Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 15:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Bình nhướng mày, ngờ cũng ngu lắm, nhanh chóng nghĩ cách giải quyết! Giờ thì xem suy nghĩ của Hoàng đế thế nào, nếu Hoàng đế xử lý thì thể thoát , còn nếu cố tình xử lý, thì khó !

Lão Hoàng đế lạnh lùng , chợt, lão đột ngột đạp cho một cước, đó lạnh: “Ngươi nghĩ trẫm là kẻ ngốc ? Ngự sử đại phu là của ai, chẳng lẽ trẫm ? Ngươi nghĩ trẫm mù ?!” Lão Hoàng đế vốn đang coi trọng đứa con trai lớn nhất của , điều, việc hôm nay thực sự chọc giận lão, vì lão cũng thể xác định rõ, rốt cuộc Bách Lý Hề g.i.ế.c cha soán vị !

Ngự sử đại phu sợ hãi trắng bệch mặt mũi, từ xưa đến nay Hoàng thượng ghét nhất là kết bè kết phái, tuy triều đại nào cũng những chuyện như , nhưng thể khiến Hoàng thượng giận đến mức thẳng , thì thực sự cách ngày c.h.ế.t còn xa. Chân gã mềm nhũn , quỳ xuống, run rẩy dám gì, chỉ sợ chọc giận long nhan.

Đại Hoàng t.ử cũng ngờ lão Hoàng đế thẳng như , giờ mới hiểu, đối phương thực sự nổi giận! Nếu bây giờ đưa tới Đại Lý tự, Đại Lý tự khanh là của Bách Lý Nghị, dù Bách Lý Nghị thể hiện đoạt vị , nhưng xưa nay vốn hợp với , vì thế, dù mưu phản, chắc chắn cũng sẽ vu oan giá họa! nếu thật, mưu hại cũng coi như trọng tội, chỉ là trời đất dung thôi! Không , thì chỉ đường c.h.ế.t, còn , sẽ duyên với ngôi vị Hoàng đế nữa!

Cuối cùng, đành : “Phụ hoàng, nhi thần khai thật, nhi thần định b.ắ.n Tam hoàng trọng thương, tạo hiềm khích giữa Tứ hoàng và Tam hoàng ạ!”

Hắn như , cơn giận của lão Hoàng đế mới tan một chút, ít cũng là nửa câu thật! Vì , lão đạp một cước thật mạnh nữa: “Thứ liêm sỉ, lễ nghĩa, ngay cả ruột mà cũng hãm hại!”

“Phụ hoàng, nhi thần sai , nhi thần sai !” Mồ hôi đầu rơi xuống từng giọt lớn, gương mặt tuấn tú cũng vô cùng sợ hãi.

“Lỗi sai của ngươi xin trẫm ? Đi mà xin các của ngươi ! Nếu hai đứa nó chịu tha thứ cho ngươi, thì ngươi quỳ đến c.h.ế.t ở đây !!!” Lão Hoàng đế nghiến răng , đầu nữa, lão vẫn đành lòng g.i.ế.c con trai , cho nên vạch cho một con đường sống để tự kiếm về.

Bách Lý Hề lập tức dậy với Bách Lý Thần và Bách Lý Kinh Hồng: “Hai vị Hoàng , Hoàng nhất thời hồ đồ, mong hai tha thứ cho vi !” Trong lòng tức đến nghiến răng, chuyện hôm nay, ngai vàng cũng sẽ thường xuyên đ.â.m chọc thôi!

“Hoàng sai, sửa đổi thì còn gì hơn!” Giọng điệu giễu cợt của Bách Lý Thần vang lên. Còn Bách Lý Kinh Hồng vẫn nhúc nhích, coi như thấy gì.

“Tam hoàng …” Bách Lý Hề c.ắ.n răng nhắc.

“Có chuyện gì?” Hắn thản nhiên ngẩng đầu .

Bách Lý Hề tức khí, cho Bách Lý Kinh Hồng nhà ngươi, dám giả vờ thấy! Hắn nghiến răng lặp lời nữa.

Dung nhan tuyệt mỹ vẫn lãnh đạm như thường, chậm rãi phun ba chữ: “Ngươi xứng ?”

Hắn dứt lời, xung quanh đều hết hồn, mấy lời của Tam hoàng t.ử thật cuồng ngạo! Ngay cả Bách Lý Nghị cũng giật , dù thế nào thì hiện giờ phụ hoàng cùng văn võ bá quan đều ở đây, thể hiện là một vị hoàng t.ử rộng lượng, thì dù thực sự tức giận cũng nên giả vờ tha thứ mới chứ, đằng đáp trả một câu như !

