Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 11:.1

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gả thì chắc chắn gả , nhưng về mặt thời gian , chúng thể chầm chậm một chút, thấy ?” Cô nàng nào đó với vẻ nịnh nọt, chỉ sợ sai một cái thôi, một giây chín chiếc chìa khóa còn sẽ bay theo gió, nhưng nàng cũng bán dễ dàng.

Câu dứt, sắc mặt đổi, đáy mắt trầm hẳn xuống, lẳng lặng khóe môi nịnh hót của nàng, im lặng vài giây, bước .

Tô Cẩm Bình vội gọi theo: “Này! Chàng tức giận ?” Cứ mà tức giận ?

Nghe tiếng gọi của nàng, bước chân dừng một chút, vô cùng lãnh đạm: “Nếu , cũng !” Nói xong, bước chậm rãi từng bước một cửa, mở cửa , đó bước ngoài trong ánh mắt rối rắm của Tô Cẩm Bình.

“Được , ! Đồng ý với !” Nàng tình nguyện , đúng là chịu nổi, xuất chiêu !

Đôi mắt xám bạc hiện lên ý giảo hoạt, giọng vẫn thanh lãnh: “Không cần miễn cưỡng.” Giọng mờ ảo như mây, giống như chỉ giây tiếp theo sẽ gió thổi bay mất, khiến sự ưu thương và… ai oán dễ phát hiện.

Bóng áo trắng ở cửa, hòa thành một thể với bóng đêm, thoạt vô cùng cô đơn. Tô Cẩm Bình hít một , bước tới, ôm lấy thắt lưng từ lưng, như cam chịu phận: “Không miễn cưỡng, hề miễn cưỡng chút nào cả! Thành với tiểu Hồng Hồng là chuyện hạnh phúc nhất thế gian !” mới là lạ!!! Cuộc đời của nàng đúng là thua tay , thấy dáng vẻ lạnh lùng thê thê lương lương của , nàng cảm thấy nếu thì giống như phạm tội ác tày đình !

Nghe nàng , đôi môi mỏng của khẽ cong lên, mặt cũng mang theo chút tự đắc mà chính phát hiện , nhưng vẫn trả lời nàng, như tin lời nàng . Tô Cẩm Bình đau đầu, cũng thầm tự hỏi, chẳng lẽ uy tín của nàng thấp đến ?

Mái tóc đen của bay mặt nàng, mềm, thoải mái, điều cơ thể lạnh như băng, mùa thu ôm nàng lạnh run: “Này, nào!” Chẳng lẽ bà đây ôm đến sắp c.h.ế.t vì lạnh ?!

Câu cất lên cũng thấy câu trả lời, Tô Cẩm Bình khỏi chán nản, trao đổi bàn bạc với đàn ông khó khăn thế chứ! “Này!” Nàng to giọng gọi.

“Khi nào?” Giọng thanh lãnh vang lên từ miệng , bay tai Tô Cẩm Bình.

“Khi nào cái gì?” Sao nàng cứ cảm thấy gần đây tư duy của cứ nhảy vọt cao thế nhỉ?

“Khi nào thành ?” Hôm nay, nhất quyết bắt nàng cho một lời hứa mới thôi.

Tô Cẩm Bình hít sâu một , nghiến răng nghiến lợi : “Chờ trong Mộ Dung gia c.h.ế.t hết, chúng sẽ thành !” Ngày đó cũng xa, lâu nhất là nửa tháng thôi.

Bàn tay thon dài nắm lấy tay nàng, đó chậm rãi đẩy nàng , lời nào, bước thẳng.

Cô nàng nào đó ngẩn bóng lưng của , tình huống ? Không đồng ý ? Còn tức giận cái gì? “Này, ?”

“Đi phủ Mộ Dung.” Giọng thờ ơ truyền tới, hề giống đùa.

F*ck!

“Nếu thực sự đưa tới động thủ, chắc chắn sẽ .” Đây là kinh thành, nơi nơi đều là cơ sở ngầm của các thế lực. Nếu để khác diệt trừ hết sinh mạng của cả một gia tộc lớn, đến việc sẽ mất cơ hội đoạt vị, mà dù một ngày nào đó thực sự kế vị, cũng sẽ bao nhiêu đại thần trung thành với , trong lòng bọn họ chỉ đề phòng và sợ hãi.

“Không .” Bách Lý Kinh Hồng từng sợ ai.

nàng chuyện của liên lụy : “Nửa tháng, cho nửa tháng, đủ ? Nếu thì đừng thành nữa!” Giọng kiên định từng .

