Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 15:.1

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“A!” Tô Cẩm Bình hét lên một tiếng, vội sang ôm lấy Vân Lãnh Ngưng, tỏ vẻ vô cùng sợ hãi, đó, ở góc mà thấy, nàng phóng đầu mũi tên trong tay áo !

, liền thấy mũi tên đang xé gió lao tới như đụng thứ gì đó một chút, vòng một vòng trung lao thẳng về phía Hoàng đế ở đài cao nhất! Lão hoàng đế thoáng biến sắc, đồng t.ử trợn trừng lên, ngay khi mũi tên b.ắ.n đến mặt , lão nhanh tay kéo một cái, một tiểu thái giám bên cạnh kéo chắn mặt lão…

“A!!!” Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, tiểu thái giám mất mạng tại chỗ!

Hoàng hậu và nhóm mệnh phụ đều hét ầm ĩ, nhóm quý nữ thì sợ đến mức tè quần, còn chút phong thái của thục nữ nào.

Lão hoàng đế nổi giận, đập mạnh xuống bàn, quát: “Im lặng! Câm hết cho trẫm!”

Tiếng quát khiến trấn định một chút. Nhóm quý nữ run lên, ôm chặt lấy bên cạnh.

“Người ! Tra xem mũi tên của ai cho trẫm! Dám mưu hại trẫm!!!” Lão hoàng đế tức giận đến xanh mét mặt, nếu tiểu thái giám bên cạnh, thì giờ mất mạng chính là lão !

Mộ Dung Song thoáng trắng bệch mặt mũi, nếu đoán nhầm thì mũi tên chính là của Tam ca nhà , đang b.ắ.n thẳng về phía Tô Cẩm Bình, đột nhiên vòng lên chỗ Hoàng thượng chứ?! Nghĩ , ả kinh hãi về phía Tô Cẩm Bình, thấy đối phương dùng một nụ bí hiểm để đáp trả, xong, trong đôi mắt phượng còn đầy vẻ đáng tiếc, vốn định báo thù giúp tiểu Hồng Hồng, mượn cơ hội để diệt trừ lão Hoàng đế tình , tiếc là thất bại, quá đáng tiếc! Có điều, hại của Mộ Dung gia và Đại Hoàng t.ử cũng đủ nhỉ?

Không bao lâu , mấy tra xét bước lên xem, đó lập tức đầu bẩm báo với lão Hoàng đế: “Khởi bẩm Hoàng thượng, đây là mũi tên của Mộ Dung gia ạ!”

“Người , đưa của Mộ Dung gia đây cho trẫm, trẫm đích thẩm vấn!” Lão hoàng đế giận dữ đỏ bừng mặt, nổi cả gân xanh lên, dường như quên mất Mộ Dung gia là thế gia thứ hai trong mười thế gia lớn, ngoài phủ Tề quốc công , ai thể sánh ngang với họ .

Mọi năm, hầu như đều là những trẻ tuổi chiến thắng trong buổi thi Hương, nhưng các đại thần vẫn tham dự. Vì , Mộ Dung Việt, Mộ Dung Hoa và Mộ Dung Hạo nhanh chóng đưa tới, các chi khác của Mộ Dung gia cũng cùng bước lên, nhưng vì chi chính của mỗi thế gia đều dấu hiệu riêng, nên mũi tên cũng thể đổ lên những của chi thứ . Mộ Dung Việt giận đỏ bừng mặt, đây đầu tiên con trai lão thừa cơ thi Hương để g.i.ế.c , nhưng hôm nay lộ liễu như chứ, còn b.ắ.n về phía Hoàng thượng, là hành thích vua ?

“Keng!” Một mũi tên ném tới mặt Mộ Dung gia, lão Hoàng đế gằn giọng: “Mộ Dung Việt, ngươi giải thích cho trẫm xem chuyện là thế nào! Ngươi mưu phản ?!”

