Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 14:: Trẫm Thực Sự Không Giấu Tiền Riêng Mà
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Báo!” Một tên trinh sát vui vẻ đến suýt nữa bay lên, chạy băng băng đến vương trướng của Bách Lý Kinh Hồng. Mặt như hoa, mặc dù chạy xa như thế, nhưng mệt mỏi chút nào, hơn nữa dáng vẻ của vẻ vô cùng hưởng thụ.
“Truyền.” Giọng lạnh lùng từ trong vương trướng truyền , tên lính vội chạy , đó quỳ xuống : “Khởi bẩm Hoàng thượng, khi chúng điều tra, kết quả là Đông Lăng tổn thất hai mươi vạn binh mã, thương vong hơn phân nửa! Lại thêm bộ thành Kiến Khang cũng lũ lụt nhấn chìm, thành Kiến Khang c.h.ế.t cũng ít! Nghe Đông Lăng Hoàng tức giận đến suýt phun máu!”
Thái độ của Nam Cung Cẩm như thể chỉ tiếc rèn sắt thành thép mà lắc đầu : “Ôi, tên Hoàng Phủ Hoài Hàn , dễ tức giận quá mất, cái tật lâu như thế mà sửa ! Thật sự khiến quá thất vọng, uổng công năm đó ở Đông Lăng, mất bao nhiêu công sức chọc giận, chính là để cho thể độ lượng hơn một chút, đến mức tức c.h.ế.t trong tương lai! Vậy mà chút kết quả nào cả, thật sự khiến quá thương cảm!”
Cái lắc đầu thở dài Nam Cung Cẩm diễn như thật, khiến cho khóe miệng ít đều chút run rẩy. Chuyện mà cần vẻ phóng khoáng thiện lương vĩ đại như thế ?
nhanh đó, tất cả đều nghiêm túc trở , Nam Cung Cẩm Bách Lý Kinh Hồng một chút hung hăng : “Chàng đoạt thành Lâm Truy ?”
“Có!” Đất đai Nam Nhạc của , đương nhiên là đoạt .
Nếu như đoạt , hiện nay bọn mấy vấn đề lớn cần giải quyết, thứ nhất, bây giờ thành Lâm Truy la liệt t.h.i t.h.ể binh sĩ Đông Lăng, việc xử lý t.h.i t.h.ể phiền phức, còn nếu đốt thì ở cổ đại là việc tôn kính c.h.ế.t, thể khiến cho bộ dân chúng Đông Lăng cừu hận, như thế vấn đề sẽ lớn! Thứ hai, lũ lụt qua, hiện nay tường thành Lâm Truy sụp đổ, đoạt , tất nhiên xây , còn khai thông lụt lội! Thứ ba, chính là điểm quan trọng nhất, khi lũ lụt, và động vật c.h.ế.t nhiều như thế, là thời điểm dễ xảy ôn dịch nhất!
“Vậy chúng sớm chuẩn !” Lời là Tề Quốc Công .
Đôi mắt Nam Cung Cẩm bỗng nhiên xoay động, đó hiện lên một vẻ gian trá mà giảo hoạt, nàng : “Thực những t.h.i t.h.ể , chúng thể bán cho Hoàng Phủ Hoài Hàn, cũng đừng bán quá đắt! Bán cho một lượng bạc một t.h.i t.h.ể là , chúng thể kiếm hai mươi vạn lượng, hơn nữa còn xử lý thi thể. Nếu như mua thì đem đốt hết những t.h.i t.h.ể , lúc đó mà đến, cũng sẽ trách Hoàng Phủ Hoài Hàn quá hẹp hòi chứ trách chúng ! Còn nữa, nếu t.h.i t.h.ể nào dính dịch bệnh mà bọn mua về thì đó, ha ha ha ha…”
Càng càng là ác độc và xảo trá, các Tướng quân khác nàng, nhịn mà nuốt nước bọt, ở trong lòng cảm thán, quả nhiên độc nhất là lòng đàn bà! Kế sách thật sự là quá độc ác, chỉ là hai mươi vạn lượng bạc mà thôi, đối với Hoàng Phủ Hoài Hàn mà , đấy chính là mua về tôn nghiêm quốc gia! Chuyện như thế, khẳng định sẽ nguyện ý , mà mục đích chủ yếu của Hoàng hậu, cơ bản ở chỗ đấy mà là để Hoàng Phủ Hoài Hàn dùng tiền mua ôn dịch về!
