Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 13:: Một Trận Thành Danh
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trông thấy dáng vẻ hoảng hốt của Hoàng Phủ Hoài Hàn, tất cả đều sợ hết hồn.
Một tên Tướng quân vô cùng hiểu như thế nào tiến lên : “Hoàng thượng, chúng đ.á.n.h hạ Lâm Truy, vì rút lui?”
Bây giờ là gần hoàng hôn, mặc dù Nam Hà rộng lớn, nhưng đến bây giờ kế hoạch của Bách Lý Kinh Hồng hẳn cũng gần như thành ! Thế nhưng bọn còn bốn mươi vạn đại quân đóng ở Lâm Truy, tuyệt đối thể nhanh chóng rút lui !
“Hiện tại thời gian giải thích, tranh thù thời gian, thổi kèn lệnh, nhanh chóng tập hợp, rút lui khỏi Lâm Truy với tốc độ nhanh nhất! Nhanh lên!” Trên mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn hiện lên vẻ tức giận, ngập tràn sát khí!
Chiêu của Bách Lý Kinh Hồng, đúng là hung ác! Sau khi xả nước Nam Hà, tuyệt đối chỉ riêng thành Lâm Truy dìm, còn thành Kiến Khang của Đông Lăng bên ngoài Lâm Truy nữa, nếu như sức nước hung mãnh, còn thể liên lụy tới hai thành lân cận! Lúc , Nam Nhạc như thế , vì nếu ngăn sông Nam Hà thành họa lũ lụt thì thành Lâm Truy sẽ là thành đầu tiên hủy. bây giờ thành Lâm Truy đ.á.n.h hạ, đối phương dùng biện pháp như thế , là ngọc đá cùng tan cũng quá đáng!
Sức nước mạnh như hổ, nếu như bọn chậm, sợ rằng bộ sẽ c.h.ế.t chìm ở chỗ !
Tên Tướng quân mặc dù trong lòng nghi hoặc nhưng sắc mặt lạnh lùng đầy sát khí của Hoàng Phủ Hoài Hàn, nên vẫn lĩnh mệnh vội vàng chạy .
Toàn bộ trong thành Lâm Truy nghĩ mãi hiểu tại bọn đ.á.n.h hạ thành mà rút , khiến cho trong lòng họ khỏi tràn đầy sự cam lòng, nhưng bọn nhất định phục tùng mệnh lệnh thượng cấp! Bốn mươi vạn đại quân tập hợp khẩn cấp tốn mất mười lăm phút, Hoàng Phủ Hoài Hàn chiến mã, khuôn mặt lạnh lùng lệnh: “Bộ binh rút lui , kỵ binh cùng trẫm triệt hậu! Lập tức thi hành!”
“Rõ!” Trong lòng đều hiểu rõ, nhưng tốc độ chạy còn nhanh hơn gió, biểu hiện của Hoàng thượng khiến bọn họ cảm thấy chuyện tương đối nguy hiểm, cho nên bọn chỉ thể chạy vùn vụt mà , thể chần chờ một chút nào!
Mà các loài động vật luôn luôn dự cảm tinh nhạy với lũ lụt, đám ngựa mà kỵ binh đang cưỡi đều chút xao động bất an! Nhìn thấy binh sĩ đang rút khỏi Lâm Truy, tâm trạng Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng bình tĩnh , lẽ lo xa, Bách Lý Kinh Hồng ý như thế, mà chỉ thật sự lo lắng Lâm Truy lũ lụt, nhưng nếu trận mà thua, chính là sẽ c.h.ế.t bốn mươi vạn ! Hắn dám đ.á.n.h cược! Cho nên nhất định rút lui!
Khi tâm trạng của dần bình tĩnh , thì đột nhiên trinh sát chạy như bay đến, đầu đầy mồ hôi, thở , mặt lộ vẻ hoảng sợ : “Hoàng thượng, xong , nước Nam Hà đang chảy tới Lâm Truy! Nước lũ hung mãnh dị thường, chẳng mấy chốc nữa sẽ tới đây!”
