Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 15:+3: Yến Khanh, Ngươi Cướp Tấm Thân Xử Nữ Của Trẫm Rồi! (3)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm liếc xéo một cái liền thu hồi ánh mắt. Loại hình ác bá cứ cho là nhà quan thì ngoài kiêu ngạo. Nếu theo kiểu tiểu thuyết thì, tiếp theo kịch bản sẽ là: nàng đem phận bản cho đối phương , đó y ‘Đại kinh thất sắc’, thậm chí cái gã mà gọi Cữu Cữu gì đó chừng còn tè quần, chạy tới quỳ xuống nhận sai với nàng í chứ. là… vẻ như quá nhàm chán thì ?
Tiểu thuyết thì nhiều, nhưng hiện thực cũng nên biến thành như thế! Có điều nàng liếc Băng Tâm một cái, hiệu. Vẻ mặt bất động thanh sắc, Tú bà vung tay lên, gã nam t.ử đ.á.n.h khinh lập tức ném văng !
Chờ gã sút một cách cường hãn xong, Băng Tâm mới tiếp tục “Sau , mười ba cô nương đây sẽ là trụ cột của Sương Sớm Tình Duyên chúng . Các nàng chỉ bán nghệ mà bán , thật khiến chư vị khách quan thất vọng ! Băng Tâm bồi tội tại đây!” Khóe mắt liếc qua, tự chủ mà ngắm nghía Hủy một chút.
Còn Hủy tràn đầy sát khí, nổi giận đùng đùng trừng nàng.
“Cái gì? Nữ nhân thanh lâu bán . Tú bà Băng Tâm, ngươi đang giỡn đó chứ?” Lập tức ít kẻ bất mãn râm ran.
Mị Văn Dạ vài tiếng “Các vị cô nương đây thật đặc biệt, tại hạ là thấy, những tâm tư xa” Âm thanh lớn nhỏ, nhưng đủ cho mỗi ở đây đều rõ.
Nam Cung Cẩm nhanh chóng quyết định, đem gia hỏa lôi xuống nước, hậu thuẫn giúp thanh lâu của “Lời của Lại bộ Thượng thư đại nhân lý!”
Sắc mặt Mị Văn Dạ cứng đờ, kỳ quái liếc nàng một cái bồi trả “Thừa tướng đại nhân chẳng lẽ cho là ?” Muốn rớt xuống nước, cùng xuống ! Một thì xôm tụ!
Cô nàng sờ sờ mũi, thầm nghĩ quả nhiên hổ là gian thương, tính kế lắm!
Mọi lúc đều phận của cả hai, kể đến Thừa tướng đại nhân, dù là Lại Bộ Thượng thư cũng nhân vật để cho bọn họ đắc tội a! Vì những kẻ nổi lên tâm tư xa đều đành áp xuống, hai đó thế, bọn họ còn bức ép đó rằng đối nghịch với hai ?
Ngay đó, mười ba cô nương lượt lui xuống.
Lại trêu chọc “Băng Tâm tú bà, đồn hôm nay ngươi bán , thật đó?”
“Vâng!” Cả hết sức đắn, nhúc nhích, mà phun chữ đó. trong lòng mồ hôi rơi lộp độp, Tướng gia gì, bán ư? Nếu thật sự bán, chỉ sợ kỹ thuật còn kém hơn cả những cô nương mới nhập môn nha!
Các cô nương khác ở đài nữ vương nhà – Băng Tâm tỷ, ở đài đang bộ tịch. Tất cả đồng loạt cảm thấy choáng váng. Thái độ , nửa phần hương vị nữ nhân đều , nam nhân thích mới là lạ đó!
Nam Cung Cẩm bất động thanh sắc mà nuốt nước bọt, Băng Tâm chiêu thật tàn nhẫn mà! Rõ ràng hết sức dụ hoặc, thoạt lạnh như băng chinh phục phụ nữ, nhưng kích thích nam nhân nổi lên ham chinh phục. Quả nhiên, các nam nhân bên nhanh liền điên cuồng lên!
“Ta ba trăm hai!”
“Ta bốn trăm hai!”
“Ta bảy trăm lượng!”
“Ta …”
Tình cảnh chỉ các cô nương sợ ngây , ngay cả Băng Tâm cũng giật kinh hãi! Mình kinh doanh thanh lâu nhiều năm , rõ bọn nam nhân đều thích mẫu thiên kiều bá mị, tình huống hôm nay là thế nào ?
Nam Cung Cẩm tỏ vẻ như là thật, gật gù tán thán “Ừ! Không tồi! Băng Tâm vẫn giá!” Nói xong, nghiêng nghiêng liếc sắc mặt Hủy. Lời kỳ thật là cố ý cho . Tiểu t.ử nhà ngươi đừng tưởng bản ghê gớm lắm, thích Băng Tâm nhà chúng nhiều đó!