Nghĩ thế nên trong lòng bọn họ cảm thấy may mắn! Thứ nhất, may mắn là Hoàng hậu ở bên bọn , nếu với tình trạng của hai bên như hiện nay, bọn ai thể nghĩ đến chuyện bán thi thể, những tiền mà còn bày ôn dịch cho địch nhân? Thứ hai, may mắn là lúc ở triều đình, lúc Vân lão Vương gia thuận theo đề nghị của Hoàng hậu, bọn đều thông minh lựa chọn ủng hộ, nếu thì hiện nay mà tìm một quân sư thông minh âm hiểm độc ác như thế ?
Nam Cung Cẩm hồi lâu, thấy bọn ai lời nào, cũng . Dần dần nàng nữa, gương mặt lạnh lùng : “Ta , mấy bọn ngươi thể sắc mặt chứ, bà đây cao hứng như thế, còn từng các ngươi bày bộ mặt nhăn nhó như thế là hả? Chẳng lẽ các ngươi như thế sẽ hổ ?”
“Khục khục... Ha ha ha...”
“Ha ha ha...”
“Ka ka ka ka…” Các kiểu tiếng quỷ dị và mất tự nhiên vang lên sự cổ động của Nam Cung Cẩm, hầu như là bên ngoài nhưng bên trong ! Với , ai thể một cách tự nhiên khi bắt chứ? Mà lòng Hoàng hậu đen tối như thế, lá gan tính chuyện m.á.u tanh, bọn thể ?
Những tiếng kỳ quái càng khiến tâm trạng của Nam Cung Cẩm hỏng bét: “Được , , đừng nữa, nữa đến c.h.ế.t mất!”
Tất cả ho khan một tiếng im lặng, lời nào. Khóe môi Bách Lý Kinh Hồng cũng co rút một chút, ngược , Thượng Quan Cẩn Duệ là trưởng, nên dám vài câu: “Hoàng hậu nên đoan trang một chút, tự xưng bà đây? Sau chuyện nên chú ý một chút.”
Nam Cung Cẩm hung hăng liếc một cái, nàng coi như rõ ràng, trưởng chính là để quơ tay múa chân với ! Trong khi tất cả yên tĩnh, Nam Cung Cẩm tiếp tục : “Các ngươi phát hiện một cơ hội buôn bán cực trong cuộc chiến tranh ?”
Cơ hội buôn bán? Mấy đều nhíu mày, cảm thấy hiểu nổi! Đây là đang đ.á.n.h trận mà? Có quan hệ gì tới cơ hội buôn bán?
Bách Lý Kinh Hồng hiểu , giọng trầm thấp vang lên: “Làm như thế quá phiêu lưu, nguy hiểm. Chỉ sợ chắc nguyện ý.”
“Có nguyện ý là chuyện của chúng , câu là cầu phú quý trong nguy hiểm, cũng tin ai nguyện ý! Chỉ cần sai về các thương hội ở kinh thành thương thảo một phen, ép buộc, để bọn tự nguyện , là sẽ ai nguyện ý ! Một cơ hội để Nam Nhạc giàu như thế, thực sự cũng buông tha!” Nếu nàng phát triển thế lực kinh tế của ở Tây Võ, thì nàng thể đem cơ hội kiếm tiền thế giao cho ngoài.
Các Tướng quân chuyện như lọt trong sương mù, Vân Dật mặc dù thông minh, nhưng chỉ là tinh thông dùng binh, đối với chuyện kinh doanh mua bán gì, cho nên lúc cũng hiểu bọn họ đang cái gì.
