Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 16:: Thượng Quan Huynh, Trẫm Muốn…

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ phút , Thượng Quan Cẩn Duệ đang việc mà thích nhất, đó là vẽ. Đôi mắt như ngọc chăm chú giấy tuyên thành ngòi bút, bút tẩu long xà, vẽ vô cùng cao hứng. Trên mặt nở một nụ thanh nhã, khó nhận giờ phút tâm trạng đang vô cùng .

lúc , thấy tiếng gõ cửa, ánh mắt dừng , chút ngạc nhiên mở cửa . Nhìn thấy Bách Lý Kinh Hồng, cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, nhưng vẻ mặt vẫn đổi, mời Bách Lý Kinh Hồng phòng: “Mời !” Tính , thì đúng là thật sự nên xưng hô với đối phương như thế nào.

Còn Bách Lý Kinh Hồng lúc bước chân đến cửa, còn ý lui bước, định rút chân về, cảm giác kích động rời ngay lập tức. nhớ tới những ngày gần đây nếm trải các kiểu lạnh nhạt của Nam Cung Cẩm, hiểu rõ ràng nếu cứ như thế , còn ngâm trong tuyết bao lâu nữa, nên đành kiên trì .

“Mời !”

Hai xuống, Thượng Quan Cẩn Duệ là chủ nhà, đương nhiên pha mời khách, rót cho đối phương một chén : “Đây là Bích Loa Xuân thượng hạng, xưa nay tại hạ thích nhất, hy vọng các hạ cũng thể thích.”

Bách Lý Kinh Hồng nâng chung lên, nhẹ nhàng uống một hớp, đó đặt xuống, động tác như nước chảy mây trôi, ưu nhã mà hoa lệ, thể hiện trọn vẹn phong thái cao quý của . Mùi hương của bay khắp nơi, khi uống , dư hương lưu ở miệng, cả thủ pháp pha và lá đều là thượng hạng. Xem Thượng Quan Cẩn Duệ là một vô cùng hiểu cách hưởng thụ.

Thượng Quan Cẩn Duệ cũng uống một ngụm, xem như là lễ tiết. Sau đó đặt chén xuống, mặt, vẻ như ý gì, cảm thấy bối rối : “Không các hạ tìm tại hạ, là …”

Nói xong liền chờ đối phương tiếp lời. bậc thang trải mà Bách Lý Kinh Hồng vẻ như ý bước xuống, chỉ im lặng, Thượng Quan Cẩn Duệ, một lời, còn ý thôi. Thượng Quan Cẩn Duệ chút buồn bực, trong lòng cũng sinh cảm giác lúng túng, nên cũng im lặng, câu nào, chờ đối phương .

Tâm trạng của Bách Lý Kinh Hồng cũng vô cùng bối rối, vẻ lạnh nhạt, nhưng bên trong vô cùng cao ngạo, nhiều chuyện, trải qua một thời gian do dự cân nhắc kỹ càng, thì , mà chuyện khi do dự, còn quyết tâm thành công thì thành nhân, đập nồi dìm thuyền! “Trẫm…”

Giằng co hết một nén hương, cuối cùng mới phun một chữ. đây là cực hạn của , chuyện so với để Hiên Viên Dĩ Mạch giải thích giúp còn khó mở miệng hơn, mà đến nhờ tình địch lên tiếng giúp đỡ, mà là…

Một chữ “Trẫm” , đó chữ nào nữa. Dù cho tính tình Thượng Quan Cẩn Duệ cực , cũng nhịn chút nhức đầu, mặt đối phương thật lâu, thấy vẻ như định tiếp, thế nên mở miệng thăm dò: “Kinh Hồng hiền , chăng chuyện gì khó ?”

Lời của Thượng Quan Cẩn Duệ như giúp cho Bách Lý Kinh Hồng dũng khí, ngước mắt lên, đôi mắt như ánh trăng chăm chú mắt đối phương, định gì đó. , khi chạm ánh mắt đối phương thì dũng khí vất vả lắm mới , trong nháy mắt tan biến! Thế là, im lặng , lạnh lùng mặt.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Sau đầu Thượng Quan Cẩn Duệ xẹt qua một vạch đen thật to, rốt cuộc là Bách Lý Kinh Hồng gì đây? Nếu như ngoài trông thấy thế còn tưởng đây là thổ lộ với chứ? “Kinh Hồng hiền , lời gì, cứ , đừng ngại. Nếu như là chuyện tổn hại đến thanh danh của hiền , ngu tất nhiên sẽ lắm mồm.”

