Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 11:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bách Lý Kinh Hồng Tô Cẩm Bình, ánh mắt xám bạc vẫn nóng bỏng nguôi, giọng thanh lãnh vang lên: “Nếu g.i.ế.c , nàng hận ?”

Hả? Lãnh T.ử Hàn giúp mấy , hiện giờ bọn họ là bằng hữu: “Chuyện đó… g.i.ế.c đúng, đây là xã hội văn , vấn đề nào thể dùng lời để giải quyết thì chúng tuyệt đối nên giải quyết bằng quyền cước, vấn đề dùng quyền cước để giải quyết thì tuyệt đối nên để m.á.u chảy. Vì thế…”

“Nếu như, c.h.ế.t ngừng thì ?” Nếu là bình thường, lẽ còn lấy mạng một đến mức độ , chỉ là hôm nay trong lòng vốn bất mãn với tên , hơn nữa, ý đồ của thấu, giờ còn phá hủy chuyện của nữa, ngọn lửa ở bụng của khiến kiềm chế , nếu vì sợ nàng tức giận, thật sự … Nghĩ nghĩ một lúc, cảm giác g.i.ế.c càng sâu thêm! Lãnh T.ử Hàn c.h.ế.t tiệt!

Không c.h.ế.t ngừng? Nghiêm trọng đến thế ? Nhìn khuôn mặt chút cảm xúc của , kết hợp với lửa giận bùng lên trong đáy mắt, da đầu Tô Cẩm Bình run lên, từ đến giờ vốn quá để ý đến chuyện gì, dù đáy mắt tức giận cũng chỉ nhạt nhòa, bao giờ giận dữ ngút trời như hôm nay ? Một suy nghĩ bất chợt xuất hiện trong đầu nàng: “Này… giận dữ như là do ‘dục cầu bất mãn’ chứ?”

Nghe nàng , mặt thoáng xuất hiện vẻ hổ, ngay đó, cơn giận trong mắt cũng đè ép xuống, sắc mặt khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày, mới đáp: “Không !” mới là lạ! tuyệt đối sẽ thừa nhận.

“Hả? Vậy tức giận điều gì?” Nói xong, trong đầu nàng nhớ hình ảnh , mặt đỏ ửng lên. Tuy nàng là cô gái tân tiến hiện đại của thế kỷ 21, nhưng đây cũng là đầu tiên trong cuộc đời nàng chuyện thế , thể hổ chứ.

Thấy nàng vẫn do dự trả lời câu hỏi của , chậm rãi dậy, lạnh lùng : “Thôi, chuyện giữa đàn ông với , nàng đừng quan tâm!” Nói , Tô Cẩm Bình chỉ cảm thấy bóng trắng lướt qua mắt , còn thấy mặt nữa.

Cơn gió thu nổi lên, một phiến lá rụng xuống mặt nàng, chiếc lá nàng, nàng cũng chiếc lá. Sắc mặt hoảng hốt chợt nhớ hình ảnh chiếc lá rụng lúc , trong phủ Tề quốc công chợt vang lên tiếng gào thét đinh tai nhức óc: “Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm! Dám dùng mỹ nam kế với bà!!!!” Đang ngắm trăng yên lành, đột nhiên hỏi trăng , hỏi hỏi … Mẹ kiếp!!!

Nghe tiếng hét chói tai , ít hạ nhân đều giật tỉnh dậy! Thị vệ tuần tra trong phủ Tề quốc công cũng nhanh chóng lao về phía , nhưng khi tới hoa viên, còn thấy bóng Tô Cẩm Bình mà chỉ một cơn gió lạnh thổi đến. Vì thế, ngày hôm , kinh thành xuất hiện tin đồn, trong hoa viên phủ Tề quốc công, ma quỷ lộng hành!

Khi Tô Cẩm Bình về phòng, Hiên Viên Dĩ Mạch và Linh nhi vẫn ngủ, đang chờ nàng về. Vừa nhà, hai thấy dấu hôn cổ nàng, đều hẹn mà cùng sáng mắt lên, nghĩ thầm chẳng lẽ kế hoạch của điện hạ thành công? Trong lòng nhất thời dâng lên cảm xúc vô cùng kích động như tuôn trào, nhưng thấy sắc mặt Tô Cẩm Bình dễ lắm, hai cô đều dám hỏi gì nhiều, chỉ : “Cô nương tắm rửa ?”

Nhìn ánh mắt kỳ quái của hai , Tô Cẩm Bình cũng họ nghĩ đến chuyện gì, chỉ là cảm thấy thực sự thoải mái, liền gật đầu tỏ vẻ tắm rửa.