Thượng Quan Cẩn Duệ ở bên cạnh giải thích: “Thời điểm như thế , ba thành của Đông Lăng ở biên cảnh lũ lụt nhấn chìm, cho nên hiện nay sẽ ở trong tình trạng phế bỏ, chờ xây dựng, sửa chữa. Sau lũ lụt, chính là nạn đói! Dám đón lấy thời cơ cùng với việc xây dựng công trình thì các thương nhân Nam Nhạc thể kích phát chiến tranh thương mại!”
Nói cách khác, cuộc chiến giúp cho bọn họ chỉ kiếm tính mạng của hai mươi vạn binh mã Đông Lăng!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Các tướng sĩ đến đây đều hiểu . Trong lòng họ vốn vô cùng sùng bái Nam Cung Cẩm, lập tức trở nên kính ngưỡng đến cực điểm, xem Hoàng hậu nương nương chỉ tinh thông điều binh khiển tướng đ.á.n.h trận, mà còn tinh thông thương mại, Nam Nhạc bọn họ Hoàng hậu như , đúng là vô cùng may mắn!
“Chỉ là, phái ai ?” Đó là vấn đề lớn, nơi phần lớn là võ tướng, cơ bản hiểu về vấn đề thương mại, cho nên cực kỳ bất tiện trong thương lượng. Trong tất cả chỉ Thượng Quan Cẩn Duệ qua là lựa chọn nhất, nhưng uy vọng ở kinh thành của cao, những nhóm thương nhân hẳn chịu .
Cuối cùng, Tề Quốc Công dậy : “Vậy thì để bản công thôi! Dù ở chiến trường , Hoàng thượng, Hoàng hậu, Vân Dật, còn vị Thượng Quan Tướng quân , bản công cũng chỗ dụng võ gì. Bộ xương già sẽ chờ ở đây nữa!”
“Vậy thì đa tạ cữu cữu!” Nam Cung Cẩm . Tề Quốc Công uy vọng ở kinh thành cực cao, đúng là nhân tuyển !
Tề Quốc Công chắp tay: “Nương nương quá khách khí, thần liền về !”
“Bản cung đưa cữu cữu ngoài!” Nam Cung Cẩm xong liền theo Tề Quốc Công ngoài.
Cuối cùng Tề Quốc Công nhịn nữa mà hỏi Nam Cung Cẩm vấn đề ông nhịn thật lâu trong lòng: “Cẩm Nhi, trưởng của cháu Hàn Nhi ? Vậy vị là ai?” Lần Thượng Quan Cẩn Duệ xuất hiện ở thao trường, ông vô cùng nghi ngờ .
Vẻ mặt Nam Cung Cẩm cứng một chút, lúng túng : “Cữu cữu, thực cháu cũng trưởng ruột thịt, Thượng Quan Cẩn Duệ là con nuôi của cha cháu. Lúc Lãnh T.ử Hàn là trưởng của cháu, là do tổ mẫu bệnh, nếu trông thấy trưởng của cháu thì , cho nên cháu mới tìm giả mạo!”
“Ah! Hóa là như thế!” Tề Quốc Công sang sảng, hiển nhiên cũng nghi ngờ, nhưng khi một lúc, khuôn mặt ông bỗng nhiên cứng đờ ! Khóe miệng co quắp, đầu : “Cháu đó là ai? Lãnh T.ử Hàn?”
Chính là Giáo chủ Ma Giáo đó ! Là Lãnh T.ử Hàn đây trừng trị cho Hoàng hậu phát điên trong hoàng cung, Hoàng thượng truy nã khắp thiên hạ ? Mà Vân gia bọn họ còn nghênh ngang mang rêu rao khắp nơi, thậm chí còn tham gia thi Hương! Càng nghĩ càng cảm thấy rùng , da gà nổi lên, còn cảm giác chân tay lạnh toát! Hiện nay, tâm trạng và trạng thái tinh thần của ông chỉ thể dùng ba chữ mà diễn tả - Nghĩ mà sợ! Sợ vô cùng!
Nam Cung Cẩm đối phương đả kích nặng nề, bèn nuốt nước bọt một cái gật nhẹ đầu! Cái gật đầu , suýt nữa khiến Tề Quốc Công ngất lịm!
