Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 15:+2: Yến Khanh, Ngươi Cướp Tấm Thân Xử Nữ Của Trẫm Rồi! (2)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Dung Thiên Thu thấy sắc mặt nàng kỳ kỳ, liền quan tâm hỏi han “Yến khanh, thể khanh chỗ nào khỏe ?”
“Tạ Hoàng thượng quan tâm, chỉ là bệnh cũ, đáng ngại!” Nguyệt sự cũng thể coi là bệnh cũ hén?
Thần sắc Mỗ Hoàng đế chút cổ quái, bộ dáng của tiểu t.ử trông giống với một hậu phi của nha, đó là lúc nữ nhân đến kỳ nguyệt sự! Mà ngẫm cũng quái, Yến tiểu t.ử cứ cách một đoạn thời gian sẽ lộ bộ dáng , biểu tình bực bội , chẳng lẽ là cũng đang… , nhanh liền vứt cái ý niệm lên chín tầng mây, bởi vì chợt nhớ , bé con khi bốn mươi ngày, khi năm mươi ngày, khi tận hai tháng mới dáng vẻ đầy cảm xúc bức bối , cho nên chắc là nguyệt sự !
Tội nghiệp vị Hoàng đế Tây Võ thông minh, ngài rằng do thể chất mà thế giới còn tồn tại một khái niệm gọi là ‘Rối loạn kinh nguyệt’. Tây Võ Thừa tướng ai oán cũng ngờ rằng, nguyệt sự mất cân đối của cũng một tác dụng yểm hộ như !
Ngay đó, một vài vị đại thần tấu một mớ sự tình linh tinh liên quan gì đến nàng, Mộ Dung Thiên Thu đều giải quyết nhanh gọn , xong, tuyên bố bãi triều!
Chúng đại thần cung tiễn Mộ Dung Thiên Thu cũng lượt hồi phủ. Khi đến cửa Kim Loan Điện, lão Thái phó mặt mày xanh mét Nam Cung Cẩm, cứ như ăn tươi nuốt sống nàng ! “Yến Kinh Hồng, ngươi…”
“Thái phó đại nhân cảm tạ việc bản quan cảnh giác ngài ? Không cần, cần. Có câu ‘thi ân bất cầu báo’, ưu điểm lớn nhất của bản quan giờ chính là thích giúp đỡ , ngài cũng cần khách khí như thế, càng cần ba quỳ chín lạy để cảm kích, cõng gai thỉnh tội với bản quan. nếu Thái phó đại nhân thật sự băn khoăn, biểu đạt sự cảm tạ với thì thể mang hậu lễ trăm lượng vàng ròng tới cửa bái tạ, hạ quan nhất định sẽ vui lòng thu nhận cho!” Ai đó hổ cướp lời lão Thái phó!
Thái phó đại nhân cổng lớn cung điện, cảm thấy m.á.u dâng lên tới cổ. Bước chân lảo đảo vài cái mới phía đỡ “Thái phó đại nhân, ngài chứ?”
Nhìn lão chọc tức tới dạng , Yến Kinh Hồng một chút tâm tư ‘kính già nhường trẻ’ cũng . Ai bảo lão già mấy ngày giúp Tiền Hướng tìm sát thủ đối phó nàng chi. Hôm nay nhân nguyệt sự đến, tâm tình khó chịu, còn tìm đến cửa, chính là hành vi tự tìm c.h.ế.t. Vì , cô nàng quả quyết bồi thêm “Thái phó đại nhân ? Thân thể khỏe thì nên ở trong phủ điều dưỡng, đại nhân vì Tây Võ trả giá nhiều như , hiện tại bệnh đến mức chỉ còn một , nếu còn vì nước mà mệt đến c.h.ế.t sống , bản quan thật sự đồng cảm với ngài. ngài cần lo lắng, chỉ cần ngài với Hoàng thượng một tiếng, nhất định sẽ chấp thuận cho ngài cáo lão hồi hương!”
Ai lão bệnh đến thoi thóp? Thân thể lão rõ ràng thập phần tươi ! cái tên khốn khiếp Yến Kinh Hồng những lời đó, lão cảm thấy tức giận đến mức sắp thoi thóp thật!
Cũng may, cô nàng xỉa xói sướng mồm xong, nhớ tới hôm nay còn cùng bọn Mị Văn Dạ hẹn nên gì thêm, , thập phần kiêu ngạo bỏ !
Lão Thái phó tội nghiệp tức giận ho khan mấy tiếng, mới Lý Kế Dương khuyên nhủ “Thái phó đại nhân, Yến Kinh Hồng chủ yếu là ngài nổi giận, nếu ngài tức giận thì đúng ý đồ còn gì, nên ngài hãy nguôi ngoai thôi!”
