Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 12:+3: Hoàng Thượng, Xin Ngài Tha Cho Cúc Hoa Của Thần Đi! (3)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu tiên, chả ai chính xác Bình Nguyên Hầu tạo phản , nhưng Tiền Hướng chạy tới cửa nhà “Ngại quá, mấy bữa lỡ lời, bôi nhọ ngươi mặt Hoàng thượng rằng ngươi mưu phản, mong ngươi tha thứ cho nha!” Đây là một hành vi tìm c.h.ế.t điển hình! Mưu phản là tội danh mà đặt ở cũng chính là xử chém. Có kẻ chạy tới Hoàng đế mưu phản, thành công, còn cả nhà rơi đầu ? Chỉ cần câu , tuyệt đối là c.h.ế.t! Tính tình Bình Nguyên Hầu rộng rãi hồi nào? Hắn đích thị là dữ dằn! Biết chuyện như còn một đao c.h.é.m c.h.ế.t Tiền Hướng mới là lạ!
Thứ hai, Yến tiểu t.ử tâm tư kín đáo, Tiền Hướng là Hoàng thượng phái tới, Bình Nguyên Hầu hiện giờ chỉ thao luyện, nếu ý niệm thì sẽ con đường , còn nếu quyết định sẽ trực tiếp khởi binh. Cho nên việc Tiền đại nhân phái xin , Bình Nguyên Hầu giận quá g.i.ế.c thì những đại thần khác khả năng giải cứu ! Vì thế họ Yến sợ kế sách thành liền bồi thêm một kế nữa, khi Tiền Hướng xin xong cảnh cáo y một phen, cái cho dù tính tình đến mấy cũng sẽ tức giận đến bạo tẩu! Đến lúc mà Tiền Hướng còn mạng trở về thì đúng là hồng ân Trời cao ban cho đó!
Cuối cùng, vỗ m.ô.n.g ngựa họ Tiền, đem nâng tận mây xanh, năng lực của miêu tả như thể chỉ trời mới , khiến cũng cự tuyệt .
Ngoài nàng còn , Mộ Dung Thiên Thu khẳng định sẽ đồng ý. Bởi vì với tính cách của Bình Nguyên Hầu, nếu Tiền Hướng cảnh cáo y, nhất định y sẽ khởi binh, mà Mộ Dung Thiên Thu cũng chỉ chờ , tên biến thái phi thường thích đ.á.n.h , mười phần thị huyết, thèm khát cơ hội đến phát điên a! Chỉ cần hy sinh một Tiền Hướng mà thể trừ bỏ tâm họa, thỏa mãn thú vui chinh chiến đẫm máu, mắc chứng gì ? Thế là mỗ Hoàng đế sang Tiền đại nhân đang biểu hiện như thể cha c.h.ế.t, “Lời Yến khanh lý, chuẩn tấu!”
Chúng đại thần đồng loạt nuốt một ngụm nước bọt, bỗng nhiên phát hiện , đối nghịch với Yến Kinh Hồng là một sự tình sáng suốt! Nếu c.ắ.n Tiền Hướng mà là bọn họ, cùng tham dự ‘bôi nhọ trung thần’ kết cục chính là giống Tiền đại nhân! Bọn họ cảm thấy may mắn vì dừng đúng lúc, đồng thời cũng cảm thấy sợ hãi. Tất cả đều hẹn mà cùng một thắc mắc y chang Hoàng đế nhà bọn họ ‘Tiểu t.ử Tiền Hướng đắc tội gì với tay Thừa tướng ma quỷ, để gặp sự tình khủng bố đến dường !’
Chân Tiền Hướng mềm nhũn, bệt sàn, trong mắt dần hiện một tia điên cuồng.
Yến Kinh Hồng tiếp “Như thế nào? Tiền đại nhân kháng chỉ? Đó là tội lớn, tru di cả nhà a!”
Trảm cả nhà? Nghe xong Tiền Hướng lập tức định , bây giờ cùng lắm là chỉ c.h.ế.t, nếu để họ Yến nắm cơ hội g.i.ế.c cả nhà thì mệt lớn! Cố nén bi thống trong lòng, lên tiếng “Vi thần tuân chỉ!”