Bách Lý Hề cảm thấy mất mặt, Hoàng hậu liền bước tới : “Tam hoàng tử, dù thế nào thì Đại hoàng t.ử cũng là trưởng của ngươi, dù sai, ngươi cũng nên ép như chứ!”

Tô Cẩm Bình thế liền bật lạnh: “Thứ cho dân nữ thẳng, là luật pháp nào quy định rằng trưởng phạm sai lầm thì khi xin xong nhất định tha thứ? Còn nữa, ý của Tam hoàng t.ử cũng là Đại hoàng t.ử xứng tha thứ, mà là căn bản xứng để khiến tức giận, nếu tức giận, thì gì đến tha thứ chứ? Tam hoàng tử, thấy đúng ?”

Hắn nghiêng đầu sang, ánh mắt đầy ý nàng: “!”

“To gan! Bản cung đang , ai cho ngươi xen mồm ? Người , tới vả miệng cho bản cung!” Con trai hạ nhục, đương nhiên Hoàng hậu mặt giúp một tay.

Đôi mắt đạm mạc nhẹ nhàng quét tới, ánh mắt lãnh đạm, nhạt nhòa, nhưng khiến Hoàng hậu run . Hắn chậm rãi : “Ý của Hoàng hậu là Đại hoàng quỳ c.h.ế.t ở đây ?”

Vừa Hoàng thượng , nếu Tam hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử tha thứ cho Đại hoàng tử, Đại hoàng t.ử chỉ thể quỳ đến c.h.ế.t ở chỗ . Vua chơi, Hoàng hậu cũng kẻ ngốc, lập tức hiểu , c.ắ.n răng lên tiếng nữa! Lãnh T.ử Hàn ở đài cao lạnh một tiếng, ánh mắt Hoàng hậu chợt lóe tia sáng lạnh khó hiểu.

Lần , coi như Bách Lý Hề gỡ tội, nhưng cũng lão Hoàng đế chán ghét và bỏ qua. So với Bách Lý Thần, mất phần thắng nhỏ. Hơn nữa, lão Hoàng đế cũng là sẽ xử lý .

Sau đó, ánh mắt lão Hoàng đế về phía đám đang quỳ, Đại hoàng t.ử gỡ tội, còn của Mộ Dung gia thì : “Nói , việc đều là do một tay các ngươi bày ?”

Ánh mắt Mộ Dung Hạo căng , nhớ đến chuyện Đại Hoàng t.ử giả giả thật thật nhưng gỡ tội, cũng học theo, : “Hoàng thượng, ngài cũng thấy, mũi tên vốn là b.ắ.n về phía ngài mà giữa đường đ.á.n.h trượt ! Cô gái tên Thượng Quan Cẩm phá hoại nhân duyên của thần, thần nhất thời tức giận chịu nổi nên mới dạy dỗ nàng một bài học, ai ngờ để cho kẻ âm mưu lợi dụng, nên mới suýt nữa ngộ thương Hoàng thượng!”

“Đường đường là một nam t.ử hán đại trượng phu, là thống lĩnh kiêu kỵ doanh, hành động ác độc bỉ ổi như thế, thù hằn một cô gái đến bỏ qua , ngươi mất hết cả thể diện của đàn ông Nam Nhạc !!! Tước chức thống lĩnh kiêu kỵ doanh, hồi phủ tĩnh tâm cho tỉnh táo !” Lão Hoàng đế gằn giọng .

Đáng ngạc nhiên là, Vân Dật từ đến giờ vốn bất hòa với Mộ Dung Hạo, lúc lên tiếng: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Mộ Dung Phong ngài hạ chỉ vĩnh viễn quan, nếu giờ Mộ Dung Hạo cũng tước chức thống lĩnh kiêu kỵ doanh, Mộ Dung gia sẽ… xin Hoàng thượng giơ cao đ.á.n.h khẽ ạ!”

Lão Hoàng đế sửng sốt một chút, dường như cũng cân nhắc , một lúc lâu mới : “Vậy kéo xuống phạt một trăm trượng lớn để răn đe!”

“Tạ ơn Hoàng thượng khai ân!” Tuy Mộ Dung Hạo cảm thấy kỳ quái vì hôm nay Vân Dật giúp , cũng cảnh giác hơn một chút, nhưng dù chịu chút đau đớn ngoài da cũng còn hơn mất chức quan nhiều, vì ngoan ngoãn để hạ nhân kéo xuống.

