Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 15:: Đàn Ông Là Thứ Thích Bị Ngược Đãi

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chủ nhân!” Hiên Viên Dĩ Mạch thấp thỏm mặt Nam Cung Cẩm.

Nam Cung Cẩm chút sửng sốt, khó hiểu hỏi cô: “Sao em tới đây?” Chẳng nàng để Hiên Viên Dĩ Mạch ở kinh thành để giúp đỡ mấy Thượng Quan Nhược Tịch ?

“À, là Hoàng thượng gọi thuộc hạ đến!” Hiên Viên Dĩ Mạch câu xong thấy vẻ mặt đối phương đổi, trong lòng cô căng thẳng, gáy ướt đẫm mồ hôi lạnh, cảm thấy hôm nay thật may mắn, dính một việc khổ sai như thế .

Nam Cung Cẩm liếc cô một cái, giọng điệu thiện lắm hỏi cô: “Hắn sai em tới đây gì?”

“A, Hoàng thượng với thuộc hạ là ngài thật sự giấu tiền riêng, nhờ thuộc hạ ngài giải thích một chút.” Hiên Viên Dĩ Mạch lau mồ hôi cảm thấy chuyện còn nguy hiểm hơn bảo cô ám sát Lãnh T.ử Hàn, còn khiến tâm trạng của nặng nề nữa. Thấy ánh mắt Nam Cung Cẩm càng ngày càng lạnh lùng, cô vội : “Chủ nhân, tha thứ cho thuộc hạ thẳng, với tính cách của bệ hạ, chắc chắn sẽ giấu tiền riêng, thuộc hạ cảm thấy thể ngài nghĩ oan cho ngài !”

“Thật ?” Nam Cung Cẩm âm trầm cô, giọng còn kéo dài , con nhóc thối Hiên Viên Dĩ Mạch , là nên ở phe nàng ? Sao giờ bên phe Bách Lý Kinh Hồng, giúp thì thôi, còn giải thích giúp Bách Lý Kinh Hồng!

Lại thêm một giọt mồ hôi lạnh đổ gáy Hiên Viên Dĩ Mạch, cô thật sự ngoài, vì mâu thuẫn của Hoàng thượng và Hoàng hậu kéo theo vô tội như cô chứ! Chuyện cơ bản là liên quan tới cô mà! Cô lặng lẽ ngẩng đầu lên, len lén vẻ mặt của Nam Cung Cẩm, khi thấy vẻ mặt của đối phương, cô càng cảm thấy sợ hãi hơn, vội vàng : “Chủ nhân, chuyện thuộc hạ cũng rõ ràng, nhưng Hoàng thượng xưa nay dối, cho nên ngài với thuộc hạ là ngài giấu tiền riêng, thuộc hạ liền tin tưởng. Hơn nữa, thuộc hạ phụng mệnh tới chứ thuộc hạ tự nguyện tới đây.” Nhanh chóng rõ ràng cô tự tới, phủi sạch sự liên quan, miễn cho chủ nhân trừng phạt cô như trừng phạt Linh Nhi.

Tới giờ vẻ mặt Nam Cung Cẩm mới dịu một chút, nàng : “Không gì, em ! Đừng để ý tới , tính như thế nào, đương nhiên cũng rõ ràng. đối với đàn ông, cái gì cũng thể tin, chỉ hai chuyện thể tin, thứ nhất là ngủ với phụ nữ khác ở ngoài, chuyện về nhà thừa nhận là chuyện thể tin . Thứ hai, chính là giấu tiền riêng, em đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng thừa nhận, chuyện cũng thể tin. Ngủ với phụ nữ khác, nghĩ lá gan lớn như thế, nhưng chuyện tiền riêng , khó !”

Nói xong, Nam Cung Cẩm còn đồng tình nắm tay Hiên Viên Dĩ Mạch giảng dạy: “Dĩ Mạch, với em chuyện , vì bao lâu nữa em cũng gả . Nếu giấu tiền riêng, chắc chắn sẽ với em. Lúc đó, em tuyệt đối tin ! Dĩ Mạch, là phụ nữ, em thể nắm giữ bộ tiền bạc trong tay, nhưng em nhất định bao nhiêu tiền. Em nghĩ mà xem, đàn ông tiền trong tay, nhưng dám để em , tám chín phần mười là giấu giếm chúng việc gì đó mờ ám đúng ? Cho nên chúng tuyệt đối thể để xảy chuyện như thế. Chỉ cần một chút manh mối, nên lập tức bóp c.h.ế.t ngay, đừng những lời đường mật của che mờ mắt.”