“Hoàng thượng, cựu thần… cựu thần… Chuyện đều là hiểu lầm thôi ạ, nếu cựu thần dùng mũi tên của nhà để mưu sát Hoàng thượng trong buổi thi Hương, chẳng c.h.ế.t ? Chuyện nhất định hãm hại, xin Hoàng thượng tra xét rõ ạ!” Mộ Dung Việt vội lên tiếng gỡ tội cho .

Ai ngờ, mấy lời nhắc nhở lão Hoàng đế, trong tay Mộ Dung Việt cầm hai mươi vạn đại quân, hiện giờ đang đóng quân ở Bá Thượng, chỉ cách kinh thành hơn mười dặm, nếu lão g.i.ế.c khởi binh mưu phản thì cũng thể!

Xảy chuyện lớn như , đương nhiên đang săn cũng triệu tập về. Binh bộ thị lang là thủ hạ của Mộ Dung Việt, cũng quá xa, nhớ tình huống , gã liền bẩm báo với lão Hoàng đế: “Hoàng thượng, xin cho thần một lời. Thần cảm thấy chuyện kỳ quái, rõ ràng tất cả đều thấy mũi tên lao về phía Thượng Quan Cẩm, đột nhiên đổi hướng bay về phía Hoàng thượng? Nhất định là giữa gây chuyện!”

“Vậy ý đại nhân là, Hoàng t.ử phi của bản cung b.ắ.n c.h.ế.t nên ông cảm thấy vô cùng tiếc nuối ?” Giọng lạnh tanh bay tới, lãnh đạm như thường ngày mà xen lẫn lửa giận hừng hực khiến khác mà lạnh . Hắn dứt lời, chiếc trường cung gắn kim cương bảo thạch tay liền ném thẳng tới mặt Binh bộ Thị lang, tỏ rõ sự uy hiếp.

Binh bộ thị lang sợ đến suýt ngất xỉu, vội : “Tam hoàng t.ử điện hạ tha tội, hạ quan tuyệt đối ý , hạ quan chỉ sự nghi hoặc trong lòng thôi ạ.” Tuy vị Tam hoàng t.ử mới về nước, nhưng tài sản khổng lồ của rõ cho , tuyệt đối đơn giản như nghĩ, thái độ của Hoàng thượng đối với cũng mơ hồ rõ ràng, dù chỗ nào đặc biệt hơn khác, nhưng nhiều Tam hoàng t.ử bỏ qua lễ nghĩa quân thần mà Hoàng thượng cũng trừng phạt thì đều thấy cả. Vì thế, cho gã một trăm lá gan, gã cũng dám cứng rắn đối đầu với Bách Lý Kinh Hồng.

, những ánh mắt dẫn dắt về phía Tô Cẩm Bình, khi Bách Lý Kinh Hồng châm chọc như về phía của Mộ Dung gia. Bách Lý Kinh Hồng chậm rãi bước tới bên Tô Cẩm Bình, để ý đến bao nhiêu ở đây, cũng thèm bận tâm đến cái gì gọi là nam nữ khác biệt, xuống cạnh nàng, đó kéo nàng lòng: “Đừng sợ!”

Tô Cẩm Bình cũng phối hợp rúc lòng run lên, cúi đầu như đang thút thít, mang dáng vẻ cực kỳ hoảng sợ, một thiếu nữ dọa đến mức sợ hãi quên hết cả nam nữ cách biệt như , ngả lòng đàn ông nức nở mặt bao nhiêu , thì còn ai nghi ngờ chuyện liên quan đến nàng nữa?

“Vậy ý ái khanh là, mũi tên b.ắ.n trúng hai đích, đầu tiên là g.i.ế.c con dâu tương lai của trẫm, đó g.i.ế.c trẫm ?” Sắc mặt lão Hoàng đế cũng khó coi, ngọn lửa giận vì suýt b.ắ.n c.h.ế.t lúc nãy nguôi , nhưng trong lòng lão nảy sinh sự nghi ngờ lớn, giao hai mươi vạn binh mã cho Mộ Dung gia rốt cuộc đúng ? Vì , cần thực hư chuyện , lão nhất định mượn cớ để thu binh quyền trong tay Mộ Dung gia!