Ánh mắt của lão Hoàng đế hướng về phía Mộ Dung Việt: “Mộ Dung Việt! Rõ ràng mũi tên đó là do Mộ Dung Hạo bắn, ngươi là ngươi bắn, khi quân phạm thượng, ngươi tội ?!”

Trong lòng Mộ Dung Việt lạnh , mấy lời đối phương còn ý khác, cũng hiểu hôm nay nghi ngờ, cúi đầu : “Cựu thần tội, xin Hoàng thượng trừng phạt!”

“Nếu , ngươi giao quân đội ở Bá Thượng cho Hồng nhi tiếp quản ! Còn ngươi, yên phận mà ở trong phủ Mộ Dung của ngươi, suy nghĩ cho kỹ sai lầm của . Nếu còn , trẫm tuyệt đối sẽ khách khí! Nghe rõ ?”

Lão câu , đều kinh ngạc! Giao hai mươi vạn binh mã cho Tam hoàng tử, điều chỉ nghĩa là một thế gia tiêu diệt như , cũng ngầm tuyên bố giờ đây mà lão coi trọng là Tam hoàng tử. Được Hoàng thượng coi trọng, khả năng sẽ bước lên ngôi Hoàng đế, vì hiện giờ ở Nam Nhạc, chỉ duy nhất Bách Lý Kinh Hồng là hoàng t.ử nắm binh quyền trong tay!

Chỉ là, trong lòng Bách Lý Kinh Hồng thầm giễu cợt, hành động của Bách Lý Ngạo Thiên trọng dụng , mà là thử! Nếu nhận, chứng tỏ lòng thần phục, nếu nhận thì mới thể chứng minh ‘lòng thành’ của ! Hắn lãnh đạm liếc Bách Lý Ngạo Thiên, gần như dùng ánh mắt cho đối phương rằng thấu tính toán của lão, đó chậm rãi : “Nhi thần tuyệt đối phụ sự kỳ vọng của phụ hoàng!”

Câu vang lên, sắc mặt Bách Lý Ngạo Thiên lập tức biến đổi, ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng còn chút ý nào như lúc đầu, mà vô cùng lạnh lùng tàn độc! Đứa con trai của lão, tài chấn tứ quốc, diễm kinh cửu châu, chắc chắn chỉ là hư danh. Vì , lão thể xác định đối phương hẳn thể hiểu ẩn ý trong câu của lão, nhưng nó tiếp nhận ngay ?! Tiếp nhận, cũng chẳng khác nào tuyên chiến với !!! Lão nghĩ hiện giờ Bách Lý Kinh Hồng to gan như , lão câu đó , chẳng qua vì đối phương cự tuyệt để yên tâm hơn, ngờ đối phương đồng ý, mà lời lão , thì tuyệt đối thể thu , chỉ thể trợn mắt Mộ Dung Việt giao hổ phù cho Bách Lý Kinh Hồng!

Sắc mặt lão hoàng đế lúc khó coi đến cực điểm, chỉ là, Bách Lý Kinh Hồng như thấy sắc mặt lão. Hai mươi vạn binh mã, là đòn đối phương dùng để thử , nếu thực lực của yếu hơn một chút, chắc chắn sẽ dám nhận, nhận về hẳn sẽ c.h.ế.t còn đường khác. Có điều, thực lực trong tay hiện giờ thể đối địch với Bách Lý Ngạo Thiên, nếu cộng thêm hai mươi vạn binh mã nữa, chẳng khác nào hổ thêm cánh, , tội gì nhận?!

Tô Cẩm Bình nheo đôi mắt phượng, xem tiểu Hồng Hồng hạ thủ !

Hiện giờ lão Hoàng đế, Mộ Dung gia và lão Hoàng đế đúng là tiền mất tật mang! Đặc biệt là Đại hoàng tử, đúng là hại Bách Lý Kinh Hồng thật, nhưng còn kịp tay ngã một vố lớn như , tức c.h.ế.t mất!!!

Lão hoàng đế vô cùng tức giận, lão đem cả lửa giận do Bách Lý Kinh Hồng thổi bùng lên, đổ hết xuống đầu Đại hoàng t.ử và Mộ Dung gia: “Đại hoàng t.ử cấm túc trong phủ ba tháng, ý chỉ của trẫm, cho bất cứ kẻ nào tới thăm!”

“Hoàng thượng!” Hoàng hậu vẫn cầu xin.

“Ai cầu xin cũng chịu cùng tội!” Lão lạnh lùng sang, Hoàng hậu lập tức im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-15-2.html.]

