Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 14:+1: Nàng Có Được Ta, Liền Không Quý Trọng Nữa! (1)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong khi Quân T.ử Mạch vô ngữ, lời nào thì một hạ nhân tiến bẩm báo “Tướng gia, các vị đại nhân mời ngài đến Nghênh Khách Cư tụ hội!”
“Bản quan tới ngay đây!” Nam Cung Cẩm xong liền hí hửng dậy tính ngoài. Được vài bước bổng dưng nhớ tới cái gì, sợ hãi đầu “Chàng cùng ?”
Bách Lý Kinh Hồng , dậy, một lời, thẳng cửa.
Thật , trong lòng nàng mang theo, bởi vì gia hỏa chuyện gì cũng ăn dấm (ý là ghen tuông), khiến các bên ăn chơi thoải mái. nhớ đến bộ dáng ai đó ôm băng ghế giữa đại sảnh hôm nọ, nên mang theo là , đành gục đầu theo phía .
Ra cửa lớn, một một liền lên xe ngựa. Một sắc mặt đạm bạc, một lời. Một cúi đầu, chân .
Tiếng bánh xe nghiền xuống đường rào rạo, bên trong xe vẫn lặng im tiếng động. Rõ ràng, cho dù Nam Cung Cẩm mang theo nào đó cùng , nhưng dường như cái đó hề cao hứng cùng nàng gặp đồng bọn.
“Tướng gia, tới !” Người đ.á.n.h xe ngựa vọng .
Cô nàng bước xuống xe , đó Bách Lý Kinh Hồng cũng xuống theo. Mọi lui tới tấp nập đường sửng sốt một chút, Hồng mỹ nhân chỉ chỉ trỏ trỏ, “Đó chính là nam sủng mà Thừa tướng đại nhân sủng ái nhất hiện nay ?”
“Nhất định là đúng ! Nếu một nam sủng tuấn như , c.h.ế.t cũng cam nguyện!” Lời của một nữ t.ử vang lên.
“Nói bậy bạ gì đó? Một cô nương cũng e lệ!”
…
Bách Lý Kinh Hồng vẫn theo nàng, mắt thẳng, sóng gió cũng xao động, ngoài đ.á.n.h giá cũng ngoảnh mặt ngơ, ngay cả một ánh mắt cũng tiếc rẻ ban cho. Lên lầu liền gặp ngay bọn Lãnh Vũ Tàn. Mấy gia hỏa hôm nay chọn nhã gian mà là chỗ hành lang dài lầu. Góc độ cũng tồi, xuống đầu thấy, là thể thấy thang lầu, đều từ xuống một đám .
Mị Văn Dạ thấy nàng tới, bên còn nam nhân , lập tức trêu đùa “Thừa tướng đại nhân một khắc cũng rời xa , cửa, nam sủng cũng mang theo nha!”
“Nếu Mị đại nhân nguyện ý , bản quan khi cửa, nhất định cũng sẽ luyến tiếc mà mang theo!” Không chút khách khí phản kích, phản kích xong bổng cảm giác bên ấm lên vài độ. Cao hứng quá độ, quên mất cái b.o.m hẹn giờ lưng! Khóc ngất!!!
Mị Văn Dạ nàng cho phát sặc, hung hăng ho khan một hồi mới ngừng .
Mạnh Hạo Nhiên một bên khuyên giải an ủi “Được ! Văn Dạ , ngươi cùng Thừa tướng đấu võ mồm bao giờ thắng ? Ngươi c.h.ế.t tâm !” Nói xong nghiêng đầu nàng “Hạ quan còn đa tạ Thừa tướng đại nhân tiến cử nữa đó!”
“Đều là , đây cũng là việc nên mà ha ha ha…” Cô nàng hào sảng, mục đích chính là nhận ân tình mới , nàng hiện giờ cái gì mà ‘vì quốc gia tiến cử tài là việc bản quan nên ’ thì Mạnh Hạo Nhiên sẽ biến chuyện trở thành hiển nhiên.