Ngâm trong thùng tắm, hai dấu vết n.g.ự.c nàng, trong mắt đều hiện lên nụ mờ ám, điện hạ thật bản lĩnh, chỉ ngoài ngắm trăng thôi mà cũng ăn sạch cô nương luôn .

Thấy họ lộ rõ vẻ vui mừng, sắc mặt Tô Cẩm Bình trầm xuống: “Các cô nghĩ xa quá!” Nói một câu vu vơ như , mục đích là giải thích chuyện gì.

Chỉ là, nàng câu hề dự đoán , biến thành tiết mục giấu đầu lòi đuôi, Hiên Viên Dĩ Mạch : “Công nương, gì, thật sự gì. Chúng đều hiểu mà!”

“Hiểu cái con khỉ !” Nhìn nàng lúc cũng thể nào , Tô Cẩm Bình tức tối dậy, khi lau khô liền nhanh chóng mặc y phục . Trong lòng lo lắng, hơn nửa đêm hai vị còn ngoài đ.á.n.h , sẽ đ.á.n.h đến mức xảy chuyện gì chứ?! Nhớ đến câu ‘ c.h.ế.t ngừng’ của Bách Lý Kinh Hồng lúc , nếu mà c.h.ế.t, bây giờ? Còn nữa, nếu Lãnh T.ử Hàn c.h.ế.t, cũng với nguyên chủ nhân của thể ?

Nghĩ nàng liền với Hiên Viên Dĩ Mạch và Linh nhi: “Ta ngoài một chút, các cô ngủ .”

Nói xong, nàng chạy ngoài như một làn gió. Hiên Viên Dĩ Mạch và Linh nhi , cũng cảm thấy hẳn nên bảo vệ tiểu thư, vì thế cũng cùng. Vẫn ở trong chỗ tối cũng lập tức theo ngay khi Tô Cẩm Bình ngoài.

Trong rừng trúc, hai đàn ông đều ngọn trúc, cách xa hơn mười thước, ánh mắt sát phạt trong trung, đều chỉ c.h.é.m đối phương thành trăm nghìn mảnh.

Lãnh T.ử Hàn lạnh: “Bách Lý Kinh Hồng, trúng kế của ngươi, bản tọa cam đoan, ngươi tuyệt đối sẽ cơ hội gài bẫy một nữa!”

Hắn , Bách Lý Kinh Hồng cũng phản bác, chỉ lẳng lặng gì. Cơ hội gài bẫy tiếp ? Nếu c.h.ế.t ở đây thì cũng cần tay bày mưu tính kế nữa!

Cả hai đều thực lực của đối thủ, vì thế cũng cần giống như , so đấu nội lực để thử nữa.

“Keng” một tiếng, hai cùng lấy vũ khí của , đoản đao và nhuyễn kiếm lóe sáng ánh trăng, xuất thủ, sát khí lộ hết!

“Mời!” Ánh mắt phóng túng, ngữ khí rét lạnh.

“Mời!” Sắc mặt lãnh đạm, mắt lộ hung quang.

“Choang!” một tiếng vang lên, cơ thể hai giao đấu trung. Áo đen như ma quỷ, áo trắng như thần tiên, gió gào hạc , sát ý bừng bừng, từng luồng kiếm khí tản bốn phía, những cây trúc xung quanh đều tước từng mảnh.

Hủy, Diệt, Phong, Tu ở cách đó xa xem trận quyết đấu , Diệt kinh ngạc hỏi: “Sao cứ cảm thấy hôm nay điện hạ gì đó giống bình thường nhỉ?”

“Huynh cũng phát hiện ? Ta cũng cảm thấy thế! Chỉ là, rốt cuộc khác chỗ nào ?” Phong cũng lên tiếng, ánh mắt vẫn chăm chú về phía hai đang đ.á.n.h .

Tu cũng nhíu mày rậm, dung nhan khát m.á.u đầy vẻ ngạc nhiên, ôm kiếm một lúc lâu mới : “Ta khác chỗ nào , ánh mắt của điện hạ!” Nghe , ánh mắt bọn họ đều tập trung ánh mắt của Bách Lý Kinh Hồng, đúng thế, đúng thế, chính là ánh mắt! Lúc khi nào ánh mắt điện hạ thờ ơ ? Ngay cả cảm xúc cũng chỉ lướt qua một cái, nhưng hôm nay, ánh mắt đó, y như ánh mắt của thú hoang, đúng thế, là thú hoang, ánh mắt thú hoang xé nát kẻ thù của ! Trong đó đầy sát ý đẫm máu, hơn nữa, sát ý càng lúc càng mãnh liệt, chỉ hề giảm , mà ngược còn xu hướng như bùng nổ, thiêu đốt thứ!

