Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 13:+2: Yến Khanh, Trẫm Nguyện Ý Ở Dưới! (2)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm chật vật rời khỏi hoàng cung, xa phu của phủ Thừa tướng thấy chủ nhân nhà ướt sũng thì hết sức khiếp sợ! “Tướng gia, ngài ?” Trời lạnh như , cả ướt nhẹp, … thực dễ nhiễm bệnh nha!
“Hồi phủ!” Vọt thẳng lên xe ngựa mà giải thích gì thêm. Hôm nay thật mười phần mạo hiểm, tiếp xúc với gã Mộ Dung đoạn tụ chính là công tác nguy hiểm nhất thế giới, suýt chút là mất luôn cái mạng nhỏ ! May mà Lãnh T.ử Hàn đến kịp!
“Vâng!” Hạ nhân lên tiếng, đầu xe ngựa rời .
“Từ từ!” Một âm thanh cuồng ngạo khí phách từ bên ngoài xe vang lên, đúng là giọng của Lãnh T.ử Hàn.
Nam cung Cẩm xốc màn che, môi chút trắng bệch, ngày mùa đông, ướt như chuột lột thế quả thật là quá lạnh! Nhìn Lãnh T.ử Hàn “Hồi nãy, cảm ơn!”
Môi mỏng ai đó nhếch lên “Muội cứ như mà về?”
“Chẳng lẽ còn tiếp tục ở trong cung?” Ai đó theo phản xạ tự động hỏi một câu.
“Ha ha…” Lãnh T.ử Hàn mấy tiếng, bất đắc dĩ nàng, ở đây kêu nàng hồi cung ? “Quần áo của nếu xử lý , trở về chỉ sợ trong nhà xảy một trận tinh phong huyết vũ!”
Lời thật là họ Lãnh đang nhắc nhở nàng, mặc dù giữa nàng và Mộ Dung Thiên Thu cái gì cũng xảy , nhưng nếu cứ mà về phủ Thừa tướng, cái tên gia hỏa ngạo kiều chừng sẽ trực tiếp g.i.ế.c đến hoàng cung! Đến lúc đó xin tên đoạn tụ đó chính là thì quả thật cam lòng! “Đến tiệm quần áo!”
Nghe , Lãnh T.ử Hàn cũng mở màn xe nhảy lên cạnh nàng. “Để đưa !” Nói xong, cởi ngoại bào khoác lên nàng.
“Cảm ơn!” Cô nàng gật đầu cảm tạ, đó tiếp “Chuyện của Tiểu Hồng Hồng…”
“Không quan hệ gì với cả!” Ai đó biểu lộ thái độ hết sức rõ ràng.
Nam Cung Cẩm lúc mới yên lòng, Lãnh T.ử Hàn dù cũng là vương của Tây Võ, Nam Nhạc Hoàng tới hề tiết lộ cho ai, nàng vì chuyện mà cảm ơn từ lâu, nhưng , mặc kệ việc , nếu nàng còn lảm nhảm mấy câu cảm ơn gì gì đó là quá dư thừa ?
Tiếp theo là một quãng thời gian im lặng. Một lúc lâu , âm thanh tà tứ của Lãnh giáo chủ vang lên “Tiểu Cẩm, lúc cho sáo trúc, ở Nam Nhạc, nàng thổi lên?” Đôi mắt đen láy thẳng nàng, hàm chứa bi thương thống khổ.
Cô nàng ngẩn , vấn đề khiến nàng suy nghĩ trong lòng hoài, giờ đáp án, mới nhíu mày hỏi “Ngươi vì nguyên nhân mà bộ như quen ?” Cô nàng thật thể tin , tay thế mà lúc nổi lên tính trẻ con như .
Ánh mắt căng thẳng, mặt hiện lên một tia hổ, rõ ràng là trúng tim đen!
Thật là phẫn nộ, khi đó chỉ cần nàng thổi sáo trúc, thì sẽ những chuyện phía phát sinh, cũng sẽ cho Quân Lâm Uyên cơ hội chiếm vị trí quan trọng trong lòng nàng. Hắn rõ, nàng để ý Bách Lý Kinh Hồng, nhưng hiện tại thâm tâm nàng còn tồn tại thêm mỹ nhân rắn rết, mỗi câu , mỗi nụ của y, nàng đều nhớ rõ rành mạch!