“Xoạt!” một tiếng, Mị Văn Dạ mở quạt, phe phẩy mấy cái, đó ai oán “Hạ quan cùng đại nhân cũng là nha, tại Thừa tướng đại nhân tiến cử hạ quan?”
“Vậy xem bản lĩnh của ngươi!” Lãnh Vũ Tàn chút nương tình đả kích.
“Ngươi!” Mị Văn Dạ lập tức chán nản. Tại cái gã họ Lãnh cứ tối ngày thích đối nghịch với nhỉ? “Lãnh Vũ Tàn, ngươi chống ông đây một ngươi sẽ c.h.ế.t hả?”
Lãnh Vũ Tàn liếc xéo một cái, trang nghiêm “Ta chỉ ăn ngay thật, bao giờ đối nghịch với ngươi!”
Lời so với việc thừa nhận đối nghịch với còn đả kích hơn!
Cô nàng , một câu liền nêu trọng tâm “Văn Dạ , nếu ngươi nguyện ý đem danh hào Đệ nhất bát đại công t.ử Tây Võ cho , sẽ bao giờ đối chọi với ngươi nữa!”
Mị Văn Dạ hồ nghi đầu Lãnh Vũ Tàn, sắc mặt đầy vẻ dò hỏi.
Tên chút hổ “Thật danh hào Đệ nhất Bát đại công t.ử Tây Võ cũng chỉ bản hầu mới gánh !”
Mị Văn Dạ đang buồn bực lập tức chuyển hướng cái rẹt “Ai nha, thì là ngươi ghen ghét lão t.ử há há há…”
“Các ngươi gọi để xem các ngươi chọc hả?” Trước đây tụ tập luôn là một chuyện thương thảo, hôm nay bọn họ cố ý chọn cầu thang đãi tiệc, chứng minh bọn họ cuộc chuyện hôm nay sợ khác .
Mấy lập tức biểu tình hết sức vi diệu, Hồng mỹ nhân thần sắc chút đúng. Không trả lời nàng, chỉ hổ “Ai nha, uống rượu, uống rượu!”
Cô nàng hồ nghi cả bọn, mấy tên nhóc hôm nay đ.á.n.h chủ ý gì ? Ngay đó, bọn họ tiếp tục chính sự.
“Thừa tướng đại nhân, tiểu t.ử Đoạn Thừa Dạ ngài hại thảm, hôm nay trong triều buộc tội bên Thái phó ngừng nha!” Mị Văn Dạ cảm thán. Hắn chợt thấy may mắn, hôm đó nếu hội ý với Yến Kinh Hồng , giả vờ té ngựa, thì hôm nay buộc tội chính là đó!
Cô nàng hớp một ngụm rượu, lớn tiếng “Rõ ràng là Văn Dạ ngã gãy chân nên công việc mới đến tay Đoạn đại nhân, thể trách bản quan?” Ku phủi sạch quan hệ hả, mơ cưng!
Mị Văn Dạ sờ sờ mũi, đối với sự thông minh của họ Yến cũng hết sức bất đắc dĩ!
Sau đó, cô nàng đè thấp âm thanh “Có điều, đối với Đoạn Thừa Dạ mà cũng chắc . Bình Nguyên Hầu sắp khởi binh, đám Thái phó mà buộc tội y, cũng lên bọn họ về phía Bình Nguyên Hầu. Hoàng thượng sớm muộn cũng sẽ thịt họ, cho nên đến lúc đó còn chừng đẩy tiểu t.ử họ Đoạn một phen!”
Nói tới đây, giọng chút tiếc nuối. Lúc chỉ lo hại mà suy xét chu , tiện nghi cho tên mắc dịch đó.
“Thừa tướng, đây là ngậm bồ hòn ngọt!” Mạnh Hạo Nhiên trêu ghẹo.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Trong lòng nàng càng khó chịu, giờ nàng tính toán chi li, thù oán tất báo nên cũng gì thêm.
