Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 13:.2
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vấn đề , chẳng lẽ các hạ rõ ?” Hắn thản nhiên hỏi , trong đáy mắt thoáng xuất hiện nụ dễ phát hiện , Lãnh T.ử Hàn chằm chằm.
Lời hai ý, ý thứ nhất, chính là đêm qua Bách Lý Kinh Hồng với Lãnh T.ử Hàn rằng cũng sẽ tới đây ở, vì thế vấn đề hẳn Lãnh T.ử Hàn hiểu rõ. Mà ý thứ hai … là ngang nhiên đổ vấy cho Lãnh T.ử Hàn đốt nhà để Tô Cẩm Bình !!!
Quả nhiên, , ánh mắt nghi hoặc của Tô Cẩm Bình liền quét về phía Lãnh T.ử Hàn, hai gặp đ.á.n.h đến c.h.ế.t sống , chuyện cũng châm châm chọc chọc khắp nơi, chẳng lẽ chuyện đúng là chuyện do Lãnh T.ử Hàn ?
Lãnh T.ử Hàn ức chế!!! Làm giáo chủ ma giáo bao nhiêu năm nay, tới bây giờ đều là hãm hại khác, bao giờ khác hãm hại , ánh mắt của Tô Cẩm Bình, chỉ cảm thấy cơn giận bốc lên tận trời: “Tam hoàng t.ử điện hạ, đều là đàn ông cả, việc gì bóng gió đặt điều tại hạ?”
“Ta ?” Hắn thản nhiên đáp , mặt đầy vẻ thờ ơ bận tâm.
Lần Lãnh T.ử Hàn suýt thì tức đến nghẹn thở, hóa bây giờ còn chơi trò giả ngu cho qua chuyện nữa, Bách Lý Kinh Hồng coi như chỉ ý đầu tiên, tức là chính rõ việc từ đầu tới cuối, nhưng thành công trong việc khiến tiểu Cẩm nghĩ rằng việc là do ! Đấy, ánh mắt hoài nghi và vui của Tô Cẩm Bình hướng về phía đấy. còn thể gì ? Hắn thể rằng Bách Lý Kinh Hồng sai ? là chuyện gì xảy , nhưng mà… Trong khoảnh khắc, bỗng kích động đến mức c.h.ử.i bậy!!! Nhìn đàn ông như tiên giáng trần cách xa trần thế đang xa , thật sự thể tưởng tượng vì một bề ngoài như thể bụng đen tối như thế! Hắn nghiến răng nghiến lợi lạnh một tiếng: “Tam Hoàng t.ử đại tài, tại hạ bái phục!”
Giờ thì đến kẻ ngốc cũng cảm nhận mùi t.h.u.ố.c nổ giữa hai , lão phu nhân và Tề quốc công hai bên, thật sự rõ vì hai tranh cãi gay gắt như , về lý thuyết mà , quan hệ của em rể và vợ cũng là khó xử lý , nhưng tình hình giương cung bạt kiếm thế là ?!
Giọng kinh ngạc của lão phu nhân vang lên: “Không hai là hảo hữu tri kỷ ? Sao chuyện cứ công kích , bà già cũng thấy quen!”
Hảo hữu tri kỷ?! Nghe câu , trong mắt hai đàn ông đều bùng lên ngọn lửa nhỏ, hai bọn họ giống hảo hữu tri kỷ chỗ nào? Lúc Tô Cẩm Bình mới ngại ngùng : “Ngoại tổ mẫu, bà , tính cách của hai bọn họ là đấy ạ, bình thường chuyện cũng quen như thế , đây là cách quan hệ đặc biệt của họ ạ!” Vừa nàng nháy mắt với hai , trong mắt đầy vẻ uy hiếp.
“À, ?” Lão phu nhân vẫn hoài nghi.
Hai nhận ánh mắt hiệu của Tô Cẩm Bình, thầm hừ lạnh trong lòng gật đầu với lão phu nhân: “ thế ạ.”
“Thì là , nghĩ mà, giống hảo hữu tri kỷ chút nào, ngược còn như kẻ thù ! Có điều, nếu hai các cháu là hảo hữu tri kỷ, ngoài gì thì chúng cũng thể là Tam hoàng t.ử điện hạ đến ở tạm nhà của hảo hữu, cách cũng ?” Nói xong, lão phu nhân cũng cảm thấy sự lo lắng tan một chút.
Vì thế, chuyện cứ quyết định như ! Mà cũng đến lúc , Phong và Tu theo điện hạ tới đây mới hiểu lời của thủ lĩnh tối hôm qua ý gì, mục đích đầu tiên là phủ ở, thể để Lãnh T.ử Hàn chiếm chút ưu thế nào! Mục đích thứ hai là mượn việc phóng hỏa phủ Tam hoàng t.ử để giá họa cho Lãnh T.ử Hàn, qua một hai câu, ánh mắt nghi hoặc thiện cảm của Hoàng t.ử phi thường xuyên đảo về phía Lãnh T.ử Hàn , khiến bọn họ thể than thầm trong lòng, cho một chiêu g.i.ế.c thấy máu!