Mà địa vị của Lãnh T.ử Hàn , rớt xuống thêm một bậc!
Cái đúng là nàng oan mà, lúc ở Nam Nhạc, nàng nghĩ tới tìm Lãnh T.ử Hàn hỗ trợ. nàng quá tự tin, cứ tưởng bản thể giải quyết tất cả các vấn đề nên nhận thêm ân tình của họ Lãnh. Kể từ ngày nàng xuyên chiếm thể của Tô Cẩm Bình, bỏ rơi Lãnh T.ử Hàn là áy náy lắm , cũng , nàng còn hổ mà liên lụy, hơn nữa Lãnh T.ử Hàn cho dù tới thì cùng lắm chỉ thể mang nàng . Đến khi rơi xuống vực, giỡn , lúc đó thổi cái gì cũng tác dụng, cho nên…
“Chuyện là sai, về nếu chuyện gì, ngươi sẽ là đầu tiên mà tìm đến!” Cô nàng chậm rãi .
“Thật hả?” Ánh mắt ai đó sáng lên, cái càng nóng cháy!
Gật gật đầu “Thật! Ta còn nhớ từng đáp ứng , về cùng chơi với , cuối cùng cũng lỡ hẹn ? Cho nên hai chúng tha thứ cho ! Ha ha…”
…”Ca ca, nhớ là trở về tìm Cẩm Cẩm chơi đó!”
“Muội… nhớ ?” Lãnh T.ử Hàn chút tin tưởng nàng, trong mắt mang theo sự vui mừng tột độ, nhảy nhót và - cũng dám tưởng - chờ mong.
Nàng gật đầu, tỏ vẻ nhớ “Ta còn nhớ một bé, ngạo kiều thua gì Bách Lý Kinh Hồng, ý xức t.h.u.ố.c cho, mà một câu mắng ‘Cút ngay!’ Aizzz, thương tâm bao nhiêu a!!!”
Trong mắt Lãnh T.ử Hàn mờ mịt, chật vật cửa sổ, thật vất vả mới trấn áp trăm ngàn mối cảm xúc ngổn ngang trong lòng. Một lúc lâu mới mặt Nam Cung Cẩm, hỏi một câu chút cẩn thận mà thê lương “ vẫn lựa chọn , đúng ?”
“Ừ. Lãnh T.ử Hàn, lúc cứu ngươi là vì để ngươi yêu thương !” Cô nàng chậm rãi , gần như vô tình. Cắt đứt, càng gỡ càng rối!
Không vì yêu, cho nên nàng nghĩ tới yêu thương ! Tiểu Cẩm, thật đôi khi hỏi một câu ‘tim của từ đá?’, tàn nhẫn đến như !
Ngoài mặt vẫn vẻ tiêu sái tươi “Nha đầu tự tin ghê , bản tôn dạng nữ nhân gì mà , còn ở đó mà cả đời yêu !”
“Vâng ! Lãnh đại giáo chủ sức quyến rũ b.ắ.n bốn phía, là vật phàm thể mắt ngài. Cảm tạ trời đất, cái sự tình dông dài lê thê lòng thòng theo đuổi ngài cả đời đó rớt vô đầu !” Cô nàng cũng đến sung sướng.
Cả đời ? Tiểu Cẩm, sẽ yêu cả đời, sủng cả đời, nhưng … cho cái cơ hội đó!
“Ừm, còn chút tự hiểu đó! Có điều Bách Lý Kinh Hồng thể thật sự cho hạnh phúc ?” Đây mới là vấn đề khiến lo lắng nhất!