Lúc , khí chút trầm lắng.
“Nếu nhắc nhở Thái phó, nên gián ngôn nữa thì ?” Phá lệ, Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh nàng đột nhiên lên tiếng.
Mọi đưa mắt .
! Nếu nhắc nhở Thái phó, Bình Nguyên Hầu sắp tạo phản, để tránh chọc giận Hoàng đế thì nên tiếp tục gián ngôn, đối với Đoạn Thừa Dạ bất kỳ tác dụng thúc đẩy gì. Mà Thái phó gì tương đương với ý kiến, về Hoàng thượng nếu cho Đoạn Thừa Dạ thăng quan, Thái phó sẽ lực cản trở, hiệu quả giống ! Hơn nữa, quan trọng nhất là, tiêu điểm mơ hồ, ngay lúc Thái phó còn góp lời, phe phái bảo thủ nhất định sẽ Mộ Dung Thiên Thu đưa diện ‘đặc biệt chú ý’, nếu để Đế vương cao hứng, tất nhiên sẽ hoài nghi bộ cả đám.
Một tay Yến Kinh Hồng âm mưu bẫy rập sẽ khiến bộ đối thủ nhập cục! Vậy nghi ngờ cuối cùng chính là Nam Cung Cẩm nàng. Chỉ một câu, tuy nhẹ hều và đơn giản, Bách Lý Kinh Hồng giúp những trẻ tuổi nhận điểm mù trong kế sách.
Cô nàng nghiêng đầu một cái, cảm thấy may mắn “Hôm nay may mắn mang theo ngươi đến, bằng …” Bằng chính cũng tại Mộ Dung đoạn tụ nghi kỵ, thậm chí nghi ngờ mà vẫn còn .
Ba còn cũng chính là Trang chủ Dạ Mạc Sơn Trang, nên thấy lời hết sức kiến thức của như cũng gì kỳ quái, trong lòng chỉ đơn thuần vì Nam Nhạc một nhân tài ngon lành thế mà sinh lo lắng thôi!. Chỉ một câu liền nghi hoặc trong lòng, còn chỉ điểm mù của cả nhóm, tài trí đó thể xem thường! , cũng khiến khác cảm thấy mười phần nguy hiểm!
“Có điều, ai nhắc nhở lão già đó bây giờ?” Tuy hai phái đều thu xếp của phe đối phương, nhưng thể chạy đến thỏ thẻ với lão Thái phó thì hầu như vì cả hai phe đều phòng thủ cực kỳ nghiêm mật. Lời của Mị Văn Dạ khiến Nam Cung Cẩm suy tư. Chợt, ánh mắt sáng rỡ, đồng thời, Bách Lý Kinh Hồng cũng lên tiếng “Thái phó nhiều buộc tội Đoạn Thừa Dạ, là đang cấu kết với Bình Nguyên Hầu ?”
Âm thanh thanh lãnh cao ngạo, đủ để mỗi vị khách ở đây đều lọt.
Nam Cung Cẩm bộ tịch lo lắng, nhanh nhẩu trách cứ “Nói bậy gì đó, chứng cứ bậy, vu cáo mệnh quan triều đình, đó là phạm pháp nghiêm trọng!”
Mấy khác cũng mau lẹ phản ứng, nhao nhao tiếp “Thừa tướng đại nhân, tuy lời lỗ mãng một ít, nhưng là lý nha!”