“Các nghĩ điện hạ ?” Không chỉ là Lãnh T.ử Hàn thôi ? Cũng gì mà? Điện hạ cần gì tức tối như ?

Chỉ sắc mặt của Hủy bên cạnh là quái dị. Hắn theo sát điện hạ, lúc thấy tình huống khác lạ nên liền lẩn xa, đó Lãnh T.ử Hàn xuất hiện mới bên cạnh điện hạ. Tuy thấy tận mắt, nhưng cũng thoáng đoán nguyên nhân. Điện hạ giận dữ như , nguyên nhân lớn nhất là vì Lãnh T.ử Hàn đập nát kế hoạch của ngài , còn phá hoại chuyện của ngài ?!

Ba thấy Hủy gì, cũng kỳ quái sang , tuy bình thường thủ lĩnh vốn thích chuyện, nhưng hôm nay trấn tĩnh quá khác thường… “Thủ lĩnh, chuyện gì ?” Câu do Phong hỏi.

Nghe , ánh mắt vẫn đặt hai đang giao triền , chú ý sự an nguy của điện hạ nhà , đầu sang, cũng đáp gì.

dáng vẻ càng khiến bọn họ tin tưởng, chắc chắn thủ lĩnh gì đó. Diệt khuôn mặt nghiêng của Hủy, nịnh nọt : “Thủ lĩnh, mở lòng từ bi, cho bọn thuộc hạ chút chút ?”

“Đàn ông bình thường, tức giận nhất lúc nào?” Hủy cũng trả lời thẳng vấn đề , còn hỏi ngược để tự bọn họ đoán.

Đàn ông tức giận nhất lúc nào ? Có nhiều câu trả lời, nhưng thủ lĩnh nhấn mạnh mấy từ ‘đàn ông bình thường’ khiến cho suy nghĩ luôn phát triển về hướng nào đó. Hai bọn họ còn ngây ngô hiểu, nhưng Phong hiểu nhanh, nhớ đến kế hoạch ‘nấu gạo thành cơm’ của điện hạ mấy hôm nay, kinh ngạc đoán: “Chẳng lẽ là điện hạ và Hoàng t.ử phi tương lai… Lãnh T.ử Hàn cắt ngang ngay thời điểm mấu chốt ?” Nếu , thì việc điện hạ giận dữ cũng dễ hiểu thôi, đàn ông bình thường gián đoạn ngay thời điểm đó, sẽ… ‘’ sớm ? Tha cho sự bỉ ổi của , nhưng cảm thấy thủ lĩnh dẫn dắt cho theo đúng hướng mà!

Đương nhiên Hủy hiểu Phong đoán đến ‘thời điểm mấu chốt’ cực kỳ bỉ ổi , vì thế liền lạnh giọng : “Xem , vẫn đến thời điểm mấu chốt như tưởng tượng, nhưng chắc cũng khác nhiều lắm.”

Phong sang , kỳ quái: “Thủ lĩnh, xác thực như , chẳng lẽ đều thấy ?” Tình huống đó mà thủ lĩnh cũng kiêng dè, kết cục sẽ t.h.ả.m lắm đấy?!

“Không. nếu thật sự gián đoạn lúc đó, trong mắt điện hạ hổ và phẫn nộ, chứ là ‘dục cầu bất mãn’ và phẫn nộ.” Ưu thế lớn nhất của Hủy ngoài võ công trác tuyệt cùng với thủ pháp ẩn cực kỳ cao cường , còn cả năng lực phân tích thần quỷ khó lường của nữa.

Phong , Hủy đầy sùng bái, : “Không hổ là thủ lĩnh, quả nhiên nhận thức sâu rộng, thuộc hạ bái phục!”

Ánh mắt của Diệt và Tu cũng sùng bái như thế. Bỗng nhiên, Hủy sang bọn họ: “Không với điện hạ!” Nếu để điện hạ mấy lời , sẽ kết cục gì.

Ba khác gật đầu điên cuồng, đùa , bọn họ cũng tham dự cuộc thảo luận mà! Nếu chuyện với điện hạ, khác gì g.i.ế.c tự thú ?! Khi bọn họ đang đối thoại, tiếng gió trong rừng trúc ngừng, trận đấu của hai cũng kết cục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-11-2.html.]

