Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 14:.2
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ừ, cũng !” Vân Dật đáp lời theo Tô Cẩm Bình và Vân Lãnh Ngưng.
Hai đàn ông đang nghiến răng nghiến lợi đều ngẩn , ánh mắt vui liếc phía đó, thấy Tô Cẩm Bình đang ở giữa, Vân Dật và Vân Lãnh Ngưng mỗi một bên, mà Tô Cẩm Bình đang sang gì đó với Vân Dật. Ánh mắt hai đều lạnh , chỉ hận thể khiến cho Vân Dật biến mất ngay khỏi trời đất ngay tức thì!!! Cả hai liếc , trong mắt trừ vẻ oán hận dành cho đối phương, còn thoáng ý như tìm thấy kẻ thù chung, bước nhanh vài bước tới, ngăn cách Vân Dật và Tô Cẩm Bình .
Vân Dật đang mải mê với Tô Cẩm Bình chuyện ngày thi Hương, một nửa đột nhiên đẩy ngoài như , định gì đó thể hiện sự bất mãn, cảm thấy hai ánh mắt như g.i.ế.c hướng thẳng về phía , mấy lời lên đến miệng chợt nghẹn , im lặng một lúc lâu cũng gì. Tô Cẩm Bình cũng kìm thầm trợn mắt tức tối, hai , đúng là điên !!!
Mọi một đoạn, thấy mệt liền xuống thảm.
Vân Dật nhớ xong, liền sang với Tô Cẩm Bình: “Biểu , ngày mai…”
Vừa bốn chữ, một áo đen một áo trắng, cả hai ánh mắt hề gì đều quét tới. Lãnh T.ử Hàn khẽ : “Biểu chuyện gì cần với tiểu Cẩm? Chi bằng với biểu ?”
Con ngươi đen láy thẳng , ánh mắt mang theo nụ , thoạt vô cùng hòa nhã, nhưng Vân Dật thấy ánh mắt đó y như một con rắn độc đang bò từ lòng bàn chân lên khiến da đầu tê dại. Chinh chiến sa trường bao nhiêu năm nay, từng ngày nào cảm giác như hôm nay, trong lòng thầm thắc mắc, rốt cuộc vị biểu của gì ở Đông Lăng? Sao ánh mắt kinh khủng như thế chứ?
“Biểu , về chuyện thi Hương ngày mai thôi, phụ nhận ý chỉ của Thánh Thượng là tất cả các công t.ử thiên kim thế gia đều tham dự, biểu và biểu cũng . Biểu theo đương nhiên gì đáng ngại, nên nhắc nhở biểu chú ý công việc ngày mai một chút, tránh để xảy sai sót gì!”
Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh im lặng nãy giờ chợt lên tiếng, ngữ điệu thản nhiên: “Vân công t.ử chuyện gì thể với bản cung, bản cung sẵn lòng chuyển lời cho Cẩm nhi.”
Cái gì?!!! Đều ở đây cả, chẳng lẽ thể trực tiếp với Cẩm nhi ?! Vì còn cho Tam hoàng t.ử để Tam hoàng t.ử chuyển lời cho biểu ?! Đây là dấu hiệu của việc đầu óc bệnh ?!!! Có điều, ánh mắt của hai , đột nhiên như hiểu gì đó, ngại ngùng gượng: “Khụ khụ, để Lãnh Ngưng cho Cẩm nhi , gì nữa!” Trong lòng thắc mắc, Hàn biểu ca và Cẩm nhi là ruột thịt ? Tình hình là thế nào?!