“Thái phó cũng xác thật là…”
…Cần gì tìm ai nhắc nhở lão già đó cho mệt! Bọn họ cứ trực tiếp ở chỗ lớn tiếng nghị luận, tuyệt đối sẽ truyền đến cái tai quý giá của lão ngay. Đương nhiên, cũng sẽ truyền đến tai của Bệ hạ luôn! Giờ chỉ còn chờ xem động tác của lão Thái phó nhanh chậm. Nếu chậm chạp, thiên hạ rộ lên tin đồn sẽ bay đến tai Hoàng đế, Mộ Dung Thiên Thu tất sẽ giận tím mặt, lão gia hỏa đó sẽ gặp bi kịch! Nếu động tác nhanh chút, mau chóng khớp mõm bọn dân đen nhiều chuyện, nhưng sẽ bắt đầu cảnh giác, dám buộc tội Đoạn Thừa Dạ, đó là mục đích của nàng ?
Trong khi đó, nhóm Yến Kinh Hồng, Lãnh Vũ Tàn,… mấy kẻ nghị luận to nhỏ ì xèo , cùng lắm chỉ mắc tội rãnh quá việc gì tụ tập buôn chuyện, trừ mấy ngày lương coi như xong. Lửa bọn họ châm, còn cứu hỏa như thế nào là việc của Thái phó, liên quan gì đến bọn họ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-141-nang-co-duoc-ta-lien-khong-quy-trong-nua-1.html.]
Mạnh Hạo Nhiên là của phái bảo hoàng, tất nhiên đối với việc đàn áp phái bảo thủ cũng hết sức hứng thú, cho nên vô cùng phối hợp!
Ánh mắt Nam Cung Cẩm về phía Bách Lý Kinh Hồng càng thêm nóng cháy. Chủ ý của nàng ban đầu là định nhỏ giọng nghị luận, ‘đúng lúc’ để cho của phe Thái phó thấy. Gia hỏa ngược, trực tiếp to lên luôn, chỉ để cho lão gia hỏa mà còn chọc cho lão một phen rắc rối. Hoàng thượng còn xử lý cũng khiến đau đầu, dân chúng thì dòm ngó như thể cùng nghịch tắc cấu kết mưu phản, thanh danh coi như hỏng bét, chiêu quá vi diệu nha! Không hổ là Hoàng đế, tâm địa quả là đen tối!!!
Thái độ của bọn Lãnh Vũ Tàn cũng chậm rãi chuyển hướng, cái phòng Hồng mỹ nhân ban đầu thế bằng sự thiện. Bất luận thế nào thì cũng giúp , ? Chèn ép lão Thái phó là việc mà cả bọn đang hướng tới!
“Bất quá gã Tiền Hướng , đắc tội thế nào với Thừa tướng ?” Mị Văn Dạ mặt quỷ với cô nàng, cứ như thể phát hiện gian tình gì , ý vị tràn ngập ám chỉ.
Cô nàng khách khí ném cho một ánh mắt trắng dã “Chỉ bằng tư sắc của y mà cũng ông đây coi trọng ư?”
“Phụt..” Lãnh Vũ Tàn trực tiếp phun luôn ngụm rượu “Nếu để y những lời của ngài, đang sống khỏe mạnh cũng cho tức c.h.ế.t!”
“Hắn tức c.h.ế.t thì cũng sống mấy hôm nữa!” Mạnh Hạo Nhiên lắc đầu thở dài.
“Được , ! Đừng nhãm nhí nữa! Nói , các ngươi gọi ông đây là việc gì hử?” Ai đó kiên nhẫn hỏi.
Mấy thoáng qua một chút, cuối cùng gần nàng nhất là Mị Văn Dạ - kẻ màng đến cái g.i.ế.c của Bách Lý Kinh Hồng đang lom lom quan sát y – đưa đầu sang thì thầm lặng lẽ “Các tìm ngươi là rủ ngươi cùng thanh lâu, bao lâu chúng tới đó? Chẳng lẽ ngươi một chút cũng nhớ tới Phượng Ca cô nương và Trầm Tịch cô nương ?”
Nhìn cái vẻ thần thần bí bí của , cô nàng cảm thấy đầu rớt xuống một thanh hắc tuyến. Nói đến thanh lâu mới nhớ, đúng là lâu nàng tới thật, vất vả một , cũng mang đến một lễ vật kha khá cho Băng Tâm chứ nhỉ? Có điều hôm nay ngoài, Hủy theo, thật là quá đáng tiếc!