Sắc mặt Hủy lúc những lời đ.á.n.h giá của Hoàng Hậu nhà ngày càng trầm! Hắn sâu sắc minh bạch rằng thích phụ nữ lớn hơn ba tuổi , điều thích là một chuyện, nữ nhân ngủ với , đầu chơi trò bán , cái rằng và những gã đang gào thét điên cuồng là cùng một giuộc? Cái quả thật là một vũ nhục lớn lao đối với !
Cuối cùng, gã nào đó gào lên chốt một câu “Hai ngàn hai!” liền còn ai lên tiếng nữa.
Mặc kệ thế nào, Băng Tâm năm nay gần ba mươi tuổi, càng tuyệt đối là xử nữ, gọi giá hai ngàn hai, tựa hồ quá đáng!
Ngay cả Nam Cung Cẩm cũng than nhẹ, hai ngàn hai tương đương với hai mươi vạn nhân dân tệ đó! Không nghĩ tới thủ hạ của đáng giá đến thế!
Thế là, sự tình định, ánh mắt đều dồn về phía vị , liền cảm thấy thoải mái. Hóa là con trai độc nhất của nhị phú thương nổi tiếng Kinh thành, năm nay hơn ba mươi tuổi, trông vẻ thành thục nội liễm, dung mạo tuy xuất sắc, nhưng khí chất phú quý thật rõ ràng.
Băng Tâm thấy mặt hàng , đôi mắt sáng lên một chút. Nếu đây nàng đụng tên Hủy hiểu phong tình , chừng hôm nay nàng sẽ coi trọng nam nhân . Loại nam nhân thành thục nội liễm như , đích thị là loại hình mà khoái nhất!
Thấy ánh mắt sáng rực của Băng Tâm gã , Hủy tức khắc cảm giác như ai đó hung hăng tát một cái thật nặng lên mặt . Tự tôn của bản cực đại thương tổn!
Không lâu , đàn ông dậy, gã sai vặt bên cạnh nhanh chóng mang tiền đến Băng Tâm.
Nam nhân ba mươi, đúng là thời điểm thành thục đầy sức quyến rũ, mà , ánh mắt cũng cực kỳ mị hoặc, mang theo sự khôn khéo đặc trưng của thương nhân cùng một tia khí phách nội liễm.
Nam Cung Cẩm khỏi lén lút trộm Hủy một cái, thấy bản mặt của đổi sang màu tương tự như bộ đồ đen mà đang mặc, lập tức cảm thấy trong bụng nhộn nhạo, thật là to một trận cho sảng khoái!
“Băng Tâm cô nương, mời!” Tao nhã lễ độ, phong phạm công t.ử nhẹ nhàng.
Trong lòng Băng Tâm tưởng tượng hết sức đáng khinh, nếu tên trai như Hủy nữa thì quá , nàng sẽ phi thường đồng ý! Đang , bỗng, ánh đao chợt lóe…
Một đao đó nhanh đến mức ai , chỉ thấy một trận hắc ảnh loáng lên. Bóng trắng do ánh đao phản xạ ngắn ngủi nhanh chóng trở trong vỏ. Lãnh Vũ Tàn và Mị Văn Dạ cả kinh, đồng loạt lên, đó là … chiêu thức của Tinh Nguyệt lưu đao?
Quả nhiên nhanh! Thiên hạ nhanh nhất kiếm chắc so với tốc độ của . Người nhất định là Đại hộ pháp của Dạ Mạc Sơn Trang – Hủy!
Khi trường yên tĩnh , tất cả đều yên!
Người nãy giờ mặt Băng Tâm, nam t.ử phong độ nhẹ nhàng, quần áo bên ngoài cứ như lá thu rơi rụng, bay lả tả đầy mặt đất! Nháy mắt, nửa trần như nhộng!
Tất cả hẹn mà đồng loạt nuốt nước bọt, đao của tay nhanh quá, may mắn hồi nãy cạnh tranh thành công là !
Nam t.ử cũng giận tái “Vị công t.ử , đây là ý gì ?”
Hủy ôm kiếm đó, mặt chút biểu tình “Ta chỉ cho lão bà , bán , hãy hỏi thanh kiếm trong tay ”
Lão bà? Gân xanh thái dương Băng Tâm nhảy lên vài cái! Cái tên khốn khiếp , đến hiểu phong tình, giờ thản nhiên mắng là lão bà nữa chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-153-yen-khanh-nguoi-cuop-tam-than-xu-nu-cua-tram-roi-3.html.]