Đối phương đến thế , nếu như , khỏi lộ phóng khoáng. Thế nên, khi trải qua sự bối rối và do dự hồi lâu cuối cùng vị Hoàng đế nào đó cũng c.ắ.n răng : “Thượng Quan , trẫm mượn ít tiền.”

Sau khi xong, trong lòng dâng lên cảm giác hổ như tìm cái gì đập thẳng lên đầu , cảm thấy vô cùng mất mặt! Thực ý nghĩ cân nhắc trong lòng nhiều ngày, bây giờ đúng là một xu nào trong , mà thu nhập của Dạ Mạc Sơn Trang còn hơn một tháng nữa mới , tiền thuế thì còn hơn năm tháng nữa mới , dù là chờ bên nào cũng chờ . Vậy tìm cáu “quỹ đen” mà giao cho nàng?

Cơ bản thuộc hạ của cũng nhiều tiền, nghĩ xem ai khả năng tiền, chỉ thể nghĩ tới Vân gia và Thượng Quan Cẩn Duệ, Vân gia dù cũng là thần t.ử của , cũng coi như là nhà đẻ của nàng, thể mở miệng . tìm tới Thượng Quan Cẩn Duệ khiến vô cùng khó xử, thế nên đắn đo trong lòng mười ngày, hôm nay mới tới.

Khóe miệng Thượng Quan Cẩn Duệ giật mạnh mấy cái, cực kỳ chăm chú mặt. Chỉ thấy khuôn mặt đối phương vô cùng tinh xảo, dáng vẻ ưu mỹ, trông như kiệt tác đắc ý nhất của ông trời, sống mũi cao thẳng đầy vẻ ngạo mạn như đám mây trời cao , dáng như chi lan ngọc thụ, thể thẳng tắp như tùng như trúc.

Khí độ thế , khí chất thế , thế nào cũng giống đang tìm vay tiền ?

mặc một bộ long bào trắng, ống tay áo thêu hoa văn rồng bay chìm, thắt lưng bằng ngọc. Mà đai lưng bằng ngọc nếu nhầm, chính là trân phẩm thế gian khó “Phi Vũ Tố Tuyết” nổi tiếng vì chất liệu. Trên đầu đội một chiếc ngọc quan màu xanh, mà viên ngọc trong suốt, bóng loáng tất nhiên cũng là trân phẩm.

Ăn mặc thế , từ cái áo đến cái quần, thấy thế nào cũng giống thiếu tiền ?

tình huống bây giờ là thế nào đây, tìm vay tiền?

Mà sự dò xét từ xuống của Thượng Quan Cẩn Duệ đối với Bách Lý Kinh Hồng là một sự xem thường, thế nên cảm giác hổ, phiền muộn trong lòng càng thêm mãnh liệt, một loại xúc động dậy ngoài ghê gớm, nhưng nếu như thế, khỏi quá mất phong độ.

Sau hồi lâu, Thượng Quan Cẩn Duệ mới tìm thần trí của , khuôn mặt với nụ thường trực theo thói quen cũng biến thành bộ mặt ngừng run rẩy, giọng ôn nhuận như ngọc vang lên một cách chần chừ: “Kinh Hồng hiền , ngươi đang đùa ?” Người từ xuống dáng vẻ thiếu tiền dáng vẻ của nhã hứng tìm vay tiền ?

Thấy kinh ngạc, Bách Lý Kinh Hồng lúc mới đặt lòng tự trọng mẫn cảm của xuống, hiểu là đối phương chế giễu là xem thường mà căn bản là dám tin. Nghe hỏi thế, Bách Lý Kinh Hồng đành kiên trì : “Trẫm đùa với Thượng Quan , trẫm mượn tiền, nếu Thượng Quan yên lòng, trẫm thể giấy nợ.”

Nói xong, chính cũng tự quất hai bàn tay! Hắn còn giấy nợ ư? Viết giấy nợ ư?! nghĩ tới mỗi khi trời tối, chiếc giường lạnh lẽo , còn mỗi khi ban ngày, nào đó trợn trắng mắt với , đành hạ thấp sự cao ngạo và tự tôn của một chút. Huống chi, ai mà cả đời lúc tìm khác mượn tiền chứ? Bách Lý Kinh Hồng tự an ủi bản .

