Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 16:.1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy thần sắc của Tô Cẩm Bình vẻ dữ tợn, trong lòng Lãnh T.ử Hàn thầm lạnh, Bách Lý Kinh Hồng, ngươi thực sự nghĩ Lãnh T.ử Hàn là kẻ ngu ngốc oan ức cũng chỉ nuốt bụng ? Tuy Hiên Viên Dĩ Mạch rõ chuyện điện hạ thương là thế nào, nhưng về chuyện hỏa hoạn, thì cô cũng chút đỉnh, chuyện đó căn bản là do chính điện hạ , vì thế trong lòng cô lúc bất an, cô nương như , tương lai của điện hạ sẽ gặp khó khăn … Giờ qua buổi trưa, mặt trời chói chang, nhưng vẫn tới giờ ăn cơm chiều nên đều tự về gian phòng của .
Tô Cẩm Bình cũng định khi cất sói nhỏ sẽ tính sổ với tên , hết hỏi rõ xem tự dưng vô duyên vô cớ tức giận cái gì, đó sẽ tính sổ chuyện Lãnh T.ử Hàn ! Nếu thương đều là do bày , hừ hừ, thì Tô Cẩm Bình nàng đúng là khác gì kẻ ngốc khác lừa vòng quanh! Hơn nữa, cần như thế ? Hắn rằng thương thì lòng nàng sẽ khó chịu ? Vào viện của , thấy một cô gái mặc trang phục thị nữ màu xanh nhạt đang cúi đầu ngoài cửa nghĩ ngợi gì, Tô Cẩm Bình chợt gọi: “Thiển Ức!”
Gọi xong, chính nàng cũng ngẩn , mà Thiển Thương cũng giật . Cô ngẩng đầu Tô Cẩm Bình, khuông mặt nhỏ xinh khác gì Thiển Ức, thấy nàng, cô vẫn rụt rè, : “Cô nương nhớ tỷ tỷ lắm ?”
Tô Cẩm Bình khựng , đó gượng : “ thế!”
Hiên Viên Dĩ Mạch và Linh Nhi nhíu mày, hai cứ tưởng khi cô nương tìm Thiển Thương , để cô theo cũng như một sự an ủi, nhưng tình hình hiện giờ thì vẻ như .
Lúc thỉnh thoảng cô nương mới nhớ đến cô gái tên Thiển Ức , nhưng hiện giờ cứ mỗi gặp Thiển Thương, vết thương của nàng chọc một .
Tìm thấy cô , đối với cô nương mà , cũng chuyện gì đáng mừng. “Tỷ tỷ từng , và tỷ là một, còn sống, thì tỷ cũng còn sống!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Thiển Thương hạ nhân phủ Tề quốc công, mà khi Tô Cẩm Bình đưa cô về, cũng đối xử với cô như hạ nhân, điều, trong viện của Tô Cẩm Bình quần áo dư thừa, nên Linh Nhi mới tùy tiện mang một bộ y phục của hạ nhân đến cho cô mặc thôi, cũng coi là thị tỳ của Tô Cẩm Bình nên mới dám chuyện với nàng chút kiêng dè gì như thế. Những lời khiến Tô Cẩm Bình khẽ , lúc tâm trạng mới khá hơn một chút: “Nha đầu ngốc, em cần tỷ tỷ em ở bên , mà là tỷ tỷ em chăm sóc cho em!”
Dứt lời, nàng mang con sói nhỏ trong phòng. Đám Thiển Thương cũng theo, cất kỹ lồng sắt , con sói vàng nhỏ còn giương nanh dọa dẫm Tô Cẩm Bình, dáng vẻ như đang sẵn sàng tấn công, đấu với nàng một trận ! Tô Cẩm Bình nó mà bật , tên nhóc to lớn gì mấy, nhưng tính khí cũng chẳng nhỏ .
Hiên Viên Dĩ Mạch chợt kêu lên một tiếng kinh ngạc: “Cô nương, răng của nó độc!”
“Ồ?”
Ánh mắt của Tô Cẩm Bình cũng hướng về phía hàm răng của con sói nhỏ , hàm răng trắng ởn lóe lên tia sáng, kết hợp với đôi mắt xanh lục khiến nó càng trở nên hùng mạnh hơn.