Họ chăm chú sang, hình như điện hạ trọng thương, dùng nhuyễn kiếm chống đỡ cơ thể, còn Lãnh T.ử Hàn phun một ngụm máu, xem cũng gì hơn, tình hình rõ ràng là bất phân thắng bại. Mấy họ nhanh chóng lao tới bên Bách Lý Kinh Hồng, đỡ dậy, đó cầm kiếm Lãnh T.ử Hàn. Điện hạ diệt trừ , bọn họ hẳn cũng nên giúp điện hạ một tay!

Lãnh T.ử Hàn đưa tay lên lau vết m.á.u bên môi, lạnh : “Sao hả? Muốn diệt trừ bản tọa giúp ?”

Mấy liếc , suy tính trong lòng càng kiên định hơn, hiện giờ điện hạ và Lãnh T.ử Hàn đều trọng thương, cho nên nếu lúc họ diệt trừ Lãnh T.ử Hàn cũng việc gì khó, chỉ là chút minh bạch thôi.

Giọng thanh lãnh của Bách Lý Kinh Hồng vang lên đúng lúc: “Chẳng các hạ cũng nghĩ thế ?”

“Ha ha ha… Bách Lý Kinh Hồng, xem bản tọa thật sự xem thường ngươi!” Lãnh T.ử Hàn lên cuồng vọng, bỗng vung tay áo, mấy bóng lóe lên, bốn đàn ông áo đen xuất hiện trong rừng trúc.

“Bái kiến giáo chủ!” Bọn họ nhận tín hiệu truyền tin của giáo chủ cách đây lâu, nên vội vàng chạy tới đây, đến, giáo chủ cảm nhận .

Hắn liếc bọn họ một cái, : “Đứng dậy !”

Chu Tước, Bạch Hổ, Thanh Long, Huyền Vũ, tứ đại hộ pháp Ma Giáo, võ công ngang hàng với mấy Diệt. Sau khi ngẩng đầu, Lãnh T.ử Hàn, mặt họ tuy vẫn là thái độ cung kính như , nhưng Bạch Hổ nhíu mày : “Giáo chủ, dự đại hội Võ Lâm bao nhiêu nhân sĩ chính phái ở đó, thế mà ngài c.h.ế.t, thật đáng mừng!” Nói là đáng mừng nhưng giọng điệu vô cùng đáng tiếc.

Y , sắc mặt mấy Hủy đều ngẩn , thủ hạ của Lãnh T.ử Hàn chuyện với chủ nhân như ? Kiểu cách đó của y… khiến bọn họ như thấy bóng dáng của Dĩ Mạch! Dĩ Mạch cũng chỉ dám với bọn họ như , chứ dám với điện hạ?

“Ôi, nguyện vọng đoạt ngôi vị giáo chủ của chúng cũng tan biến !” Thanh Long , hình như cũng vô cùng tiếc nuối.

“Sợ gì chứ, giáo chủ luôn đắc tội với ở khắp nơi chút e dè, một ngày nào đó sẽ nhân sĩ chính phái vây g.i.ế.c thôi, đến lúc đó cơ hội của chúng cũng tới.” Chu Tước .

Huyền Vũ gật đầu, : “ , đến lúc đó chúng nhất định nội ứng ngoại hợp với nhân sĩ chính phái, diệt từ đại ma đầu thiên hạ nhất !”

Giờ thì chỉ mấy Hủy choáng váng, mà ngay cả Tô Cẩm Bình chạy tới cũng há hốc mồm, đám Hủy cung cung kính kính với Bách Lý Kinh Hồng, bỗng nhiên thấy mấy , thật sự khiến nàng khó thích ứng !

“Nói xong ?” Giọng tà đạo của Lãnh T.ử Hàn vang lên, điều, trong vẻ tà ác còn chút ý , khiến dựng hết cả tóc gáy.

Bốn đại hộ pháp run lên, lập tức cất tiếng nịnh nọt: “Khởi bẩm giáo chủ, chúng thuộc hạ xong !”

“Phá!” Hắn gọi một tiếng, thêm một áo đen nữa xuất hiện, chính là đại trưởng lão cầm đầu của Ma Giáo: “Giáo chủ!”

“Ngươi quản giáo ma giáo như ?” Lãnh T.ử Hàn vẻ trách móc, nhưng thật giọng điệu như .

