Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 14:.3

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , trường săn Hoàng gia, cuộc thi Hương mỗi năm một hừng hực khí thế bắt đầu.

Một nhóm công tử, thiên kim thế gia đều cưỡi ngựa bãi săn bắn, Tề quốc công và trong phủ cùng hướng về trường săn, tới cửa gặp của phủ Trấn quốc công đang tới. Hai bên nhân mã giằng co cửa một lúc, trong mắt Tề quốc công đầy lửa giận, còn trong mắt của Mộ Dung gia đầy vẻ oán hận. Bên cạnh Tề quốc công chính là nhân vật đang nổi danh ở Nam Nhạc, Bách Lý Kinh Hồng; còn lưng họ là các vị thiếu gia tiểu thư của Vân gia, đương nhiên cũng cả Tô Cẩm Bình và Lãnh T.ử Hàn.

Sau khi thấy những , Trấn quốc công hừ lạnh một tiếng đưa trong nhà .

Tô Cẩm Bình theo bóng Mộ Dung gia, như như . Ngày thi Hương năm , chắc sẽ thấy những nhỉ?

Mấy bọn họ đợt chỉ cưỡi ngựa trường săn khiến ít thiên kim thế gia kêu lên. Một vị Tam hoàng t.ử điện hạ đủ khiến ngừng thở , giờ còn thêm một vị công t.ử áo đen tuấn tú phong trần, hôm nay các nàng gặp vận gì mà thể thấy hai vị mỹ nam tuyệt thế cùng một lúc thế ?

Lúc , các vị hoàng t.ử khác cũng tới, bên cạnh Đại hoàng t.ử còn cả ả Mộ Dung Song lễ nghĩa liêm sỉ . Ánh mắt khinh bỉ của thường quét về phía , như thứ gì đó bẩn thỉu, nhưng Mộ Dung Song như cảm thấy gì cả, như thấy những ánh mắt , đôi mắt tàn độc thâm hiểm chỉ chằm chằm Bách Lý Kinh Hồng và Tô Cẩm Bình ở cách đó xa. Chờ mà xem, hôm nay sẽ là ngày c.h.ế.t của các , thứ mà Mộ Dung Song ả chiếm , thì đừng ai mong !!!

Bỗng nhiên, Bình Quảng vương ở phía bên đưa mắt xung quanh trường bắn, trong lúc lơ đãng đảo mắt tới chỗ Tô Cẩm Bình và Lãnh T.ử Hàn, đồng t.ử trợn trừng lên, đang định kêu lên thành tiếng, đôi mắt đen láy chặn , ánh mắt đầy ý , nhưng khiến dựng tóc gáy! Bình Quảng vương vội ngậm miệng dám gì, từ khi Ma Giáo cướp sạch, hiện giờ ngày ngày gã húp cháo loãng, gã chọc Đại ma đầu chút nào cả, cuối cùng đến nước cơm cũng chẳng còn mà uống mất!

Thấy gã im lặng, Lãnh T.ử Hàn mới hài lòng thu ánh mắt của .

“Hoàng thượng giá lâm!” Tiểu thái giám hô to, bao lâu , Bách Lý Ngạo Thiên mặc long bào liền long liễn tiến trường săn.

Mọi đều xuống ngựa hành lễ: “Tham kiến Hoàng thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Lão hoàng đế xuống khỏi long liễn, bước lên đài cao, với : “Bình !”

“Tạ ơn bệ hạ!” Mọi dậy, đó cung kính sang một bên.

“Hôm nay là ngày thi Hương mỗi năm một , vẫn quy định cũ, chia hai, ai săn nhiều con mồi thì thắng!” Lão Hoàng đế xong, thái giám bên cạnh liền kéo tấm vải đen che cái chuồng ở bên cạnh , trong đó là một con sói nhỏ màu vàng kim, “Đây là phần thưởng của buổi thi Hương hôm nay, là cống phẩm của Nam Cương năm nay, trong thiên hạ chỉ một con! Ai thắng sẽ thuộc về đó! Hôm nay cơ thể trẫm khỏe, tham gia trò vui , năm thắng cuộc là Nghị nhi, để xem năm nay sẽ là ai!”

Nói tới cuối cùng, trong giọng của lão Hoàng đế mang theo ít ý , dường như kiêu ngạo vì đứa con trai Bách Lý Nghị .