Nàng “Hạnh phúc của , giờ do bất luận ai ban cho, mà là do bản tự tranh thủ lấy! Ta yêu , cho nên với mà , chỉ cần bên là một điều hạnh phúc. Bất luận con đường phía đầy chông gai trải hoa hồng thì cũng sẽ thẳng tới. Các ngươi cần để ý đến té núi. Người vạn năng, chuyện là do sơ sẩy của , nhưng cũng là do quá tự tin đề phòng, đó cũng là cái sai của . Nếu phòng Thiển Thương một chút, em gái ruột của cũng sẽ c.h.ế.t, cũng trách ? Nên rằng chúng đều là chứ thần. Người, đều sai lầm, nào vĩnh viễn bao giờ sai điều gì. Nói lùi một bước, nếu lúc đó chịu một chưởng của Mặc Khiếu mà rút kiếm đ.á.n.h với sư phụ, sẽ cho rằng yêu bao nhiêu, mà chỉ là một vô tình vô nghĩa. Cái loại ân tất báo cơ bản nhất cũng , xứng với ? Cho nên, ngươi minh bạch, sở dĩ chúng mỹ vì chúng đủ ưu tú, mà chỉ là do chúng là xương thịt, là sống sờ sờ! Là ! Hơn nữa cũng tin, nếu nhận một chưởng sẽ khiến rơi xuống vực, sẽ bất chấp tất cả mà khoan nhượng ”
“Khi trong một năm học xong nấu ăn, học xong nỗ lực đổi chính , biến thành bộ dạng mà ưa thích. Thậm chí còn hứa hẹn với , chỉ cần bao dung, tam phu tứ quân cũng sẽ cam tâm chịu đựng! Ngươi xem, đến nước , còn chuyện gì mà chúng thông cảm cho ? Có lẽ ngươi , ngay từ đầu là trêu chọc . Khi đó khinh thường, còn , thích nhưng , tối ngày cứ trêu đùa, xem xem cái mặt băng lãnh của còn biểu tình gì khác nữa , mới từng bước đem kéo phàm trần. Chọc xong thì phụ trách a!” Nói tới đây, mặt cô nàng nào đó hiện ý , hiển nhiên là đang nhớ về quãng thời gian ban đầu gặp ở Lê Viên, cái tên đủ loại đức hạnh kiêu ngạo.
Giờ phút , Lãnh T.ử Hàn thật cũng thốt lên một câu, lúc ở trong hoàng cung của Nam Cung Vương triều, nàng cũng là trêu chọc . Hắn thậm chí một câu “Cút ngay” nhưng nàng vẫn dán chịu bỏ . Hắn hỏi nàng công bằng ở chỗ nào hả, tại trêu chọc Bách Lý Kinh Hồng xong thì chịu trách nhiệm, còn trêu chọc thì phụ trách? , nếu câu chỉ khiến nàng khó xử mà thôi.
“Thật , ngươi cũng ! Thật sự quá , nguyện ý vì chuyện, tin ngươi cũng , sẽ kém hơn nửa phần. , quan hệ giữa và ngươi, chung quy vẫn là còn thiếu một chút duyên. Chuyện tình cảm, nay trả giá nhiều ít thì sẽ thu hoạch về ít nhiều, mà là sự trả giá của ngươi và chính là ở thời điểm gặp . Tình cảm bất luận là công bằng công bằng, cũng chẳng phân biệt thứ tự đến , chỉ quan trọng ở thời gian họ gặp gỡ , đạt thành tựu, đó mới là khoảnh khắc khắc cốt minh tâm” Nàng cũng tin, chỉ cần nguyện ý buông tay, sẽ một ngày, Lãnh T.ử Hàn sẽ gặp dành cho !
Thì là sai lầm ở chỗ thời điểm gặp ? Nếu hai tháng đó trở về Tây Võ liệu Bách Lý Kinh Hồng cơ hội chen chân ? Một bước sai, cả bàn thua trắng! Đây là sai lầm của do ông trời an bày?
Sau một lúc lâu, rốt cục cũng bình nỗi lòng, môi mỏng cong lên, một nụ cuồng ngạo nở rộ mặt “Nghe đủ thì !”
Ặc… Cô nàng ngẩn , nãy giờ nghiêm túc quá nên phát hiện lén!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Dứt lời, một đạo kình phong nổi lên, màn xe xốc lên, một nam t.ử bạch y mắt bạc chậm rãi bước .
“Nam Nhạc Hoàng, lén là một thói quen !” Âm thanh tà tứ mang theo ý .
Bách Lý Kinh Hồng lén, chỉ là đang ở trong phủ, bỗng hạ nhân tới báo, Cẩm Nhi rời hoàng cung nhưng hồi phủ, còn thêm Lãnh T.ử Hàn cũng leo tót lên xe luôn. Trong lúc ghen tuông dữ dội mới chạy tới đây, nội lực kinh , thính lực cũng là siêu cấp, từ xa Cẩm Nhi và Lãnh T.ử Hàn chuyện, nhất thời hoảng hốt nên tiến .