Binh bộ thị lang mềm nhũn hai chân, lập tức quỳ xuống: “Bệ hạ, thần ý , bệ hạ!!!” Gã quỳ xuống, đầu gối tỳ lên một vật gì đó cứng. Gã cúi đầu , nhặt vật lên, thì là một cái đầu mũi tên, “Cái ?”

“Trình lên đây!” Lão hoàng đế nghiêm mặt .

Giờ thì chỉ Mộ Dung Hạo mà ngay cả sắc mặt của Mộ Dung Song cũng biến đổi, đó là đầu mũi tên lúc nãy Đại hoàng t.ử vứt ?

Bách Lý Hề cũng cảm thấy chân nhũn , rừng vốn tìm cơ hội b.ắ.n c.h.ế.t Bách Lý Kinh Hồng, nhưng tìm thời cơ để động thủ, nên đầu mũi tên dấu hiệu của phủ Tứ hoàng t.ử vẫn còn trong giỏ tên của . Đầu trở nên rối loạn, chuyện rốt cuộc sẽ hậu quả thế nào thì nhất thời nghĩ thông .

Đầu mũi tên đặt tay lão Hoàng đế, thấy dấu hiệu đầu mũi tên, khuôn mặt vốn khó coi của lão bỗng trở nên thối hoắc như tảng đá trong nhà xí: “Bách Lý Hề, ngươi vội vàng lấy mạng trẫm như ?!”

Tiếng quát to vang lên khiến đều choáng váng suýt ngất! Mũi tên đang yên đang lành vì lao về phía Hoàng đế? Chỉ một cách giải thích đó là b.ắ.n chệch . ai ngờ việc là Đại hoàng tử.

Bách Lý Hề lập tức ngã từ ngựa xuống còn chút vẻ cao quý nào của Hoàng t.ử lúc bình thường nữa. Hắn lê đến mặt lão Hoàng đế: “Phụ hoàng, nhi thần oan! Nhất định là hãm hại nhi thần, nếu nhi thần hành thích vua, thể dùng đầu mũi tên của ạ, xin phụ hoàng tra xét rõ!”

Lão hoàng đế nhíu mày trầm ngâm, quả thật, nếu đúng là , thì dùng mũi tên của chính ?!

Ngay khi âm thanh đều tĩnh lặng, một giọng cuồng ngạo tà ác vang lên: “Không ngờ, một cái đầu mũi tên nhỏ như mà cũng phát hiện!”

Giọng là của Lãnh T.ử Hàn, lúc Tô Cẩm Bình câu suýt thì phì thành tiếng, câu là dồn Bách Lý Hề con đường c.h.ế.t ?

Quả nhiên, còn kịp trách cứ Lãnh T.ử Hàn hiểu cấp bậc lễ nghĩa thì lão Hoàng đế giận dữ quát tháo: “Ngươi hãm hại ngươi, nếu hại b.ắ.n thẳng một mũi tên đ.á.n.h trượt mũi tên của Mộ Dung gia , đến lúc đó chứng cứ rõ ràng sẽ càng hãm hại ngươi dễ hơn, tìm một cái đầu mũi tên nho nhỏ như thế? Rõ ràng là ngươi âm mưu loạn, còn trẫm mù mắt thấy đầu mũi tên ?”

Đại hoàng t.ử thoáng sợ hãi bay hết cả hồn vía, may mà Hoàng hậu đẻ của vội dậy với Hoàng thượng: “Hoàng thượng, một cái đầu mũi tên cũng thể rõ là do Đại hoàng t.ử gây ạ, lẽ nào đó cố tình hãm hại Đại Hoàng tử.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-15-1.html.]