---DiendanLequydon---
“Hủy, ngươi thật sự ?” Sắc mặt cô nàng nào đó chuyển thành màu đen. Tuy chuyện tình cảm của khác nàng nên nhúng tay , hơn nữa lúc vì tiền mà đem bán , nhưng lúc đó nàng nghĩ rằng Hủy và Băng Tâm hợp nên mới . Hiện giờ, Hủy quyết định như thế nào thì nàng cũng sẽ nên can thiệp, điều cho dù thế nào nàng vẫn tin, Hủy nên cho Băng Tâm một đáp án.
“Không !” Kể từ thanh lâu thất tới giờ, y đem thanh lâu liệt danh sách những địa phương thể nhất! Huống chi ở đó còn một nữ nhân thuộc hàng khủng bố!
Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh bưng chung tao nhã thưởng thức, tỏ rõ chuyện mặc kệ.
Nam Cung Cẩm sừng sộ y “Ngươi thật sự ?”
“Không !” Tuy biểu tình của Hoàng hậu nương nương thật khủng bố nhưng một chút cũng chịu ảnh hưởng.
“Aizzz, thì thôi! Kỳ thật định cho ngươi một tin . Ngươi Băng Tâm chứ hả? Cô nàng lúc chiếm đoạt ngươi ? Ngươi và nàng nhất định là thâm thù đại hận, nàng hiện nay cũng trông cậy gì ngươi, nên quyết định bán , hôm nay là ngày đầu tiên! Ngươi thật xem náo nhiệt ?” Cô nàng hì hì .
Biểu tình núi băng của Hủy nháy mắt biến hóa, nữ nhân , bán ? Hắn còn nhớ rõ ngày đó, nàng… Lúc , ở giường xuất hiện màu đỏ, trong lòng lúc đó chấn kinh nhẹ, tú bà thanh lâu hiển nhiên còn xử nữ. là nam nhân, một nữ nhân lạ hoắc lạ huơ ăn mất, tức giận ? Hơn nữa, cái mặt đắc ý dạt dào của bả, cũng đêm đó đích thị là !
Tính tình vốn lạnh nhạt cho nên dứt khoát rời xa nàng, mắt thấy, tâm phiền! Có điều, đáng c.h.ế.t thật, bán ?!? Y cảm giác giống như đang cho đội nón xanh! Thế là lơ Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm “Lão bà , khinh quá đáng!” Nói xong, quên luôn chào hỏi Hoàng thượng nhà , đầu mất!
“Phụt!!!” Cô nàng hết hồn phun luôn ngụm trong miệng. Nàng một loại xúc động cuồng tiếu, bóng dáng ôm kiếm bỏ của Hủy mới phát hiện , cũng lúc khối băng bùng nổ!
Bách Lý Kinh Hồng cũng chấn kinh vài giây. Đây là Hủy theo gần hai mươi năm ? Lần đầu tiên thấy y quy củ như .
Còn may, Hủy đến mức tức giận đến mất lý trí, ngoài cả buổi cũng trở . Quỳ xuống thỉnh tội “Bệ hạ, thuộc hạ sai!” Hắn là đầu điên tiết đến quy củ cũng quên mất tiêu!
Hồng mỹ nhân ánh mắt đạm mạc quét qua y, trong đôi mắt xinh hàm chứa ít ý “Đứng lên ”
“Vâng” Ai đó dậy, lui sang một bên, trong lòng rối như tơ vò. Bản thể tự tiện thanh lâu, hơn nữa mới cự tuyệt yêu cầu của Hoàng Hậu, bây giờ? Không lẽ mặt dày a?
Đang khi y ngây gì thì Diệt bước . Trên mặt mang theo chút nôn nóng, bẩm báo với Bách Lý Kinh Hồng “Bệ hạ, Phủ Tề Quốc Công các gia thế khác liên danh buộc tội, còn tìm chứng cứ thông đồng với địch mưu đồ phản quốc”
“Cái gì?” Tin tức khiến Nam Cung Cẩm cả kinh, cả nhà cữu cữu đều đối với nàng vô cùng , bây giờ gặp sự tình nàng dĩ nhiên lo lắng.
Hồng mỹ nhân thì cảm thấy gì kỳ quái, vốn dĩ cây to đón gió mà, Tề Quốc Công phủ hãm hại cũng sự tình hiếm lạ gì, điều giải quyết thì vẫn chút phiền toái.
“Bây giờ đây?”