Ánh mắt của Mộ Dung Việt biến đổi: “Hoàng thượng, một tháng nữa là hôn kỳ của Song nhi và Đại Hoàng tử, chuyện …”

“Hừ, chẳng qua chỉ là một ả đàn bà hèn hạ liêm sỉ, chẳng lẽ còn tư cách qua cửa chính ? Khiêng kiệu qua cửa , tránh bẩn thể diện của Hoàng gia !” Mấy lời của lão Hoàng đế để chút mặt mũi nào cho Mộ Dung gia, chỉ Mộ Dung Song trắng bệch mặt, mà những khác của Mộ Dung gia cũng tái mặt, những thế gia khác thầm cúi đầu trộm, hoặc ngẩng đầu nhịn . Nhìn tình hình , hôm nay về phủ, Mộ Dung Song chắc hẳn thể thoát trừng phạt! Hơn nữa, đường đường là con gái chi chính, vì sự tình mà mất hết thể diện , giờ còn đưa từ cửa , cùng lắm cũng chỉ là trắc phi của Hoàng tử, cũng khó mà ngẩng đầu lên khác!

“Hoàng thượng, thần nữ…” Mộ Dung Song bao biện cho mấy câu.

Ai ngờ, tâm trạng lão Hoàng đế vốn , ả lên tiếng còn giận dữ hơn: “Thứ hèn hạ như tư cách gì chuyện với trẫm, , vả miệng bốn mươi cái cho trẫm, cho ả nhận rõ phận của !”

“Không…” Còn dứt lời, mấy nữ quan trong cung bước tới, vung tay tát mạnh mấy cái mặt ả. Mấy nữ quan thường xuyên chấp pháp trong cung, đương nhiên xuống tay nặng, chỉ một lát , khuôn mặt của Mộ Dung Song đ.á.n.h đến bầm tím, từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết phát từ miệng ả, đó, ngay cả răng cũng đ.á.n.h rụng mất một cái! Mấy quý nữ chút vui sướng khi thấy ả gặp họa, cũng chút đành lòng.

Tô Cẩm Bình hề e dè tươi ả, ánh mắt hung dữ của Mộ Dung Song cũng thẳng về phía Tô Cẩm Bình như xé nát nàng !

Sau khi đ.á.n.h xong bốn mươi bạt tai, mặt Mộ Dung Song đổi , Đại hoàng t.ử cũng thấy buồn nôn liền đầu

Xử lý bên xong, lão Hoàng đế với của Hình bộ: “Đi tra xét rõ ràng xem ai ném đầu mũi tên , tra thì các ngươi mang đầu tới gặp trẫm!”

“Rõ!” Hình bộ thượng thư run rẩy trong lòng đáp.

“Được , buổi thi Hương năm nay dừng ở đây !” Lão Hoàng đế con sói vàng nhỏ , “Ai săn nhiều thú nhất thì con sói vàng thuộc về đó!”

Tiểu thái giám nhanh chóng kiểm kê lên: “Hoàng thượng, thế t.ử phủ Việt vương săn mười hai con, phủ Bạch gia…” khi cả danh sách dài dằng dặc, gã tiếp: “Thất Hoàng t.ử săn hai mươi bảy con, Tam hoàng t.ử và Thượng Quan công t.ử của phủ Tề quốc công đều săn bốn mươi hai con.”

, đang định chúc mừng Thất hoàng t.ử đều khựng ! Vẻ mặt đắc ý của Bách Lý Nghị cũng cứng ngắc!

Nhóm quý nữ há hốc mồm tin nổi hai dung mạo xuất sắc đến nghịch thiên , bốn mươi hai con thú ư? Đây là con nhiều từng trong suốt bao nhiêu năm qua, hơn nữa chỉ trong một thời gian ngắn ngủi như !

Thực lực hai ngang , nên khó mà con sói vàng nhỏ sẽ thuộc về ai. Giằng co một lúc lâu cũng ai tình nguyện bỏ qua con sói , chẳng lẽ so tài nữa ?! Ánh mắt Lãnh T.ử Hàn đảo qua đài cao, chợt thấy một đang tha thiết Bách Lý Kinh Hồng, thoáng , : “Nếu Tam hoàng t.ử thích, tại hạ sẽ tranh giành với ngài!”

Nghe , Bách Lý Kinh Hồng kỳ quái , nhưng nhớ đến mục đích ban đầu của , cũng từ chối. Khi cung nhân đưa lồng sắt tới mặt Bách Lý Kinh Hồng, một cô gái mặc cung trang màu vàng nhạt vội lao tới, chớp chớp đôi mắt to, Bách Lý Kinh Hồng đầy tha thiết: “Ca ca, tặng cho ? Con sói vàng đáng yêu quá, Dung nhi thích!”