Phá cung kính : “Khởi bẩm giáo chủ, khi ngài rời khỏi Ma Giáo lệnh cho thuộc hạ, Ma Giáo chỉ những việc bất trung bất nghĩa, việc gì cũng thể theo lẽ thường . Thuộc hạ vô cùng nghiêm khắc tuân thủ lời dạy của ngài, nhắn nhủ tư tưởng của ngài cho trong Ma Giáo, chẳng lẽ còn đủ ? Xin giáo chủ chỉ bảo!”

“Ngươi lắm!” Lãnh T.ử Hàn , thật lòng tán thưởng.

Phá dậy, vui vẻ : “Đa tạ giáo chủ khích lệ!”

“Hiểu , thì là một tên ngốc, hiểu sai ý chủ nhân, đó dạy một đám ngốc!” Phong lên tiếng bình luận.

Diệt xoa cằm , : “Huynh thấy bọn họ hạ thủ với điện hạ, hạ thủ với chính chủ nhân của ?”

“Hạ thủ với điện hạ, bằng năng lực của họ thì khả năng, còn hạ thủ với chủ nhân bọn họ, tỷ lệ thành công sẽ khá cao!” Tu .

Bên năm , đương nhiên Vẫn cũng về đội ngũ. Hắn bước từ bên cạnh Tô Cẩm Bình , : “Không bọn họ liên thủ với nhân sĩ chính phái g.i.ế.c giáo chủ bọn họ ? Chúng đích xác là nhân sĩ chính phái, chi bằng cùng động thủ ?”

Mấy câu châm chọc của bốn vang lên, mấy Ma Giáo tất nhiên cũng nổi giận. Bọn họ gì cũng là chuyện của Ma Giáo bọn họ, liên quan gì đến mấy ? Nghĩ , họ liền sang nã pháo về phía đám Hủy…

, lời qua tiếng , một màn đấu võ liền biến thành một trận đấu võ… mồm!

Tô Cẩm Bình run khóe miệng một lúc lâu, liền : “Chúng về thôi!” Nói xong, chờ hai đáp , nàng về thẳng thèm đầu. Hơn nửa đêm còn cố tình chạy tới xem đám thần kinh cãi , đầu óc nàng đúng là lừa đá !

Linh nhi và Dĩ Mạch cũng run run khóe miệng, hôm nay hai cô chỉ chứng kiến cái gọi là Ma Giáo, mà còn nhận thức cả mấy vị đại nhân mà các cô luôn tôn kính nhiều năm qua, bộ dạng quái dị như… mấy ả đàn bà chanh chua ngoài chợ , cảm giác đó thật khiến … khó tả!!!

Quay về phủ Tề quốc công, đến cửa phòng , bên cạnh cửa, ánh mắt Tô Cẩm Bình căng lên, đó nhanh tay đẩy cửa , quả nhiên, mấy thứ bên trong đều dấu vết động chạm. Xem tới.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Sau khi nàng tra xét qua trong phòng một , thì Lý ma ma ở bên lão phu nhân tới: “Biểu tiểu thư, lão phu nhân mời cô qua!” Giờ đang nửa đêm khuya khoắt, qua đó gì? Hơn nữa, họ về? Nàng nghĩ một chút, trong lòng chợt một hình dáng mơ hồ.

Đi cùng Linh nhi theo Lý mama đến viện của lão phu nhân, cửa, còn kịp xem trong phòng những ai, lão phu nhân quát to một tiếng: “Cẩm nhi, hơn nửa đêm cháu còn ?!”

Tô Cẩm Bình nhíu mày, kịp đáp, giọng Vân T.ử Y vang lên: “Biểu , đều mấy chuyện bẩn thỉu của ngươi , ngươi nên thành thật khai !”

Sắc mặt Tô Cẩm Bình lãnh đạm bọn họ một cái, : “Không đại biểu tỷ , Cẩm nhi ngu dốt, xin đại biểu tỷ chỉ rõ!”

Vân T.ử Y chỉ một tên nô tài quỳ giữa đại điện, : “Hôm nay thấy gã lén lút ngoài, nên bắt tra tấn nghiêm khắc một phen, ngờ nô tài là hẹn với biểu ngoài gặp gỡ, đó cùng bỏ trốn. Thứ là tín vật đính ước mà biểu đưa cho gã, giờ nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, ngươi còn gì để ?” Tiểu thư nhà quan tư thông với hạ nhân, chắc chắn là tội c.h.ế.t!!!

Nói xong, Vân T.ử Y lạnh lấy một chiếc khăn tay , chiếc khăn , đúng là thứ trong phòng Tô Cẩm Bình…

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...