Chờ Tiền Hướng đồng ý xong, Yến Kinh Hồng “Hoàng thượng, ba ngày thần thư Ngọc Môn Quan, yêu cầu Vương tướng quân công tác phòng thủ. Bây giờ Tiền đại nhân xuôi Nam, kết quả còn , thỉnh Hoàng thượng hạ chỉ, yêu cầu một thế hệ Hoàn Nam và Kỳ Đông thành chuẩn việc nghênh chiến!” Nói tới đây, mặt Yến Thừa tướng lộ vẻ nghiêm túc hiếm hoi.
Lúc mới , hóa ba ngày Yến Kinh Hồng liệu việc ngày hôm nay! Đồng thời, ánh mắt các đại thần hết sức căng thẳng, Thừa tướng dâng tấu chương, Hoàng thượng thể đáp ứng khiến bọn họ cảm thấy kỳ quái. Xem bộ dáng hôm nay, rõ ràng Hoàng thượng và Thừa tướng cùng diễn kịch, mục đích là bức cho Bình Nguyên Hầu tạo phản! Bọn họ dường như chút theo kịp bước chân của Hoàng thượng a, đây chính là điều tối kỵ, nếu vẫn luôn theo kịp khiến Hoàng thượng chán ghét thì cái mũ đầu coi bộ khó mà giữ!
Binh Bộ thượng thư tiến lên một bước “Hoàng thượng, cho dù sự thật là thế, Vương tướng quân giữ vững Ngọc Môn quan, cần gì lao sư động chúng, kinh động đến Hoàn Nam và Kỳ Đông thành?”
Bình Nguyên Hầu tay chỉ hai mươi vạn đại quân, mà trong tay Vương tướng quân đến ba mươi vạn binh mã, hơn nữa Vương tướng quân còn là một viên mãnh tướng thiện chiến, tướng chống với tướng, chắc là vấn đề gì lớn.
“Nếu Bình Nguyên Hầu vì thắng từ thủ đoạn, liên hợp với Mạc Bắc thì ?” Yến Kinh Hồng nóng lạnh quẳng một câu.
Binh Bộ thượng thư lập tức cả kinh, cảm thấy lưng mồ hôi mồ hôi con thi rơi xuống! Nếu thật là thế, tình huống nội ứng ngoại hợp, Vương tướng quân cách nào cản nổi. Sau Uyển thành là Ngọc Môn quan, từ Ngọc Môn quan trở về Kinh thành đều nhiều địa vực thể dùng cho phòng thủ, đến lúc đó đ.á.n.h đến Đế đô, … Nghĩ đến đây, dù trong lòng ưa gì họ Yến nhưng cũng thể thừa nhận tâm tư đối phương kín đáo, cúi đầu “Là hạ quan suy xét chu !”
“Yến khanh lý, chuẩn tấu!” Mộ Dung Thiên Thu Nam Cung Cẩm, ánh mắt nóng rực, đến mức cô nàng cảm thấy đỉnh đầu đầy hắc tuyến, ánh mắt đảo lòng vòng một phen, tiếp “Yến khanh, ngươi đúng là bảo vật quốc gia!”
Thình lình hình dung như Nam Cung Cẩm hổ ho khan “Hoàng thượng quá khen!”
Chúng đại thần thấy quân thần hai nhãm, trong lòng bắt đầu tự thôi miên, cái gì cũng , cái gì cũng thấy!!!
“Ha ha ha … Chỉ cần một Yến khanh, giá trị hơn cả trăm tòa thành trì! Mất nữa giang sơn cũng thể mất mỹ tướng của Trẫm!” Ánh mắt sáng quắc chằm chằm cô nàng, đây chỉ là một câu tán thưởng, đó cũng chính là hứa hẹn của Đế vương!
Nghe xong, cô nàng cảm thấy trong lòng ấm áp, “Đa tạ Hoàng thượng tán thưởng!”
Khen ngợi như cũng trong lòng các đại thần khác hụt hẫng, nhưng tài của nào thể so như ? Cũng chỉ đành ghen ghét ngầm !
Thấy các đại thần còn ai gì, thái giám một bên the thé “Có việc thì trình tấu, việc thì bãi triều!”
“Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” các đại thần đồng loạt quỳ xuống, tỏ vẻ là còn việc gì nữa.
Mộ Dung Thiên Thu dậy, cửa hông về tẩm cung.
