con hàng ưu nhã, khi mặc xong một bộ áo mũ chỉnh tề, bộ dạng công t.ử tuyệt thế, thì trong lòng hiện lên bốn chữ vô cùng lớn, để đ.á.n.h giá - mặt thú!
Thấy mặc xong, nàng nhanh chân tới cửa, nhưng mới bước một bước thì mồm miệng méo xệch, lúc ở giường cảm thấy, giờ bước xuống một cái, mới thấy đau quá! Nếu đang ở đây, Dĩ Mạch ở ngoài thì nàng thật sự lấy tay che đ.í.t mà nhảy dựng lên.
Thấy bước chân của nàng như thế, thêm khuôn mặt run rẩy, bỗng nhiên hiểu , giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng chậm rãi vang lên: “Nàng .” Nói xong, liền nhanh chân mở cửa.
Nhìn bộ dạng thoải mái khỏe mạnh phởn chí của , trong lòng Nam Cung Cẩm là một trận nghiến răng nghiến lợi!
Cửa mở, một tên Tướng quân xuất hiện ở cửa, thấy Bách Lý Kinh Hồng, liền quỳ một chân xuống đất: “Khởi bẩm Hoàng thượng, xảy chuyện lớn! Mạt tướng phát hiện một binh sĩ trạng thái bình thường, chúng yên tâm, nên tìm đại phu khám bệnh, cuối cùng xác định là bệnh dịch hạch!”
“Cái gì?” Nam Cung Cẩm dám tin hô to, công tác đề phòng dịch bệnh nàng như thế, bệnh dịch hạch? Nghĩ thế, nên nhanh chóng bước qua, nhưng mới bước hai bước thì lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ xuống. Hắn vội vươn tay đỡ nàng, cũng nhẹ nhàng dùng lực một chút, kéo nàng về phía , để nàng khổ sở bước .
“Xác định đúng ?” Chuyện thể xảy ? Nàng đề phòng nghiêm mật như thế, thể xảy dịch dịch hạch, chuyện quá hoang đường!
Tên Tướng quân mặt ngưng trọng gật đầu: “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, xác định rõ ràng. Mà vô cùng nghiêm trọng!”
Đôi mắt của Bách Lý Kinh Hồng cau , chợt hỏi: “Có phát hiện dấu hiệu bệnh dịch hạch bên Đông Lăng ?”
“Có, bên cũng phát hiện mấy , nhưng bọn phát hiện sớm, nên bùng phát thành dịch.” Thế nhưng bên phát hiện muộn một chút, cuối cùng sẽ phát triển thành dạng gì?
Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm hiểu rõ chuyện gì đang xảy , liếc một cái, đều thấy trong mắt vẻ kinh sợ. Xem bọn họ quá coi thường Hoàng Phủ Hoài Hàn!
Cuối cùng, Bách Lý Kinh Hồng hạ lệnh: “Truyền ý chỉ của trẫm, tìm kiếm khắp thành, tìm bằng những tên ẩn núp trong bóng tối và cả xác động vật nữa. Còn nữa, khi đoạt thành Lâm Truy, những , cũng kiểm tra từng một.”
“Dạ?” Tên Tướng quân sửng sốt một chút, thi thể? Khi bọn thành, tìm tòi khắp thành ? Những t.h.i t.h.ể đó đều gom bán cho Đông Lăng mà. cũng “” một tiếng là thất thố, vội quỳ xuống: “Hoàng thượng thứ tội, chỉ là do mạt tướng quá kinh ngạc. Cũng ý mạo phạm và chất vấn ý của Hoàng thượng.”
Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, hiệu chuyện gì. Nam Cung Cẩm , kiên nhẫn : “Dạ cái gì mà , thế mà còn hiểu ? Sao mà đúng lúc quân địch phát hiện bệnh dịch hạch lâu, chúng cũng phát hiện ? Mà chúng đề phòng dịch bệnh như thế, nếu thật sự phát bệnh, cũng nên phát lúc chúng thành, bây giờ mới phát?”
thế, chuyện khỏi quá mức trùng hợp! Tướng quân cũng đồ đần, nhanh, trong đầu lóe lên linh quang, : “Cho nên đây là do Đông Lăng âm thầm động tay động chân, để bệnh trở về, hoặc là trực tiếp đưa t.h.i t.h.ể nhiễm bệnh lặng lẽ thành, mới phát sinh chuyện ?”
