Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 12:+1: Hoàng Thượng, Xin Ngài Tha Cho Cúc Hoa Của Thần Đi! (1)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Yến Kinh Hồng, khanh nghĩ Trẫm là thằng ngốc hử?” Mộ Dung Thiên Thu vươn tay lau cái mũi đầy m.á.u của , lửa giận bốc cao ngùn ngụt! Trước mặt nhiều đại thần như đ.á.n.h , Mộ Cẩn Thần mạng nữa ? Chưa dừng ở đó, chuyện khiến càng tức tối hơn nữa là trong khi đ.á.n.h xịt m.á.u mũi, Yến tiểu t.ử quản nam sủng của y thì thôi, ở đó còn dám hươu vượn với nữa chứ!
Nam Cung Cẩm rống một trận nhất thời khiếp sợ, cuống quít giải thích “Hoàng thượng, thần tin rằng ngài từng qua, ở Nam Cương một dân tộc thiểu gọi là ‘dân tộc Thái’, họ phong tục là hắt nước khác để thể hiện sự nhiệt tình của . Cho nên, sẽ những địa phương khác, dùng nắm đ.ấ.m để biểu hiện sự nhiệt tình cũng là bình thường, đạo lý , thần thấy gì kỳ quái!”
“Có ?” Cô nàng xong, đầu mặt quỷ với Bách Lý Kinh Hồng.
Hồng mỹ nhân là lỗ mãng, chỉ là chịu nổi sự ép sát của Mộ Dung Thiên Thu nên mới trực tiếp động thủ. Hiện giờ, cơn tức giận tiêu bớt, nên phối hợp gật gật đầu phụ họa theo.
Mộ Dung Thiên Thu dễ gạt như , đang càm ràm ý kiến ý cò thì Nam Cung Cẩm hớt tay “Hoàng thượng, ngài vua một nước, hẳn là phong độ nha!”
“…” Hắn đánh, đ.á.n.h cần xin . Hắn mấy câu, ngược biến thành phong độ. Đây còn thiên lý nữa ???
Thấy Mộ Dung Thiên Thu vẫn còn hậm hực, cô nàng bồi thêm “Hoàng thượng, tuy đây là một phương thức biểu đạt sự nhiệt tình, nam sủng của thần cũng phạm thượng, nhưng rốt cục vẫn là lỗ mãng một chút, hôm khác thần sẽ đặc biệt mời ngài ăn cơm, coi như bồi tội với ngài, Bệ hạ thấy thế nào?”
Bất đắc dĩ nhượng bộ, trong lòng ai thán liên tục. Tên thật phong độ đàn ông, khiến gặp rắc rối, thật là tức c.h.ế.t !
Quả nhiên đề nghị thành công an ủi cái mũi thương của mỗ Hoàng đế. Bị đ.ấ.m một quyền, cơ hội ở riêng với bé con, lời!!! Lập tức ai đó sáng lạn “Yến khanh, một lời định! Trẫm chờ cùng ngươi uống rượu chuyện phiếm”
“Vi thần tuân mệnh!” Yến Thừa tướng bất đắc dĩ cúi đầu.
Hồng mỹ nhân coi như minh bạch cái gì gọi là ‘lượm hạt mè mà bỏ qua dưa hấu’, thống khoái nhất thời trả giá bi t.h.ả.m như , mất nhiều hơn !
Đế vương tâm tình cũng truy cứu sự tình ngọc tỷ nữa, to vài tiếng, ngựa quen đường cũ, ái Thừa tướng nhà liếc mắt một cái, đó mang theo tiểu thái giám nghênh ngang rời .
Tiệc đầy tháng kết thúc, các đại thần chắp tay sôi nổi cáo từ. Mấy lão thần ngoan cố , cô nàng liền bồi theo “Quản gia, vài vị đại thần quên mang bạc, ngươi phái theo họ về phủ nhận tiền nha!”
Mấy giật giật khóe miệng, tin , đến nông nỗi mà tiểu t.ử thúi đó vẫn còn nhớ tới bạc, trong khi bọn họ đều quên! Mặt mày đen thui như đ.í.t nồi, móc từ tay áo ngân phiếu ném cho Quản gia “Không cần thối !”
Nói xong, thập phần bực bội phất tay áo về. Cứ tưởng hành vi sẽ khiến Yến tiểu t.ử cảm thấy khuất nhục, ai dè, còn xa loáng thoáng âm thanh cảm thán truyền tới “Các vị đại nhân thật là tài đại khí thô, khiến nghèo như thật cảm động! Về yến hội hẳn mời các vị tới mới !”