“Ngày mai hãy . Ta một vị , từ lâu đến kiến thức chốn thanh lâu một , hôm nay mang theo, thật sự đáng tiếc. Không bằng bây giờ giao hẹn, tối mai chúng cùng thì như thế nào?”
“Được!”
Vừa dứt lời, ngoài cửa tiến một , nháy mắt thu hút hết ánh của vị khách trong quán.
Trường bào đen, khí tức râm mát tàn lệ, khuôn mặt tuấn mỹ vô trù ngậm một tia ý , khi bước Nghênh Khách Cư, ánh mắt liền quét thẳng đến đám Yến Kinh Hồng. Theo còn một gã tùy tùng. Đôi mắt dùng thứ gì biến đổi màu gốc, chuyển thành đen láy.
Đây là Mộ Dung đoạn tụ ? Mới đùa giởn trong tẩm cung giờ lăn đến đây ? Không y còn nổi nóng tức giận gì nữa?
Bốn dậy định hành lễ, Mộ Dung Thiên Thu dùng mắt hiệu ngăn họ . Sau khi lên lầu còn thu hút ít ánh mắt của bá tánh dõi theo. Một bàn đó mà là mỹ nam tử. Bất quá mấy họ đều , duy chỉ nam t.ử áo đen là nhận .
“Các vị, lâu gặp!” Mộ Dung Thiên Thu .
Lãnh Vũ Tàn lập tức hiểu ý, chắp tay lên tiếng “Đã lâu gặp!”
“Tại hạ là Lãnh T.ử Thần, các vị đài còn nhớ ?” Đem xưng hô của !
Lãnh Vũ Tàn tiếp “Đường ( họ), ngươi cần chọc ghẹo bọn họ, ai dám quên ngươi chứ!”
Lãnh gia chính là nhà đẻ của mẫu phi Mộ Dung Thiên Thu, cho nên mỗi khi ngoài cần dùng tên giả, lấy họ Lãnh, còn T.ử Thần là tên của . Lãnh Vũ Tàn là em bà con, giờ gọi đường tất nhiên là phối hợp với họ Lãnh của mỗ Hoàng đế.
Lúc mới chịu thu về ánh mắt soi mói của , thì là họ của Định Viễn Hầu a!
Mộ Dung Thiên Thu , đó xuống, ánh mắt về phía Nam Cung Cẩm chớp một cái. Hôm nay khiến họ Yến sợ hãi, bé con còn nổi giận ?
Mà cô nàng như chuyện gì, , trong mắt mang theo vài phần kính cẩn.
Không gian tĩnh lặng, chén tay Hồng mỹ nhân bỗng nhiên ‘run’ một cái, nước và lá trong chén như một mũi tên, phá bay thẳng vô mặt Mộ Dung Thiên Thu. Tên cũng , nhanh chóng lên lách qua, trong mắt lóe một cỗ sát khí. Mộ Cẩn Thần quả thật là kiêu ngạo quá độ!
“Xin , cầm chắc!” Năm chữ nhẹ nhàng bâng quơ ai đó thốt với một thái độ hề tỏ để ý. Điều Mộ Dung Thiên Thu hoảng hốt, với tư thế của Mộ Cẩn Thần, nếu so đo thì vẻ giống như chuyện bé xé to!
Ba cũng đang hối hận c.h.ế.t. Nếu sớm gọi Yến Kinh Hồng sẽ khiến cho Hoàng thượng nhà đụng độ cùng nam sủng nhà Thừa tướng, đ.á.n.h c.h.ế.t bọn họ cũng sẽ kêu !
Nam Cung Cẩm nóng lạnh “Lãnh , ngài cần chú ý quá mức, dân tộc Thái thích dùng nước để biểu đạt sự nhiệt tình, hơn nữa dân Tây Võ chúng cũng tiết Hoa thần khiến đều sung sướng cả ?”