Có điều, độc giống như là do khác bôi lên, mà như phát từ chính thể của con sói . “Chẳng lẽ là Sói vương con?”
Linh Nhi nhíu mày . Tô Cẩm Bình cô : “Sói vương con?”
“Nghe đồn năm trăm năm , Thánh nữ Nam Cương du ngoạn ở Mạc Bắc cùng thị tỳ của , vô tình phát hiện một con sói vàng, mà bên cạnh nó còn một con sói cái màu bạc đang bẹp, tình hình thì con sói cái đó vẻ sắp vượt qua , Thánh nữ nhất thời nổi lòng thương, liền sai cứu con sói cái , đó mới , con sói vàng chính là Sói vương của Mạc Bắc, từ đó về , Sói vương luôn dẫn đầu đàn sói bảo vệ Nam Cương, cho tới khi vị Thánh nữ đó qua đời chúng nó mới rời .
Trước khi , chúng để một con sói con đang gào đòi ăn, đó sinh từng thế hệ Sói vương con bảo vệ Nam Cương.
Sau khi sinh sói con xong, Sói vương và Sói hậu cũng về thảo nguyên Mạc Bắc.”
Nghe Linh Nhi tới đây, Tô Cẩm Bình cũng ngạc nhiên: “Nếu tin đồn là thật, thì Nam Cương thể cam tâm tiến cống nó tới Nam Nhạc chứ?”
Hơn nữa, mấy chuyện tuy rằng cũng vẻ hoang đường, nhưng cũng là thể. Linh Nhi khẽ tiếp: “Cô nương, em xong.
Đến thế hệ , khi Hoàng hậu sinh hạ Sói vương con, thì từ nhỏ kịch độc trong , còn tính cách hoang dã ai phục tùng , nếu ai tới gần nó, nó sẽ c.ắ.n đó.
Hơn nữa, từng nó cắn, nếu qua nửa canh giờ điều trị thì dù dùng t.h.u.ố.c tiên châm cứu cũng tác dụng gì nữa.
Đừng là bảo vệ Nam Cương, ngay cả Nam Cương Vương cũng nó tấn công.
Chắc Nam Cương cảm thấy nó phiền toái, nên mới đưa nó .
Dù thế nào thì bọn họ cũng dám g.i.ế.c hậu duệ của Sói vương, nếu , đàn sói bảo vệ bọn họ mấy trăm năm mà phản công, hậu quả thế nào, bọn họ cũng rõ ràng!”
Nghe cô , Tô Cẩm Bình càng cảm thấy hứng thú hơn với con sói nhỏ .
Sau khi đến Nam Nhạc, lúc rảnh rỗi nàng vẫn tìm chút tư liệu về thời , Sói Mạc Bắc là loài hung dữ nhất, cũng là loài dũng mãnh nhất, mà bên trong lồng sắt là một con Sói vương con, nàng xoa xoa cằm đầy thô lỗ với Linh Nhi: “Em nghĩ nếu đem bán nó thì thể bao nhiêu bạc?”
Sau gáy Linh Nhi chảy xuống một vạch đen to tướng, cô cứ nghĩ cô nương sẽ cao hứng vì một bảo bối cơ, là bạc?! Con sói nhỏ cũng ngửa đầu tru dài một tiếng, như đang vô cùng nhục nhã ! Biết giá trị của con sói nhỏ , Tô Cẩm Bình liền với Linh Nhi: “Em ở đây chăm sóc nó, , tính sổ với tên nào đó!!!”
Quay về sẽ thu phục chú nhóc . Nàng dứt lời, Linh Nhi liền Tô Cẩm Bình đầy kỳ quái, tính sổ với tên nào đó ? Tên nào đó là ai? Nghĩ , cô liếc mắt Hiên Viên Dĩ Mạch một cái, nhưng Hiên Viên Dĩ Mạch cúi đầu né tránh, vẻ lo lắng.
