Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 11:+2: Phụ Nữ Là Loại Tóc Dài Kiến Thức Ngắn! (2)

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọn Mị Văn Dạ cao hứng đến mức suýt chút nữa là nhảy cẫng lên, , vợ lớn của Yến Kinh Hồng giận thành cái bộ dạng . Sắp kịch để xem!

Bộ dáng của Mộ Thiên Thiên khiến Mặc Họa nhíu mày “Sao ? Tỷ tỷ vui khi thấy bản Công chúa và cùng hầu hạ Tướng gia ?”

“Không , !” Mộ Thiên Thiên cuối cùng cũng tìm giọng của , đầu vô ngữ Nam Cung Cẩm, lập tức hiểu , sợ là bà chằn Công chúa hiểu lầm Tướng gia nhà là nam nhân cho nên mới liều đến thế. Nghĩ tới đây đột nhiên cảm thấy buồn , mặt cũng hiện đầy ý “Nhiều hầu hạ Tướng gia tất nhiên là cao hứng!” Không cao hứng đuợc, quả thực là rụng răng đây !

Mọi trợn mắt há hốc mồm Thừa tướng phu nhân, như thể săm soi mặt nàng một tia căng thẳng miễn cưỡng. Có điều thất vọng . Tìm cả ngày cũng chỉ thấy cô nàng khuôn mặt tú nhã treo đầy ý , phảng phất như thập phần sung sướng, một chút cũng giả vờ. Mọi trong lòng khỏi cảm thán, đời thật sự nữ nhân rộng lượng đến ?

Thế là từng tại đây nghĩ về cọp nhà . Đừng là cưới bình thê, chỉ cần ngoài phong lưu một chút hoặc nạp một em tiểu thôi, hậu viện sẽ bốc cháy, sư t.ử hà đông sẽ hành hạ đủ kiểu mà các nàng thể ‘sáng tạo’ . Đâu như phu nhân nhà họ Yến thật sự quá rộng lượng, quả nhiên cưới vợ chọn vợ hiền mới ! Nghĩ nghĩ, khiến trong lòng các vị đại nhân kiên cường nhỏ, hôm nay về nhà nhất định ‘công tác tư tưởng’ về chuyện nạp của với vợ nhà, nếu phản kháng, thì khẩn cấp đưa các nàng sang ‘học tập kinh nghiệm’ của Thừa tướng phu nhân!

Trong khi đó, ba nhân vật chính của chúng hồn nhiên vô tư , biểu hiện hôm nay của họ khiến cho tỉ suất bùng nổ mâu thuẫn gia đình của các đại thần trong kinh thành tăng vọt nhanh chóng!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mặc Họa thấy Mộ Thiên Thiên chân thành đến thế, ngẩn một chút, đ.á.n.h khuôn mặt đang tươi ’ khiến nàng thể cô nàng , thậm chí trong thâm tâm còn cảm thấy hổ thẹn cho hành vi đến nhà gây rối của . Trên mặt cũng hiện ý chân thành hơn vài phần “Vậy về , nếu hành vi , mong tỷ tỷ thông cảm nhiều hơn cho!”

Mộ Thiên Thiên hết sức nhiệt tình nắm tay Mặc Họa “Nếu chúng một nhà, cái gì thông cảm thông cảm, Công chúa điện hạ đừng những lời khách khí như !”

“Đã là một nhà, tỷ tỷ còn gọi là Công chúa điện hạ chứ? Thật cho đau lòng mà. Tỷ cứ gọi là Mặc Họa !” Mặc Họa cũng kích động nắm lấy tay Thừa tướng phu nhân.

Nam Cung Cẩm hai nắm lấy tay đầy vẻ thâm tình, khóe miệng hung hăng run rẩy vài cái, rống lên một câu ‘hai các ngươi một nhà , ông đây thèm’. nàng cũng còn chút lý trí, vẫn là dám phun .

“Tốt, Hoàng thượng và các vị đại nhân chắc cũng đói , chúng uống rượu !”

Mộ Dung Thiên Thu trưng một bộ mặt ‘hết sức đáng tiếc’, thấy cảnh vợ lớn vợ bé nháo đến rung trời, cũng thấy luôn cảnh nam sủng bay gây sự ghen tuông, khiến trong lòng mất mát dễ sợ, so với tưởng tượng ban đầu của thật là một trời một vực mà!