Thượng Quan Cẩn Duệ cảm thấy nhân sinh quan và thế giới quan của bản về mặt cần xây dựng ! Bách Lý Kinh Hồng thật sự mượn tiền, hơn nữa còn cái gì mà nếu tin sẽ giấy nợ ư?

Hắn buồn bực : “Xin thứ cho ngu nhiều chuyện hỏi một câu, là bởi vì quốc khố Nam Nhạc đủ. Mà hiện nay xây dựng thành Lâm Truy, và cũng vì quân phí nữa ?”

Vừa thấy câu , sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng liền đổi. Nếu như là vì như thế, thì Nam Nhạc chính là nghèo kiết xác, sẽ tìm Thượng Quan Cẩn Duệ hỏi chuyện . Rồi cũng để ý gì nữa, kể đầu đuôi câu chuyện, xong thì chờ đối phương đáp .

Thượng Quan Cẩn Duệ càng , khóe miệng càng co giật, bảo mấy ngày nay tình trạng của hai bình thường, thế nhưng chuyện quá bất hợp lý ! Vô duyên vô cứ suy đoán quỹ đen cái gì chứ, thật sự là trò , đàn ông giấu quỹ đen, sẽ lộ sơ hở cho các nàng ? Khục khục… Không , ý là, Bách Lý Kinh Hồng giống như là giấu quỹ đen ?

Thế nên, trong lòng cũng sự đồng tình với đối phương, : “Ngươi bao nhiêu?”

“Quỹ đen bình thường bao nhiêu là thỏa đáng?” Nếu giao nộp quỹ đen, thì cũng đúng với “lẽ thường”, nếu như đúng, mánh khóe, thì mất công toi đành, chừng phát sinh chuyện khác nữa.

A, vấn đề Thượng Quan Cẩn Duệ cũng , nhiều năm cho tới bây giờ cũng bao giờ giấu quỹ đen, bao nhiêu là thỏa đáng? “Nếu thì lấy năm nghìn lượng bạc trắng ? Nhiều hơn nữa, sẽ khiến nàng nghi ngờ ngươi vẫn còn quỹ đen cho nàng!” Thượng Quan Cẩn Duệ xong cũng là mồ hôi đầy đầu, may mà Cẩm Cẩm gả cho , nếu mấy chuyện thế sẽ vô cùng phiền toái! Hắn tuyệt đối thừa nhận ý gì là ‘ ăn nho thì nho xanh’ !

Bách Lý Kinh Hồng xong, thấy cũng lý, nhưng : “ thì với phận của , nàng thấy ít như thế, lẽ vẫn sẽ nghi ngờ.”

Suy nghĩ của Bách Lý Kinh Hồng, cũng là vô cùng lý.

Thế là hai đàn ông ở trong phòng chụm đầu thương lượng đến tận trưa xem bình thường quỹ đen thường là bao nhiêu tiền. Cuối cùng quyết định là hai vạn ba nghìn chín trăm hai mươi tám lượng, hơn hai vạn lượng là cao thấp, dễ nghi ngờ. Mà sở dĩ chính xác đến từng lượng vì để cho đối phương cho rằng vét sạch túi giao , còn một đồng, cho nên sẽ còn gì nữa! Vốn bọn họ chính xác đến tiền đồng, nhưng nghĩ là Bách Lý Kinh Hồng tựa như dùng tiền đồng, nên bỏ ý định .

Sau đó, Thượng Quan Cẩn Duệ mở ngăn kéo, lấy một chồng ngân phiếu, nhặt thêm mấy cái bạc vụn, đưa cho . Bách Lý Kinh Hồng lúc đầu hổ và mất mặt, cũng dần dần hờ hững , một buổi hôm nay, khiến cho bầu khí giữa hai đàn ông dần dần đổi, khi cùng thương lượng, giữa bọn họ sinh một tình cảm cực kỳ kì diệu, xưng là tình hữu nghị. Cho nên nhiều năm về , lúc hỏi Bách Lý Kinh Hồng về chuyện bằng hữu. Hắn đều sẽ vô cùng hoài niệm mà trả lời: “Cả đời của , thể xưng bằng hữu, sợ rằng chỉ một là Thượng Quan Cẩn Duệ.”

“Như , Thượng Quan , cần trẫm giấy nợ ?” Giọng điệu Bách Lý Kinh Hồng thanh thoát, cởi mở hơn nhiều, hiển nhiên cảm giác tiếp xúc với Thượng Quan Cẩn Duệ cũng tệ lắm.