“Thần cung tiễn Bệ hạ!”…
Rời Kim Loan điện, Tiền Hướng phục theo Nam Cung Cẩm “Mong Thừa tướng chỉ giáo, hạ quan đắc tội với đại nhân bao giờ, hại hạ quan t.h.ả.m ?” Hôm nay là đầu tiên khơi chuyện, cũng lời khó nhất, càng khẩu khí kiên quyết nhất, tại Yến Kinh Hồng chĩa mũi dùi về phía !
Cô nàng chỉ cảm thấy thật buồn , nghiêng đầu một cái, mặt lộ vẻ trào phúng “Tiền đại nhân sai , bản quan hướng Hoàng thượng tiến cử ngươi, là cho ngươi cơ hội giúp chút công sức với quốc gia, như thế nào thể xem như hại ngươi? Bản quan cũng nhắc nhở Tiền đại nhân, thiên hạ đều là kẻ ngốc chỉ duy nhất ngài là thông minh, nhiều chuyện, nếu , trừ phi !” Nói xong liền thèm để ý đến , nhanh chân bước .
Tiền Hướng sửng sốt, tần ngần theo bóng dáng Nam Cung Cẩm, trong tâm hốt hoảng. Chẳng lẽ sự kiện ám sát ? Nếu thật là , hôm nay là nhằm , về tình cảm là thể tha thứ, nhưng, việc ? Mình lộ sơ hở gì ?
Đi mấy bước liền một quan văn tứ phẩm và Hàn Lâm Viện hai vị học sĩ thuộc thế hệ trẻ ngăn “Thừa tướng đại nhân, hôm nay cơ hội ngài một lưới bắt hết bọn a?” Nếu hướng Hoàng thượng gián ngôn, đem mấy lão già ưa đối địch với bọn họ đưa hết tới chỗ Bình Nguyên Hầu ‘xin ’, là quá ?
Cô nàng liếc bọn ngốc một cái, một quan viên tứ phẩm đoạt Thám Hoa năm nay, thêm hai con mọt sách nên bọn họ hiểu chính sự là , theo đuổi chủ nghĩa lý tưởng âu cũng là chuyện bình thường! “Hoàng thượng sẵn sàng bỏ một Tiền Hướng để bức Bình Nguyên Hầu tạo phản vứt phân nửa triều đình của chuyện đó? Tội trách chúng các ngươi từng qua? Một buộc tội một nửa triều thần, các ngươi cho rằng bản quan là thần nghĩ Hoàng thượng là tên ngốc? Giả sử giống ý các ngươi , Hoàng thượng đều đem bọn họ đưa chỗ c.h.ế.t, lúc đó quá, triều đều là phe cánh chúng , Hoàng thượng về việc còn xem sắc mặt của chúng chắc?”
Mấy câu hỏi dồn dập tức khắc đem ba hóa đá, á khẩu trả lời . Bọn họ chỉ lo quét sạch đối thủ mà nghĩ tới mấy chuyện phức tạp tế nhị phía màn. Nghĩ nghĩ cảm thấy hổ thẹn, thập phần thành khẩn đối với nàng “Hạ quan thụ giáo! Nghe Thừa tướng chuyện còn hơn mười năm thư sách!”
Nam Cung Cẩm vỗ m.ô.n.g ngựa cũng cao hứng nổi. Nàng phát hiện, mấy lão già bên phái bảo thủ là một bọn gì, ai cũng thành tinh. Như hôm nay đụng chuyện ai cũng bo bo giữ , một bước cầu tình cho Tiền Hướng. Bên phe cũng còn coi như chút, so với cái bọn kém cỏi bên đúng là cách biệt quá lớn a! “Nghe nhiều, xem nhiều, học nhiều! Mau theo kịp bước chân bản quan, nếu về bản quan chỉ thể đổi dùng!”
Ba hổ cúi đầu “Thừa tướng đại nhân yên tâm, chúng hạ quan nhất định sẽ nỗ lực học hỏi nhiều hơn!”
“Uhm!” Ứng tiếng xong liền nhanh chóng bước ngoài, nhưng lúc một tiểu thái giám vội vội vàng vàng chạy đến “Thừa tướng đại nhân, Hoàng thượng mời ngài sang ngự thư phòng một chuyến!”
Mặt cô nàng lập tức cứng đờ, hạ triều, Mộ Dung đoạn tụ còn tìm chắc mẩm là chẳng chuyện lành gì! thể cự tuyệt, nên đành theo thái giám qua ngự thư phòng ánh mắt soi mói đầy vẻ đồng tình cùng phức tạp của vô các vị đại thần.