Mọi vị trí. Mộ Dung Thiên Thu dĩ nhiên thượng tọa, đó là Lãnh T.ử Hàn, Nam Cung Cẩm. Bé Kinh Lan thì bầu n.g.ự.c em đưa cho b.ú sữa. Mộ Thiên Thiên cố ý vô tình để cho Bách Lý Kinh Hồng cạnh Thừa tướng, còn thì phía . Mặc Họa do danh vị là Công chúa nên đối diện Nam Cung Cẩm.

Sau khi an vị, Mộ Dung Thiên Thu là đầu tiên nhấc đũa, mới bắt đầu nhập tiệc. Phe phái ngoan cố vì quyết tâm Thừa tướng tức tối nên liều mạng ăn uống!

Do khí ăn uống quá mức nghiêm túc nên âm thanh nhai nuốt phần khuếch đại khiến lâu lâu thấy vài âm thanh tương tự heo xực trấu vang vang. Mỗ Hoàng đế vô ngữ ngẩng đầu, các vị đại thần ái của như quỷ đói, ăn to nuốt lớn. Mà tức tối là tuy thức ăn tồi nhưng bằng ngự thiện phòng nhà , mấy hôm thưởng hoa yến thấy bọn nhiệt liệt như vầy chứ, thiệt cũng quá khoa trương !

Quay sang thấy mặt Bách Lý Kinh Hồng hiện rõ ràng khinh thường và trào phúng vị Hoàng đế nào đó cảm thấy mất hết mặt mũi, càng càng chịu đựng nổi. Mà bọn ăn càng khiến nỡ thẳng. Cuối cùng chịu hết xiết bèn mở miệng rồng “Các vị ái khanh, Trẫm trừ bổng lộc các khanh ?”

“Có!” Nam Cung Cẩm thuận thế tiếp lời. Quả thật bổng lộc của nàng trừ mà! Mộ Dung Thiên Thu trực tiếp lơ nàng, về phía các đại thần.

Thế là các đại thần phe phái bảo thủ nháy mắt phát hiện tình cảnh , chỉ vì ăn nghèo nhà Thừa tướng mà cẩn thận ném mất mặt mũi. Các đại thần thuộc phái trẻ cũng đang về phía bọn họ, ánh mắt toát lên vẻ thể tin tưởng . Nhìn tư thế lũ ranh xem, cứ như thể trông mấy lão già ăn khiến chúng cũng no nê luôn . Vì , các ông già khốn khổ rút một kết luận: mặt mũi bọn họ ném mất sạch!

Nhất thời sắc mặt già nua trở nên ửng đỏ, hổ tìm một nguyên nhân lấp l.i.ế.m “Khởi bẩm Hoàng thượng, ngài vẫn trừ lương của thần, chỉ là do chờ lâu nên đói, nên…”

Cô nàng lập tức một bộ rộng rãi để bụng “Hoàng thượng, ngài cần so đo với bọn họ, tuy họ ăn tương đối nhiều, nhưng thần tin tưởng bọn họ thần trừ bổng lộc, sinh hoạt túng quẫn, nghèo rơi nghèo rớt, lúc về sẽ lưu chút tiền cơm!”

Cái gì? Còn trả tiền cơm? Nhân dịp con trai đầy tháng, đãi bữa tiệc, khách đến mừng còn trả tiền cơm? Đây là cái đạo lý gì trời? Trên đời còn vô sỉ đến ? chủ nhân da mặt dày , bọn họ cũng thể cự tuyệt nha, hơn nữa Hoàng thượng còn đang ở đây đó! Đành gượng giả lả “Phải , !”

“Quản gia, chút nữa ngươi đem giấy tờ đưa các vị đại nhân, liệt kê rõ ràng họ ăn những món gì, giá cả cứ tính theo giá của Nghênh Khách Cư nhân lên mười . Bản quan tin tưởng, các vị đại nhân đây sẽ nguyện ý tiếp tế bản quan” Cô nàng nào đó vung tay lên, bắt đầu luyên thuyên lừa đảo.