Hiên Viên Dĩ Mạch xong, trong đầu xuất hiện ba chữ lớn - Có đạo lý! Thế nên nét mặt càng chăm chú hơn, vô cùng thành kính lắng Nam Cung Cẩm dạy bảo.

Khuôn mặt Mộc Nguyệt Kỳ trống rỗng, hai , một ngừng , một ngừng gật đầu, nàng hiểu là do tư tưởng và khả năng phân tích của bản lạc hậu, là tư tưởng và năng lực phân tích của hai nàng quá tiên tiến! Dù thì nàng những lời cảm thấy hợp với lề thói thông thường, nhà cao cửa rộng cũng , dân chúng bình thường cũng thế, đàn ông nào phụ nữ của quản lý tiền bạc cụ thể , thật đúng là là… thể hiểu !

hai hăng hái, từ việc quan sát xem biểu hiện của đàn ông như thế nào là hợp lý, như thế nào là điểm đáng ngờ, đến thế nào để xác định xem “phạm tội” , đến cả khi “phạm tội” thì xử lý thế nào mà ròng rã suốt cả đêm! Khiến cho nàng khổ sở lăn qua lăn , thỉnh thoảng thấy hai hưng phấn chuyện, “A” lên một tiếng, hoặc là các kiểu đến điên cuồng! Cuối cùng, nàng nhịn mà ép buộc bản nên quá vội vã bài xích, tiên cứ thử tiếp thu một chút, chừng còn thể tán đồng thì ? Thế là nàng liền dậy, bên cạnh lắng !

Nam Cung Cẩm liên tục suốt cả một đêm, thậm chí còn cảm thấy mệt mỏi mà uống nước, nước bọt vẫn văng khắp nơi, chìm trong trạng thái phấn khởi mà khoa tay múa chân, ngược thì hai Mộc Nguyệt Kỳ và Hiên Viên Dĩ Mạch vì mỗi nàng đến chỗ đồng tình “Ừ” một cái mà uống nguyên một bình nước.

Nói mãi cho đến khi trời dần sáng, hai cuối cùng cũng nàng đồng hóa! Đều nhớ kỹ trong tim những lời Nam Cung Cẩm , đồng thời cũng coi như đó là tín ngưỡng của , về nhất định vận dụng triệt để và thuần thục!

“Cho nên nhé, chúng tuyệt đối nên đối xử với đàn ông quá , bọn hầu như đều cái tính thích ngược đãi, khi đối xử với bọn quá , ngược bọn cảm kích, ngược đãi bọn thật nhiều thì bọn sảng khoái, sẽ nghĩ !” Cuối cùng, Nam Cung Cẩm cũng lời kết thúc chuyện hôm nay.

Mà ở cổng doanh trướng, ba tên đàn ông đang vững mà co quắp khóe miệng!

Vốn là bây giờ chuẩn xuất phát, nhưng mấy phụ nữ luôn đúng giờ thì hôm nay xuất hiện ở đây. Thế nên Bách Lý Kinh Hồng xem thế nào, mà Thượng Quan Cẩn Duệ và Vân Dật cũng gần đây Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm lắm, nên nghĩ nếu Bách Lý Kinh Hồng lạnh nhạt thì bọn một trưởng một là biểu ca cũng thể giúp vài câu. đến cửa lều trướng, họ thấy giọng tùy tiện truyền , đang giảng dạy về tính thích ngược đãi của đàn ông?! Mấy câu hả?!

Sau họ nghĩ Hiên Viên Dĩ Mạch và Mộc cô nương cũng hiểu chuyện, nàng chắc sẽ phản bác, cứu vãn cho những đàn ông bọn họ một chút tôn nghiêm! Cho nên mới thoáng bình tĩnh một chút!

, nhanh bọn họ liền thất vọng!

Chỉ thấy giọng đoan trang thanh nhã của Mộc Nguyệt Kỳ truyền : “Nói mới thấy đúng, tên Thượng Quan Cẩn Duệ , vẻ như cũng là như thế !”

Thượng Quan Cẩn Duệ trúng đòn! Thấy ánh mắt đồng tình của hai đàn ông bên cạnh đang chăm chú, nụ ôn nhã thường trực nơi khóe môi chút nhịn mà cũng cứng cả !