Bây giờ những Tướng quân cưỡi ngựa mới hiểu chuyện gì đang xảy ! May mà Hoàng thượng cảnh giác, lúc đó suy nghĩ nhiều hơn một chút, nếu như bọn quan tâm đến vấn đề thì bọn coi như xong đời! Thế nhưng bây giờ bộ binh còn rút lui xong, mà ngựa bọn đang cưỡi càng xao động bất an nhiều hơn!
Cuối cùng thì, “Ầm!” một tiếng thật lớn, nước lũ phá tan tường thành!
Lũ lụt lao ầm ầm về phía bọn , những con ngựa kinh hãi chạy như điên về phía ! Dĩ nhiên đường chúng chạy cũng giẫm c.h.ế.t ít !
Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng quả quyết giục hông ngựa lao khỏi thành, tốc độ cực nhanh! lưng , nước lũ như là núi lở đè xuống bọn , nước lũ gào thét mà , như một bàn tay to lớn mở phía bọn , cũng giống như lời triệu hoán của T.ử Thần, khơi dậy trong lòng sự sợ hãi t.ử vong vô hạn!
Không ít thông minh, đều quyết đoán chặt các cây to lớn bên cạnh xuống để ôm, tránh cho mạng nhỏ của chìm theo nước lũ! phần lớn đều chạy như bay ngoài thành, dường như nơi đó chính là nơi an , nơi đó chính là hy vọng sống sót!
Cửa thành vốn rộng rãi là thế, mà giờ đây như vô cùng chật hẹp! Con đường rõ ràng gần như thế, nhưng giờ xa xôi vô cùng, phân chia sự sống và cái c.h.ế.t!
Bọn cũng đều , chỉ cần khỏi cửa thành, nước lũ mặc dù lớn, cũng tuyệt đối lấy mạng bọn , vì nước sẽ phân tán rộng hai bên, nhưng nếu thì chỉ c.h.ế.t ở đây thôi!
“Hoàng thượng, ngài ngoài !” Một tên đại tướng trung thành gào lên với Hoàng Phủ Hoài Hàn!
Hắn hô xong, các tiểu binh phía đều tự giác lao vụt sang hai bên nhường một con đường để Hoàng Phủ Hoài Hàn ngoài ! Bọn mặc dù sợ c.h.ế.t, cũng sẽ quên tín ngưỡng trong lòng ! Hoàng thượng Đông Lăng là thần của bọn , ai cũng thể c.h.ế.t, duy chỉ Hoàng thượng là thể!
Gân xanh trán Hoàng Phủ Hoài Hàn giật lên như nhảy ngoài, thúc ngựa lao nhanh gào lên: “Không cần lo cho trẫm, ngoài nào đấy!”
Cuối cùng, lũ lụt vô tình đ.á.n.h tới! Mũi chân Hoàng Phủ Hoài Hàn từ lưng ngựa nhảy lên, bay đến tường thành, nhưng sóng nước ngập trời vẫn kịp đập , cũng thời gian quan tâm đến chuyện , mặc cho nước mặt, tóc đen ướt sũng, đôi mắt lạnh lùng màu tím đầy đau đớn phía tường thành, con dân của , binh lính của , dũng sĩ Đông Lăng của đang dần dần lũ lụt nhấn chìm!
Hắn siết chặt nắm đấm, nổi lên đầy gân xanh, trong hai con mắt màu tím rực lên màu huyết hồng! Thù hận ngập trời trong lòng còn hơn xa so với lũ lụt hung mãnh đang tràn thành!
Bách Lý Kinh Hồng, Tô Cẩm Bình, thù , Hoàng Phủ Hoài Hàn nhất định sẽ báo! Ta các ngươi trả giá gấp trăm nghìn !
, bây giờ tâm trạng mà nghĩ nhiều như thế. Hắn phi xuống, bắt lấy mấy tên binh sĩ đang ngâm nước, mang ngoài thành! Hắn lặp lặp việc , mặc dù cứu mấy , nhưng thể cứu nào thì !
Mãi cho đến khi hai tay c.h.ế.t lặng, mắt giờ cũng rõ rốt cuộc đám nào là còn sống, đám nào nước dìm c.h.ế.t , mới chịu lời khuyên của mấy Tướng quân mà dừng tay !