“Vậy vì hại ai khác mà cố tình hại nó?” Lão Hoàng đế quát lên giận dữ, quát xong, chính lão cũng nhíu mày. Nếu Đại hoàng t.ử gặp chuyện may, thì đắc ý nhất đương nhiên là đứa con trai thứ tư Bách Lý Thần của , hiện giờ sự tranh đấu mưu đoạt ngôi vị Hoàng đế của hai đang càng lúc càng căng thẳng, nếu thật sự là hãm hại, thì lão cân nhắc chuyện thật kỹ.

Thấy ánh mắt của lão Hoàng đế như như quét về phía , trong lòng Bách Lý Thần cũng giật , chuyện liên quan gì tới chứ?! Con ngươi sáng quanh một vòng, chợt thấy giỏ tên lưng của Bách Lý Hề một đầu mũi tên khác, vì thế liền : “Đại hoàng , mũi tên lưng là thế nào?”

Ánh mắt của lão Hoàng đế lập tức hướng về phía đầu mũi tên , chờ Bách Lý Hề hành động gì tự rút mũi tên đó . Lúc tim Bách Lý Hề như rơi xuống vực thẳm, đầu mũi tên của các Hoàng t.ử khác cũng việc dễ dàng gì, vì hiện giờ cuộc đấu tranh cho hoàng quyền đang vô cùng kịch liệt, đầu mũi tên của mỗi đều dấu hiệu riêng của Hoàng gia dành cho mỗi , bên ngoài thể giả , nếu trộm một mũi tên của đối phương ắt sẽ phát hiện, nên mới sai của đang vùng tại phủ Tứ hoàng t.ử trộm một cái đầu mũi tên , chỉ cần gắn lên cây tên của , thì lập tức thể hãm hại Bách Lý Thần, nhưng hiện giờ mũi tên đó trong tay phụ hoàng…

Giờ thì chờ xem phụ hoàng nghĩ thế nào, thể là nghĩ hãm hại đổi mất đầu mũi tên, nhưng cũng thể sẽ nghĩ rằng dùng trăm phương ngàn kế để mưu hại phụ hoàng nhưng sợ vạch trần nên cùng đường tùy tiện nhặt một đầu mũi tên lắp cho đủ lượng.

Quả nhiên, thấy đầu mũi tên , lão Hoàng đế trầm ngâm, như thế chứng tỏ nếu chuyện lão Đại , thì chính là do lão Tứ ! Đôi mắt sắc bén đảo qua hai họ, Bách Lý Thần cách xa, còn đầu mũi tên đó là của quý phủ nhà nên sắc mặt vẫn thoải mái tự nhiên, Bách Lý Hề chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, cơ thể run lên, dễ dàng khiến liên tưởng tới bốn chữ, tật giật !

“Keng!” một tiếng, lão Hoàng đế ném mũi tên : “Lão Tứ, đầu mũi tên cây tên là của ngươi, ngươi còn gì để ?” Ánh mắt đầy vẻ uy nghiêm lạnh lùng , tìm manh mối gì đó mặt .

Bách Lý Thần thoáng hoảng hốt, ngờ phát hiện mũi tên của Bách Lý Hề vấn đề mà chuyện chuyển hướng thẳng về phía , vội tung xuống ngựa, quỳ xuống : “Phụ hoàng, nhi thần cũng chuyện là thế nào ạ!”

Vân Lãnh Ngưng bất giác túm lấy tay Tô Cẩm Bình, xem vẻ căng thẳng. Tô Cẩm Bình sang nàng một chút, khẽ nhíu mày, nàng thể lên tiếng giải vây giúp Bách Lý Thần, nhưng hiện giờ Hoàng đế đang nghi ngờ hai đứa con trai của , nếu nàng chen lời , chỉ khiến Hoàng đế nghĩ nàng liên quan đến chuyện , hơn nữa, thể xảy chuyện nữa, thì ngay cả phủ Tề quốc công và Bách Lý Kinh Hồng đều hoài nghi lây.