Vân Lãnh Ngưng cũng cảm thấy vô cùng kỳ quái, Vân Dật câu xong cũng nghĩ nhiều, liền thẳng với Tô Cẩm Bình: “Ngày mai thi Hương cũng như thường lệ, chẳng qua chỉ là các hoàng t.ử và các công t.ử của thế gia so tài b.ắ.n cung thôi. Hôm nay và ca ca theo ngoài là vì nhắc một chút, trong cuộc thi Hương hàng năm, luôn một vài c.h.ế.t vì mũi tên b.ắ.n lạc, “ cẩn thận” ngộ sát. Hiện giờ Mộ Dung gia đang chằm chằm, nên cần cẩn thận một chút, với bản tính của tên Mộ Dung Hạo , khả năng sẽ chọn cơ hội để xuống tay.” Họ ở nhà, vì trong nhà nhiều , tai vách mạch rừng, để khác thấy chỉ e sẽ xảy chuyện gì đó.
“Khả năng b.ắ.n cung của Mộ Dung Hạo …” Thấy Tô Cẩm Bình vẻ bận tâm lắm, Vân Dật thêm vài câu, nhưng mấy chữ, ánh mắt của hai bay tới, khiến nhất thời cảm thấy xung quanh như nổi lên từng cơn gió lạnh u ám, khổ sở ngậm miệng , sang lớn tiếng với Bách Lý Kinh Hồng: “Tam hoàng t.ử điện hạ, khả năng b.ắ.n cung của Mộ Dung Hạo vô cùng chính xác, b.ắ.n tên cũng cực kỳ nhanh, hơn nữa, mỗi mũi tên còn thể b.ắ.n theo đường vòng, thậm chí là mũi tên rõ ràng b.ắ.n , còn thể ngược ngay trong trung, xin ngài chuyện cho biểu , dặn cẩn thận một chút!”
Nói xong, gáy Vân Dật chảy xuống một giọt mồ hôi lớn, cần đến chuyện khác sẽ nghĩ hành động của thế nào, ngay cả chính còn cảm thấy như một tên thần kinh! Vân Lãnh Ngưng khẽ cúi đầu, che miệng trộm ngừng.
“Ừ.” Hắn thản nhiên đáp , nhưng hề “chuyển lời” cho Tô Cẩm Bình, trong lòng tương đối tán thưởng với cách của Vân Dật, Lãnh T.ử Hàn cũng tỏ vẻ hiển nhiên là thế.
Đầu Tô Cẩm Bình phủ đầy vạch đen, sáng suốt thèm để ý đến họ, đôi mắt phượng ngước lên trời xanh, mây cuốn mây trôi, che tia sáng mặt trời, gió thu nổi lên, cảm giác thoải mái hơn cả những ngày xuân nhiều. Nàng thu mắt , chợt… ánh mắt dừng ở lưng Lãnh T.ử Hàn!
Sự hoảng hốt trong khoảnh khắc của nàng khiến đều ngạc nhiên, Lãnh T.ử Hàn hỏi: “Tiểu Cẩm, ?”
Tô Cẩm Bình như thấy , cũng hỏi, chỉ chằm chằm lưng , giống như hồn phách đều câu mất . Bách Lý Kinh Hồng cũng lưng , đôi lông mày khẽ nhíu .
Lãnh T.ử Hàn , thấy, ánh mắt cũng chững , đó là… Thiển Ức ?! mà Thiển Ức …
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Cô gái đó mặc váy màu xanh lục, lúc đang một tên ác bá lôi kéo cánh tay: “Đừng rượu mời uống uống rượu phạt, tiểu tiện nhân, hôm nay ông đây ngươi chắc , nhất là ngươi nên ngoan ngoan ngoãn ngoãn cho ông, nếu , ông sẽ ngươi ngay bây giờ đấy!!!”
Cô gái giãy dụa điên cuồng: “Buông ! Nếu ngươi buông, sẽ báo quan!!!”
“Ha ha ha… báo quan ?! Báo ! Ngươi báo !” Lần chỉ ác bá mà ngay cả đám lâu la bên cạnh tên ác bá cũng .
“Thiển Ức…” Đó là Thiển Ức đúng ? Tô Cẩm Bình ngây thổn thức, hốc mắt tràn ngập nước mắt, những hình ảnh nàng đang cố gắng quên như ập tới…
Một tiểu nha đầu, vỗ n.g.ự.c , thề nguyện: “Tiểu thư ở , nô tỳ sẽ ở đó!”