Mà giờ phút , thành Kiến Khang của Đông Lăng cũng lũ lụt bao phủ, ở các gian nhà tranh, chín phần mười c.h.ế.t. Còn những căn lầu các hai tầng , cũng ngập hơn phân nửa, dân chúng kinh hãi hoảng hốt bò lên nóc nhà, một giây lũ lụt ngập lên mũi chân bọn họ, khiến bọn họ sợ vỡ mật!
Mãi cho đến đêm, trận lụt mới thật sự ngừng , bộ thành trì vang lên tiếng than của dân chúng! Vì nhân của c.h.ế.t , vì bằng hữu của mà rơi lệ!
Ngoài những binh sĩ ngoài thành khi nước lũ tràn đến, còn đại bộ phận đều c.h.ế.t đuối, nhất là kỵ binh tổn thất vô cùng nặng nề! Bây giờ, Hoàng Phủ Hoài Hàn mang tất cả tới một cùng đất tương đối cao ở trong thành Kiến Khang, nước chảy chân . Cũng may mắn là một chỗ như thế , thì tất cả sẽ c.h.ế.t hết!
Đám sống sót trận lũ lụt , nghĩ đến đồng bạn bất hạnh c.h.ế.t , đều đỏ cả vành mắt, ban đầu cảm giác của họ đối với Nam Nhạc vốn chỉ ý chí quyết chiến quyết thắng, nay chuyển hóa thành cừu hận ngập trời!
Hoàng Phủ Hoài Hàn hung hăng đ.ấ.m mạnh một đ.ấ.m xuống đất, trong lòng dâng lên cảm giác hối hận thể nào tả nổi, nếu như phát hiện sớm một chút, sẽ phát sinh những chuyện thế ! Các Tướng quân cũng ân hận vì bản chủ quan khinh địch!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-13-mot-tran-thanh-danh.html.]
Sau khi kiểm kê quân , một tên Tướng quân cố gắng nén đau thương tiến lên báo cáo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, chúng mang tới bốn mươi vạn đại quân, chừng gần hai mươi vạn bỏ ! Còn hai vạn binh sĩ Nam Nhạc quy hàng , vì là nhóm cuối cùng rời nên quân diệt!”
Hắn xong, Hoàng Phủ Hoài Hàn nhịn mà lảo đảo một cái! Hai mươi vạn? Hai mươi vạn! Hắn lường kết quả nhất, nhưng ngờ tới bên tổn thất những hai mươi vạn nhiều như thế! Quân địch đ.á.n.h mà diệt hai mươi vạn bọn ! Hai mươi vạn ! Giờ phút , thầm cảm thấy may mắn, may mắn là xuất chinh chỉ dẫn theo bốn mươi vạn binh mã, nếu hậu quả …
“Bách Lý Kinh Hồng! Tô Cẩm Bình! Trẫm các ngươi nợ m.á.u trả bằng máu!” Một tiếng gầm thét vang vọng chín tầng trời!
…
Có buồn, tự nhiên là vui vẻ.
Đám binh sĩ Nam Nhạc, khi bỗng nhiên rút hết thứ đang ngăn sông theo lệnh của Nam Cung Cẩm, thấy dòng nước lao nhanh về hướng thành Lâm Truy, đầu tiên là bọn họ trợn mắt hoảng sợ, nhưng đó chậm rãi biến thành kinh ngạc, ngẩn ngơ, cuối cùng biến thành vui mừng tột độ!
Thành Lâm Truy… Bị chìm ? Cẩu Hoàng Đế Đông Lăng và đám rùa rút đầu khốn kiếp cũng chìm luôn theo ?
Nghĩ thế, tất cả đều nhịn mà lớn tiếng hò reo, thậm chí quên cả đang ướt đẫm nước! Thành Lâm Truy chìm, đám cháu trai Đông Lăng xâm chiếm quốc gia của bọn họ cũng đuổi về nhà! Nếu như may mắn, trận lũ , chừng còn thể lụt đến tận Đông Lăng, dìm c.h.ế.t ít ! Nghĩ thế, ánh mắt bọn đều tự chủ Nam Cung Cẩm, hô to: “Hoàng hậu thiên tuế!”
“Hoàng hậu thiên tuế!”
“Hoàng thượng vạn tuế! Hoàng hậu thiên tuế!”