Bách Lý Kinh Hồng vẫn luôn ôm vai nàng đương nhiên cũng nhận vẻ bất an của nàng, đôi mắt sáng dừng Bách Lý Thần một lát, đó mở lời: “Phụ hoàng, nếu là Tứ hoàng , thì việc gì vạch trần mũi tên đó chứ?” Giọng điệu nhẹ nhàng khiến đều ngẩn !

Ngay cả Bách Lý Thần cũng ngạc nhiên , từ khi Tam hoàng về nước, trừ việc thường xuyên tạo điều tiếng bên ngoài với vị Thượng Quan cô nương thì từng để tâm đến việc gì khác, mà hôm nay lên tiếng giúp ?! dù vì nguyên nhân nào, thì hôm nay cũng nợ một ân tình!

Lão Hoàng đế thấy cũng cảm thấy lý, quả thật, chuyện vốn liên quan đến lão Tứ, mà nó vạch trần chuyện mũi tên , chẳng là mua dây buộc ? Có điều, Bách Lý Kinh Hồng lên tiếng giúp nó là , chẳng lẽ về phía lão Tứ? Trong lòng lão luẩn quẩn vô vàn suy nghĩ nhưng lão cũng , hiện giờ chuyện quan trọng nhất là giải quyết việc : “Hồng nhi lý, như chuyện chỉ thể là chuyện do ngươi gây !!!” Nói xong, lão quát tháo đầy giận dữ với Đại hoàng tử.

Lúc Bách Lý Hề chỉ tung một đao g.i.ế.c c.h.ế.t Bách Lý Kinh Hồng! Cái tên luôn im lặng cả ngày đ.á.n.h một cái rắm nào, mở miệng lấy mạng khác… Hắn với lão Hoàng đế: “Phụ hoàng, nhi thần thật sự chuyện ! Nhi thần vô tội, nhi thần…”

Thấy thể thẩm tra điều gì ở bên , lão Hoàng đế lạnh lùng về phía Mộ Dung gia: “Các ngươi thử xem, vì đang săn b.ắ.n yên lành, mũi tên b.ắ.n về phía đài cao? Ai là b.ắ.n mũi tên ?”

“Khởi bẩm Hoàng thượng, là do cựu thần b.ắ.n ạ! Cựu thần tuổi cao, b.ắ.n tên, ai ngờ mũi tên bay lên đài, đây đều là của cựu thần, xin Hoàng thượng trừng phạt tội b.ắ.n nhầm của cựu thần!” Mộ Dung Việt đáp.

Mộ Dung Hạo kinh ngạc sang Mộ Dung Việt. Mũi tên do b.ắ.n , phụ đại nhân nhận là b.ắ.n chứ?! Mộ Dung Việt cũng lập tức dùng ánh mắt hiệu cho lên tiếng. Mộ Dung gia bọn họ nhiều chi thứ, cũng nhiều con trai, nhưng thực sự hồn thì chỉ con trai cả Mộ Dung Phong của và con trai thứ ba Mộ Dung Hạo, hiện giờ Phong nhi coi như hỏng hẳn, nếu cả con trai thứ ba cũng đẩy xuống thì Mộ Dung gia của họ sẽ còn ai nối nghiệp nữa! Vì thế, nhất định giữ Hạo nhi!

Tô Cẩm Bình bọn họ ngạc nhiên, tình hình là Mộ Dung Việt hy sinh cho con trai ? Có điều, lão già đúng là gian xảo, chỉ là b.ắ.n nhầm, b.ắ.n nhầm đương nhiên lớn cũng lớn mà nhỏ cũng nhỏ, thể so với việc hành thích vua !