Thượng Quan Cẩn Duệ : “Được , đừng khách sáo nữa, giải quyết vấn đề Cẩm Cẩm ! Tính tình của cũng khó chiều lắm!” Thái độ chuyện của là thái độ em .

Bách Lý Kinh Hồng gật đầu để bày tỏ lòng ơn. Sau đó cầm tiền .

Mà Nam Cung Cẩm cũng đang phiền muộn, hôm nay thấy Hiên Viên Dĩ Mạch Bách Lý Kinh Hồng tới phòng của Thượng Quan Cẩn Duệ, mà hai đàn ông ở trong phòng cả buổi , thế là trong lòng nàng tràn ngập thô bỉ nghĩ đến chuyện đồng tính của Mộ Dung Thiên Thu, trong lòng cũng sinh một suy nghĩ phỏng đoán to gan, chẳng lẽ hai tên …? Thế nên nàng phiền muộn ròng rã cả một ngày.

Cuối cùng, Bách Lý Kinh Hồng cũng từ trong phòng của Thượng Quan Cẩn Duệ , từ xa mặt của , vẻ mặt tuy vẫn là hờ hững nhưng tâm trạng vẻ tệ. Còn Thượng Quan Cẩn Duệ đưa đến cửa, vẻ mặt cũng vô cùng vui vẻ! Do đó còi báo động trong lòng Nam Cung Cẩm rú ầm trời, chẳng lẽ hai tên thực sự đổi khẩu vị ? Chẳng lẽ nàng cự tuyệt Bách Lý Kinh Hồng ngoài cửa nhiều ngày như , nhịn tìm đàn ông ?

Sẽ ! Sẽ ! Nam Cung Cẩm nghĩ thật nhanh trong đầu, lớn tiếng lệnh cho chính đừng nghĩ lung tung.

Hiên Viên Dĩ Mạch ngoài cửa sổ, Nam Cung Cẩm đang trong phòng len lén bên ngoài qua khe cửa, cái m.ô.n.g còn vểnh lên cao hướng về phía cô, một vạch đen chảy dài gáy cô, cảm thấy đành lòng thẳng.

Tô Cẩm Bình thấy Bách Lý Kinh Hồng về phía phòng , liền nhanh chóng chạy tới bàn, vẻ lạnh lùng đấy. Tim nàng đang thót lên tận cổ , kiếp, nếu tên thật sự bẻ cong, nàng sống thế nào đây!

Ngay khi nàng đang phiền muộn, tiếng gõ cửa vang lên. Nàng liếc Hiên Viên Dĩ Mạch một cái, Dĩ Mạch lập tức hiểu ý, nhanh chóng mở cửa.

Sau đó, một bộ áo trắng, một dáng vẻ tuyệt thế chậm rãi bước . Bước chân nhanh chậm, khí độ nhàn nhã như đang dạo bước trong vườn nhà, từ từ đến mặt Nam Cung Cẩm.

Trong lòng Nam Cung Cẩm hiểu vì chút khẩn trương, nhất định là do nàng nghĩ nhiều, nhất định là như thế! Liếc mắt một cái : “Chàng tới gì? Không ở trong phòng Duệ ca ca cả buổi ?”

Giọng điệu hung hăng, còn mang theo vị giấm chua.

Đôi mắt của nhíu , dáng vẻ hất mũi lên tận trời của nàng, trong chốc lát như hiểu chuyện gì, bỗng cảm thấy dở dở , giấm giữa đàn ông với mà nàng cũng ăn? Thấy nàng mấy ngày nay để ý tới , tưởng nàng quan tâm nữa chứ. Hắn cho tay trong n.g.ự.c áo, ánh mắt Nam Cung Cẩm cũng thoáng co , trong đầu vô cùng não tàn mà nghĩ đến… Lẽ nào tên đưa thư bỏ vợ? Sẽ , Sẽ , nhất định sẽ !

Hắn lấy đồ , đặt lên bàn, nhẹ giọng : “Hôm nay Thượng Quan khuyên một buổi, bèn quyết định giao hết tiền .” Câu đầu tiên, là giải thích và Thượng Quan Cẩn Duệ loại quan hệ hiểu thấu . Câu thứ hai rõ ý đồ đến đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-16-thuong-quan-huynh-tram-muon.html.]

Hiên Viên Dĩ Mạch bỗng cảm giác mở rộng tầm mắt! Hoàng thượng mà cũng quỹ đen thật ?!