“Khụ, khụ, , cữu cữu, chuyện qua, cữu cữu cũng đừng nghĩ chuyện nữa!” Nam Cung Cẩm an ủi.
Tay Tề Quốc Công run run chỉ Nam Cung Cẩm : “Đám thanh niên các cháu, về loạn như thế nữa!”
“Biết ạ, ạ!” Nam Cung Cẩm , đẩy ông lão tội nghiệp lên ngựa, chợt : “Cữu cữu, khi về kinh thành, chuyện cẩn thận nhé!”
Tề Quốc Công sửng sốt một chút, lập tức : “Yên tâm ! Những tên thì thể gì cữu cữu chứ, mà cháu quên ? Ông ngoại cháu vẫn đang tọa trấn ở Vân gia đấy!” Lần ông cẩn thận nên mới thể suýt nữa khiến cho Vân gia gánh tội thông đồng với địch lưng, đó ông yên lòng nên mới tọa trấn ở Vân gia.
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Vậy cháu an tâm ! Cây to đón gió, cữu cữu nên dặn dò trong phủ nhất là nên khiêm tốn một chút, cháu và Hoàng thượng đều ở kinh thành, nếu xảy chuyện gì, mà vặn là lúc hai quân giao chiến thì phiền to!”
“Ta hiểu! Thật Vân gia huy hoàng nhiều năm như , và ông ngoại cháu cũng sớm dự định, chờ khi cuộc chiến tranh kết thúc, sẽ giã từ sự nghiệp, như thế cũng thể đảm bảo một đời vinh hoa. Cũng miễn cho rơi cảnh công cao chấn chủ!” Suy nghĩ của Tề Quốc Công cởi mở, khẳng khái.
Những chuyện tự nhiên liên quan đến Nam Cung Cẩm, nhưng cũng thể cảm khái vì đối phương rộng rãi và thông minh! “Quyết định của Vân gia, tự nhiên đều nên do cữu cữu và ông ngoại cùng , Cẩm Nhi sẽ nhúng tay . Cữu cữu ạ, bảo trọng!”
“Bảo trọng!” Tề Quốc Công dứt lời, liền quất roi giục ngựa mà ! trong lòng thì vô cùng kinh ngạc tự hỏi, ông vốn là vô cùng tuân thủ lễ giáo, cho dù Nam Cung Cẩm là cháu gái, ông cũng dùng các lễ nghi với Hoàng hậu mà đối đãi, nhưng ông một chút lễ nghi quân thần nào. Nghĩ thế xong ông cũng thoải mái một tiếng, lẽ do ông mà là do đối phương mặc dù là Hoàng hậu nhưng cũng dùng điệu bộ Hoàng hậu mà đối xử với ông.
…
“Cái gì? Hai mươi vạn quân của Hoàng Phủ Hoài Hàn nhấn chìm?” Mộ Dung Thiên Thu trợn to mắt dám tin, như thể một tin tức khiến hồn bay phách tán!
Tên trinh sát nuốt một ngụm nước bọt, cũng cảm thấy dám tin! Hai mươi vạn, là hai mươi, hai trăm hai nghìn, đây là một con trời! Tuyệt đối là con trời! Cứ như thế nhấn chìm, quả thực là quá hoang đường! sự thật chính là như thế mà! Nghĩ thế, tiếp tục báo cáo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, quả thật là như thế! Nghe đây là biện pháp do Hoàng hậu Nam Nhạc nghĩ , đắp bùn cát ngăn sông Nam Hà, khiến cho bộ nước sông ngăn , khi ngăn một lượng nước lớn, bỗng nhiên hạ lệnh phá vách ngăn, khiến cho lũ lụt nhấn chìm Lâm Truy, chỉ thế, còn nhấn chìm cả ba thành Kiến Khang, Tương Dương và Việt Dương!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-14-tram-thuc-su-khong-giau-tien-rieng-ma.html.]