Phe phái ngoan cố thấy Thừa tướng đến giấy tờ cũng chuẩn liền nghiêm trọng hoài nghi, đây chắc chắn là dự mưu. Một vị đại thần nhịn hỏi “Thừa tướng đại nhân, cho phép hạ quan hỏi một câu, tại giá cả gấp mười Nghênh Khách Cư a?” Cái siêu cấp lừa tiền ?

“Bởi vì đầu bếp hôm nay đều mời đến từ Nghênh Khách Cư. Các vị hẳn , đầu bếp chỗ đó, nếu ngoài nấu ăn giá cả đều tính gấp đôi. Các vị hôm nay dùng bàn ghế, tính gấp đôi, dùng phủ Thừa tướng… Cuối cùng, hôm nay là ngày hỉ yến đầy tháng của con trai bản quan, các vị sẽ tiếc trả tiền gấp ba đó chứ?”

Liệt kê một dây lòng thòng khiến trợn mắt há hốc mồm. Nói tới lui chính là muôn kiểu hốt tiền của chúng đây mà!

Một vị khác ư là phục chỉ chỉ các đại thần phe trẻ tuổi gần đó “Vậy tại bọn họ trả tiền? Thừa tướng đại nhân trọng bên nhẹ bên ?”

“À, bởi vì bọn họ ăn tương đối ít. Các vị cũng , bổng lộc tháng của bản quan trừ sạch nên tương đối nghèo, lễ vật của các vị đại nhân đưa đến đều bán đổi thành tiền mặt, miễn cưỡng thể trả tiền ăn của bọn họ, mong các vị an tâm!” Câu nào cũng cố nhét sự kiện trừ lương cả!

Ặc! Đây là trắng trợn đem lễ vật mừng của bọn họ bán lấy tiền mời đám tiểu t.ử ăn cơm. Hơn nữa lễ vật của bọn họ bán xong còn họ trả tiền cơm nữa chứ! Đây là cái đạo lý ch.ó má gì hả? Tuy Hoàng thượng ở đây, nên tỏ mất phong độ, mà bọn họ cũng thiếu chút tiền cỏn con đó, nhưng bọn họ thể nuốt trôi cục tức ! “Thừa tướng đại nhân, từ xưa đến giờ, nào chuyện đến dự hỉ yến còn trả tiền a?”

“Không cần trả tiền, đó là những gia đình phú quý nha, bản quan trừ lương nên thể so sánh với họ . Bất quá…” Nói tới đây, cô nàng nhíu mày ghét bỏ bọn họ “Các đều là lão thần Tây Võ , mấy đồng leng keng tiền cơm mà so đo nhiều như , chẳng lẽ các ngươi tới phủ Thừa tướng ăn chực?”

Lão Thái phó lập tức nổi giận suýt tắt thở. Nhịn nổi, cố gắng lý luận “Thừa tướng đại nhân, chúng đều mang lễ vật và tiền mừng đến, dự hỉ yến, cũng thể coi như ăn chực a?”

“Ủa, lễ vật và tiền biếu vì chúc mừng con trai đầy tháng ? Có quan hệ gì tới tiền cơm chứ?” Nam Cung Cẩm vẻ mặt mơ hồ, phảng phất như thật sự là hiểu, tiếp theo mở miệng “Chẳng lẽ đầy tháng con bản quan, các vị tay đến đây, chơi trò mồm mép suông vài câu chúc mừng là xong? Còn những lễ vật là trả phí ăn tiệc ?” Cô nàng cầm đũa trong tay, nhíu mày bọn họ.

Lão Thái phó đáng thương xém chút uất ức đến ngất xỉu. Cưỡng từ đoạt lý! Đây căn bản chính là cưỡng từ đoạt lý!!! cho dù là thì lão cũng tìm lời phản bác, giận đến tím tái mặt mũi, ho khan ngừng, coi bộ tư thế đó, cơ hồ là phun một ngụm m.á.u tươi!

Vài vị đại thần đến bên lão vuốt vuốt lưng cho lão thuận khí “Thái phó đại nhân bớt giận!” Phe bọn họ mất một Đại Tư mã, nếu toi luôn Thái phó thì bên coi như xong!