Không bao lâu , lão phu nhân tiếp: “Mải bàn chuyện mà quên cả giờ cơm, thôi, chúng ăn cơm, Tam hoàng t.ử chịu thiệt thòi dùng cơm cùng chúng !” Bình thường Tô Cẩm Bình đều ăn cơm trong phòng , nhưng lúc nào lão phu nhân cao hứng cũng sẽ gọi trong nhà cùng ăn cơm.
“Người một nhà, cần khách sáo!” Hắn nhẹ nhàng bảy chữ , mặt vẫn chút cảm xúc nào, nhưng khiến lão phu nhân và Tề quốc công thoáng liếc , trong mắt hai đều mang theo ý . Xem Tam hoàng t.ử vô cùng thích Cẩm nhi, gì ai trong hoàng tộc cưới cháu gái ngoại của thần t.ử mà gọi thần t.ử là một nhà chứ? Điều hiển nhiên bọn họ vui mừng, cũng cảm thấy thiện hơn với Bách Lý Kinh Hồng ít.
Lãnh T.ử Hàn bên cạnh hừ lạnh một tiếng, vô cùng khinh bỉ, ánh mắt trào phúng cũng từng rời khỏi tên tiểu nhân đê tiện !
Tề quốc công cũng như kinh ngạc, : “Điện hạ coi trọng, chúng ăn cơm thôi, mời điện hạ!” Dứt lời, ông liền đưa về phía phòng khách.
Mọi trong nhà chia mấy bàn ăn. Một bên là lão phu nhân, Tề quốc công, Trần thị, cùng hai vị cữu cữu, cữu mẫu của Tô Cẩm Bình, bên là nhóm các thiếu gia và tiểu thư.
Có điều, ở trong nhà, Tô Cẩm Bình lão phu nhân đặc biệt sủng ái, nên mới cùng bàn với lão phu nhân, đương nhiên Lãnh T.ử Hàn cũng . Thân phận của Tam hoàng t.ử cao quý, vốn riêng một bàn để Tề quốc công hầu chuyện, nhưng Tề quốc công còn kịp gì, tới xuống bên cạnh Tô Cẩm Bình, Lãnh T.ử Hàn cũng khách khí, xuống phía bên của Tô Cẩm Bình.
Vì , khi Tô Cẩm Bình an vị, khóe môi nàng run lên, liếc mắt hai bên cạnh , nhất thời cảm thấy da đầu như tê dại, vì lý do gì khác, mà chỉ lo là hai ăn uống một hồi hợp mắt quyết sống mái với , giữa bọn họ, khả năng sẽ trở thành vật hy sinh trong trận chiến của họ!
Các cô nương Vân gia đều thường đầu sang lén hai . Tuy Tam hoàng t.ử hôn ước với Thượng Quan Cẩm, nhưng các nàng cũng thể trở thành trắc phi. Mà Thượng Quan Hàn là biểu của các nàng, chỉ xuất sắc tuyệt trần, vợ, trong lòng các nàng thể nảy mầm xuân cơ chứ? Có điều, cả nửa ngày cũng thấy hai liếc mắt lấy một cái, tất cả đều chán nản. Vân T.ử Y hôm nay ngoan ngoãn lạ thường, cúi đầu ăn cơm, đang nghĩ gì.
Mọi ăn uống, Lãnh T.ử Hàn cứ chút chút gắp thức ăn cho Tô Cẩm Bình, diễn vai diễn “ca ca ” một cách cực kỳ hảo, lão phu nhân thấy cũng vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-13-2.html.]
Còn Bách Lý Kinh Hồng, vì tính cách vốn đạm mạc nên mãi cũng chẳng hành động gì, chỉ lẳng lặng ăn cơm của , phong thái vô cùng tao nhã. Hắn liếc thấy Lãnh T.ử Hàn liên tục gắp đồ ăn cho Tô Cẩm Bình, ban đầu Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng đều ăn hết, đôi mắt sáng bất giác bùng lên ngọn lửa dễ phát hiện .
Đương nhiên Tô Cẩm Bình thể cảm nhận ánh mắt của nào đó, nhưng hiện giờ Lãnh T.ử Hàn đang dùng phận ca ca để gắp thức ăn cho nàng, nàng cũng thể ăn , đúng ? Đang nghĩ ngợi, Lãnh T.ử Hàn gắp cho nàng một miếng thịt bò nữa. Rốt cuộc nào đó đang tắm trong hũ dấm chua cũng thể chịu nữa, liền đưa đũa , gắp miếng thịt bò trong bát Tô Cẩm Bình vứt sang một bên, đó, ánh mắt tức giận của Lãnh T.ử Hàn, thản nhiên mấy chữ: “Ăn thịt bò nhiều, nóng.”
Hắn dứt lời, Lãnh T.ử Hàn bật , đó gắp một gắp rau bát Tô Cẩm Bình, Bách Lý Kinh Hồng thèm để tâm, đưa đũa sang gắp , vứt sang bên cạnh: “Không dinh dưỡng.”