Còn mời bọn họ? Chính là đ.á.n.h c.h.ế.t họ cũng sẽ bao giờ tới!
Mặc Họa Công chúa e lệ ngượng ngùng Nam Cung Cẩm thỏ thẻ “Tướng gia, khi nào thì tổ chức hôn sự của chúng ?” Theo ý tứ của Hoàng thượng, mấy hôm cũng nên thỏa đáng , nhưng đụng hàng với vụ Yến Kinh Lan mắc bệnh mới trì hoãn tới giờ.
“…” Mặc Họa cũng hấp tấp quá . Mắc chứng gì mà vội vã gả tới ? Cô nàng ho khan mấy tiếng, trả lời “Hôn sự cần nóng vội, chuẩn thỏa đáng , bản quan Công chúa mất mặt”
Nghe nửa câu đầu, cô Công chúa liền thấy bất mãn, nhưng hết câu thì mặt hoa hớn hở, sung sướng gật đầu “Có câu ‘gả phu từ phu’, bản Công chúa sẽ chờ Tướng gia định ngày cưới!”
“Khụ khụ khụ…” Nam Cung Cẩm thành công sặc với cái câu ‘gả phu từ phu’ (gả chồng thì sẽ theo ý của nhà chồng), hung hăng ho khan một trận ậm ờ gật đầu coi như đồng ý.
Mặc Họa tươi , ánh mắt bất thiện quét về phía Bách Lý Kinh Hồng, đó mang hạ nhân vẻ vang tuốt.
Chờ bộ khách khứa hết, Quản gia mới tiến lên báo cáo tiền lời “Khởi bẩm Tướng gia, tính quà tặng, lợi nhuận tổng cộng là một vạn tám ngàn lượng”. Con khổng lồ như cũng khiến Quản gia chút khiếp sợ! Bổng lộc một tháng của Tướng gia nhà chỉ ba ngàn hai, hốt một mẻ hơn nửa năm bổng lộc, còn kể tới quà tặng nữa đó, Tướng gia thật một cú buôn bán siêu lợi nhuận !!!
Cô nàng nào đó cũng nghĩ đến, chỉ nhất thời nổi hứng thể mang về tài phú lớn , trong lòng đại hỉ, vỗ tay lớn “Thật quá! Ngày mai chúng một bữa yến tiệc mừng con một tháng lẻ một ngày !”
“…” Tướng gia của , ngài nguyện ý , cũng ai nguyện ý tới nha!
Bọn hạ nhân bắt đầu thu dọn, Hồng mỹ nhân liếc cô nàng hám tiền nào đó một cái, ý bảo theo !
Nam Cung Cẩm cũng đang tức ách, Bách Lý Kinh Hồng trẻ con, càng loại lỗ mãng hiểu sự, thế mà hôm nay giở trò, công chúng đ.á.n.h Mộ Dung đoạn tụ. Hắn sợ, nhưng cấp nan đề cho ! Nhíu mày theo , một lời. Vào phòng, đóng cửa .
Âm thanh lạnh lùng trong trẻo vang lên “Nàng thật cùng Mặc Họa thành hôn?” Hôn sự giữa hai còn tiến hành xong, hiện giờ nàng còn thành hôn với nữ nhân khác, loại chuyện thể chịu đựng ?
“Bằng thì ? Ngày đó đồng ý , sự lựa chọn” Ngữ khí cô nàng cũng thiện cho lắm.
“Ta chuẩn!” Ba chữ, đạm bạc mà kiên định, cũng lên thái độ của .
Cô nàng nhíu mày “Cho một lý do hợp lý ”
Nghe xong, một lúc lâu vẫn đáp . Lẳng lặng nàng, lời nào, chỉ một cỗ ghen tuông d.a.o động trong khí, cứ như nhà ai mở một hũ giấm lâu năm khiến ê hết cả răng.
Cô nàng đột nhiên cảm thấy đau đầu. Thằng nhãi cho nàng bực bội nhất chính là khi chuyện liền bất động và trầm mặc. “Không lý do, sẽ cho rằng vô cớ gây rối!” Dứt lời liền đẩy đến sát tường, đó thô bạo hung hăng hôn lên môi nàng, c.ắ.n nhẹ đầu lưỡi, mang theo tràn ngập cuồng dã. Sầu triền miên, tức giận dần bốc , một lúc lâu, ánh mắt thẳng nàng, gằn từng chữ một “Thực xin , ghen tị!”