“Còn tính là quá đần! Nhanh lên !” Nam Cung Cẩm kiên nhẫn, cũng trách bọn họ chủ quan, khinh địch, nghĩ là Hoàng Phủ Hoài Hàn ở thời điểm còn tinh lực mà tìm bọn họ gây phiền toái, cho nên cũng chú ý nhiều, ngờ rằng vẫn sơ hở để đối phương nắm lấy.
Tướng quân hét lớn: “Mạt tướng lĩnh mệnh!” nhanh khỏi phòng.
Giọng ôn nhã của Thượng Quan Cẩn Duệ vang lên lớn nhỏ: “Trần Tướng quân, ngươi còn chú ý một chuyện.”
Trần Tướng quân sững sờ, khom lưng : “Mời Đại Tướng quân chỉ thị!” Quân hàm của Thượng Quan Cẩn Duệ cao hơn , nên nhất định hành lễ với đối phương.
“Cách ly những dịch hạch , cũng cách ly cả những tiếp xúc với bọn họ. Để tránh cho bệnh lây lan sang khác.” Thượng Quan Cẩn Duệ dù cũng trọng, cho nên cân nhắc vấn đề chu đáo.
Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng thế, liếc một cái, ánh mắt coi trọng Thượng Quan Cẩn Duệ đều mang ít ý , xem , thể xem như là một quân át chủ bài, là một quân sư của bọn họ! Trong quân đội, chỉ thống soái, quân sư là , mà tài năng của Thượng Quan Cẩn Duệ, thật sự thể đảm đương chức trách .
“Mạt tướng hiểu, mạt tướng sẽ thực hiện ngay bây giờ!” Trần Tướng quân , chạy như bay ngoài. Vốn trong lòng chút phục, một tên đàn ông nhu nhược như thế, mà Hoàng thượng trực tiếp ban cho Tướng quân Nhị phẩm. hiện tại rõ ràng, đầu óc của , kém chút nào với Hoàng thượng và Hoàng hậu, thậm chí là càng thông minh và trọng hơn.
Cửa mở , mấy đều thấy lẫn , Nam Cung Cẩm khẽ một tiếng : “Duệ ca ca, vẻ chút kinh ngạc nào
Nụ thường trực khuôn mặt Thượng Quan Cẩn Duệ đổi, cất bước tới phía bọn họ : “Quan hệ với Hoàng Phủ Hoài Hàn nhiều năm như thế, tự nhiên cũng lòng tự ái mạnh, là một thù tất báo, hai mươi vạn đại quân của nhấn chìm, sớm muộn cũng phản kích. Ta nghĩ điểm , Kinh Hồng hiền cũng .” Thượng Quan Cẩn Duệ hiền hòa xưng hô với Bách Lý Kinh Hồng là “hiền ”, cũng bởi vì đối phương là Hoàng đế mà đổi cách xưng hô với .
Bờ môi Bách Lý Kinh Hồng cong lên, như ý , hờ hững gật đầu.
“ hai chúng nghĩ sẽ chiêu như thế nào, để vãn hồi tổn thất của , thậm chí thể cho Nam Nhạc tổn thất còn lớn hơn hai mươi vạn đại quân Đông Lăng của . Cho nên vẫn luôn án binh bất động, mà chuyện dịch bệnh, vẫn luôn đề phòng, cho nên nghĩ tới tay phương diện .” Thượng Quan Cẩn Duệ chậm rãi phân tích và các suy nghĩ sai lầm .
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Xem hai hiểu quá nhỉ?!”
“…” Sao mà bọn lời của nàng thấy điểm là lạ, do bọn nghĩ nhiều quá ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-17-benh-dich-bung-phat.html.]
Thượng Quan Cẩn Duệ ho khan một tiếng, tránh khỏi vấn đề , nghiêng đầu Bách Lý Kinh Hồng một chút, trong mắt thâm ý : “Mâu thuẫn của hai giải quyết ?”