Nam t.ử Hủy, Băng Tâm, bỗng nhiên “Huynh đài, một nữ nhân thôi, hà tất như !” Dứt lời, nhận lấy áo choàng của tên sai vặt phía , khoác lên , xoay lưng liền rời , hết sức ưu nhã, nửa điểm chật vật.
Cái nghen, tay nhanh khiến cho thấy rõ sự đối lập, trong nháy mắt đó, Hủy cảm thấy phong độ của rơi rụng sạch! Vì một bà già xa khiến hận thấu xương, vứt bỏ phong độ nam t.ử hán, thật là nổi sát khí! Cuối cùng, cái gì cũng , ôm kiếm bỏ !
“Vị công t.ử , còn sinh ý của và ngươi , ngươi bỏ ?” Băng Tâm như , trong mắt mang theo mười phần ngả ngớn, tên khốn khiếp , tuy ngu ngốc chất phát c.h.ế.t, nhưng cũng mất vẻ đáng yêu!
Hủy nghiêng đầu nàng “Lão bà, ngươi nhất nên khinh quá đáng!” Bởi vì thanh kiếm trong tay sẽ lưu tình. Mà nữ nhân mặt , nếu là của Hoàng Hậu, g.i.ế.c nàng từ ngày cướp sự trong sạch đó để rửa nỗi sỉ nhục!
Câu nào tên ngố rừng đó cũng chêm từ lão bà lão bà khiến sự kiên nhẫn của Băng Tâm thoáng chốc mất sạch, lửa giận ngập tràn bừng bừng bùng nổ “Tiểu t.ử thúi, ngươi…”
“Băng Tâm tỷ, Băng Tâm tỷ!” Mộng Trầm Tịch nhanh nhẹn xông lên kéo nàng về, ý của cô bé là ở đài còn cả đống ‘khán giả’ đang quan sát kìa, cô nàng bình tĩnh chút!
Lúc Băng Tâm mới yên , rít lên một câu “Cút !” Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g trong khí nồng nặc.
Hủy hừ lạnh một tiếng, xoay rời . Chưa hai bước, giọng Băng Tâm phía truyền đến “Vừa là ngoài ý , các vị, chúng tiếp tục nào!”
“…!” Hủy nhanh chóng đầu , hỏa khí đầy cách nào áp chế. Lão bà , quả thực là sống c.h.ế.t mà. Một tay xách Băng Tâm, dùng khinh công phi , thoáng cái biến mất phòng trong…
Nam Cung Cẩm bọn họ mất, sắc mặt đổi, thong thả uống , thập phần nhàn nhã. Băng Tâm , Linh Nhi cũng rối loạn trận tuyến, liền an bài Phượng Ca cùng Mộng Trầm Tịch lên sân khấu biểu diễn.
Mị Văn Dạ bỗng nhiên lấy một vò rượu ngon từ tên sai vặt phía , đặt lên bàn “Thừa tướng đại nhân, ngài đây là rượu gì ?”
“Rượu gì?”
“Rượu thần kỳ nha, cho dù tửu lượng của ngươi cỡ nào, uống một chén sẽ say bất tỉnh nhân sự. Không ngài thử một ?” Tiểu t.ử quả thật tửu lượng quá xuất sắc, nào cũng ru cả bọn gục tại bàn, đó an về, Mị đại nhân của chúng phí nhiều công phu mới rượu cực phẩm đó!
Yến Kinh Hồng vốn uống rượu gì cũng đều say quá trớn, cho nên thấy hàng cũng để ở trong lòng, một tay mở vò rượu “Có gì dám!” Vừa , ngửa đầu trực tiếp tu một .
Sau đó, buông vò, đắc ý “Thế nào?” Cười xong bỗng cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, móa nó… Đây là cái thứ rượu gì a? Không là pha thêm Mông hãn d.ư.ợ.c đó chứ? “Rầm!” Đầu ai đó gục thẳng xuống bàn.
Trong lòng Mị Văn Dạ mừng rỡ, mới vói tay qua, còn kịp đụng đến, nàng tay chế trụ, thế nhưng, nàng nửa điểm ý thức đều , chỉ là phản ứng theo bản năng của thể mà thôi. Mà cánh tay kềm chặt lực lượng thật là nặng, suýt chút chặt đứt tay của Mị đại nhân.
Ba đưa mắt , Mị Văn Dạ chút hối hận. Sớm nông nỗi , cũng sẽ chơi đùa kiểu đó. Có điều, Lãnh Vũ Tàn thông minh, ném một cái chén qua, đ.á.n.h huyệt ngủ của nàng. Ai đó điểm huyệt liền thả lỏng tay, buông Mị Văn Dạ .
“Hiện tại gì bây giờ?”