“Ha ha… ca ca cũng còn chán , tên Bách Lý Kinh Hồng mới đúng là cái tính thích ngược đãi kìa, tỷ chứ, lúc mà nhiệt tình đeo bám thì lạnh lùng như thể thiếu vài trăm vạn ! Ta thấy bùng cháy , nhất định sa sầm mặt xuống với thì mới lợi hại thế nào!” Nam Cung Cẩm bắt đầu hồi tưởng .

Hiên Viên Dĩ Mạch cũng cảm thấy một chuyện đúng như thế, gì đó thì bỗng nhiên thấy tiếng ho khan của đàn ông ngoài cửa, như đang nhắc nhở các nàng rằng: chúng đang ở bên ngoài, các nàng đừng phỉ báng chúng nữa!

Vẻ mặt ba đều cứng một chút, ngờ rằng bọn họ đang ở ngay bên ngoài, trong lòng cảm thấy lúng túng! Nam Cung Cẩm còn hơn một chút, dù nàng cũng đang giận Bách Lý Kinh Hồng chuyện giấu quỹ đen! Mộc Nguyệt Kỳ thì bối rối! Nàng thế nào về Thượng Quan Cẩn Duệ nhỉ? Không điều? Chuyện … Nàng thể hổ mà ngoài gặp ! Khóc mù mắt! Biết như thế thì đêm qua dù ngủ cũng cố mà , nên tới nàng , bây giờ?

Nam Cung Cẩm nàng trấn an một chút, hiệu rằng việc gì, cũng thầm trách bản mới thật cao hứng, phát hiện đến! Nàng hắng giọng một cái, các nàng một chút hiệu cùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-15-dan-ong-la-thu-thich-bi-nguoc-dai.html.]

Sau khi ngoài, các nàng cũng thấy ba , Nam Cung Cẩm trợn mắt với Bách Lý Kinh Hồng, Hiên Viên Dĩ Mạch cúi đầu dám Bách Lý Kinh Hồng, bởi vì một đêm thuyết phục, cô phản ! Còn Mộc Nguyệt Kỳ cũng dám Thượng Quan Cẩn Duệ, cảm thấy vô cùng lúng túng!

“Chuẩn xuất phát ?” Trời cũng sáng, đúng là nên xuất phát. Thực trong lòng Nam Cung Cẩm cũng chột một chút, bởi vì nàng câu , chẳng khác gì là đang gây hấn với tất cả đàn ông đời, nàng thật sự cũng sợ bộ đàn ông ghi hận! Phải là đàn ông mang thù còn kinh khủng hơn so với đàn bà nhiều!

Người duy nhất nêu tên đả kích là Vân Dật, tâm trạng cũng bình tĩnh một chút, nên ho khan một tiếng : “À, ừ, đúng !”

“Thế còn chắn ở đây gì? Đi thôi!” Nam Cung Cẩm xong thì nghênh ngang lướt qua bọn , về phía ngựa của nàng. Hiên Viên Dĩ Mạch và Mộc Nguyệt Kỳ cũng đuổi sát theo , đều dám vẻ mặt khiến thể miêu tả nổi của mấy .

Đại quân tiến lên, về hướng Lâm Truy. Lũ lụt ở Lâm Truy hầu như rút , nên bây giờ bọn đến Lâm Truy để xử lý lũ lụt cũng là chuyện quá phiền phức.

Nửa ngày , đến buổi trưa, cả đoàn tới thành Lâm Truy. Dân chúng Lâm Truy chạy về, cùng giúp đỡ dọn dẹp củng cố thành trì, khi thấy t.h.i t.h.ể c.h.ế.t, cũng đều vội vàng thu dọn chứ ai thấy sợ hãi gì cả. Bọn đều cảm thấy mấy đáng c.h.ế.t, cho nên khi thấy bọn c.h.ế.t đuối đều cảm thấy vô cùng hả hê trong lòng!

Ròng rã bận rộn hơn nửa tháng, mới xem như dọn dẹp, sửa sang xong thành Lâm Truy và t.h.i t.h.ể c.h.ế.t! Bây giờ bắt đầu xây dựng tường thành! Bên phía Hoàng Phủ Hoài Hàn, mặc dù tính là đại thương nguyên khí, nhưng cũng là tổn thất nhỏ, giờ cũng đang bận rộn xây dựng thành Kiến Khang cùng với khơi thông nước lũ và xây dựng phòng ốc ba thành xung quanh, thời gian cũng thực sự còn tâm trí sức lực mà gây sự với bên phía Nam Nhạc nữa.

