Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 12:.3

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tùy tiện tìm một hiệu may, đổi một bộ y phục nam giới, đó, ánh mắt ngạc nhiên, tán thưởng của Lãnh T.ử Hàn, nàng vội vã chạy tới Thanh Phong các. Vừa tới cửa, một tên gia nô ném từ trong nhà .

“Chó điên ở tới, dám giở trò ở Thanh Phong các?!” Tô Cẩm Bình nhíu mày quát to.

Mọi bên trong đều dừng , một gã đàn ông cao lớn thô kệch đầu cửa, tay vẫn còn đang túm lấy cánh tay Mộng Trầm Tịch. Ở trong phòng nơi nơi đều là những đ.á.n.h đến ngã nghiêng ngã dọc, cùng với bàn ghế vỡ nát. Lăng Viễn Sơn cũng ở đại sảnh, khóe môi rướm máu.

Vừa thấy nàng đến, Băng Tâm và Lăng Viễn Sơn đều giật , đó lên tiếng: “Công tử, đa tạ giúp đỡ, nơi nơi ngài nên đến!” Bọn họ đều phận của nàng, nhưng biểu tiểu thư phủ Tề quốc công thể đấu với Bình Quảng vương, bọn họ thể liên lụy đến khác .

“Rầm!” một tiếng, băng ghế mặt Tô Cẩm Bình bay lên, đập thẳng bàn tay đang túm lấy tay Mộng Trầm Tịch của Bình Quảng vương, “Buông cái móng heo của ngươi cho !”

“Là ai cho ngươi lá gan mà dám to tiếng với ông!” Bình Quảng vương cũng là tính tình nóng nảy, thấy tay thương liền c.h.ử.i to!

Tô Cẩm Bình đang định tay, Lãnh T.ử Hàn bỗng ngăn nàng : “Tiểu Cẩm, xem là !” Dứt lời, bước vài bước trong phòng, phất tay áo, luồng khí đen quét qua, chiếc bàn gãy chân ở mặt đẩy xa, đưa tay lên, hất một cái, một chiếc ghế hút mặt . Hắn nghiêng dựa ghế, tà ác: “Vậy, ai cho ngươi lá gan mà hò hét với bản tôn?”

“Bản tôn? Ngươi là cái thá gì, dám…”

“Phá!” một tiếng vang lên, một đàn ông áo đen xuất hiện trong phòng, quỳ một gối xuống đất: “Giáo chủ!”

Giáo chủ?! Mọi đều sửng sốt, bản tôn, giáo chủ, áo đen, tuấn mỹ tà ác, chẳng lẽ là — Lãnh T.ử Hàn?!

“Bản tôn thấy họ!”

Phá dậy, tới mặt Bình Quảng vương, vô cùng khách sáo: “Giáo chủ chúng thấy các ngươi, phiền các ngươi ngoài một chút!”

“…” Tô Cẩm Bình chịu thua đám , một Lãnh T.ử Hàn khi đ.á.n.h còn tạo dáng, thủ hạ của cũng mấy tên não tàn! Ngay cả trong Thanh Phong các cũng cũng kích động đến mức đạp văng ngoài.

Lãnh T.ử Hàn bọn họ như như , sắc mặt ung dung tự tại.

Hiên Viên Dĩ Mạch Phá một lúc lâu , kìm liền lườm một cái khinh thường, : “Đần độn!”

Phá đầu , một cái như như , đó tiếp tục Bình Quảng vương.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Bình Quảng vương sửng sốt một lúc, mới theo phản xạ: “Nếu bản vương ngoài thì ngươi dám gì?” Nói xong gã liền hối hận, ông trời ơi, gã đang chuyện với ai chứ?! Gã đang chuyện với đại ma đầu nhất thiên hạ đấy!!! Gã sống thì thôi, còn già trẻ lớn bé trong nhà bây giờ?