Lông con sói nhỏ như phát ánh sáng màu vàng, tỏa sáng lấp lánh ánh mặt trời, con ngươi màu xanh biếc lộ vẻ hoang dã, chắc chắn là loài vật hiếm thế gian! Nhìn con sói nhỏ , trong mắt Tô Cẩm Bình bất giác lộ vẻ hứng thú, cũng chút vẻ quyết tâm nó!

“Nàng thích ?” Giọng nhẹ nhàng truyền tới bên tai, rõ ràng vẫn luôn quan sát ánh mắt của nàng.

Tô Cẩm Bình thẳng thắn gật đầu: “Ừ, thích!” chỉ tiếc là hôm qua Vân Lãnh Ngưng thi Hương chỉ nam giới tham gia thi đấu, nữ giới chỉ thể xem, nếu nàng cũng thật sự bộc lộ tài năng cướp bé con về. Có điều, thứ mà Tô Cẩm Bình nàng trúng, dù cho khác đoạt , dù trộm nàng cũng trộm về!

Bách Lý Kinh Hồng đang định lên tiếng, giọng của Lãnh T.ử Hàn vang lên: “Nếu tiểu Cẩm thích, sẽ giành về cho !” Nói xong, b.ắ.n ánh mắt khiêu khích về phía Bách Lý Kinh Hồng.

lúc , lão Hoàng đế : “Nếu mắt Hồng nhi thấy, cũng cần tham gia buổi săn b.ắ.n hôm nay, tránh để ngộ thương!”

Lão dứt lời, ánh mắt của nhóm quý nữ đều lộ vẻ tiếc nuối, đúng , nếu vì Tam hoàng t.ử điện hạ thấy, thì dù hổ, mất hết mặt mũi các nàng cũng gả qua đó, gì đến lượt Thượng Quan Cẩm ! Tiếc thật…

Ánh mắt vui sướng khi khác gặp họa của Lãnh T.ử Hàn cũng sang, hừ, quên mất nhỉ, tên tiểu nhân đê tiện đang giả mù, đấu với !

Ai ngờ, hôm nay dường như Bách Lý Kinh Hồng bất chấp tất cả, lãnh đạm với lão Hoàng đế: “Mắt của bản cung, khỏi !” Làm thể để một Lãnh T.ử Hàn chiếm hết sự nổi bật chứ, con sói , do tự tay tặng nàng mới đúng.

Cái gì?! Điều khiến chỉ lão Hoàng đế kinh ngạc, mà còn vô ánh mắt trợn trừng của đám quý nữ thế gia nữa, khỏi ?!!! Ánh mắt của mấy vị Hoàng t.ử cũng chợt lóe lên, Bách Lý Kinh Hồng với vẻ đề phòng hơn. Còn Bách Lý Nghị, ngoài đề phòng còn chút phức tạp và ghen tị!

“Khỏi từ bao giờ? Sao con tới?” Trong lòng lão hoàng đế nén sự kinh hãi, mắt của nó khỏi ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-14-3.html.]

“Không lâu. Phụ hoàng hỏi.” Hừ, , mà tại ông hỏi!!!

Nhóm quý nữ đều đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, hối hận đến mức trong lòng xám xịt như than! Khỏi ư? Thế mà khỏi ư?! Vì họ chút tin tức nào? Làm bây giờ? Thế là quá lợi cho Thượng Quan Cẩm ? Từ điệu múa , các nàng thừa nhận Thượng Quan Cẩm tài năng hơn họ nhiều, nhưng mà phận các nàng chỉ cao hơn Thượng Quan Cẩm một bậc chứ!

“Hoàng thượng, đến giờ lành, nên bắt đầu buổi săn b.ắ.n ạ!” Tiểu thái giám bên cạnh lên tiếng nhắc nhở.

Lão Hoàng đế hồi phục tinh thần, : “Được ! Buổi săn b.ắ.n bắt đầu, các ngươi đều là thanh niên tài giỏi của Nam Nhạc , đừng để trẫm thất vọng!”

“Cẩn tuân hoàng mệnh!” Mọi đáp.

Lãnh T.ử Hàn và Bách Lý Kinh Hồng liếc , trong mắt họ trừ khiêu khích và ý lạnh thì còn gì khác nữa, cùng đầu, ném một ánh mắt cho Vân Dật ý bảo giao nhiệm vụ bảo vệ Tô Cẩm Bình cho , đó vung roi lên, nhanh chóng phi trong rừng.