Tới cửa, các cung nhân liền “Thừa tướng đại nhân, Hoàng thượng phân phó, ngài tới liền cần thông truyền, ngài thể trực tiếp !”
Nói xong liền đẩy cửa ngự thư phòng , Nam Cung Cẩm bước thì đóng , cô nàng nào đó lập tức đổ mồ hôi!
Ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt của Mộ Dung Thiên Thu. Ánh mắt hôm nay chút kỳ dị, giống với ngày thường là ám cùng khiêu khích, mà tràn ngập tìm tòi, nghiên cứu và hoài nghi. Âm thanh vẫn như cũ, tàn lệ râm mát chậm rãi vang lên “Yến khanh, ngươi đối với tâm tư Trẫm thật nghiền ngẫm thấu triệt ha!”
Cô nàng lập tức tuôn mồ hôi lạnh, nhanh chóng quỳ xuống giả ngu “Không Hoàng thượng những lời là gì?”
“Chuyện Bình Nguyên Hầu tạo phản cũng cảm tạ Yến khanh thúc đẩy. Ngươi thông tuệ như , thể tâm họa của Trẫm, ngươi xem, Trẫm nên cao hứng là nên…” Nói tới đây liền ngừng, thêm gì nữa, tay áo rộng, ngón cái đang nhẹ nhàng xoay xoay chiếc nhẫn ngón trỏ, trong đôi mắt xanh thẳm hiện lên một tia sát khí.
Nam Cung Cẩm cảm giác thấy hô hấp ngưng trọng, hôm nay vì báo thù mà biểu hiện lố, xưa nay Hoàng đế kiêng kị nhất chính là đoán trúng ý , Mộ Dung Thiên Thu động sát ý!
Tuy trong lòng sợ hãi nhưng ngoài mặt bất động thanh sắc, vô cùng thành khẩn ngẩng đầu “Khởi bẩm Hoàng thượng, việc quả thật thần suy xét chu , mới bức Bình Nguyên Hầu đến bước đường như , khiến Hoàng thượng bối rối. thần cảm thấy là họa lớn của quốc gia cho nên mới tự chủ trương suy nghĩ đó, mong Hoàng thượng niệm tình thần trung thành và tận tâm với ngài mà tha thứ vi thần một phen!”
Giả ngu, hết sức là giả ngu! Nói cho Mộ Dung Thiên Thu đoán tâm tư của ngươi, mà là thấy Bình Nguyên Hầu thể lưu, nên tự chủ trương, hơn nữa việc đều vì suy nghĩ cho quốc gia, cho nên ngươi thật sự suy nghĩ nhiều quá!
Mỗ Hoàng đế lời nào, chậm rãi dậy, bước từng bước chậm rãi đến mặt Nam Cung Cẩm, xổm xuống “Ngẩng đầu lên!”
Cô nàng lời ngẩng đầu, chút sợ hãi thẳng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-123-hoang-thuong-xin-ngai-tha-cho-cuc-hoa-cua-than-di-3.html.]
Khóe môi lộ chút ý râm mát, Đế vương vươn một tay nâng cằm cô nàng nhẹ nhàng né qua, nhưng cũng giận, gần gũi , hai khuôn mặt tựa hồ dán , hô hấp nóng rực của phả lên mặt nàng “Yến khanh, lời của ngươi là thật giả, Trẫm quan tâm, nhưng ngươi nên tác phong của Trẫm, từ tới nay thà g.i.ế.c lầm ba ngàn cũng bỏ sót một nào cả!” (Tương tự câu thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót)
“Thần minh bạch!” Dưới lớp triều phục, bàn tay nàng nắm chặt thành quyền, nếu thằng nhãi mạng, nàng đành chỉ thể triệu hồi Bất t.ử thần binh, rời khỏi Tây Võ!
“Có điều, chỉ duy nhất ngươi, khiến Trẫm luyến tiếc!” Câu so với cảm giác ám xưa , hôm nay một hương vị nghiêm túc!
Nam Cung Cẩm thở dài nhẹ nhõm, lập tức khôi phục dáng vẻ lưu manh “Thần đa tạ Hoàng thượng thần với con mắt khác!”