Giờ thì Bách Lý Kinh Hồng hiểu Lãnh T.ử Hàn ý đồ gì, thì là vì thấy ánh mắt của Dung nhi. Tô Cẩm Bình cũng khẽ nhíu mày.

“Đây là tín vật tặng cho hoàng tẩu của .” Hắn nhẹ nhàng từ chối. Tuy nàng còn tặng tín vật là chín chiếc chìa khóa kim khố còn hơn nhiều, nhưng hiện giờ để tặng vật đó , tặng cho nàng, chỉ e hôn kỳ sẽ kéo dài kỳ hạn mất!

Nghe , sắc mặt Bách Lý Dung lập tức đổi, tức tối lườm Tô Cẩm Bình một cái ôm mặt chạy !

Bách Lý Kinh Hồng theo bóng nàng , vẻ lo lắng nhưng vẫn gì, đưa lồng sắt cho Dĩ Mạch lưng Tô Cẩm Bình.

“Nếu lo thì xem thế nào !” Tô Cẩm Bình nhẹ nhàng , giọng điệu bình tĩnh.

“Nàng giận ?” Hắn sang hỏi.

“Không giận!” Bách Lý Dung là duy nhất của , quan tâm cũng chẳng gì sai.

Tô Cẩm Bình cứ tưởng nàng sẽ cao hứng, ngờ để ý đến nàng, hơn nữa, thoạt còn vẻ tức giận. Giờ thì đến lượt Tô Cẩm Bình hiểu cả!

“Được , về hết !” Lão hoàng đế mang vẻ mặt thối hoắc rời .

Bách Lý Kinh Hồng cũng đột ngột buông Tô Cẩm Bình , dậy, nhảy lên ngựa bỏ , hướng về phía phủ Tề quốc công, để Tô Cẩm Bình ngẩn lưng , gáy đầy những dấu hỏi chấm, thế ? Dĩ Mạch cầm con sói vàng nhỏ cũng kỳ quái, điện hạ ?

Tô Cẩm Bình lên ngựa, mấy bước Lãnh T.ử Hàn cũng bám theo. Thật chính cũng hiểu Bách Lý Kinh Hồng đang nghĩ gì, ban đầu thấy hình như Bách Lý Dung cũng vẻ con sói nhỏ , nên mới cố tình đẩy tình huống khó xử, kết quả là vấn đề đó gây khó dễ cho , nhưng đang yên đang lành bỏ , hơn nữa bộ dạng vẻ tức giận. Có điều, hành động như tạo cho cơ hội chuyện riêng với tiểu Cẩm ?

Tề quốc công dẫn đầu đoàn , Lãnh T.ử Hàn liền sát bên cạnh Tô Cẩm Bình : “Tiểu Cẩm, một việc cho !”

“Chuyện gì?!” Thấy vẻ nghiêm túc, Tô Cẩm Bình cũng tạm thời gạt lời hứa với Bách Lý Kinh Hồng rằng sẽ chuyện với sang một bên.

Mi tâm Hiên Viên Dĩ Mạch nhảy dựng lên, cứ cảm thấy chuyện mà Lãnh T.ử Hàn cũng chuyện gì . Quả nhiên…

“Muội còn nhớ rõ ở Hoàng cung, Bách Lý Kinh Hồng và giao đấu với , cuối cùng ngộ thương chứ?”

Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, đương nhiên là nhớ rõ, lúc đó nàng đau lòng c.h.ế.t !

“Chuyện đó đều do một dựng lên, cố tình đ.á.n.h trượt , mục đích là vì chiếm cảm tình của . Còn nữa, nếu đoán nhầm, còn dối với rằng chính đốt phủ Hoàng t.ử của , chừng còn yêu cầu để ý đến nữa. Tiểu Cẩm, cho , tên đó thực sự đê tiện! Thoạt thì vẻ giả nhân giả nghĩa thôi, đốt phủ Hoàng t.ử thứ nhất là vì phủ Tề quốc công ở, thứ hai là vì hãm hại , nên cẩn thận với một chút, nếu …” Nói tới đây, dừng nữa.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Sắc mặt Tô Cẩm Bình khó coi, nghiến răng : “Ý là, đó thương cũng do tự sắp đặt?”

!” Lãnh T.ử Hàn khẽ gật đầu, đôi môi nở nụ tà quyến rũ, khuôn mặt giận dữ của Tô Cẩm Bình, cảm thấy vô cùng sung sướng!

Cô nàng nào đó nghiến răng ken két, mặt hiện lên nụ vô cùng u ám…

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...