Tâm trạng vô cùng vui sướng. Nam Cung Cẩm cũng tự kiêu, nàng chỉ ông lão cách đó xa : “Bản cung cũng bản lĩnh gì, nếu ông lão đây nhắc nhở bản cung, bản cung cũng nghĩ biện pháp như thế!”
Ông lão chính là nguyền rủa đám Đông Lăng lúc đó!
Mọi đều đầu , ông lão trung hậu, hiền lành , nhận , kinh ngạc : “Vương bá, là ngươi , chúng đây ngươi còn khả năng như thế , ngươi lập đại công cho Nam Nhạc chúng !”
Ông lão cuống quít xua tay : “Ta nào bản lĩnh gì, chỉ là thấy mưa lớn như thế, oán trách một câu, mưa lớn thế khiến cho đám Đông Lăng c.h.ế.t đuối luôn , Hoàng hậu nương nương thấy, nên nghĩ đối sách !” Ông thể bản lĩnh gì chứ? Chỉ là trùng hợp một câu như mà thôi!
Khi bọn họ chuyện, những giọt nước mưa lớn nhỏ rơi lên bọn họ, khiến cho bọn họ cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhàng! Tâm trạng vốn , nay còn hơn nữa!
“ là cảm tạ ông trời ban cho trận mưa lớn thế !” Tề Quốc Công . Kế sách thế , thể là nhân tính, nhưng ở chiến trường, thì chuyện nhân từ! Nhân từ với quân địch, chính là tàn nhẫn với chính !
Khi đang chuyện, trận mưa cũng chầm chậm ngừng , nước Nam Hà cũng chậm rãi bình tĩnh !
Sau suốt nửa canh giờ, chính mắt bọn họ thấy thành Lâm Truy phía biến thành một ví dụ điển hình cho một tòa thủy thành, trong lòng cảm thấy hoài niệm và xúc động, nhưng cũng sự vui mừng như nhảy cẫng lên!
Trời dần tạnh mưa, Nam Cung Cẩm : “Trận mưa là ông trời giúp Nam Nhạc !” Nàng nghĩ, hôm nay nàng còn hiểu một đạo lý. Đó chính là, nên nghĩ chuyện đều như thế, đôi khi, dùng phương pháp khéo léo thì chuyện cũng thể biến thành chuyện ! Ví dụ như trận mưa , vốn là ngăn cản tốc độ hành quân của bọn họ, thậm chí cho Lâm Truy thất thủ, nhưng nếu trận mưa , bọn thể thực hiện kế sách chứ?
“Bây giờ, liền chờ tin tức tình hình bên Đông Lăng truyền tới đây!” Vân Dật sờ cằm, nỗi đau của khác!
Nam Cung Cẩm liếc một cái, : “Đại biểu , bây giờ là con, khi thấy nhiều c.h.ế.t như thế, nên chắp tay ngực, lẩm bẩm với ông trời: ‘Tội , tội ! Quả thật là tội !’ Như thế mới thể tích phúc đức cho con cháu chứ, hả?”
Nam Cung Cẩm nháy mắt hiệu tinh quái, biểu hiện sự hả hê của chính một cách hết sức tinh tế. Chọc cho tất cả ở chỗ đều ha ha, đặc biệt là đám binh sĩ, lúc cũng quên phận cao thấp, đều ngửa đầu phá lên!
“Được , trở về . Hiện nay việc cần , chính là chờ tin chiến thắng.” Bách Lý Kinh Hồng ở bên cạnh .
“Rõ!” Khí thế tăng cao, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đến doanh trướng, vẻ như bệnh cảm cúm nhiều ngày nay quấy nhiễu bọn họ lúc cũng lên nhiều.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Mà Nam Cung Cẩm thì khoanh tay ngực, dáng chữ bát, mắt thẳng, thẳng về phía , cũng thèm Bách Lý Kinh Hồng một chút nào. Tên khốn ngày nào giao tiền riêng, thì ngày đó đừng hy vọng nàng đối xử nhẹ nhàng với !
Bách Lý Kinh Hồng im lặng bên cạnh nàng, một chút vui sướng thắng trận cũng , ngược , trong lòng vô cùng phiền muộn, một lời nào.
Quyển 4