Một giọt mồ hôi lớn chảy xuống trán Tô Cẩm Bình, hai … khụ khụ!
Lãnh T.ử Hàn lạnh, đôi mắt đen như mực cũng xuất hiện sát ý rõ ràng! , kìm nén xuống, lẳng lặng gắp một miếng cá đặt bát Tô Cẩm Bình, Bách Lý Kinh Hồng đang định đưa đũa gần, một đôi đũa khác chặn , giọng từ tính vang lên: “Không Tam hoàng t.ử điện hạ còn gì chỉ giáo với miếng cá ?”
“Xương, nếu nàng hóc, các hạ định thế nào?” Nói xong, đũa của vòng qua đũa của Lãnh T.ử Hàn, đối phó với miếng cá .
Nghe , đều sang , như ý của Tam hoàng tử, là cả bàn thức ăn ăn thứ gì ? Lãnh T.ử Hàn tức đến bật : “Sao hả? Tam hoàng t.ử gắp thức ăn cho tiểu Cẩm, còn cho khác gắp ?”
Hắn dứt lời, bàn tay đang định gắp miếng cá của Bách Lý Kinh Hồng chợt khựng , trong mắt hiện rõ vẻ rối rắm, bảo gắp đồ ăn cho nàng, là , mà là… quen, thật sự quen mấy chuyện như … Có vẻ Lãnh T.ử Hàn đoán chắc chắn gắp thức ăn cho Tô Cẩm Bình, đắc ý , Bách Lý Kinh Hồng , luôn vẻ thanh cao ? Lãnh T.ử Hàn đây sẽ khiến cho thanh cao thỏa thích thì thôi, chờ thanh cao xong, tiểu Cẩm là của từ lâu!!!
Nghe đoạn đối thoại khiến ngại ngùng , nếu vì bụng còn ăn no, thì Tô Cẩm Bình ném đũa chạy luôn cho xong . Có điều, thể phủ nhận rằng, câu cuối cùng của Lãnh T.ử Hàn, trong lòng nàng ít nhiều cũng chút mất mát, mong chờ cái tên kiêu ngạo gắp thức ăn cho , thì thà mong mặt trời mọc ở hướng Tây còn thiết thực hơn.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Bách Lý Kinh Hồng trầm mặc một lúc lâu , liền rụt đũa về, gắp một miếng cá to đặt bát , khiến Lãnh T.ử Hàn suýt phì thành tiếng. mà, khi gạt hết sạch xương cá xong, gắp đặt bát Tô Cẩm Bình. Nhân tiện gắp luôn miếng cá còn xương mà Lãnh T.ử Hàn gắp vứt ngoài, đó như chuyện gì xảy , tiếp tục ăn cơm của , thoạt gì kỳ quái, nhưng Tô Cẩm Bình tinh mắt phát hiện bên tai đỏ lên.
Tô Cẩm Bình ngẩn miếng cá trong bát , trong đầu hiện lên mấy chữ hợp thời — sủng ái mà kinh sợ!
Lần đến lượt Lãnh T.ử Hàn tức tối, nhưng suy nghĩ mãi cũng chẳng tìm lý do gì để gắp miếng cá gạt hết xương khỏi bát của Tô Cẩm Bình. Cho đến ngày hôm nay mới , bản tự xưng là Giáo chủ Ma Giáo, đại ma đầu thiên hạ nhất, vẫn còn quang minh lạc đến cỡ nào khi đối đầu với tên tiểu nhân đê tiện mang khuôn mặt thần tiên !!!
Đang lúc yên lặng, bỗng hạ nhân tới bẩm báo: “Đại nhân, vài ngày khi Đại công t.ử Mộ Dung gia đón thánh chỉ, liền nôn máu, phủ Trấn quốc công tìm nhiều danh y cũng chuyển biến gì, hôm nay nôn một chậu m.á.u lớn, chừng, chỉ e…”
“Đó cũng là quả báo của !!!” Lão phu nhân nghiến răng , Mộ Dung Phong và Vân Lam gây chuyện như , chỉ ném thể diện của riêng Mộ Dung gia , mà Vân gia cũng mất hết mặt mũi. Nếu vì lão Nhị quan, thì nha đầu trời cao đất dày Vân Lam còn liên lụy Vân gia đến mức nào nữa!
Trần thị khẽ nhíu mày: “Mẫu , nếu Mộ Dung Phong qua hạn , gả Lam nhi qua đó là lỡ dở con bé ?”
“Lỡ dở cái gì? Hiện giờ con bé là tàn hoa bại liễu , con còn hy vọng khác cưới con bé ? Một cô nương khuê các mà giữ gìn như , dù c.h.ế.t cũng khó tiêu tan nỗi hận trong lòng đây! Cái thứ hổ, gả con bé sang Mộ Dung gia xung hỉ , gọi là xung hỉ cũng là coi trọng nó !” Rõ ràng lão phu nhân giận dữ.
Quyển 2