Mị Văn Dạ ngẫm nghĩ, “Ta tìm phòng cho nghỉ ngơi , khi chúng về sẽ kéo về phủ”
Hai còn gật gù đều cho là đúng.
Qua một lúc, Mị Văn Dạ sự hướng dẫn của gã sai vặt trong thanh lâu, liềm ôm Nam Cung Cẩm đến một gian phòng trống. Trong lòng y thầm kỳ quái, thể tiểu t.ử mềm thế, cứ như là một nữ nhân! Chưa hết, còn nhẹ nữa, cơ hồ phân lượng gì cả!
Sau khi đặt nàng lên giường, cô nàng nào đó thấm rượu, gương mặt hồng nhuận, da dẻ vốn mịn màng giờ khiến cho cảm thấy hết sức mê hoặc. Mị Văn Dạ sửng sốt, si ngốc chậm rãi cúi đầu, ngay khi hai đôi môi sắp chạm , y chợt bừng tỉnh! Mình cái gì nè trời, Yến Kinh Hồng là đàn ông đó!
Hắn hung hăng thóa mạ bản một trận, gian nan bỏ chạy ngoài! Linh Nhi cũng cảm thấy yên tâm, nhưng Mị Văn Dạ một lúc nhanh chóng rời nên cô cũng tiếp tục chú ý.
---DiendanLequydon---
Trong phòng, cô nàng bình yên ngủ, nhưng từ cửa sổ tiến một , thấy giường thì thoáng sửng sốt! Hắn thấy Mị Văn Dạ đem Yến Kinh Hồng phòng, nghĩ thầm tiểu t.ử một ở đây, là thời cơ trêu chọc lắm ? Cho nên liền chạy tới, điều nghĩ đến, bé con ý thức.
Vậy mà ngủ ? Trong đôi mắt lục ánh lên tia u ám, bước đến mép giường, đầu ngón tay khẽ mơn trớn mặt nàng một chút, cô nàng nào đó nửa điểm phản ứng cũng . Mộ Dung Thiên Thu đột nhiên chút buồn , thiệt là hiếm khi nào nhu thuận lời như thế nha!
Nam Cung Cẩm điểm huyệt ngủ, mất ý thức, nhưng cơ bản vẫn cảm thấy khó chịu, thoải mái. Cái mũi nhỏ nhắn khẽ nhíu , thoạt dễ thương đến mức khiến c.ắ.n cho một phát. Bộ dáng đó khiến cho tâm của Mộ Dung ThiênThu như một cọng lông vũ nhẹ nhàng chạm , cảm thấy thú huyết sôi trào. Ánh mắt cũng nóng lên vài phần, cúi đầu, duỗi một cánh tay tháo nhẹ đai lưng của cô nàng Nam Cung Cẩm…
, mỗ Hoàng đế dừng , thu tay. Cứ ngang nhiên chiếm lấy bé con như , tuy rằng phần kích thích, nhưng hình như là vi phạm ước nguyện của ban đầu!
Nhìn nàng một lúc lâu, Đế vương bỗng nảy một ý định. Leo tót lên giường, ôm bé con ngực. Ái chà, một loại cảm giác kỳ quái bỗng nhiên lan tràn . Có điều động tác tiếp theo chính là nhắm mắt.. ngủ …..
Còn đám Mị Văn Dạ nhậu đến trời đất, cuối cùng hạ nhân khiêng thẳng về phủ của từng , chẳng ai còn nhớ gì đến Yến Kinh Hồng ráo trọi.
Hừng đông hôm , huyệt ngủ nàng tự động giải khai. Vừa mở mắt liền thấy ngay khuôn mặt hại nước hại dân của Mộ Dung Thiên Thu bên cạnh. Cô nàng sợ tới mức khuôn mặt trắng bệch , tình huống là ! Đây là cái tình huống gì trời???
Mỗ Hoàng đế cũng mở mắt, thấy bộ dáng luống cuống của nàng liền nghiêm túc lên tiếng “Yến khanh, ngươi nhất định chịu trách nhiệm với Trẫm!”
Mặc dù lợi dụng lúc bé con mất ý thức chuyện gì xa, nhưng chơi trò chơi khác cũng là một ý kiến tồi!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Cô nàng thoáng qua quần áo lộn xộn , tức khắc cảm thấy choáng váng “Tối hôm qua, chúng …” Nói thì , nhưng quả thật là cái gì đó đúng ở đây. Nếu tối qua xảy chuyện thì tại một chút cảm giác đều ? Hơn nữa là nàng đang trong thời kỳ nguyệt sự ?
Mộ Dung đoạn tụ trầm ngâm “Yến khanh, tối hôm qua, ngươi cướp tấm xử nữ của Trẫm, Trẫm hết đến khác!”
Quyển 3