Sao thế ? Còn kịp chờ cô nghĩ xong, Tô Cẩm Bình khỏi phòng, ánh mắt tò mò của Thiển Thương cũng hướng về phía con sói nhỏ … … “Kẹt”
… cửa phòng bên cạnh mở , hiển nhiên lúc Bách Lý Kinh Hồng vẫn Lãnh T.ử Hàn khai sạch bộ hành vi của , vẫn còn đang hờn hờn dỗi dỗi. Tô Cẩm Bình vòng hai tay ngực, bước vài bước đến mặt , khẽ : “Nói xem, tự dưng vô duyên vô cớ giận dữ cái gì?”
Thật nàng cũng cảm thấy bó tay, nhà ai yêu đương mà là bạn trai dỗ dành bạn gái , gặp nàng ngược thế chứ? “Không gì.”
Hắn nhẹ nhàng đáp, thoải mái đưa tay nhấc ấm mặt lên, rót tách, nước chảy róc rách cái tách mặt , thoạt vẻ nhàn hạ thảnh thơi, thoạt vẻ như thật sự tức giận gì. “Chắc chắn tức giận gì?”
Không giận mà còn cưỡi ngựa chạy , tức giận, chẳng lẽ là vội vàng chạy về để đầu t.h.a.i ?! “Ừ.”
Hắn phun một chữ, điều ngữ điệu cũng nhạt hơn một chút nữa. Cuối cùng Tô Cẩm Bình cũng thể nhịn nữa, lườm một cái: “Được! Chàng giận thì thôi, bà đây càng vui vẻ thoải mái!”
Nàng dứt lời, bỗng đầu nàng, sắc mặt lãnh đạm nhưng mang cảm giác tủi uất ức rõ rệt.
Im lặng một lúc lâu, mới : “Ừ, , Lãnh T.ử Hàn, nàng còn cần chín chiếc chìa khóa nữa !”
Hả?! Sắc mặt giận dữ của cô nàng nào đó thoáng trở nên vô cùng hèn mọn, uốn éo , bước đến mặt dỗ dành: “Ha ha… tiểu Hồng Hồng, tin đồn ở , cần chín chiếc chìa khóa chứ, , đừng giận nữa, ngoan, cho đang tức giận cái gì, ?”
Hắn , thèm để ý. Nàng lặng lẽ nghiến răng, tới mặt , tiếp: “Ai you, tiểu Hồng Hồng, tiểu Hồng Hồng yêu thương ơi?”
Hắn nhấc tách lên, nhẹ nhàng nhấp một , đó, chậm rãi đặt xuống, vẫn đáp lời. Gân xanh thái dương bật lên, cố gắng tự trấn an , Tô Cẩm Bình, bình tĩnh, bình tĩnh, tuyệt đối dùng bạo lực với mỹ nam, tất cả kiềm chế vì tiền, bình tĩnh, bình tĩnh! Bỗng nhiên, trong đầu nàng chợt lóe sáng, sắc mặt dần trở nên khó coi: “Chẳng lẽ tức giận vì chủ động tặng con sói cho của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-16-1.html.]
“Không !”
Thấy nàng còn giận ngược , hơn nữa, phương hướng hiểu lầm , đành lập tức lên tiếng phản bác. “Vậy thì là cái gì?”
nàng dẫm một chân lên ghế vô cùng bất nhã, dáng vẻ như mà nhất định bỏ qua.
Vì , tình thế lập tức nghịch chuyển , Bách Lý Kinh Hồng vốn là giận dữ, giờ biến thành Tô Cẩm Bình! Đôi mắt xám bạc nàng một lúc lâu, trong lòng thầm đấu tranh tư tưởng mãi, cuối cùng thầm khổ, ban đầu là chiếm ưu thế, giờ đẩy ngược thế động thế ? Hắn đành sự nghi hoặc trong lòng : “Lúc , nàng còn ghen vì Dung nhi, hôm nay bảo theo .”
Nói tới đây, thể thêm nữa, vấn đề còn cứ để nàng tự ngẫm . Ặc… Nhìn gương mặt lãnh đạm của , một lúc lâu , Tô Cẩm Bình hung hăng đập bộp một cái: “Đầu óc bệnh ?! Rõ ràng là bà đây ý , nghĩ dù cũng là của , nếu lo thì theo xem thế nào cũng là chuyện bình thường, cũng đỡ bà đây là thấu tình đạt lý.