Lão Hoàng đế kẻ ngốc, lạnh : “Bắn nhầm ? Trẫm thấy các ngươi cố tình mưu hại thì ! Vì b.ắ.n nhầm, mũi tên lệch , nên mới tìm ám khí đ.á.n.h cho mũi tên bay thẳng về phía , là vì lấy mạng trẫm chứ gì?! Không nhận tội cũng , , lôi Đại hoàng t.ử và của Mộ Dung gia đến Đại Lý tự, dùng đại hình cho trẫm. Để trẫm xem các ngươi nhận tội !”

“Xin hoàng thượng nghĩ ! Phủ Trấn quốc công là danh môn đại tộc của Nam Nhạc , nếu đưa đến Đại Lý tự thì dù ngoài cũng còn chút thanh danh nào nữa. Xin Hoàng thượng bớt giận, dù họ cũng là nhân vật thể thiếu của Nam Nhạc mà!” Tề quốc công .

Tô Cẩm Bình suýt phì thành tiếng, mấy lời thì như đang cầu xin giúp họ, nhưng thực tế hại họ nhiều hơn. Câu cho Hoàng thượng phận của họ cao quý thế nào , khiến Hoàng thượng càng nhận thức sâu sắc rằng thể bọn họ cũng dã tâm ? Xem vị cữu cữu của cũng tầm thường! Mấy đại thế gia theo Vân gia cũng lúc mặt, đều ‘chân thành cầu xin’ cho phủ Trấn quốc công.

Nhìn mấy thi ‘cầu xin’, Mộ Dung Việt tức giận đến nghiến răng kèn kẹt, tính cách của Hoàng thượng, khác thể chứ lão thì hiểu chứ? Ngài vốn kiêng kị mấy thế gia đại tộc, sở dĩ xử lý chẳng qua là vì lòng nghi kỵ với mà thôi, đám còn thêm mắm dặm muối nữa…

, lửa giận khó khăn lắm mới đè nén xuống của lão Hoàng đế nháy mắt bùng nổ, tức giận : “ , Mộ Dung gia đều là những nhân vật thể thiếu , trẫm thể động họ, địa vị của họ còn cao quý hơn trẫm, trẫm suýt nữa b.ắ.n c.h.ế.t cũng thể thẩm tra họ ?”

Lão lời , mấy đại thế gia đều xuống ngựa quỳ xuống: “Hoàng thượng thứ tội, chúng thần ý ! Hoàng thượng thứ tội!”

“Hừ!” Lão Hoàng đế phẩy tay áo bào, đó sang với cung nhân bên cạnh: “Còn ngẩn đó gì? Không mau lôi đám loạn thần tặc t.ử xuống cho trẫm?”

Đã dùng đến “loạn thần tặc tử” , xem lão xác định bọn họ âm mưu hành thích vua, nếu lôi trong ngục, chắc chắn sẽ thể vùng lên nữa! Bách Lý Hề quyết định nhanh, vội vàng : “Phụ hoàng, nhi thần thú tội! Nhi thần cung khai!”

“Được, ngươi ! Nói xem ngươi mong trẫm c.h.ế.t nhanh như thế nào?!” Lão hoàng đế giận xanh mặt, Hoàng hậu vốn định lên tiếng cầu xin cũng cứng họng.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nghe lão , Bách Lý Hề quỳ rạp mặt đất gằn rõ từng tiếng: “Phụ hoàng, nhi thần cũng chuyện gì xảy , đầu mũi tên đúng là do nhi thần đổi. Ban đầu nhi thần vốn tính thừa cơ để diệt trừ Ngự sử đại phu, đó giá họa cho Tứ hoàng , nên ném đầu mũi tên của , vì thế chuyện gì xảy , lẽ là nhặt nên dùng để hãm hại nhi thần!” Ngự sử đại phu là của , như cũng hiềm khích gì lớn, vẫn hơn diệt trừ Bách Lý Kinh Hồng hành thích vua nhiều!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...