“Yến khanh, hậu cung của Trẫm hơn ?” Hắn thật rõ, Thừa tướng quyền cao chức trọng như thế nào, nhưng khi thấy Phi t.ử nhà cũng hành lễ? Vào hậu cung của , sự che chở của ? Với , hậu cung, của , cũng sẽ hoài nghi nghi kị bé con a!
Loại lời là đầu tiên , nhưng nghiêm túc như quả thật là đầu tiên!
Yến Kinh Hồng giật giật mép, thầm nghĩ tên lên cơn nữa , mở miệng “Hoàng thượng, thần là đàn ông!”
“Trẫm ngại!” Thái độ sớm đoán .
“Thần để ý!” Ngươi thể suy xét đến cảm thụ của khác hả? Vào hậu cung của ngươi, lão t.ử đây đường đường là một nam t.ử hán gọi là nương nương? Ta nhổ ! Hơn nữa nàng còn là một tên giả trai đấy, chờ gã đoạn tụ phát hiện, sẽ c.h.ế.t thành bộ dáng gì nữa a!!!
Mộ Dung Thiên Thu từ bỏ ý định “Yến khanh, Trẫm thể phế Hoàng hậu, cho ngươi vị trí Hoàng phu!” Trừ bỏ ngôi vị Hoàng đế, lớn như còn nghĩ sẽ những chuyện điên rồ thế !
“Hoàng thượng, ngài chấp nhất như thế chỉ vì chiếm mà thôi, chờ khi ngài , liền cuồng nhiệt như bây giờ! Cho nên thần nghĩ rằng, nhiều lúc bảo trì cách, bảo trì sự mới mẻ chắc là ! Nếu thần thực sự chấp thuận, sinh hoạt của ngài sẽ hết sức nhàm chán vô vị ? Huống chi, đàn ông chí tại bốn phương, thần đường đường bảy thước nam nhi, thể Hoàng phu gì đấy cho thiên hạ nhạo báng, hơn nữa trong nhà thần còn kiều thê, mỹ , nam sủng, bình thê, nhi t.ử cái gì cũng thiếu, mong Hoàng thượng từ bỏ ý niệm thôi!” Cô nàng chậm rãi thuyết phục.
Nghe tới đó, Mộ Dung Thiên Thu ngây ! Yến Kinh Hồng một câu sai, cuồng nhiệt với bé con là vì do chiếm , nếu , chơi chán ngấy thì còn thú vị! Hiện giờ thỉnh thoảng trêu đùa Thừa tướng cũng ý tứ, ?
“Vậy cũng ! Trẫm ép buộc khanh!” Đứng dậy, lắc lắc , cổ áp lực cường đại áp bức lên Yến Kinh Hồng tan biến. Cười bỏ thêm một câu “Yến khanh, ngươi cao bảy thước!”
“…” Ai đó chỉ câm nín.
Thấy bé con đầu tiên vì mà lời nào khiến trong lòng vui vẻ, chỉ với mấy bước trở về chễm chệ vương tọa, rút một cuộn giấy ném qua họ Yến “Yến khanh, , ngươi ?”
Cầm cuộn giấy, , liền nhận là ở Đông Lăng mặc đồ cung nữ, trong lòng dậy sóng, nhưng mặt như cũ biểu lộ cái gì, gặp nguy loạn! Vẻ mặt ngạc nhiên ngẩn đầu “Hoàng thượng, nữ t.ử lớn lên giống thần!” Ngay đó biểu lộ một vẻ chán ghét “Hoàng thượng, chẳng lẽ ngài lấy thần mẫu để vẽ a?”
Mộ Dung Thiên Thu trầm mặc một lúc lâu, thấy biểu tình của Thừa tướng giống như giả bộ, chẳng lẽ thực sự là giống ? Trầm tư nhưng cẩn thận nghiêng chén bàn, nước đổ lên . Nội thị giả c.h.ế.t nửa ngày bên cạnh lập tức hồi sinh, chạy chà lau cho …
Trong đầu mỗ Hoàng đế lập tức bùng lên một kế sách! Tiểu t.ử thực thông minh, lời khách sáo căn bản là hiệu quả, như để đáp án đổi biện pháp thôi “Yến khanh, quần áo Trẫm vấy bẩn !”
“Thần thấy!” Liên quan cái lông gì đến ông?