Giờ thì , lòng của nghĩ thành lòng lang thú, còn về nổi giận với nữa!”
Trán đập mạnh một cái vẫn còn đau đau, sắc mặt giận dữ của nàng, mới hóa hiểu nhầm, nhưng nàng thể suy nghĩ cho như , khiến cho tâm trạng vốn buồn bực chợt bay lên, điều, nàng vẫn còn đang giận dữ bừng bừng , mấp máy môi, xin thành lời. “Biết sai ?”
Tô Cẩm Bình nghiến răng , trong lòng thầm giận thêm vài cái chổi lông vịt nữa để dạy dỗ tên nhóc cho t.ử tế!!! Nghe nàng hỏi, im lặng, cúi đầu như đứa trẻ con mắc . “Ta hỏi sai ?”
Nàng quát lên. Một lúc lâu , cho đến khi Tô Cẩm Bình nghiến răng định hỏi nữa, bỗng ngẩng đầu, nhẹ nhàng : “Biết sai !”
Ánh mắt kìm liền liếc bên ngoài, sắc mặt đầy vẻ mất tự nhiên. Lúc cơn giận của Tô Cẩm Bình mới vơi một chút, hỏi đến chuyện mà định tính sổ: “Bách Lý Kinh Hồng, hỏi , chuyện thương ở hoàng cung là thế nào?”
Ặc… Tim đập thịch một cái, trong mắt thoáng xuất hiện vẻ chột , nhưng ngoài mặt vẻ gì khác lạ, ngẩng đầu nàng nghi hoặc như hiểu nàng đang hỏi gì, trong lòng chỉ hận thể ăn sống nuốt tươi tên Lãnh T.ử Hàn .
Cẩm nhi chuyện , chắc chắn là do tên Lãnh T.ử Hàn lén tố cáo!!! nhớ tới chuyện ‘’ chổi lông gà chiêu đãi, thì dù đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tuyệt đối thừa nhận! “Lãnh T.ử Hàn thương là do sắp đặt ! Này nhóc, gan to nhỉ?!”
Nàng nhe răng trợn mắt . Hắn nàng , chỉ nhíu đôi lông mày , mắt đầy vẻ mơ hồ, nàng như thắc mắc, khoác lên bộ dạng vô tội hiểu chuyện gì một cách hảo. Nhìn dáng vẻ vô cùng nghi hoặc của , Tô Cẩm Bình cũng thấy nghi ngờ, thật khi Lãnh T.ử Hàn với nàng, nàng cũng tin , vì gần đây hai càng ngày càng đối đầu gay gắt hơn, cũng chuyện hãm hại nọ.
Hơn nữa, Bách Lý Kinh Hồng là con kiêu ngạo vẻ, chẳng lẽ còn thể ý đồ như thế ? Thấy ánh mắt nàng dần hiện lên vẻ nghi ngờ, sự lo lắng trong đáy lòng tăng lên một chút, chậm rãi : “Có còn , rằng vu oan cho đốt phủ của ?”
Giọng nhẹ nhàng, thanh lãnh, chứa đựng sự trào phúng rõ rệt. Cũng chính sự trào phúng khiến sự nghi ngờ của Tô Cẩm Bình dành cho Lãnh T.ử Hàn sâu hơn một chút.
Lại , lúc khi hỏi Lãnh T.ử Hàn , còn liên tục phủ nhận là , Lãnh T.ử Hàn dựa mà dám Bách Lý Kinh Hồng vu oan cho Lãnh T.ử Hàn đốt phủ của chứ? Vẻ nghi hoặc càng lúc càng rõ ràng trong mắt nàng, vội vàng rèn sắt khi còn nóng, nhẹ nhàng : “Nàng thà tin , cũng tin ?”