Thế là, cuối cùng Nam Cung Cẩm cũng thở dài một , trong nháy mắt cảm thấy quỹ đen cũng quan trọng đến thế. Liếc một cái : “Nếu nỡ, thì cầm , chỉ thích chuyện giấu thôi.” Chuyện quỹ đen cũng chuyện gì lớn, nhưng nàng thích đối phương giấu giếm nàng.

Bách Lý Kinh Hồng thế, đang định đưa tay cầm tiền trở , bởi vì đây tiền của , thật sự cũng thích nợ tiền khác, cho nên vẫn nên nhanh chóng trả cho Thượng Quan Cẩn Duệ mới thỏa đáng, nhưng, bàn tay mới đưa một nửa, Nam Cung Cẩm bỗng nhiên đập một cái lên đống tiền!

Nàng ngửa đầu lên, vô cùng vui , khuôn mặt cũng hiện lên vẻ hung thần ác sát: “Chẳng lẽ đấy là lời khách sáo ? Thế mà còn định lấy về ?”

“…” Sao đấy là nàng lời khách sáo, vẻ chân thành chứ. Dáng vẻ quan trọng, quan tâm , thế nào cũng là nghiêm túc cầm. Thế nên đành rút tay , yên tâm thiếu nợ khác.

Tiền giao , Nam Cung Cẩm đếm sơ qua một lúc liếc : “Đứng yên đấy cho !”

“…” Hắn thành thật đấy, bỗng cảm giác dở dở , vô cùng bất đắc dĩ.

“Chàng cho , vụng trộm giấu nhiều tiền như thế là định giấu chuyện gì? Tốt nhất là nên thành thật khai báo .” Giọng điệu Nam Cung Cẩm như đang thẩm tra phạm nhân.

Cơ bản cũng giấu tiền, là tiền để gì? Thế nên chỉ cúi đầu, dáng vẻ thành khẩn nhận , một câu.

Nam Cung Cẩm thấy lời nào thì : “Có nghĩ định giấu bà đây ngoài ăn chơi đàng điếm ?”

“Không .” Hắn quả quyết phủ nhận.

“Chẳng lẽ cũng giống như bà đây, vì cầm ít tiền mới an tâm?” Nam Cung Cẩm nhíu mày.

Bách Lý Kinh Hồng thấy thế, lập tức cảm thấy lý do tệ, vội vàng gật đầu. Tùy tiện thế nào cũng , tiên giải quyết chuyện , chịu đựng ngủ một đủ .

Kết quả là Nam Cung Cẩm vô cùng dữ tợn! “Ta còn tưởng tiết kiệm để chuẩn quà sinh nhật cho , quả nhiên là đ.á.n.h giá quá cao !”

“…” Hắn nên cái gì đây?

Nam Cung Cẩm hít sâu mấy , thu tiền , : “Vì thành thật giao tiền , tha thứ cho ! Tốt nhất là đừng để cho còn cất giấu quỹ đen nào nữa, bằng hậu quả thế nào đấy!”

“Ừm.” Bách Lý Kinh Hồng lập tức cảm giác sống sót tai nạn, chính lúc từ Đông Lăng trở về cũng cảm giác cơn mưa trời sáng như hôm nay.

còn kịp thả lỏng thì ngoài cửa một tràng gõ cửa.

“Vào !” Nam Cung Cẩm .

Không lâu , Vân Dật mặt mày xanh mét : “Hoàng thượng, xong, thành Thiệu Dương binh mã Mộ Dung Thiên Thu tập kích, song phương kịch chiến, đại tướng thủ thành Thiệu Dương xin Hoàng thượng tăng cường viện quân!”

Mộ Dung Thiên Thu cuối cùng ngươi cũng tới, dự đoán nơi Mộ Dung Thiên Thu tiến đ.á.n.h là khó khăn nhất, vì nơi giáp ranh giữa Tây Võ và Nam Nhạc, mỗi một tòa thành trì đều khác nhiều, đ.á.n.h thành nào , là xem đối phương lựa chọn thế nào, cho nên bọn họ bên vẫn ở trong thế động chờ đợi. Mà bây giờ quân địch xác định mục tiêu, là thành Thiệu Dương, như bọn cũng chuẩn đ.á.n.h .

“Bắt đầu từ lúc nào?” Bách Lý Kinh Hồng hờ hững hỏi.