Nam Cung Cẩm thấy như thể đang ngắm Bách Lý Kinh Hồng, trong đầu nàng suy nghĩ m.ô.n.g lung như cảm thấy bản gạt ngoài. lắc lắc đầu, vứt bỏ ý nghĩ , cảm kích mà với Thượng Quan Cẩn Duệ: “Muội đa tạ ca ca hỗ trợ khuyên bảo tên khốn , thế mới giao quỹ đen . Không thì chẳng còn giấu bao lâu nữa!”
Nam Cung Cẩm như thế.
Vẻ mặt Thượng Quan Cẩn Duệ cứng một chút, khuyên bảo ? cũng gì thêm, chỉ gật đầu.
“Hoàng thượng, Hoàng hậu, xong ! Toàn bộ binh sĩ trướng Vương Tướng quân bắt đầu nôn mửa, co giật, đau đầu, mặt mũi và tứ chi cũng bắt đầu chuyển thành màu xanh tím, ít còn bắt đầu phá sốt, vẻ như đều dịch hạch!” Dưới trướng Vương Tướng quân hai vạn !
Trên mặt Nam Cung Cẩm hiện vẻ tức giận: “Nhiều phát bệnh như thế mà đấy Vương Tướng quân phát hiện ?”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Vấn đề chính là chỗ !
Tên Tướng quân tới bẩm báo cúi đầu : “Vương Tướng quân mất tích!”
Lần , chỉ là vẻ mặt Nam Cung Cẩm khó coi mà đáy mắt Bách Lý Kinh Hồng cũng nổi lên vẻ phẫn nộ. “Hủy.”
Một tiếng nhẹ nhàng.
Một áo đen rơi xuống đất, khom ôm quyền : “Có thuộc hạ!”
“Đi tìm cho trẫm, đào sâu ba thước đất, cũng tìm bằng cho trẫm.” Hắn tha thứ phản bội, một chút cũng tha thứ .
“Thuộc hạ lĩnh mệnh!” Hủy xong, bóng đen lóe lên, biến mất trong tầm mắt .
Vào lúc , Nam Cung Cẩm cũng nhanh chóng nhà, lấy giấy bút xuống phương thuốc, giao cho tên : “Lập tức lấy t.h.u.ố.c theo phương t.h.u.ố.c , còn nữa, cách ly bộ hai vạn binh sĩ !”
“Vâng! Mạt tướng ngay!” Tên tiểu tướng khi cầm phương t.h.u.ố.c thì vội vã ngoài.
“Ta thật sự tặng Hoàng Phủ Hoài Hàn một món quà!” Biểu lộ mặt Nam Cung Cẩm coi là vô cùng dữ tợn!
Hai đầu lông mày của Thượng Quan Cẩn Duệ nhảy lên một cái, : “Muội nghĩ tới biện pháp gì?”
Nam Cung Cẩm nhớ tới lúc đầu tiên địa đồ, trông thấy Nam Hà chỉ ở riêng Khang Thành, mà còn trải rộng cả Nam Nhạc và Đông Lăng, mà bọn họ đang ở thượng du, Đông Lăng là hạ du: “Chàng xem, chúng đầu độc sông Nam Hà ?” Biện pháp đúng là hèn hạ, nhưng nàng đang tức giận.
Bách Lý Kinh Hồng lắc đầu: “Sông Nam Hà trải rộng khắp nơi, nếu đầu độc sông sẽ thành tai họa, chỉ là Đông Lăng, mà còn cả đồng bào Nam Nhạc nữa.”
“Như thế sẽ c.h.ế.t nhiều vô tội, hai quân giao chiến, liên quan đến dân chúng !” Thượng Quan Cẩn Duệ thở dài một tiếng, cũng quan tâm gì đến khó khăn và an nguy của dân chúng thiên hạ, chỉ là như thế, thật sự quá đáng. Lần nhấn chìm Lâm Truy, đủ để gây bệnh dịch hạch , nhưng dù cũng là quang minh chính đại. bây giờ mà đầu độc dòng sông, thì chính là thủ đoạn trơ trẽn, hèn hạ, cho dù thắng, thì sử sách cũng sẽ trong thiên hạ thóa mạ đủ kiểu.