Đẩy cửa phòng , tiểu nha đầu nhào bột, hì hì với : “Tiểu thư, em đang bánh Trung thu, lễ Trung thu mà ăn bánh Trung thu …”
“Tiểu thư, rốt cuộc đang khen em bêu em ?!”
“Tiểu thư…”
“Thiển… Thiển… Thiển Ức!!! Là Thiển Ức!” Tô Cẩm Bình dậy, lảo đảo suýt ngã.
Bách Lý Kinh Hồng vội đưa tay đỡ nàng : “Bình tĩnh một chút, Thiển Ức c.h.ế.t .”
Thiển Ức c.h.ế.t ! Những lời như một tiếng sấm đ.á.n.h thẳng tai Tô Cẩm Bình, nàng như phát điên lên gạt tay , gào lên với : “Nói láo! Thiển Ức c.h.ế.t, c.h.ế.t, chẳng lẽ thấy ? Đó là Thiển Ức, là Thiển Ức của !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-14-2.html.]
Lãnh T.ử Hàn cũng nhíu mày nhưng thêm gì. Hắn dậy vài bước tới mặt đám , nhanh chóng tay, chỉ bao lâu khiến đám ác bá đó bò lê bò càng đấy kêu . Còn đang định gì đó với cô gái , Tô Cẩm Bình ngả ngả nghiêng nghiêng chạy tới, tiểu nha đầu dường như đang sợ hãi, : “Thiển Ức, em là Thiển Ức đúng ?”
“Tiểu Cẩm, cô là Thiển Ức!” Lãnh T.ử Hàn ngắt lời, nha đầu lùn hơn Thiển Ức một chút, chắc chắn cô , nhưng vì hai giống như ? Chẳng lẽ là mặt nạ da ? một lúc lâu cũng sơ hở gì mặt cô !
Nha đầu cũng sợ hãi hỏi : “Thiển Ức? Thiển Ức là ai?”
Câu khiến sự hy vọng trong lòng Tô Cẩm Bình dập tắt trong nháy mắt, kỹ cô , nàng cũng dần phát hiện đúng, cô quả thật là Thiển Ức. Thiển Ức cao hơn cô một chút, hơn nữa, tuy Thiển Ức nhát gan, nhưng luôn tỏ trấn tĩnh mặt nàng, để nàng lo lắng. Cô gái mặt rõ ràng là Thiển Ức, Thiển Ức , rời khỏi nàng , trong chiếc lọ nhỏ trong n.g.ự.c áo nàng còn chứa tro cốt của Thiển Ức…
Bỗng nhiên, trong đầu nàng chợt nhớ tới câu của Thiển Ức: “Em một sinh đôi, giống em như đúc, ngay cả mẫu cũng thường xuyên phân biệt .”
“Em… em một tỷ tỷ sinh đôi giống em như đúc ?” Chẳng lẽ cô là của Thiển Ức? Chính là mà Thiển Ức tâm tâm niệm niệm tìm ?!
Tiểu nha đầu kinh ngạc: “Sao cô ?”
“Quả nhiên là của Thiển Ức!” Tô Cẩm Bình , nhưng khi xong bật , nhất thời phân biệt là đang đang , y như điên .
Bách Lý Kinh Hồng bước tới, nhẹ nhàng : “Tìm của Thiển Ức , nàng nên vui mới chứ.”
“ thế, nên vui mới đúng chứ!” Nàng chùi qua loa nước mắt nước mũi mặt, tiểu nha đầu , lúc khi nhắc đến cô , Thiển Ức luôn đầy vẻ nhớ nhung, yêu mến, ngờ thể gặp , chỉ tiếc rằng Thiển Ức mất : “Tỷ tỷ của em là của , cô vẫn luôn tìm em, điều…”
Cô gái thấy , hai mắt liền sáng lên với Tô Cẩm Bình: “Tỷ tỷ của ? Cô gặp tỷ tỷ của ? Tỷ ở ?”