Có điều tâm tình của bây giờ lắm, !
Căn bản, mấy ngày nay thấp thỏm, mấy ngày nay đủ tự tin, mấy ngày nay lo lắng cho phận, trong khoảnh khắc đều tan biến thành mây khói. Nàng “Ta yêu , cho nên với mà , chỉ cần ở bên chính là một loại hạnh phúc!”, những lời , tin rằng, cả đời sẽ bao giờ quên. Những lời , dung nhập bên trong m.á.u thịt, cùng một đời một kiếp!
Cô nàng nhớ mấy lời thâm tình thổ lộ kèm theo chút lừa tình nãy giờ, thấy , lập tức cảm giác ngượng ngùng, mặt già nóng lên, giấu !
Lãnh T.ử Hàn liếc mắt hai một lúc, ngửa mặt lên trời lớn, tự giác dậy cút thẳng. Đi mấy bước liền thấy áo khoác Tiểu Cẩm Bách Lý Kinh Hồng ném tới!
Chộp lấy ngoại bào của , cái bản mặt bất thiện của tên , đột nhiên thấy buồn , tên Bách Lý Kinh Hồng cũng quá bá đạo !
Sau khi xuống xe ngựa, lủi thủi về vương phủ, bông tuyết rơi lả tả trường bào màu đen của , vẻ cô tịch mà tịch liêu!
Lúc , chính từng bước buộc Bách Lý Kinh Hồng đối với nàng, buộc nam nhân đó học tự nấu ăn cho Tiểu Cẩm ăn. xong những lời Tiểu Cẩm tâm sự, khỏi nghĩ, nếu bắt tay học nấu ăn, nấu cho nàng, thì liệu nàng dễ dàng tha thứ ?
Chính là.. nàng … khoảnh khắc hai gặp gỡ … mà , là Lãnh T.ử Hàn !
---DiendanLequydon---
“Vừa , cái gì cũng đều , lầm!” Cái gọi là lạy ông ở bụi ! Nói xong liền nhịn run lên một cái, trời thiệt là lạnh mà!
Ngay đó, một cỗ nhàn nhạt hương tuyết liên bao bọc lấy nàng, tiếng quạnh quẽ bên tai nàng vang lên, trong suốt cứ như là tuyết đầu mùa “Chính là, thấy ”
“Chàng nhầm!” Cô nàng nhíu mày “Ta cái gì cũng , tuyệt đối nhầm, và Lãnh T.ử Hàn chính là chuyện khác, ô…”
Tuyệt chiêu khiến phụ nữ đang lải nhải chịu im miệng đó chính là hôn môi. Hiển nhiên Bách Lý Kinh Hồng lý giải về điểm hết sức thấu triệt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-132-yen-khanh-tram-nguyen-y-o-duoi-2.html.]
Ánh mắt ánh trăng say lòng quấn lấy mắt nàng, âm thanh cao ngạo thanh lãnh vang lên “Ta thấy . Nghe thấy nàng … yêu ” Nói xong, tai ửng hồng, cứ như thể đây là một ý tứ .
Mắt thấy nào đó ngạo kiều, cô nàng thưởng cho một ánh mắt trắng dã “Đều là kinh bách chiến giường, còn bày đặt học thẹn thùng, bộ tịch như xử nữ!”
“…” Bộ thể dùng ‘xử nam’ để hình dung ? Xử nữ?
“Tướng gia, tới !” Tên đ.á.n.h xe ngựa lên tiếng nhắc nhở.
Màn xe xốc lên, Bách Lý Kinh Hồng ôm Nam Cung Cẩm theo tiêu chuẩn công chúa bước xuống xe ngựa.
“Ối… oái, ở cửa cả đống kìa, mau thả lão t.ử (ông) xuống” Nàng hiện giờ là nam nhân, một nam nhân khác ôm xuống, ảnh hưởng quá lớn tới hình tượng của nàng.