“Giáo chủ lệnh, khi mà tâm trạng của những trong Ma Giáo đang , lễ phép, vì thế thể tùy tiện tay với . mà, giáo chủ cũng , những vấn đề thể giải quyết bằng lời , thì dùng quyền để giải quyết!” Dứt lời, y định tay.

ngay lúc đó, một đàn ông áo đen nhanh chóng lướt , gương mặt tuấn tú chút cảm xúc, thoạt vô cùng m.á.u lạnh, ánh sáng lóe lên, rút kiếm, tốc độ cực kỳ nhanh khiến mở nổi mắt! Không ít đều sững sờ, đó là… bạt đao thức Tinh Nguyệt Lưu!!! Đường kiếm của cũng cực kỳ nhanh, chỉ mấy ánh đao lóe lên cây kiếm lập tức về với vỏ của , những mà Bình Quảng vương đưa tới, cũng chỉ còn duy nhất một gã còn sống! Điện hạ , cho Lãnh T.ử Hàn cơ hội thể hiện! Hắn phun một chữ với Bình Quảng vương: “Cút!”

Đây là… Hủy của Dạ Mạc sơn trang ?!

Phá ung dung Hủy, tối hôm qua bọn họ giao thủ trong rừng trúc, Hủy bạt đao thức Tinh Nguyệt Lưu, y kiếm pháp Mộc Nguyệt Lưu, hai ngang bằng. Chiêu thức của đối phương là nhanh, còn chiêu thức của y là chuẩn.

“Ngươi to gan thật, dám hành hung mặt , g.i.ế.c của bản vương, ngươi bản vương là ai ? Bản vương là…”

“Nhớ cho kỹ, lưng Thanh Phong các là Dạ Mạc sơn trang!!!” Chỉ một câu như sấm sét giữa trời quang, khiến đầu óc đều váng vất, Dạ Mạc sơn trang ?! Là Dạ Mạc sơn trang ?!!! Người của Dạ Mạc sơn trang dù g.i.ế.c cũng sẽ ai dám quản! Từ đến giờ Hoàng thượng đều mắt nhắm mắt mở với Dạ Mạc sơn trang.

Hủy dùng phận ám vệ theo Bách Lý Kinh Hồng, từng lộ mặt công khai bao giờ, vì thế cũng sẽ bại lộ phận của chủ nhân nhà .

Câu khiến cho chỉ đám Băng Tâm và cả Lãnh T.ử Hàn cũng sững , ngờ Bách Lý Kinh Hồng là chủ nhân của Dạ Mạc sơn trang! Đôi mắt đen như mực lộ tia sáng như con báo săn, bây giờ, càng cảm thấy hứng thú hơn trong trận chiến với Bách Lý Kinh Hồng!

Bình Quảng vương run run rẩy rẩy đang ngoài, chợt thấy giọng tà ác của Lãnh T.ử Hàn vang lên: “Tối nay, tại hạ sẽ đưa giáo chúng Ma Giáo đến quý vương phủ du ngoạn, liệu Vương gia nể mặt chút ?”

Nghe mấy lời , chân Bình Quảng vương nhũn , suýt ngất xỉu, đến quý phủ của gã du ngoạn ? Ai mà tất cả những nơi đại ma đầu qua đều còn ngọn cỏ, thây chất đầy đồng?! Đối đầu với Lãnh T.ử Hàn, còn kinh khủng hơn đối đầu với Hoàng thượng. Ít Hoàng thượng cũng sẽ cho ngươi hiểu vì ngươi c.h.ế.t, còn Lãnh T.ử Hàn sẽ khiến cho ngươi bao giờ c.h.ế.t, vì c.h.ế.t. “Lãnh giáo chủ, bản vương cố tình mạo phạm, xin ngài lượng thứ!”

“Bản tôn cũng chẳng ý gì, chỉ chơi chút thôi mà. Có điều, nếu Bình Quảng vương thể dâng lên tất cả tiền vàng báu vật của quý phủ, nhất định bản tôn sẽ vô cùng cao hứng. Bản tôn mà cao hứng, đương nhiên cũng sẽ để xảy chuyện m.á.u me gì cả!” Lãnh T.ử Hàn chống tay đầu, chậm rãi .

Tiền và mạng cái nào quan trọng hơn?! “Lãnh giáo chủ yên tâm, sẽ dâng bạc lên ngay lập tức!”

“Ừ!” hài lòng gật đầu, đó mới với Phá, “Dẫn tới lấy , để bất cứ một thứ giá trị nào!”