Mộ Dung Thiên Thu là Hoàng đế mà giờ phút cứ như ngoài cuộc xem diễn trò vui. Thấy Yến Kinh Hồng giận dỗi thực sự là ý tứ!

Có điều Mộ Thiên Thiên thấy, nếu trong tiệc đầy tháng con mà chọc giận mấy lão già , thứ nhất là lễ phép cho lắm, thứ hai oán khí sẽ may mắn, vì liền nghiêng đầu với Nam Cung Cẩm “Tướng gia, vị đại nhân thoạt thể chút khỏe, thể qua bắt mạch cho ông ?”

Cô nàng thèm quan tâm trả lời “Không việc gì, việc gì! Thái phó đại nhân cẩn thận trúng tim đen, nhất thời hổ thẹn nên mới . Sự tình nam nhân, phu nhân đừng quản, tiếp tục an tâm ăn cơm !”

Mặc Họa đối diện, tình hình triều chính cũng chút thế cục, trong lòng càng đối với Nam Cung Cẩm kính nể thôi, dám chọc mấy lão già tức giận đến trình độ thật đơn giản, càng càng thưởng thức, trong mắt tràn đầy cuồng nhiệt nồng đậm.

Các đại thần trẻ tuổi cúi đầu, ngừng ho khan, cả bọn nghẹn đến mức sắp nội thương đến nơi. Đem lão Thái phó nghẹn ngào đến mức , nhiều năm qua liệu mấy ?

Tương đối bình tĩnh cũng chỉ Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn, cả hai đều cúi đầu, nhanh chậm dùng bữa, cứ như thể chẳng thấy gì cả. Bọn họ còn lạ gì tác phong của cô nàng chứ! nếu kỹ sẽ thấy mặt bọn họ một chút run rẩy…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-112-phu-nu-la-loai-toc-dai-kien-thuc-ngan-2.html.]

Cục diện sắp lâm bế tắc, mỗ Hoàng đế to mở miệng rồng “Chỉ một chút chuyện nhỏ, Yến khanh đừng nữa, Thái phó tuổi tác cao, thể , nếu ngươi mấy câu tức giận đến phun m.á.u thì sẽ may mắn! Đây chính là tiệc đầy tháng của con trai ngươi nha!”

Có Mộ Dung Thiên Thu hòa giải, lão Thái phó cũng cảm thấy cơn tức giận đè xuống, một bộ dáng việc gì. Ra vẻ như lão già đáng thương khó khăn lắm mới định tâm tình, cô nàng nào đó liền lớn lối “Cái gì? Lão Thái phó vì tiệc đầy tháng của con trai mà nguyện ý phun một ngụm m.á.u ư? Đó là huyết hồng đồng đồng nhiều lợi cát nha, so với màu của tơ lụa còn diễm lệ hơn nhiều. Thái phó đại nhân, ngài tình nguyện chứ hả?”

Lần thành công khiến lão Thái phó cảm nhận một trận tanh ngọt trong cổ họng. Một cỗ chất lỏng từ trong n.g.ự.c dâng trào, nhưng nhớ đến Yến Kinh Hồng trình bày ‘luận hộc m.á.u cát lợi’ lão c.ắ.n răng áp cỗ khẩu huyết nuốt trở về. Không để cho tiểu t.ử tiện nghi ! Nhe răng trợn mắt gầm ghè “Sợ khiến cho Thừa tướng thất vọng . Lão phu trời sinh tính tình rộng rãi, ý niệm hộc máu!”

Lão hộc m.á.u , truyền nhân của thần y lẽ nàng ? Bất quá mục đích kích thích khiến lão phun máu, nghẹn trở về phun, đối với đầy tháng con cát lợi thật ? Nàng mới biến thái đến nha! Hơn nữa nghẹn còn một chỗ đó là sẽ nghẹn cho nội thương. Lão bất t.ử luôn thích đối nghịch với nàng thì cũng thôi , ám sát trong thưởng hoa yến chừng cũng phần trong đó!