Hắn ngoảnh mặt ngơ, ôm nàng thẳng phủ. Bước mấy bước liền tới phòng tắm, ôn nhu lưu luyến nãy giờ nháy mắt biến mất, thô bạo ném nàng bể tắm, mang theo một sự tức giận.
Cô nàng thình lình ném văng , thật vất vả mới định , đang xù lông phát hỏa giọng truyền tới “Tại ướt?” Vừa nãy ôm, thể ngửi thấy hương vị của Mộ Dung Thiên Thu nàng.
Nghe xong, cô nàng nào đó nháy mắt sò xuống! Tư thế gây sự cũng biến mất tăm. “Đây là một chuyện ngoài ý !” Khóc ngất! Ngày hôm nay của nàng vì quá bi ai đến !!!
Hắn cạnh bể tắm nhàn nhạt quét mắt nàng, một lời nhưng khó cho là đang tức giận. Hắn thật vì cái gì mà nàng cứ lưu Tây Võ, nhưng cũng hỏi. Bởi vì tin tưởng nàng gì cũng sẽ đạo lý của nàng, thêm đó, sợ bản can thiệp nhiều quá sẽ khiến nàng phản cảm, cho nên nhiều, quốc sự của Nam Nhạc cũng ném sang một bên, trừ phi là sự tình trọng yếu, bên Nam Nhạc mới chuyển tấu chương sang cho phê duyệt. Hắn nghĩ chính là, chỉ cần ở bên nàng, chuyện khác mặc kệ, thì . Chỉ là sự tình những ngày gần đây khiến cảm giác mất chế, nếu tiếp tục, giữa nàng và Mộ Dung Thiên Thu sẽ xảy chuyện gì nữa.
Nam Cung Cẩm thấy gì, trong lòng dậy sóng, mở miệng chỉ trích “Kỳ thật chuyện thể trách , đó là trách nhiệm của ! Nếu đêm qua… đêm qua… Ta hôm nay tinh thần sa sút, suýt chút nữa Mộ Dung đoạn tụ chiếm tiện nghi!”
“Đêm qua, nên cho nàng hôm nay khỏi thượng triều!” Ngữ điệu quạnh quẽ, mang theo dày đặc tức giận, hiển nhiên tâm tình ác liệt tới cực điểm.
“Kia.. cái đó…” Cô nàng còn gì đó, bỗng xoay , phất tay áo bỏ . Nàng bi ai tựa bể tắm, cảm giác thật vô lực! nàng , nếu đổi góc độ, cùng nữ nhân khác thế, trong lòng nàng tuyệt đối là khó chịu. mà, thật sự là buồn bực nha! Nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, vội vội vàng vàng tiến về phòng .
Hắn tuân thủ lời hứa, cũng giở trò đóng cửa cho . Nàng cũng học thông minh, lời gì cũng cần , cửa liền nhào n.g.ự.c , gắt gao ôm eo , cọ cọ n.g.ự.c như một con mèo con, cứ như thể những chuyện bực hề tồn tại “Tiểu Hồng Hồng, nhớ a!” Trên cánh tay, da gà nổi lên từng cục bự!
Nàng quậy tới , giận cũng giận nổi, mặt lạnh cũng . Vung tay áo, đóng cửa “Hắn chạm nàng ở chỗ nào? Nơi , là nơi ?”
“…” Nhìn tay chuẩn xác phóng tới n.g.ự.c nàng, cô nàng đen mặt lầu bầu “Muốn sờ thì thẳng, đừng mà tìm lý do!”
“Khụ khụ…” Một trận ho khan kịch liệt nổi lên, nãy là nghiêm túc hỏi đó, hả? Dưới lý giải của nàng liền biến thành … sờ soạn?
Ngay khi bận ho khan, móng vuốt cô nàng nào đó nhanh như chớp chui áo , nham nhở “Lạnh quá, cho ấm áp cái coi!” Có điều, ngay đó, sắc mặt ai đó cứng đờ. Móe, còn lạnh hơn tuyết ngoài nữa!
Nhanh chóng rút tay về hà hà , tìm nam nhân như , mùa đông đúng là một loại tra tấn, điều mùa hè thì thoải mái thôi !
Một tay bắt lấy tay nàng, nội lực cuồn cuộn truyền qua, bao lâu tay nàng liền ấm lên “Không để chạm nàng, thích” Bá đạo lên tiếng.