Giọng lành lạnh như vầng trăng sáng treo chín tầng trời, cô đơn, mỏng manh như làn gió nhẹ thổi trong đêm đen… Câu khiến Tô Cẩm Bình vốn đang bừng bừng lửa giận, nháy mắt biến thành áy náy: “Ta… ý đó…”
Mẹ kiếp! Lãnh T.ử Hàn c.h.ế.t tiệt, dám lừa bà, sẽ cho mặt!!! “Ha ha…”
Hắn khẽ , như chứa đựng sự tự giễu cợt đến vô tận, đó nhẹ nhàng dậy, “Nếu nàng chọn , thì , coi như nhầm…”
Nói xong, chậm rãi phòng trong, dáng thanh mảnh, xiêm y trắng muốt, bóng lưng vô cùng cô đơn, quạnh quẽ. Hiên Viên Dĩ Mạch ở ngoài cửa chỉ vỗ tay tán thưởng điện hạ nhà ! Hay cho một chiêu lạt mềm buộc chặt!!! Vì thế, cô nàng nào đó vốn vô cùng áy náy liền bước nhanh vài bước đến, vội vàng ôm lấy thắt lưng : “Được mà, nghi ngờ nữa! Đừng giận mà!”
Trong đôi mắt xám như ánh trăng xuất hiện nụ giảo hoạt, chất chứa sự đắc ý đến vô hạn.
Lãnh T.ử Hàn chứ gì, đấu với , còn kém lắm!!! “Vậy, dùng chổi lông gà đ.á.n.h nữa!”
Hắn điều kiện! Không chờ Tô Cẩm Bình lên tiếng, nhanh miệng tiếp: “Chổi lông vịt cũng .”
Nhớ đến cây chổi lông vịt giấu kỹ trong tủ, cảm thấy da đầu run lên, vấn đề nên giải quyết sớm thì hơn. Hiên Viên Dĩ Mạch ở ngoài cửa kinh ngạc đến há hốc mồm.
Cái gì? Điện hạ đ.á.n.h bằng chổi lông gà ?! Hủy trong chỗ tối cũng run run da đầu, bảo điện hạ kiêng kị cây chổi lông vịt như , thì là chuyện như thế! Trời ơi, khi chuyện cơ mật thế , liệu điện hạ g.i.ế.c diệt khẩu ?! Một vạch đen chảy dài xuống gáy Tô Cẩm Bình, thế vẻ thực sự sợ hãi vì đánh: “Được!”
“Thật ?”
Hắn , thản nhiên nàng. Hiếm khi thấy bộ dạng kích động của , khóe miệng Tô Cẩm Bình run lên, đáp: “Thật!”
“Vậy vứt cái chổi lông vịt !”
Vô cùng vội vàng! “…”
Đến mức như ? Hủy và Hiên Viên Dĩ Mạch thầm nuốt nước miếng, dù thứ đ.á.n.h vài cái cũng chuyện gì to tát ? Điện hạ cần gì kích động đến mức chứ? Tô Cẩm Bình đầy nghi hoặc, quen bao nhiêu lâu nay nhưng đây chắc chắn là đầu tiên nàng thấy lộ vẻ kích động như : “Này Bách Lý Kinh Hồng, sợ cái chổi lông vịt đó đến mức ? Có là định lúc nào đó dối vài câu, lừa dối vài chuyện đấy?”
Thật dối nhiều lắm lắm , đặc biệt là mấy chuyện liên quan đến Lãnh T.ử Hàn, thế nên hiện giờ, trong lòng vô cùng sợ hãi hậu quả của chuyện , nếu đ.á.n.h m.ô.n.g nữa, thì lẽ sống nổi mất.
cũng thể miệng mấy lời , sắc mặt của nàng, vẻ bình tĩnh đáp: “Không nàng đồng ý ?”
Né tránh trả lời. Nàng lạnh: “Chàng vứt ! Ta tính sổ với Lãnh T.ử Hàn!”
Nói xong, nàng thẳng, dùng chổi lông gà lông vịt, chẳng lẽ nàng dùng chổi lông ngỗng ?! Bách Lý Kinh Hồng, quá coi thường bà đây!!! Nhìn thấy nụ lạnh của nàng khi rời , trong tim đột nhiên hiện lên chút dự cảm lành…
Quyển 2