Bởi vì nàng thấy một Lễ Bộ thị lang nho nhỏ tuyệt đối lá gan lớn đến thế, cho nên phái theo dõi nhất cử nhất động của y. Quả nhiên hôm đó phát hiện y rời hoàng cung lập tức chạy đến phủ Thái phó, suy lão bất t.ử c.h.ế.t tiệt chính là hậu trường phía còn thể lão chính là chủ mưu màn a. Vì hôm nay lão tự đưa tới tìm đả kích, thể trách nàng tôn lão ái ấu nhé (Kính già yêu trẻ) “Nếu là , bản quan cũng an tâm! Bản quan chỉ sợ Thái phó đại nhân khi phun m.á.u sẽ giả bộ ngất xỉu, đó mượn cơ hội trả tiền cơm!”

“Phụt…!” Lãnh T.ử Hàn cuối cùng nhịn cũng phun một ngụm rượu.

Lão Thái phó tức giận nghiến răng ken két, nhưng, vẫn cố nén, hừ lạnh một tiếng, yên, lơ họ Yến, kiên quyết ...hộc máu!!!

Mỗ Hoàng đế ăn âm thầm đắc ý, ở địa vị cao là một sự kiện hạnh phúc đến nhường nào. Bằng chỉ dựa việc trừ một tháng bổng lộc của bé con, hôm nay chịu đả kích khẳng định còn t.h.ả.m thiết hơn lão Thái phó nhiều!

Bách Lý Kinh Hồng vẫn như một, cực kỳ trấn tỉnh, thỉnh thoảng ngẩng đầu Nam Cung Cẩm một cái, trong mắt tràn đầy ý sủng nịch.

Bữa cơm kết thúc, kế đến chính là tiết mục then chốt của buổi tiệc: Chọn đồ!

Nhìn bộ dáng bừng bừng hứng thú của ai đó, Mộ Thiên Thiên khỏi lắc đầu, nhẹ nhàng nhắc nhở “Tướng gia, chọn đồ vật là việc bọn nhỏ lúc thôi nôi, Kinh Lan mới một tháng, cái gì mà chọn?”

Đây cũng là tiếng lòng của các vị đại thần đang mặt. Một đứa bé đầy tháng chọn đồ, là quá khùng điên ? Không Yến Kinh Hồng mà vẫn cố ý !

Khuôn mặt cô nàng nào đó cũng cứng đờ một chút. Hix… nàng con nên hiểu rõ lắm, coi bộ nhớ nhầm con bà nó !

, nàng là ai? Nàng chính là nhất mỹ tướng Yến Kinh Hồng! Đánh c.h.ế.t nàng cũng sẽ bao giờ thừa nhận nhớ nhầm, vì thế… nhíu mày Mộ Thiên Thiên trách cứ “Nữ nhân chính là tóc dài kiến thức ngắn! Con trai thể so sánh cùng những đứa bé bình thường khác ? Con của Yến Kinh Hồng, chọn đồ cũng những đứa trẻ khác, như mới chứng minh con là thông minh một!”

Một cái hắc tuyến to tổ chảng xẹt qua đầu Mộ Thiên Thiên. Phụ nữ là loại tóc dài kiến thức ngắn?! Nàng gào lên một câu “Bộ ngươi nữ nhân hả?” ở đây nhiều , vì an nguy cả nhà, nàng nhịn! Tên cải trang nam nhân lâu ngày quá riết chắc quên mất giới tính thật của !

Cách đó xa, Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn ngừng ho khan…

Tới nước , đành cho ôm tiểu Kinh Lan tới. Nhóc tì xuất hiện trong phòng, cô nàng liền lao đến bế ngay, hết sức vui vẻ khoe khoang “Nhìn ! Thằng nhóc càng lớn càng giống !”

Mọi lập tức run run mép. Giống cái chỗ nào mà giống? Tha thứ cho bọn họ mắt kém, mãi chẳng thấy điểm nào tương tự giữa hai cha con. Nam Cung Cẩm phát biểu xong cũng cảm thấy đầu đầy mồ hôi lạnh. À... ừm… cao hứng quá nên quên, thằng cu nhi t.ử sinh của !

Tiểu Kinh Lan hiểu các đại thần gì, chỉ khanh khách rộ, mở to đôi mắt phượng hẹp dài, tò mò đ.á.n.h giá xung quanh. Lúc Nam Cung Cẩm ôm đến cái bàn dài, đống đồ lộn xộn ở , cô nàng nào đó cứ như thật hỏi “Cục cưng của cha, con thích cái nào?” Cậu ngước lướt qua, hiểu , nhắm mắt đầu , tỏ vẻ thích món gì cả.