Hắn xong, tất cả đều hít một khí lạnh! Có thể nghĩ biện pháp , sự quyết đoán và tài trí như thế nào chứ, đây quả thật là vô cùng tàn ác, nhân tính! Vị Hoàng hậu Nam Nhạc , là phụ nữ ? Sao thể nghĩ biện pháp kinh khủng như thế, khiến cho đám đàn ông bọn đều tự cảm thấy bằng nàng!
Sau khi Mộ Dung Thiên Thu xong, coi như cũng hiểu hai mươi vạn đại quân c.h.ế.t như thế nào, nhưng trong lòng vẫn vô cùng khó tin! Hắn cảm thấy thế giới quá huyền ảo, mấy ngày Đông Lăng đại thắng, công chiếm thành Lâm Truy của Nam Nhạc, đầu , thành Lâm Truy đoạt , mà còn nhấn chìm hai mươi vạn đại quân! Điều khỏi quá vô lý ?!
“Hoàng thượng, bây giờ chúng …” Có tên Tướng quân thấy khiếp đảm. Đời trải qua mấy trăm chiến dịch lớn nhỏ, trận chiến dùng đến một binh một tướng mà nhấn chìm hai mươi vạn binh mã, cơ bản là từng thấy! Đơn giản là hợp lẽ thường, hoang đường kinh khủng đến cực hạn, chẳng lẽ bây giờ bọn còn xông lên ? Hắn nhát gan, nhưng thật sự là chút sợ hãi !
Một tên Tướng quân khác luôn đối đầu với lớn tiếng : “Phạm Tướng quân, thấy ngươi vẻ sợ đấy ? Sợ thì nhanh về , trốn ở váy vợ cho kỹ , đừng lộ đầu , sơ ý một chút là thể c.h.ế.t đấy!”
“Triệu T.ử Nhạc! Ngươi vớ vẩn cái gì thế? Ngươi dám c.h.ử.i bới bản Tướng quân như thế, bản Tướng quân quyết đấu với ngươi!” Tên Phạm Tướng quân to.
Mà Triệu T.ử Nhạc cũng khoan nhượng chút nào: “Quyết đấu thì quyết đấu, ông đây sợ ngươi chắc? Đồ đàn bà!”
Mà Vương T.ử Dịch, thống soái trực tiếp của họ, im lặng vuốt trán , cảm thấy vô cùng đau đầu! Hai tên đều chút tài cán, nhưng luôn luôn đối đầu , giờ đang ở chỗ Hoàng thượng, mà bọn cũng ầm ĩ, thật đúng là chẳng cả! Hơn nữa, lúc ở Ngọc Môn quan, giữa Hoàng thượng và còn chút chuyện “tình cảm ướt át”, khiến cho bây giờ dám mở miệng cầu xin nữa!
“Ầm ĩ đủ ?” Giọng lạnh lùng tàn bạo của Mộ Dung Thiên Thu bỗng nhiên vang lên, vô cùng tàn bạo, khí thế áp !
Sắc mặt hai biến đổi, một cảm giác thất kinh tự nhiên sinh , cuống cuồng quỳ xuống : “Mạt tướng tội! Xin Hoàng thượng trách phạt!” Sao bọn quên mất Hoàng thượng cũng ở đây chứ!
“Ừm, đúng là phạt thật nặng!” Mộ Dung Thiên Thu nghiêm túc gật đầu, trong lòng nghĩ nếu bé con cũng ở đây, sẽ trách phạt bọn như thế nào. Với tính tình của , khẳng định sẽ đem hai tên ngoài chém, nhưng bé con , nhất định sẽ nghĩ biện pháp vô cùng thú vị!
Vẻ mặt Vương T.ử Dịch tái , tiến lên cầu xin, tính tình của Hoàng thượng nào mà , động một cái là g.i.ế.c ! mới một bước, giọng tàn bạo của Mộ Dung Thiên Thu vang lên: “Vương ái khanh, hai từ đến giờ đều đối đầu ?”
Toàn Vương T.ử Dịch cứng đờ, : “Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng là như thế! xin Hoàng thượng xử lý nhẹ tay, dù hai Tướng quân đều là rường cột nước nhà!”