Sau một phút trầm ngâm, ai đó bất đắc dĩ lên tiếng “Ta trở về Nam Nhạc một chuyến”. Hiện tại, chỉ về mới thể định thế cục. Nếu sự tình liên lụy lung tung, chỉ sập một Tề Quốc Công phủ đơn giản , chỉ sợ khả năng cái ghế Hoàng đế cũng sẽ đổi a.
Nam Cung Cẩm gật gật đầu “Tất cả cẩn thận! Nhất định giữ cả nhà quốc cữu. Nếu thật sự giữ nổi thì đem mèo đổi Thái t.ử cũng !”
Thấy nàng mà nghĩ đến bước , bỗng cảm thấy chút buồn . Âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên, chỉ đơn giản ba chữ nhưng hết sức kiên nghị “Tin tưởng !”
“Ừa!” Nàng thở dài một , gật đầu, đó dõi theo rời .
Đi vài bước, Hồng mỹ nhân thoáng qua Hủy – cái kẻ nghĩ cái gì - đang cắm cúi theo đuôi, lệnh “Ngươi ở bảo hộ Hoàng hậu”
Hủy ngẩn , trả lời “Vâng!” Hắn xưa nay bao giờ nghi ngờ quyết định của chủ tử, luôn luôn là đáp ứng. cũng cảm giác , chủ nhân lưu là vì cam lòng, vì nữ nhân đáng c.h.ế.t !
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-152-yen-khanh-nguoi-cuop-tam-than-xu-nu-cua-tram-roi-2.html.]
Tiễn Bách Lý Kinh Hồng , Nam Cung Cẩm nhất thời diễn tả cảm thụ trong lòng như thế nào. Trước đây, mỗi con hàng đó can thiệp hành động của , luôn khiến nàng chịu nhiều áp lực, mong ngóng tự do trong truyền thuyết. khi thật sự , cảm thấy buồn bã mất mát, giống như chơi mà kịp thưa gởi ai! Có ai giống , tính tình tiện như !
“Nếu , tối nay bản quan dạo thanh lâu, ngươi cũng theo bảo hộ !” Phân phó xong, liền chạy thăm cục cưng bảo bối của nàng…
---DiendanLequydon---
“Sương sớm tình duyên”
Hủy xanh mặt lon ton theo Nam Cung Cẩm, chút sảng khoái! Hắn rõ ràng, Băng Tâm đối với chính là vũ nhục! Quả thật là vũ nhục! Nhân cách và tôn nghiêm cũng như thể đều giẫm đạp thương xót!
Hôm nay Băng Tâm cũng cảm thấy kỳ quái. Sáng sớm nay, Tướng gia bỗng nhiên truyền tới tin tức, yêu cầu nàng tối nay chịu khó trang điểm chút, giả vờ như bán . Còn nhấn mạnh, chỉ cần giả bộ thôi là , cho nên nàng thoải mái nhận lời. rốt cuộc, Tướng gia thật cái quỷ gì thế nhỉ?
Tay gác cổng thanh lâu thấy Nam Cung Cẩm liền nhiệt tình hồ hởi “Tướng gia, lâu thấy ngài giá lâm nha, vị là…” Nàng Hủy bên cạnh bỗng nhiên , , ai thanh lâu mà trưng cái bản mặt như thế ? Trông cứ như là g.i.ế.c bằng !
“Hỏi nhiều gì, nhanh chuẩn chỗ cho lão tử!” Cô nàng đến thập phần sáng lạn.
Y nhanh chóng “Vâng!” một tiếng lẹ làng đưa nàng .
Vừa cửa liền thấy ba tên ăn hại đang ở đài cao gần hành lang chờ nàng. Cả ba liếc Hủy một phát lên tiếng thăm dò “Thừa tướng đại nhân, vị của ngài hình như là thích dạo thanh lâu nha!”
Cô nàng liếc Hủy “Đừng để ý đến , chính là một kẻ ngụy quân tử, thích giả bộ đắn!”
Hủy “…”
“Hôm nay chúng đến đây thật khéo, Băng Tâm bán kìa!” Mị Văn Dạ ám , qua Yến Kinh Hồng thọt thẹp “Thừa tướng đại nhân, mỗi đến đây, Băng Tâm luôn cận với ngài, hôm nay ngài cũng đừng cho nàng thất vọng nghen!”
“Khụ khụ… tất nhiên …”
Một lúc , trường cũng yên tĩnh trở . Trên đài cao, một cô nàng áo trắng thướt tha yểu điệu xuất hiện, một tay ôm đàn tranh đặt bàn, bắt đầu tấu lên.