Vân Dật đáp lời: “Là đêm qua, thành chủ Thiệu Dương dùng Hải Đông Thanh truyền lời về, cho nên tốc độ chúng nhận tin tức nhanh hơn một chút.” Hải Đông Thanh là một loại chim ưng săn bắt, bay cực nhanh, ở cổ đại ít dùng phương thức truyền tin thế , nhưng lúc thành chủ Thiệu Dương một con như thế.

“Tình hình chiến đấu thế nào ?” Vẫn là giọng điệu hờ hững, một chút gợn sóng, một chút sợ hãi.

“Cả hai bên đều chiếm ưu thế gì, thành chủ Thiệu Dương cũng bọn thể vững ba tháng, đấy là nội dung thư truyền đến!” Nói xong liền trình phong thư trong tay lên, Bách Lý Kinh Hồng nhận lấy, qua, vẻ mặt lạnh nhạt, đó vò nát bức thư trong tay.

“Truyền lệnh, thành chủ Thiệu Dương thành t.ử thủ. Trong vòng một tháng, trẫm sẽ tự tới đó.” Lộ trình đại quân tới thành Thiệu Dương rơi hơn nửa tháng, còn mang theo lương thảo, sẽ kéo dài thêm năm ngày, còn mười ngày, là để ở đốc thích thành Lâm Truy xây dựng, chửa chữa, miễn cho Hoàng Phủ Hoài Hàn ở những ngày tập kích.

“Rõ!” Vân Dật hét lớn một tiếng, đó nhanh chóng lui ngoài.

Nam Cung Cẩm nhún vai, duỗi cái lưng mỏi: “Xem lập tức lặn lội đường xa, mấy ngày nhất định nghỉ ngơi thật !”

, cần nghỉ ngơi thật .” Đôi mắt như ánh trăng của hắng bỗng nhiên đặt lên nàng, ý ám chỉ vô cùng rõ ràng.

Trong lòng Nam Cung Cẩm hồi hộp một chút, mười phần phòng , mà ánh mắt càng nàng mãnh liệt: “Chàng như thế gì? Bây giờ đang là ban ngày đấy!” Nam Cung Cẩm chật vật nuốt nước bọt, nàng thể đem quỹ đen trả đuổi ?

Hiên Viên Dĩ Mạch thấy tình huống vẻ đúng, vội vàng che mặt chạy ngoài. Nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ mà…

“Ừm, là ban ngày.” Người nào đó , ưu nhã cởi dây lưng như nước chảy mây trôi. “Cẩm Nhi, chúng thật lâu chuyện mang tính kiến thiết .”

Khóe mắt Nam Cung Cẩm giật một cái: “Chúng đang xây dựng Lâm Truy ?” chợt nhớ ngày đó ở ngự thư phòng, “chuyện kiến thiết”, nàng nuốt một ngụm nước bọt.

“Ta chỉ là, việc kiến thiết nhân khẩu cho Nam Nhạc.” Nói xong, cả tới gần nàng.

Những ngày , chịu đủ loại oan uổng và oan ức, cùng với hôm nay vay tiền quở trách đến bực bội, quyết tâm đòi cho từng chút từng chút một giường.

Nam Cung Cẩm đầu chạy, cũng yếu thế chút nào, dùng nội lực, một tay tóm nàng trở , nhấn lên giường.

Cổ tay nàng xoay một cái, tấn công . Bị hóa giải dễ dàng, nhưng nàng cũng nhượng bộ, đá một cước

Đánh càng ngày càng kịch liệt!

Cuối cùng, than nhẹ: “Hóa Cẩm Nhi thích dùng sức mạnh, tuy khẩu vị nặng một chút, nhưng trẫm vui vẻ phụng bồi.”

“Đệch cái em gái nhà !” Một tiếng mắng to vang lên!

Sau nửa ngày, trận tranh đấu và va chạm thể cũng ngừng , xem là thắng bại phân!

Hiên Viên Dĩ Mạch vểnh tai chờ kết quả chiến đấu, lâu , tiếng hét bén nhọn của Nam Cung Cẩm vang lên: “Mẹ kiếp! Chàng thôi ! Đằng đủ, còn đ.â.m đằng !”

“Muốn thử xem thế nào.” Giọng điệu vô cùng trong trẻo, lạnh lùng nhưng ôn hòa.

Ngay đó, là một tiếng hét bén nhọn vang lên: “Chàng cút ngay ! Đù ! Đừng đ.â.m hoa cúc của bà! A... g.i.ế.c !”

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...