Cô nàng ngoan ngoãn gật đầu, thoát một kiếp đỡ một kiếp!
Ngay đó, tay cũng thâm nhập nội y của nàng, ánh mắt trân trối của nàng chăm chú, ư là nghiêm túc “Ta cũng lạnh!”
“…” Cảm giác ở n.g.ự.c mát lạnh, cô nàng vô ngữ hỏi “Bách Lý Kinh Hồng, tại cảm thấy càng ngày càng sắc?” (Háo sắc nhé!)
“Thật sự lạnh mà!” Ngữ điệu hết sức nghiêm chỉnh “Nàng chừng nào thì chịu gả cho ?”
Ặc, đột nhiên chuyển đến đề tài cà? “Chờ trở về Nam Nhạc!”
“Chừng nào về Nam Nhạc?” Ngữ điệu gấp đến chờ nổi.
“Xử lý xong hết sự tình liền về Nam Nhạc. Bất quá , chúng ở bên ? Một cái nghi thức hôn lễ quan trọng tới ?” Làm một hiện đại, nàng thật thấy chuyện đó gì là quan trọng.
Mày khẽ nhíu, âm thanh lạnh lùng trong trẻo hỗn loạn pha chút bất mãn “Ta một danh phận”
“…” Sao giống như nàng ăn xong con nhà phụ trách thế nhỉ?
“Nam Nhạc cần một Hoàng hậu, cần một nương tử, đứa trẻ cần một phụ !” Liên tiếp thập phần thông thuận, thật khác xa một trời một vực của ngày thường ít .
Cô nàng cuống quít cắt ngang “Từ từ, gượm ! Ở đứa trẻ thế?” Thứ bậy bạ cũng kết hợp với thực tế, ?
Í c.h.ế.t… hình như kích động quá mức , chợt ánh mắt sáng lên “Con của Quân Lâm Uyên ?”
“ hiện tại là cha nuôi của nó!”
Ai đó là phục, “Chúng hiện tại sinh một đứa, là !” Hay là gạo nấu thành cơm cũng việc, con mới xong ?
Nam Cung Cẩm lập tức cảm thấy đau đầu, xem thứ tâm tư oai. Làm bây giờ, bây giờ…
“Cốc cốc cốc!” Tiếng đập cửa vang lên “Tướng gia!”
“Đến ngay đây!” Cô nàng hét to, từ Bách Lý Kinh Hồng nhảy xuống, mở cửa. Tới thật đúng thời điểm!
Khuôn mặt yêu kiều tươi của Quân T.ử Mạch xuất hiện mặt nàng. Thấy ngoài liền nháy mắt mở miệng “Tỷ tỷ, sự tình tỷ hướng dẫn , chuyện đều !”
“Hửm! Tốt. Tới đây, chúng trong rõ ràng nào…” Ai đó mượn cơ hội bẻ gãy ý niệm xa của nào đó.
Quân T.ử Mạch nghi hoặc hỏi “Còn cái gì để tỉ mỉ, ! Hoàng tẩu cùng Lan nhi đang chờ !”
“Ai nha, chúng tâm sự , mặc kệ các nàng ” Cảm giác ánh mắt bất thiện quét qua quét , lưng cô nàng đổ mồ hôi lạnh.
“Ah, !” Quân T.ử Mạch tương đối ngờ nghệch, điều gì, bước vài bước trong, bỗng nhiên biến sắc, biểu tình thập phần quỷ dị “Không , , về !”
Nam Cung Cẩm nhanh chóng nắm tay nàng “Đừng mà, trở về gì chứ?”
Khuôn mặt Quân T.ử Mạch hồng hồng, hết sức khó xử thỏ thẻ bên tai Nam Cung Cẩm “Ta đau bụng quá, chắc là nguyệt sự tới!”
“Không cần lo! Đau bụng là nguyệt sự tới? Ai hả? Ta cũng đau bụng, đó …”
Quân T.ử Mạch phản xạ điều kiện tiếp một câu “Sau thì ?”
“Sau đó … ị!”
“…” Quân T.ử Mạch còn lời gì để .
“Khụ khụ…” Bách Lý Kinh Hồng ngừng ho khan.
Quyển 3