Nam Cung Cẩm cũng tổ chức các nhóm vẩy vôi bột và tự điều chế d.ư.ợ.c thảo, để đề phòng dịch bệnh.

Sau khi bọn họ giải quyết xong lũ lụt, chuyện nhất chính là dọa dẫm Hoàng Phủ Hoài Hàn, thế nên sự đốc thúc của Nam Cung Cẩm, Bách Lý Kinh Hồng một phong quốc thư, đề nghị Đông Lăng dùng tiền mua thi thể. Tất cả chỉ cần hai mươi vạn.

khi Đông Lăng nhận quốc thư, đều mắng to Nam Nhạc thể diện! Người Nam Nhạc vô sỉ, Nam Nhạc vân vân…! Tóm nhiều nhưng cuối cùng vẫn nhịn nỗi uất ức mà bỏ tiền mua t.h.i t.h.ể về, dân chúng Đông Lăng đều cảm tạ Hoàng đế bệ hạ nhân từ, nhưng cũng mắng Nam Nhạc bằng rắm chó!

Trong lòng các Tướng quân Nam Nhạc, là đắc ý là bất đắc dĩ! Cuối cùng, sự dạy bảo của Nam Cung Cẩm tiêu tan sự hậm hực trong lòng, Hoàng hậu nương nương như thế : “Lời là của khác, tiền là của .”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

thế! Lời là của khác, tùy bọn gì thì . Dù thì tiền cũng là của , bọn họ hèn hạ, đây là giao dịch quang minh chính đại!

Còn Bách Lý Kinh Hồng cũng ròng rã nửa tháng Nam Cung Cẩm ban phát cho một cái vẻ mặt nào ! Để Hiên Viên Dĩ Mạch giải thích giúp, tiện thể nhắn nhủ mấy lời, thì tin tức hồi âm, chính giải thích, nàng một là giả vờ thấy , hai là giả vờ thấy, nghênh ngang qua. Tất cả những chuyện khiến chỉ cần nghĩ đến là thấy phiền muộn trong lòng.

Ra khỏi phòng , đúng lúc gặp Hiên Viên Dĩ Mạch qua, lúc Hiên Viên Dĩ Mạch lướt qua , giọng lạnh lùng của chợt vang lên: “Chuyện trẫm bảo ngươi , ?”

Giọng điệu vô cùng lạnh lùng, khiến cảm thấy một chút ấm nào. Thân thể Hiên Viên Dĩ Mạch run lên một cái, ý co chân chạy trốn, cô ấp úng thật lâu đ.á.n.h bạo ngẩng đầu Bách Lý Kinh Hồng, , nhưng vẫn phát âm thanh nào thì nuốt trở ! Mà vẻ lạnh lùng trong đáy mắt của đối phương, cũng giống như tuyết rơi tháng chạp, lạnh đến nỗi đóng băng ba thước!

“Hoàng, hoàng, Hoàng thượng, thuộc hạ, thuộc hạ…” Giọng Hiên Viên Dĩ Mạch run rẩy, cuối cùng thấy vẻ như sự kiên nhẫn trong mắt đối phương sắp hết, mới run rẩy : “Hoàng thượng, nô tỳ cảm thấy, ngài nên giao quỹ đen thì hơn!”

Sau khi xong, cũng chờ đối phương đáp lời, liền chạy như bay . Sợ chạy chậm, sẽ Hoàng thượng đ.â.m một đao kết liễu cái mạng nhỏ trong cơn thịnh nộ mất!

Khóe miệng Bách Lý Kinh Hồng co quắp, yên tại chỗ, thật sự là nên lấy ngôn từ gì để diễn đạt tâm trạng của , giờ ngay cả Hiên Viên Dĩ Mạch cũng nhận định quỹ đen ư? Chuyện , là do khả năng thuyết phục của nàng quá mạnh, là do biểu hiện gần đây của đúng là giống quỹ đen?

Nghĩ thật lâu, cũng nghĩ nguyên cớ. Nhìn phòng Nam Cung Cẩm cách đó xa, chán nản thở dài một , đó đến phòng Thượng Quan Cẩn Duệ. Xem cũng chỉ thể như thế, mặc dù với , như thế, là hết sức mất mặt.

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...