Thấy thái độ họ Yến cho là đúng, Mộ Dung Thiên Thu cũng , y vì việc hôm nay trong cung suýt cưỡng bức nên nổi giận, Hoàng đế một nước, Mộ Cẩn Thần đ.ấ.m cho một cái cũng coi như bỏ qua, hôm nay xém chút còn tạt cho một chén . Nếu chậm chạp phản ứng kịp, chỉ sợ bây giờ mặt mũi chắc là lá , chuyện thể chịu đựng nổi a!
Hít sâu mấy , mới hỏi “Thừa tướng đại nhân, dân tộc Thái té nước cũng là hắt lá ?” Tuy nổi cáu nhưng cũng quên việc đang cải trang vi hành.
Cô nàng trầm ngâm, một lát, trả lời “Mọi bình thường biểu đạt nhiệt tình đúng là chỉ té nước, nhưng nếu để biểu đạt sự thập phần nhiệt tình thì té nước ! Ngài xem, lá lớn mấy, bộ đang biểu lộ sự nhiệt tình một cách hùng hậu ?”
“Thừa tướng đại nhân nhanh mồm dẻo miệng, tại hạ luôn thắng nổi!” Giọng âm dương quái khí cất lên, mặc dù giận dữ nhưng cũng lười gây hấn, bởi vì chợt nhớ đến một chuyện… Hơi khiêu khích liếc Hồng mỹ nhân một cái, tiếp “Thừa tướng đại nhân, ngươi còn nhớ hứa hẹn cái gì ?”
Hứa hẹn? Hứa hẹn cái khỉ mốc gì?
Thấy ai đó hình như thật sự quên mất, trong lòng Mộ Dung Thiên Thu nổi đóa “Một đ.ấ.m …”
“Ah! Nhớ !” Thì là mời ăn cơm riêng. Ăn riêng… bỗng nhiên nhớ sự tình lúc ban sáng, cô nàng cảm thấy chút an .
“Sao hả? Muốn xù?” Trên môi cong lên một ý tàn lệ, mặt mày đằng đằng sát khí.
Cô nàng lập tức dậy “Tất nhiên là ” Không đến Mộ Dung Thiên Thu cái chuyện gì, điểm tự tin ở bản nàng vẫn .
Quay đầu Hồng mỹ nhân một chút “Hôm nay ngươi về !”
Bách Lý Kinh Hồng dĩ nhiên là , nhưng sự tình nhất thời xúc động của đ.á.n.h Mộ Dung Thiên Thu mới nông nỗi của ngày hôm nay, cho nên bất mãn cũng chỉ thể nuốt bụng. Đành trơ mắt Cẩm nhi cùng Mộ Dung Thiên Thu ngoài.
Ba còn trộm sắc mặt của mãi cho đến khi hai biến mất khỏi Nghênh Khách Cư. Lúc Hồng mỹ nhân mới thu tầm mắt, trong lòng cực kỳ khó chịu, chỉ trực tiếp lôi Cẩm nhi rời mà thôi. cũng tính của nàng, nàng giữ chữ tín, đáp ứng Mộ Dung nàng đều sẽ .
Đứng dậy, về phủ Thừa tướng.
Ngay khi rời khỏi, cái chén lúc nãy cầm qua, lấy tốc độ mắt thường thấy , đang từng mảnh từng mảnh vỡ !
Ba còn đó nuốt một ngụm nước bọt. Đó giờ chỉ rằng nữ nhân mà ghen thì nhà cửa sẽ yên, hôm nay mới , nam nhân mà lên cơn ghen cũng kém cỏi hơn các cô các bà bao nhiêu!
“Rầm!” một tiếng. Cái bàn mặt bọn họ cũng sập xuống. Dọa Mạnh Hạo Nhiên sốc ghê gớm…
Quyển 3