Nam Cung Cẩm hít một thật sâu, cố gắng bình tĩnh và bỏ ý nghĩ . trong lòng nàng, lửa giận vẫn đang bùng cháy: “Đi thôi, chúng xem quân doanh như thế nào!”
Tuy hiện nay quân doanh đang dịch bệnh, nhưng những lãnh đạo như bọn họ mà xuất hiện, nhất định sẽ khiến cho thất vọng và đau khổ, cho nên dù là chút nguy hiểm, bọn họ cũng ! Nam Cung Cẩm lấy từ trong tay áo một cái bình sứ, đổ viên t.h.u.ố.c bên trong đưa cho bọn .
Bọn cũng hỏi là t.h.u.ố.c gì, trực tiếp nuốt xuống.
Khi hình bóng ba bọn họ xuất hiện ở quân doanh, tất cả đều sợ tới ngây ! Mà những binh sĩ nhiễm bệnh , đều tưởng rằng bản hoa mắt! Hoàng thượng và Hoàng hậu tới đây? Nếu như bọn họ cũng nhiễm bệnh thì ! Thế nên lập tức một tên Tướng quân tiến lên, quỳ xuống : “Xin mời Hoàng thượng, Hoàng hậu trở về , đây là nơi các ngài nên tới, nếu như các ngài cũng lây bệnh, thì…”
Mà Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm giống như thấy , ánh mắt tập trung thể những đang cách ly ở cách đó xa! Mỗi bọn họ hầu như đều ủ rũ, hoặc run rẩy, hoặc co giật, hoặc mặt đỏ bừng, triệu chứng biểu hiện sốt cao, Nam Cung Cẩm tức giận đến mặt xanh mét : “Nếu mà tìm tên Vương Tướng quân , nhất định c.h.é.m thành muôn mảnh!”
Hai quân giao chiến, tính kế lẫn là chuyện bình thường, nếu bọn họ bại, cũng chẳng trách khác, nhưng nếu như thua vì nội gián, thì quả thật khiến cho tức ói máu!
“Rõ!” đám Vân Dật lớn tiếng đáp lời, bọn phái ít lùng bắt .
Vẻ mặt Nam Cung Cẩm càng ngày càng lo lắng, thời cổ đại, tỷ lệ t.ử vong của bệnh dịch hạch thể lên đến tám mươi phần trăm! Không là còn binh lính nào khác tiếp xúc với bọn , nếu như , mà cũng lây bệnh, thì bốn năm ngày , hậu quả khó mà lường ! Trong tay nàng đúng là một ít t.h.u.ố.c viên, nhưng mà thực sự cũng ít, mà để luyện chế những t.h.u.ố.c , cần nhiều d.ư.ợ.c liệu quý giá, nhiều thế sẽ tốn kém. Đang lúc nàng hậm hực, một tên binh sĩ bắt đầu sùi bọt mép, đó ngã xuống đất, ngừng run rẩy.
Nam Cung Cẩm đang đến, thì một tên Tướng quân ngăn mặt: “Hoàng hậu nương nương, nơi an , mời ngài và Hoàng thượng vẫn nên trở về ! Có chúng mạt tướng trông coi ở đây là .”
Nam Cung Cẩm bực bội, một cước đá văng : “Bản cung chính là truyền nhân của thần y, việc gì!”
Truyền nhân của thần y?! Tất cả thấy câu đều sáng hết cả mắt lên, ngay cả những cách ly, hai vạn tướng sĩ vốn cho rằng c.h.ế.t chắc lúc đáy mắt cũng hiện lên ánh sáng hy vọng, Nam Cung Cẩm tiến , tự nhiên Bách Lý Kinh Hồng cũng đuổi theo.
Tên Tướng quân vẫn ngăn cản nhưng một ánh mắt của Bách Lý Kinh Hồng khiến ngoan ngoãn ngậm miệng .