“Vâng!” Phá đáp lập tức ngoài. Đầu Bình Quảng vương như mù mịt , để bất cứ thứ giá trị nào ?!

Ngay đó, Lãnh T.ử Hàn dậy, tới mặt Tô Cẩm Bình, nhẹ giọng tai nàng: “Nếu ba ngày nàng gặp , bạc thuộc về nàng hết. Sao hả?” Giọng phóng đãng tà ác, còn mang theo nụ gian xảo.

Nghe , Tô Cẩm Bình cứng đờ , trong lòng rối bời: “Huynh… để cân nhắc một chút!”

“Vậy nàng cũng nghĩ nhanh lên, của Ma Giáo chẳng bản lĩnh gì, nhưng bản lĩnh lớn nhất là… tiêu tiền!” Hắn nhận , từ khi nha đầu đổi tính tình, thì thứ nàng thích nhất là tiền!!!

Fuck! Đâm trúng t.ử huyệt của nàng! Hủy bước vài bước đến mặt Tô Cẩm Bình, lạnh lùng : “Nhiệm vụ thành, thuộc hạ cáo lui!” Sau đó, một cơn gió đen lướt lên, hình bóng của biến mất trong phòng.

Thuộc hạ?! Ánh mắt đều dồn về phía Tô Cẩm Bình, ai cũng Hủy là hộ pháp đầu Dạ Mạc sơn trang, tự nghĩ bạt đao thức Tinh Nguyệt Lưu, giờ xưng thuộc hạ với công t.ử , rốt cuộc phận của nàng là gì?

Hủy ngờ, tư thế phóng khoáng tuấn lãng của hôm nay rơi một đôi mắt ý , đôi mắt đó còn nụ bỉ ổi…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-12-3.html.]

“Công tử, mời lên lầu chuyện!” Băng Tâm với Tô Cẩm Bình.

Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, cùng Dĩ Mạch lên lầu.

Vừa phòng, Băng Tâm quỳ một gối xuống đất: “Cô nương đại ân cứu giúp Thanh Phong các, từ nay về chính là chủ nhân của Băng Tâm, dù vượt núi băng sông cũng chối từ!” Không nàng nhất thời nổi hứng, thứ nhất, là đối phương giúp các nàng, thứ hai, hôm nay nàng cũng nhận rằng, chỉ với thể bảo vệ trong Thanh Phong các, nhưng mặt nàng thể! Vừa tuy nàng tay, nhưng dễ dàng nhận thấy Lãnh T.ử Hàn và Hủy đều vì nàng nên mới giúp nàng , vì thế, nàng thể nhận lấy hai chữ “chủ nhân”!

“Được!” Tô Cẩm Bình thẳng thắn đồng ý, thật hôm nay nàng tới đây cũng mượn thời cơ để thu phục Băng Tâm. Thanh lâu mà, chính là nơi thu thập tin tức nhất, ở bên cạnh nào đó, thể chút thế lực. Thanh Phong các chính là bước đầu tiên khuếch trương thế lực của nàng, cũng là mở đầu cho việc xây dựng hệ thống tình báo của nàng!

Thấy nàng đồng ý ngay, Băng Tâm cũng vui vẻ, nàng vốn thích những thẳng thắn như thế! Nàng dậy, Tô Cẩm Bình, chợt bỉ ổi: “Chủ nhân, đàn ông là ai?”

“Người nào?” Tô Cẩm Bình hiểu.

“Chính là tay g.i.ế.c , gọi cô là chủ nhân !” Ánh mắt Băng Tâm tỏa sáng như đang âm mưu gì đó.

Tô Cẩm Bình kìm bật : “Người đó là? Là Hủy, thế, cô ý hả?”

“Chủ nhân, cô tặng cho lấy phu quân !” Từ bé đến giờ, đây là đầu tiên nàng cảm thấy hứng thú với đàn ông.

Cái gì? Khóe miệng Hiên Viên Dĩ Mạch run lên, Vẫn ở trong chỗ tối cũng váng đầu, may mà thủ lĩnh đang ở xa thấy chuyện bên .