“Ừm! Hai các ngươi, ngay tại cổng doanh trướng, nắm tay đấy mười ngày ! Mười ngày , cái ngươi sẽ hiểu thế nào là mật. Cũng thể khuyên bảo những binh sĩ quý của ở chung với cho hòa thuận!” Giọng điệu Mộ Dung Thiên Thu chút ôn hòa.
Cơ mặt hai đều co rút , hai tên đàn ông bọn họ nắm tay ở cửa ?! Đây là hủy luôn hình tượng bọn ? Mà bọn còn luôn đối nghịch với , khi xong, trong quân doanh của ý kiến gì với bọn !
Các Tướng quân khác mà dám , với tính tình của Hoàng thượng, là trực tiếp lôi ngoài mà chém, giờ trở thành trừng phạt như thế ! Đây là vì cái gì, trong lòng một nửa đám Tướng quân ở đây đều thô bỉ suy đoán, lẽ là Vương T.ử Dịch cầu tình, cho nên Hoàng thượng mới hạ thủ lưu tình, chuyện của Vương Tướng quân với Hoàng thượng ai chứ? Một nửa khác nghĩ khác, suy nghĩ cực kỳ ác ý, đây là Hoàng thượng đang bồi dưỡng một đôi đồng tính !
Mộ Dung Thiên Thu cũng giải thích cho những suy đoán và hoài nghi của bọn họ, nghiêng đầu nội thị giám một chút, như như : “Nội thị giám, ngươi xem, đây là cách Yến Kinh Hồng thường dùng ?”
Nội thị giám sửng sốt một chút, nhớ một lúc biểu lộ thần sắc vô cùng quái dị : “Khởi bẩm Hoàng thượng, đây đúng là tác phong việc của Thừa tướng!”
“Ừm!” Mộ Dung Thiên Thu lúc mới hài lòng gật nhẹ đầu, đầu , trông thấy hai tên Tướng quân vẫn đang bên trong doanh trướng, trong nháy mắt, giọng biến thành trầm thấp: “Còn ? Hay là các ngươi trẫm xử trảm?”
Là c.h.ế.t, là nắm tay cùng mười ngày? Sau khi bọn suy nghĩ thật lâu, uất ức lựa chọn ngoài ! Ở trong lòng cầu nguyện cho đối phương sống c.h.ế.t cũng chịu nắm tay đấy, đối phương sẽ chém, cũng cần nắm tay đàn ông nữa! cả hai tên đều ý như thế, cho nên đành khổ sở ngoài .
Hai bọn họ , bên trong doanh trướng bắt đầu thương nghị. Một tên Tướng quân dậy, với Mộ Dung Thiên Thu: “Khởi bẩm Hoàng thượng, mạt tướng cho rằng, lúc , chính là lúc Nam Nhạc đại thắng, tất nhiên sĩ khí tăng vọt, chúng nên tránh né đầu sóng ngọn gió!”
“Hoàng thượng, mạt tướng cho là như thế! Nam Nhạc mặc dù sĩ khí tăng vọt, nhưng đ.á.n.h thắng ở biên giới Đông Lăng chứ biên giới Tây Võ , chuyện liên quan gì đến chuyện chúng tiến đ.á.n.h Thiệu Dương!” Lại một tên Tướng quân khác .
“Hoàng thượng, mạt tướng cho rằng, ý kiến của hai vị Tướng quân đều lý, nhưng binh mã của chúng đều đến đây, nếu như đánh, chẳng lẽ lui về để Nam Nhạc chế nhạo ? Cho nên mạt tướng cảm thấy vẫn đánh, vả Thiệu Dương một sông Nam Hà thể chúng c.h.ế.t đuối nhiều như thế!” Phân tích đúng trọng tâm!
Lại một nữa : “Thế nhưng kế sách của Hoàng hậu Nam Nhạc quá mức tinh diệu, chúng …”
Cuối cùng, Mộ Dung Thiên Thu lên, khinh miệt lướt qua mấy tên Tướng quân khiếp đảm: “Mới chút chuyện nhỏ như thế mà sợ ? Trên chiến trường, thắng bại khó đoán, các ngươi còn ngoài chiến đấu, hù c.h.ế.t trong doanh trướng ?”