Vân Dật run run khóe miệng, lặng theo bóng hai . Không hôm qua bọn họ bàn bạc thỏa, Hàn biểu ca bảo vệ Cẩm nhi, Tam hoàng t.ử bao quát cục diện ? Giờ giao cho một , đừng ức h.i.ế.p như chứ?!

Tô Cẩm Bình hề quan tâm đến họ, chỉ nhếch môi , con sói nhỏ trong lồng chớp mắt. Con sói dường như cũng linh tĩnh, thấy Tô Cẩm Bình nó, ánh mắt lập tức lộ vẻ hung hãn, còn nhe hàm răng nhọn hoắt như uy h.i.ế.p nàng. Tô Cẩm Bình thấy khẽ , càng thấy hứng thú với con sói nhỏ hơn. Mấy thứ đầy vẻ hoang dã thu hút nàng, nếu giống như con thỏ con nhu nhược thì đáng giá để nàng thích!

Nàng liếc mắt thấy Mộ Dung Song ở cách đó xa bỗng dậy, xung quanh một chút, thấy ai để ý đến , mới lén lút rời khỏi đài cao, phía . Nàng cong đôi môi đỏ mọng lên, hiệu với Vân Lãnh Ngưng một cái theo ả, Vân Dật cũng bám theo nàng.

Từ đằng xa họ thấy tiếng của Mộ Dung Song: “Tam ca, lát nữa nhất định b.ắ.n c.h.ế.t tiện nhân , đây là cơ hội nhất để chúng g.i.ế.c nàng!”

“Không cần cũng , nhất định sẽ báo thù cho Đại ca!” Chuyện của đại ca tuyệt đối liên quan đến tiện nhân , “Đại hoàng t.ử điện hạ, ngài cũng thừa cơ diệt trừ Tam hoàng t.ử ?”

Đại hoàng t.ử lúc vốn nên ở trong bãi săn bắn, khẽ : “Đương nhiên, thi Hương là cơ hội nhất, dù ngộ sát, trong lòng phụ hoàng tức giận cũng sẽ bắt lấy mạng đền mạng. Có điều, một mũi tên trúng hai đích mới là nhất!” Nói xong, lấy đầu mũi tên dấu hiệu của xuống, hạ nhân lập tức dâng lên một đầu mũi tên dấu hiệu của Tứ hoàng tử. Sau khi lắp tên, với Mộ Dung Hạo: “Bản cung nghĩ ngươi nên đổi mũi tên, phủi sạch quan hệ thì hơn, tránh kết thù chuốc oán với phủ Tề quốc công!”

“Thù oán của sớm kết từ lâu , cũng chẳng thiếu một chút . Mộ Dung Hạo nhất định dùng mũi tên của Mộ Dung gia, để tiện nhân c.h.ế.t cũng !!” Mộ Dung Hạo nghiến răng .

“Tùy ngươi!” xong, Bách Lý Hề liền giục ngựa thẳng.

Mộ Dung Hạo bám sát theo .

Bọn họ , Mộ Dung Song liền đài cao, Tô Cẩm Bình và Vân Dật nhẹ nhàng lách trốn màn che của đài cao, để Mộ Dung Song qua bọn họ. Chờ ả xa, hai mới hiện . Vân Dật lo lắng rừng: “Tam hoàng t.ử điện hạ…”

“Yên tâm, sẽ !” Người mà nàng ý, nếu trốn một kích lưng, thì tư cách bên cạnh nàng. Nhớ đến nơi mà Bách Lý Hề , nàng xổm xuống, nhặt đầu mũi tên đại diện cho phủ Đại hoàng t.ử lên, môi đỏ cong lên đầy thâm ý, đó cất đầu mũi tên trong tay áo. Muốn một mũi tên trúng hai đích ? Vậy để chờ xem, rốt cuộc ai mới là b.ắ.n một mũi tên trúng hai đích?!

Sau khi về đài cao, Tô Cẩm Bình xuống như chuyện gì, tán gẫu với Vân Lãnh Ngưng.

Trò chuyện một lúc, chợt nhóm quý nữ kêu lên kinh hãi, đôi mắt phượng của Tô Cẩm Bình cũng nheo , bên tai thấy tiếng gió sắc nhọn, đôi môi đỏ mọng cong lên, đên ? Nàng đầu, thấy một mũi tên đang xé gió lao về phía

 

 

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

 

 

Quyển 2

 

Loading...