Một tiếng ‘Thực xin ’ nhưng hề cho cảm giác xin , ngược ít hương vị tuyên thệ trong đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-121-hoang-thuong-xin-ngai-tha-cho-cuc-hoa-cua-than-di-1.html.]
Không chỉ bởi vì nàng cùng Mặc Họa thành hôn khiến ghen tị, mà cả ngày hôm nay nàng cứ tình ý giả phu thê với Mộ Thiên Thiên, trong khi bản biến thành ngoài cuộc. Cuối cùng còn đáp ứng ăn cơm riêng với Mộ Dung Thiên Thu để bồi tội nữa, từng chuyện từng chuyện đều khiến cảm thấy khó chịu. Cực kỳ khó chịu!
Nam Cung Cẩm thấy nghẹn nửa ngày mới hộc một câu ghen tị, trong lòng thấy dở dở . Hít sâu một , nhẫn nại đè nén cơn giận dữ đang dâng lên trong n.g.ự.c “Tiểu Hồng Hồng, im im ghen tuông, là phong độ của một quý ông”
“Ta cần phong độ, chỉ cần nàng!” Âm thanh cao ngạo thanh lãnh vang lên, phảng phất như tiên nhạc mờ ảo linh hoạt, êm tai đến cực điểm. Phong độ là cái khỉ gì, cần , chỉ cần nàng mà thôi!
Cô nàng ngẩn , lập tức còn lời gì để . Ai bảo Bách Lý Kinh Hồng sẽ lời âu yếm? Hắn tất nhiên , lời trao chuốt hoa mỹ động lòng cái gì đó đều sẽ , chỉ những lời giản dị, tùy hứng nhưng đả động lòng nhất. Đó là lời âu yếm nhưng là lời âu yếm êm tai nhất.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Thở dài một , nàng chỉ đành trừ “Được, phong độ thì khỏi cần nó nữa!”
“Hôn lễ, sẽ tìm đóng thế!” Chậm rãi suy tính trong lòng. Hắn để Mặc Họa mắt. , Cẩm nhi cùng khác bái đường, cho dù đó là nữ nhân, chỉ cần còn sống một ngày, chuyện đó tuyệt đối bao giờ xảy .
“Có điều…” Bộ nghĩ mù hết ?
“Phong” Dứt lời, Phong lập tức xuất hiện trong phòng. Lúc Nam Cung Cẩm quét mắt mặt thì khiếp sợ. Ku , tại lớn lên giống nàng như đúc thế?
Phong cũng nghi hoặc của nàng bèn chậm rì rì lấy lớp da mỏng như cánh ve mặt xuống, “Hoàng hậu nương nương, đây là thuật dịch dung! Người bình thường quyết nhận !”
Thuật dịch dung? Nàng chỉ mới qua trong tiểu thuyết, từng thấy đời. Mặc dù Phong cao hơn nàng một chút, nhưng nếu tâm, tuyệt đối phát hiện. Nhìn vẻ kiên trì của nào đó, bộ dáng ngạo kiều, cô nàng đành cố gật gật đầu.
Thấy nàng gật đầu, Hồng mỹ nhân lúc mới nở nụ hiếm hoi môi, tâm tình dường như vui sướng.
Có điều, Phong ư là cao hứng, vẻ mặt như đưa đám, ý kiến “Bệ hạ, nhất định là thuộc hạ việc ? Thuộc hạ cùng Mặc Họa thành !”
“Ai bảo ngươi thành với ả? Bất quá chỉ bái đường thôi hà!” Nam Cung Cẩm cho là đúng lên tiếng. ngay đó cô nàng nghẹn , bái đường là thành ???
“Cái , khụ khụ … Thật Mặc Họa cũng là một nữ t.ử , nàng bái đường với ngươi cũng thiệt thòi gì với ngươi. Nếu ngươi nguyện ý, sẽ đem cơ hội động phòng hoa chúc cho hai ngươi luôn, ngươi thấy ?”
Thốt những lời xong, cô nàng đổ mồ hôi một phen. Thiếu đạo đức a, thật là thiếu đạo đức!!!
Phong xong cứ như nhận một cú sốc, lùi về một bước, hai tay ôm n.g.ự.c thổn thức “Thuộc hạ coi trọng trinh tiết nam t.ử nha, tuyệt đối đụng Mặc Họa !” Nói giỡn cái gì ? Vừa thấy là cô Công chúa chính là một ả đàn bà đanh đá, dính thì những tháng ngày đừng hòng nghĩ về mấy bụi hoa cỏ ven đường nữa! (Ý là phong lưu gái gú đó)
Bách Lý Kinh Hồng tỏ khốn đốn, trầm ngâm mở miệng “Hôn sự của ngươi và Tu, Trẫm khiến cho hai ngươi trễ nãi !”