Lời như một cái tát nóng bỏng, tát lên mặt ! Cho dù là chiến tranh cái gì nữa, thể chiến sợ chứ? Thật đáng mặt đại Tướng quân chút nào!
Thế , một tên Tướng quân não tàn, lớn tiếng : “Hoàng thượng đúng, chúng tuy c.h.ế.t trận chiến trường, nhưng tuyệt đối thể hù c.h.ế.t đó!”
Hắn xong, tất cả đều bất thiện! Lời là ý rằng còn bắt đầu đ.á.n.h trận, dự đoán bọn tất bại ?
Vẻ mặt Mộ Dung Thiên Thu cũng xanh mét , con ngươi màu xanh lục giống như hai cây đao, đầy sắc bén!
Tên Tướng quân nuốt một ngụm nước bọt, nhớ lời , nhận thức thật sâu sai lầm của ! Nghĩ đến hai tên Tướng quân đấy phạm tội lớn, cũng chỉ ngoài nắm tay , thế là ôm lòng cầu may : “Hoàng thượng, mạt tướng nguyện ý ngoài nắm tay hai vị Tướng quân lúc !”
“Người , lôi tên ngoài c.h.é.m đầu cho trẫm!”
…
Sông Vị Hà, Nam Nhạc.
Đây là buổi tối thứ tư Bách Lý Kinh Hồng ngủ một vì chuyện giấu tiền riêng.
Đứng mặt , cách xa là Hiên Viên Dĩ Mạch gọi đến. Cô vô cùng khó hiểu mặt Bách Lý Kinh Hồng, trong lòng suy nghĩ xem Hoàng thượng gọi cô đến gì? Im lặng nửa canh giờ, vẫn nhúc nhích. Có chuyện gì khó ?
Chờ đợi, chờ đợi, chờ đến lúc cô suýt ngủ gật, thì cuối cùng đối phương mới , giọng nhẹ, nhạt, lắng thì : “Dĩ Mạch, trẫm giấu tiền riêng.”
“Dạ?” Hiên Viên Dĩ Mạch sửng sốt, Hoàng thượng với cô chuyện gì? “Hoàng thượng, thuộc hạ cũng nghĩ ngài giấu tiền riêng !”
“ Hoàng hậu nghĩ là trẫm giấu.” Giọng điệu vô cùng oan ức, trong lòng nghĩ, biểu hiện oan ức mặt Hiên Viên Dĩ Mạch một chút, lúc cô chuyện với Cẩm Nhi, thể thêm tác dụng.
Nhìn rưng rưng nước mắt, ở gáy Hiên Viên Dĩ Mạch chảy dài xuống một vạch đen! Hoàng thượng của ơi, chẳng lẽ ngài đây yêu nhất ngài , ngài thể đừng mê hoặc như thế ! “Thế nhưng, chuyện liên quan gì đến chuyện ngài tìm thuộc hạ?” Chẳng lẽ Hoàng thượng là tìm cô đến để phàn nàn? Chẳng lẽ, chẳng lẽ…. Không ! Rối rắm quá !
Lần vẻ mặt Bách Lý Kinh Hồng liền lạnh lùng xuống, giọng lạnh lùng chút vui vang lên: “Ngươi xem? Hoàng hậu hiểu lầm trẫm giấu tiền riêng, mà ngươi là thể lên tiếng mặt Hoàng hậu. Trẫm tìm ngươi đương nhiên là để ngươi giải thích giúp trẫm , còn thể là lý do gì nữa chứ?”
Đây là đầu tiên Bách Lý Kinh Hồng với Hiên Viên Dĩ Mạch nhiều như thế! Hiên Viên Dĩ Mạch giọng điệu của , cảm thấy vô cùng sợ hãi, gật đầu thật nhanh: “Hoàng thượng, ngài yên tâm, thuộc hạ lập tức, , ngay bây giờ thuộc hạ sẽ giải thích giúp ngài!”
Nói xong, cô lập tức chạy vụt như một ngọn gió! Hoàng thượng thật là quá đáng sợ!!!
Quyển 4