Sau đó là một cô gái cầm sáo từ phía . Lại tiếp theo lượt từng cô gái ôm nhạc cụ lên sàn.
Chờ đến cuối cùng thì tổng cộng mười ba cô nương xinh mặc trang phục giống . Áo trắng phất phới, tóc đen nhẹ vấn, nhạc cụ tay bất đồng. Âm nhạc còn cất lên nhưng khiến cho thị giác của hết sức đ.á.n.h sâu . Đây là gì ? Tất cả chút nhíu mày, nhạc cụ nhiều chẳng lẽ là hợp tấu ư?
, một màn khiến mở rộng tầm mắt xảy !
Mười ba cô gái bày tư thế tối ưu tuyệt mỹ của , đó đồng thời tấu vang nhạc cụ trong tay. Mười ba nhạc cụ đồng thời hòa tấu, kỳ lạ là cho một loại ồn ào hỗn loạn, mà ngược âm thanh hết sức dung hợp, mang theo một cỗ chính khí rộng lớn. Còn mười ba cô gái, mỗi động tác đều như nước chảy mây trôi, hài hòa cực kỳ, động tác cánh tay nếu xét ở khía cạnh tổng thể thì trông giống như một dòng suối róc rách từ sườn núi cao cao trượt xuống, đó tung bay lên, khoe vạn đôi tuyết!
Khúc nhạc , đây bọn họ cũng từng qua, là một khúc cổ điển nhưng pha tiết tấu và lực lượng chấn động nhân tâm!
Trong mắt lúc , chỉ còn duy nhất thần sắc kinh ngạc cùng cảm thán!
Ngay cả Mị Văn Dạ thuộc loại hàng cả ngày lăn lộn trong chốn hoa tươi cỏ lạ, ăn chơi trác táng tiếng ở Tây Võ, nhịn cũng buông lời cảm thán “Có thể nghĩ loại hình nghệ thuật đặc sắc , tuyệt đối là thiên tài!” Bởi vì đây là một nhạc khúc đơn giản, mà đây chính là dung hợp thị giác và thính giác, tinh luyện một loại hưởng thụ tuyệt mỹ!
Nam Cung Cẩm bên cạnh khóe môi nhếch lên, nàng tuy là thiên tài gì đó như Mị Văn Dạ khen ngợi, nhưng tổ hợp xác thật là do nàng bồi dưỡng ! Cảm hứng xuất phát từ nhóm nhạc nổi tiếng ở hiện đại của nàng là “Mười hai cô gái nhạc phường”, bao gồm mười ba thành viên tạo thành, dùng nhạc cụ cổ điển của Trung Quốc hợp tấu. Thời điểm các nàng xuất hiện, mệnh danh là “Âm nhạc thị giác”. Khi đến cổ đại , vì kiếm thêm chút tiền, tất nhiên nàng nghĩ nhiều biện pháp hơn!
Vì thế nàng mới lựa chọn mười ba nhạc sư điêu luyện, đem phương pháp của truyền cho Phượng Ca và Trầm Tịch, yêu cầu các nàng đưa huấn luyện. Hôm nay đến đây dịp các cô xuất sư! Thực nàng rằng, chả may mắn tình cờ gì ở đây cả, mà là do Băng Tâm nàng sẽ đến, nên mới chuẩn ba ngày ba đêm đem trình làng, đó là vì nàng cao hứng!
Nhạc khúc dứt, bốn bên tiếng vỗ tay vang lên như sấm! Lần đầu tiên, trong thanh lâu, các nam nhân các cô nương, tâm trạng là chiếm đoạt mà là thưởng thức!
Tất nhiên cũng thiếu một vài con sâu đáng khinh trong đó “Mười ba cô nương , bao!”
“Ha ha ha…” Mị Văn Dạ cất tiếng bừa bãi vang vọng.
Tay tức giận Mị đại nhân của chúng “Ngươi cái gì?” Thông cảm, là trong chốn quan trường, nên nhận mấy nhân vật tai to mặt bự .
Nam Cung Cẩm tiếp lời “Hắn cái gì, tất nhiên là ngươi . Ngươi ngươi xem, một thể be bé, một đêm bao mười ba nữ tử. Huynh , thận sẽ mệt dữ lắm đó!”
“Phụt...” Lãnh Vũ Tàn phun luôn ngụm rượu trong miệng. Yến Kinh Hồng , mỗi khi chuyện luôn là như : Độc!
“Ta xem ngươi chán sống . Ngươi là ai hả? Cữu Cữu của là Cấm quân đô úy Kinh thành, tên nhóc nhà ngươi ăn cơm trong ngục ?”
Quyển 3