Ặc… ?

Mộ Dung Thiên Thu bật “Mấy thứ thằng nhóc sợ là mà chướng mắt . Trẫm lấy một món cho nó xem” Nói xong liền lấy từ trong tay áo to rộng của một cái ngọc ấn to chừng bằng bàn tay. Các đại thần cả kinh, thầm mắng to trong lòng, Hoàng thượng thật là hoang đường, đó chính là truyền quốc ngọc tỷ!!!

Ai ngờ, chú nhóc đang híp mắt bỗng nhiên mở to, ánh mắt tràn đầy chờ mong chằm chằm ngọc tỷ, quang mang nóng rực, hai cánh tay nhỏ bé còn quơ quơ hướng đó, oa oa kêu lên, rõ ràng là , cực kỳ !

Đừng khác, chính Nam Cung Cẩm đều sợ đến tá hỏa, thằng nhóc cái gì cũng thích, cư nhiên đòi thích chơi ngọc tỷ. Cho dù thích thì cũng nên trộm thích a, bày cái vẻ thích c.h.ế.t đó mặt Mộ Dung Thiên Thu, bộ chán sống hả?

Vội vã giao nhóc tì cho v.ú em, ý bảo cô nhanh chóng lui xuống. Sau đó sang Mộ Dung Thiên Thu “Hoàng thượng, con nít hiểu chuyện, thấy đồ vật ánh vàng rực rỡ ham thích cũng là chuyện bình thường. Mong Hoàng thượng đừng quá để ý!” Tuy ngoài miệng nhưng trong lòng cô nàng ngổn ngang trăm mối. Thằng nhóc lắm, mới tí tuổi đầu hàng , thích thì thôi, thích là thích ngọc tỷ mới chịu. Điều lên cái gì, nó thật hiểu ý gì khác?

Hồng mỹ nhân cách đó xa đang chậm rãi bưng chung nhấm nháp, mặt cũng hiện một tia suy nghĩ sâu xa.

Mỗ Hoàng đế thì ngược , để ý lắm , tiến lên mấy bước đến gần Nam Cung Cẩm “Yến khanh, cần khẩn trương, nó thích ngọc tỷ thôi ? Nếu ngươi nguyện ý, Trẫm liền đưa ngọc tỷ cho nó, khanh thấy ?”

Bốn phía vang lên tiếng hít một khí lạnh. Đưa ngọc tỷ? Làm cái gì mà đưa ngọc tỷ đơn giản , rõ ràng là tuyển thằng bé thừa kế thì ! Lão Thái phó cầm đầu, đang cùng lên tiếng khuyên ngăn, Nam Cung Cẩm lên tiếng “Chỉ sợ phụ ý của Hoàng thượng . Kinh Lan phúc khí như !”

Mộ Dung Thiên Thu tiến lên thêm bước nữa, trong mắt ánh lên tia ám “Yến Khanh, hà tất luôn cự tuyệt Trẫm ngoài ngàn dặm như ?”

Ngồi một bên cả ngày, Bách Lý Kinh Hồng vẫn duy trì tư thái phong độ một đàn ông nên , đến đây rốt cuộc cũng động. Đứng dậy, chậm rãi đến phía Mộ Dung Thiên Thu “Tây Võ Hoàng!”

Thanh âm lạnh lùng trong trẻo vang lên, Mộ Dung Thiên Thu lập tức đầu . Đồng thời lúc đó, Bách Lý Kinh Hồng tung ngay một quyền, chính xác đập thẳng vô mặt mỗ Hoàng đế nào đó, lưu một chút tình cảm nào!

“Bốp!” Một tiếng vang lên. Mọi âm thanh đều ngừng . Tất cả cơ hồ đều tìm thấy tiếng của bản .

“Mộ Cẩn Thần, ngươi…” Mộ Dung Thiên Thu động sát khí.

Nam Cung Cẩm nhanh nhẩu xông lên phía “Hoàng thượng, cái , cái … A, đúng ! Thật ở quê hương bọn họ, đ.ấ.m khác chính là phương thức biểu đạt sự nhiệt tình!”

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...