“Trẫm tắm gội quần áo, Yến khanh tắm cùng Trẫm như thế nào?” Cởi quần áo tự nhiên sẽ là nam nữ ngay, phục quá há há …
Cô nàng gian nan nuốt một ngụm nước bọt “Khởi bẩm Hoàng thượng, quần áo thần thập phần sạch sẽ, cần tắm gội!”
Mộ Dung Thiên Thu đến mặt nàng, lôi nàng dậy “ Trẫm tắm một , nên mời Yến khanh cùng luôn! Yến khanh, lẽ ngươi ghét bỏ Trẫm?”
“Thần ghét bỏ ngài, chỉ là…”
“Hay là Yến khanh bí mật gì cho khác , nên thể mặt Trẫm cởi áo tháo thắt lưng?” Ánh mắt xanh thẵm âm u nàng, nếu Yến Kinh Hồng thật sự là Tô Cẩm Bình, đó là nữ nhân của Nam Nhạc Hoàng a! Người nguy hiểm như , tuyệt đối thể lưu bên cạnh.
Nói tới mức , cô nàng cảm thấy khổ sở. Quả thật nàng bí mật khác , nhưng bây giờ? Đi cũng đều là tìm c.h.ế.t!
Mộ Dung Thiên Thu cho nàng thời gian suy tư, liền lôi kéo . Dọc đường còn càn rỡ to tiếng. Bọn cung nữ thái giám đều cúi thấp đầu, dám thẳng.
Cô nàng nào đó vẻ mặt như đưa đám kéo Long Trạch điện, đó tên thoải mái mặt cởi áo tháo thắt lưng, lộ cơ bắp cường tráng, đành nhắm mắt nghiêng đầu sang bên.
“Yến khanh, đều là đàn ông với , khanh ngượng ngùng cái gì?” Nhìn bộ dáng cô nàng, mỗ Hoàng đế liền nổi lên tính đùa dai, tâm tư càng thêm mãnh liệt!
Cô nàng hổ ho khan một tiếng “Hoàng thượng, tuy đều là nam nhân, nhưng ngài dù gì cũng là chân long thiên hạ, thần mắt phàm, tất nhiên thể tùy ý quan khán!”
“Yến khanh dám Trẫm, chẳng lẽ lý do khó ?” Lời khác gì hoài nghi giới tính của nàng?
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nam Cung Cẩm hung hăng c.ắ.n răng một cái, đầu , ánh mắt xuống đó. Đàn ông hiện đại mặc áo chẳng hiếm hoi gì, thấy hoài, khỉ gì ngượng ngùng. Tên xem thì sẽ thỏa mãn !
Thấy bé con chút gì ngượng ngùng cùng sợ hãi , hết sức khoái trá, ha hả bước bể tắm!
Giang rộng hai tay đặt lên thành bể, thập phần thảnh thơi dựa , đôi mắt xanh thẵm xuyên qua làn nước Nam Cung Cẩm “Yến khanh, ngươi còn mau xuống đây?”
“Hoàng thượng, thần mang theo đồ, hơn nữa thần thích một ngày tắm đến mấy bận. Thời tiết rét lạnh nên thần cần tắm !” Cô nàng nỗ lực trấn định một chút.
Trong mắt Mộ Dung Thiên Thu lóe lên một tia sát ý, chẳng lẽ thật là nữ nhân? Nếu thật sự là …
“Yến Kinh Hồng, ngươi Trẫm đích lên kéo ngươi xuống ?” Âm thanh râm mát hàm chứa tàn lệ vang lên.
Cô nàng xuyên qua làn nước thấy rõ vẻ mặt , trong lòng mắng to cái tên khốn khiếp chiếm tiện nghi bà hử!
“Yến khanh?” Lại một câu nữa truyền đến, hiển nhiên kiên nhẫn của ai đó cạn. Sự hoài nghi ngày càng dâng cao. Khó trách, bé con luôn mùi hương như nữ tử, cao lớn như nam nhân, khó trách… Xem , chín phần mười là nữ nhân thật !
Trong nháy mắt biểu tình của Nam Cung Cẩm vô cùng bi thống, đưa tay lưng, phóng qua bên cạnh bể tắm, trạng thái thập phần đau khổ, cuối cùng, con mắt đầy hoài nghi của Mộ Dung Thiên Thu, cô nàng nào đó bụm mông, gân cổ lên gào nức nở “Hoàng thượng, ngài buông tha cúc hoa của thần a!”
Quyển 3