Tô Cẩm Bình thô bỉ: “Chuyện đơn giản ? Thanh lâu chắc chắn là ăn lãi nhiều bạc ? Cô đưa bạc đó cho hết, sớm muộn gì cũng đóng gói đàn ông mang tới cho cô.” Giao dịch độc ác!!!

“Vậy thì , tiền bạc là vật ngoài ! Đồng ý! Hơn nữa, cô chính là chủ nhân của Thanh Phong các, những thứ đó đều là của cô!” Băng Tâm vỗ n.g.ự.c đồng ý ngay.

Hiên Viên Dĩ Mạch và Vẫn đều ngất xỉu, chứ? Thủ lĩnh cứ thế mà bán ?!

Cô nàng nào đó như gió xuân xuống lầu, thấy Lãnh T.ử Hàn dựa cửa Thanh Phong các, nàng như như , vẻ đang chờ câu trả lời của nàng. Ba ngày gặp Bách Lý Kinh Hồng đổi nhiều bạc như , hình như cũng thiệt thòi gì!

Tô Cẩm Bình tới mặt , hì hì : “Đồng ý!” Nàng gặp , nhưng thể tới gặp nàng mà, đúng ?

Nàng cùng Lãnh T.ử Hàn về phủ Tề quốc công!

Nhìn theo bóng họ, Băng Tâm hít sâu một , nghĩ đến chuyện chủ nhân phân phó, nàng nhức đầu, cuối cùng nàng vẫn để cả và Thanh Phong các cuốn trận chiến của triều đình.

“Băng Tâm tỷ, xin tỷ, đều do của !” Mộng Trầm Tịch cúi đầu, dáng vẻ áy náy.

“Không , cũng là phúc họa, hơn nữa…” Nói xong nàng thô bỉ.

Phượng Ca và Mộng Trầm Tịch đều ngạc nhiên: “Hơn nữa gì ạ?” Sao Băng Tâm tỷ nở nụ thô bỉ như thế?

“Không cho các !”

“…”

Khi Hủy bẩm báo chuyện hôm nay cho Bách Lý Kinh Hồng, cơn giận mới tan một chút. Thì chuyện giải quyết, chơi cùng Lãnh T.ử Hàn!

Ban đêm, lẻn phủ Tề quốc công, đến cửa phòng Tô Cẩm Bình, đang định đẩy cửa thấy một luồng chưởng phong sắc bén đ.á.n.h ập tới. Hắn vung tay áo, đẩy ngược luồng chưởng về, đầu sang , quả nhiên là Lãnh T.ử Hàn!

“Hơn nửa đêm Tam hoàng t.ử điện hạ ngủ , tới đây gì?” Lãnh T.ử Hàn dựa tường, , sắc mặt lắm.

Giọng thanh lãnh vang lên: “Liên quan gì đến ngươi?” Ánh mắt sáng như trăng hiện lên sát ý rõ rệt.

“Không liên quan gì tới , nhưng chỉ cần hô lên, Tam hoàng t.ử sẽ gánh đại danh hái hoa tặc, vẻ lắm ?!” Hắn tin Bách Lý Kinh Hồng thể cần đến thanh danh của , dù hôn ước, cũng nên đến chơi lúc nửa đêm, để truyền ngoài, chắc chắn sẽ vô duyên với ngôi vị Hoàng đế.

Có điều, Bách Lý Kinh Hồng nghĩ cũng đúng, nếu đến thật, sẽ tổn hại thanh danh của nàng. Hắn lãnh đạm Lãnh T.ử Hàn một lúc lâu, đôi môi mỏng khẽ mở: “Lãnh T.ử Hàn, ngươi cho rằng ở đây thì thể thắng ?”

Lãnh T.ử Hàn đáp, chỉ nhún vai: “Dù , so với Hoàng t.ử điện hạ, tại hạ cũng cơ hội ‘gần quan ban lộc’ hơn!”

Trong mắt thoáng hiện lên tia sáng lạnh, ngay đó, một kế hoạch thành hình trong đầu . Hắn Lãnh T.ử Hàn, chậm rãi : “Gần quan ban lộc ?! Ngươi cho rằng chỉ ngươi ?” Dứt lời liền rời .

Lãnh T.ử Hàn chăm chú bóng lưng của , ý đồ gì?!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...