“Hoàng thượng, thuộc hạ và Tu cần bất cứ hôn sự gì, ngài cần bận tâm. Kỳ thật bái đường với Mặc Họa cũng là chuyện nhỏ, thuộc hạ nguyện ý cống hiến sức lực. Thuộc hạ cáo lui!” Phong nhanh nhẩu , càng về đến dấu chấm câu cũng bỏ qua luôn, xong hình lóe lên, biến mất ngay lập tức.
“Ha ha ha…” Hắn , Nam Cung Cẩm nhịn tuôn một trận to. Giờ nàng mới phát hiện, thủ hạ của Lãnh T.ử Hàn là một đám não tàn, còn thuộc hạ của Bách Lý Kinh Hồng đều là một bọn dở . Ngẫu nhiên đùa giởn một chút sẽ khiến cho tâm tình điều tiết cân bằng! Nhắc đến Lãnh T.ử Hàn nàng bỗng nhớ một chuyện “Gần đây, thuộc hạ của Lãnh T.ử Hàn là Phá vẫn luôn quấn lấy Hiên Viên Dĩ Mạch của chúng . Nhìn dáng vẻ thì tiểu t.ử chắc là động tâm , điều nha đầu Dĩ Mạch chán ghét , xem, chuyện khả năng thành ?”
Cô nàng hỏi thu thập đồ đạc bàn, chỉnh sửa đấy. Hồng mỹ nhân , cả “Nàng quyết định !” Nàng sở dĩ hỏi , bất quá vì mâu thuẫn giữa và họ Lãnh, sợ can thiệp chứ chẳng lành gì. Nhìn thái độ của nàng thì chắc là hợp tác cho đôi trẻ đây.
“Uhm, cứ để ! thật thủ hạ của là Hủy xảy chuyện gì ? Ăn Băng Tâm nhà xong liền quẹt mỏ, trốn mất tích, một câu công đạo cũng ! Đều là nam nhân, quản thủ hạ của như thế nào hả? Chiếm trong sạch cô nương nhà xong chịu trách nhiệm a?” Đang cơn nóng giận, cô nàng nào đó trách cứ một tràng kiểu như chủ nào tớ nấy, hành động đàng hoàng của Hủy lên Bách Lý Kinh Hồng chủ t.ử cũng là thứ gì cho cam bla bla…
Khuôn mặt xinh run run mấy cái, sự tình Hủy và Băng Tâm là do nàng cưỡng bách mà , tại biến thành Hủy chịu trách nhiệm? Có điều Cẩm nhi cũng dám phản bác. Trong bụng đầy ủy khuất, nhưng mặt một bộ dạng nhận sai trái “Ngày mai sẽ giáo huấn ” Hắn tính tình Cẩm nhi bênh vực . Băng Tâm là của nàng, tất nhiên nàng sẽ về phía cô . Nói chuyện đạo lý là do bảo hộ nàng quan tâm, cho nên nếu giáo huấn Hủy lập tức sẽ nàng giáo huấn ngay.
Hủy ở cách đó xa, thình lình rùng một cái, da đầu chút tê dại! Nhìn xung quanh một lượt cũng thấy gì là . Tại lạnh ? Chẳng lẽ mặc ít đồ quá ư?
“Vậy còn ! Băng Tâm nhà chúng là một cô nương ai thèm nhé. Nếu phụ trách thì thôi. Cả năm nay mà chẳng cơm cháo gì, thấy mà phiền lòng” Nói xong bỏ ngoài.
Thấy nàng rời , mày khẽ nhíu “Không ngủ ở đây ?”
Trừng mắt “Hôm nay là ngày nào hử? Là ngày con trai đầy tháng đó. Làm nuôi, tất nhiên tặng chút lễ vật !” Dứt lời, bật thẳng.
Bách Lý Kinh Hồng nở nụ hiếm hoi môi, gì theo nàng. Xem , Cẩm nhi thật sự thích con nít.
Vào phòng Mộ Thiên Thiên, tuy trễ nhưng tiểu Kinh Lan vẫn ngủ, đang ngó lung tung, thỉnh thoảng còn phun phèo phèo mấy cái, thoạt cực kỳ khả ái. Bộ dáng cũng xúc động đến nhu tình của Nam Cung Cẩm, đáy mắt hiện vài phần nhu hòa. Cô nàng lấy từ trong n.g.ự.c một cái khóa trường mệnh tinh xảo nho nhỏ, mang lên cho chú nhóc.
Quyển 3