Nam Cung Cẩm tới bên cạnh lính đang sùi bọt mét, ánh mắt bên ngoài đầy lo lắng và chăm chú, nàng ấn tay mạch môn của , đôi mi thanh tú nhăn , thở dài, đó nhanh chóng lấy ba cây ngân châm cắm mấy huyệt đạo của ! Chẳng bao lâu , đó quả nhiên sùi bọt mép nữa, chỉ run rẩy nhẹ, tạm thời coi như cần lo lắng cho tính mạng nữa.
Mà gần hai vạn đều Nam Cung Cẩm đầy cảm kích, từ khi bọn cách ly, bọn cho rằng bản từ bỏ! hành động của Hoàng hậu hiện nay cho bọn rằng bọn từ bỏ! Sau khi Nam Cung Cẩm quan sát hồi lâu, vẻ mặt dần bình tĩnh , đây đúng là bệnh dịch hạch, nhưng cũng nghiêm trọng quá mức, lẽ bởi vì mới nhiễm thời gian ngắn, nàng đưa t.h.u.ố.c uống một thời gian, sẽ vấn đề gì lớn.
lúc , một tên Tướng quân khuôn mặt non nớt, vẻ chút sợ hãi chạy đến, chính là hôm đó ở triều đình đề nghị dùng biện pháp diệt châu chấu của Yến Kinh Hồng! Sau khi chạy tới, : “Hoàng hậu nương nương, t.h.u.ố.c nấu xong, bây giờ đưa tới ?”
“, nhanh lên! Còn nữa, tất cả , dù nhiễm bệnh cũng đều uống một chén!” Bọn họ cũng nên cảm tạ ông trời là hiện nay bọn họ đang ở Lâm Truy, nơi phụ cận của sông Nam Hà và Vị Thủy, Vị Thủy là một con sông, mà là một nơi nhiều d.ư.ợ.c thảo của Nam Nhạc, d.ư.ợ.c thảo của Vị Thủy và nước của Nam Hà nên vấn đề d.ư.ợ.c thảo chữa bệnh cũng còn là vấn đề lớn!
“Rõ!” Tiểu tướng mặc áo bào trắng lên tiếng đáp , chỉ huy hai vốn sợ hãi bệnh dịch hạch mà dám gần, nhưng vì thấy Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm khu cách ly, nên sự sợ hãi trong lòng tan thành mây khói, tự nguyện đem d.ư.ợ.c vật tới!
Có đầu tiên, tự nhiên sẽ thứ hai. Nam Cung Cẩm hét lớn một tiếng: “Không cần quá nhiều tham dự trong đó, bản cung chỉ cần đội ngũ hai nghìn , hỗ trợ chăm sóc các tướng sĩ , nếu nguyện ý, tự !”
Nếu như dịch dịch hạch cuối cùng thể hóa giải, càng nhiều tham dự thì càng vô cớ hy sinh nhiều hơn, bọn họ nhất định kiểm soát tổn thất tới mức độ thấp nhất!
Nàng , trong một vạn xung quanh hơn phân nửa dậy.
Nam Cung Cẩm : “Ai là con một trong nhà, lui !”
Nàng xong, hơn năm trăm lui ngoài.
“Ai vợ con chăm sóc, lui ngoài!” Nàng thêm một câu.
Sau đó, gần ba nghìn lui khỏi đội ngũ.
“Chưa đủ mười tám tuổi, lui ngoài!” Tuổi tòng quân là mười sáu tuổi.
Sau câu , hơn sáu trăm lui ngoài.
Còn ước chừng là hai nghìn ! “Vân Dật, chỉnh biên một , xem xem tất cả bao nhiêu , ghi tên của bọn . Nếu đang chăm sóc những bệnh nhân , may lây bệnh mà t.ử vong, thưởng nghìn lượng bạc, an ủi nhà, cũng truy phong là liệt sĩ!”
Nàng xong, trong nháy mắt, gần hai nghìn đều đỏ cả vành mắt! Cho tới bây giờ, bọn mới thật sự nhận bản bọn mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng là con ! Sinh mệnh và sự tôn nghiêm của bọn tôn trọng! Bọn chỉ là vũ khí c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường. Tính mạng của bọn trong mắt Hoàng hậu nương nương là giá trị!
Quyển 4