“Cô c.h.ế.t !” Lãnh T.ử Hàn vui đáp. Tiểu Cẩm đau lòng lắm , còn cứ nhắc đến Thiển Ức, là chạm nỗi đau của nàng ?!
“C.h.ế.t… c.h.ế.t ?” Dường như tiểu nha đầu đả kích mạnh mẽ, họ với ánh mắt thể tin nổi.
Tô Cẩm Bình bước tới, cầm tay cô : “Em yên tâm, sẽ chăm sóc em tỷ tỷ của em.” Tâm nguyện duy nhất của Thiển Ức, nàng nhất định thành giúp cô !!!
Tìm của Thiển Ức, Tô Cẩm Bình thể rõ là vui vẻ đau lòng, nàng vẻ kích động, liền đề nghị về . Ngồi xe ngựa, Tô Cẩm Bình mở to hai mắt nha đầu như chỉ sợ giây tiếp theo thôi cô sẽ biến mất . Từ khuôn mặt cô thể thấy bóng dáng của Thiển Ức, giống như ký ức và hiện tại trùng khớp với , khiến cho lòng nàng vui chua xót: “Em tên gì?”
“Ta tên, lúc chạy nạn từ nhà , vốn cũng , nhưng chỉ tiếc đó là chuyện nhiều năm , quên mất cái tên mà cha đặt cho khi đó…”
“Không tên, thì gọi là Thiển Thương ?” Tô Cẩm Bình đề nghị. Thiển Ức, Thiển Thương.
Tiểu nha đầu khẽ gật đầu.
Trong xe ngựa phía , Lãnh T.ử Hàn và Bách Lý Kinh Hồng đều nhắm mắt nghĩ ngợi, sinh đôi của Thiển Ức đột ngột xuất hiện ở đây thời điểm , là tình cờ, sắp xếp? Có điều, dáng vẻ cao hứng thận trọng của Tô Cẩm Bình, bọn họ hẹn mà cùng hít sâu một , hy vọng là tình cờ!
Về đến phủ Tề quốc công, Tô Cẩm Bình y như tiếp đón khách quý, thứ gì cũng chọn thứ nhất cho Thiển Thương, một chút là hỏi han ân cần, giống như tất cả những điều mà nàng dành cho Thiển Ức, bây giờ đều cho nha đầu hết . Chỉ cần thấy mặt Thiển Thương, nàng cảm thấy Thiển Ức như vẫn còn sống, còn sống ở bên cạnh nàng. Ban đầu Thiển Thương còn kiêng dè, nhưng dần dần cũng thoải mái hơn.
Trong đại sảnh, Vân Dật phái thăm dò . Hơn mười năm , Tây Võ gặp nạn đói lớn, nha đầu chạy nạn tới Nam Nhạc, vốn việc trong nhà một viên ngoại, nhưng đó lâu, việc ăn của viên ngoại sa sút, liền bán bớt hạ nhân trong nhà , cô bước khỏi nhà viên ngoại gặp ngay ác bá, cũng tình cờ gặp họ.
Vân Dật : “Xem chúng suy nghĩ quá nhiều, bản nha đầu cũng trong sạch. Chúng nên nghĩ chuyện thi Hương ngày mai , biểu , ngày mai chịu trách nhiệm bảo vệ bên biểu , sẽ theo dõi Mộ Dung Hạo cẩn thận, Tam hoàng t.ử chịu trách nhiệm bao quát đại cục, tránh cho bọn họ dùng mưu ma quỷ kế gì!”
Hắn dứt lời, hai đều gật đầu. Tuy từ tới giờ bọn họ từng chịu sự sắp đặt của ai, nhưng sự sắp xếp của Vân Dật quả thực hợp lý, chỗ nào để phản bác cả.
Quyển 2