“Được!” Lần dứt khoát, đối với Hoàng gia bọn họ mà , nửa tháng cũng vội vã, nên mới chấp nhận mốc thời gian .

Đột nhiên Tô Cẩm Bình cảm giác lừa!

Thấy sắc mặt quỷ dị của nàng như đang nghi ngờ điều gì, nhấc chân tới mặt nàng. Dịu dàng nàng, gì đó nhưng . Trong đầu chợt nhớ tới mấy lời của Phong — “Mấy chuyện đó chú ý thiên thời địa lợi nhân hòa”, còn cả vấn đề “ khí” nữa. Ánh trăng sáng rơi bọn họ, bóng hai trải dài mặt đất. Đôi mặt sáng như ánh trăng của chợt lóe lên, đó : “Muốn ngắm trăng ?” Nói xong, đầu , thần sắc lãnh đạm nhưng cũng ngượng ngùng.

Chàng mà cũng lúc ngắm trăng ?! Câu dâng tới miệng, Tô Cẩm Bình nhẫn tâm tổn thương trái tim bướng bỉnh của , liền gật đầu: “Muốn!” Bị lừa thì lừa , vì mấy chiếc chìa khóa trong tay , dường như cũng thiệt thòi gì.

Kinh thành Nam Nhạc.

“Đến đây thôi!” Áo trắng tung bay theo gió, sáo ngọc đeo bên hông, sang của . Đại hội Võ Lâm , nếu nhờ hỗ trợ, bản thực sự khó tẩy tội, hơn nữa, nếu đoán sai, thì chuyện chắc chắn là tên Bách Lý Kinh Hồng đ.á.n.h một trận !

Bên cạnh Hoàng Phủ Dật, đàn ông mặc y phục màu đen vắt vẻo con ngựa đen, vạt áo hở , làn da màu lúa mạch như ẩn như hiện, gió to nổi lên, vát áo và tóc đen bay lên khiêu vũ, ngũ quan tuấn mỹ vô cùng sắc sảo giống phàm trần, nụ tà ác treo mặt, : “Huynh tới gặp nàng ? Dù cũng đến đây .”

“Ta là vương của Đông Lăng, gặp nàng ngược còn khiến nàng phiền thêm, hơn nữa…” Hơn nữa và nàng, để hoài niệm còn hơn gặp

Nhìn thấu sự cô đơn trong mắt , Lãnh T.ử Hàn cũng nhiều nữa: “Nếu , cũng ép buộc . Tiếp theo định ? Đừng quên ở nhà còn cô vợ mới cưới, dù chạy cũng bận tâm chút chứ.”

Nhắc đến Bạch Tịch Nguyệt, sắc mặt Hoàng Phủ Dật phức tạp, khổ: “Huynh cần gì lôi chuyện đó trêu chọc . Đừng , cứ , dù Nam Nhạc Hoàng cũng tứ hôn cho nàng với Bách Lý Kinh Hồng .” Hắn phóng khoáng như nhị hoàng . Nếu là Nhị hoàng thì cần gì quan tâm vợ mới cưới gì gì đó, bản thích là thích, chắc chắn sẽ thèm liếc mắt thêm một cái. … cuối cùng vẫn theo thói đời!

Nhắc đến chuyện Nam Nhạc Hoàng tứ hôn cho Bách Lý Kinh Hồng và Tô Cẩm Bình, đôi mắt đen lạnh , lọn tóc đen phất qua hai má khiến mặt càng thêm khiếp trong đêm tối, khóe môi cương nghị cong lên nụ trào phúng và coi thường: “Không chỉ là tứ hôn ? Dù thành , cũng chính xác tiểu Cẩm là của ai. Cuộc chiến của bản tôn và Bách Lý Kinh Hồng lúc mới bắt đầu!”

Mấy ngày nay, luôn cảm thấy kỳ quái vì chuyện ngày , hai luồng lực đang đối đầu bình thường bay về phía tiểu Cẩm, vì nghĩ do lực đạo, nên vẫn nghĩ kỹ mấu chốt của vấn đề. Đến mấy ngày khi thấy đại t.ử của phái Thanh Thành và Vũ Đương Sơn luận võ ở đại hội Võ Lâm, một chiêu khiến đầu chợt sáng lên! Cái gì mà hứng đòn cho tiểu Cẩm chứ, từ đầu là do một tay đàn ông đó bày , lừa, còn hậm hực bao nhiêu lâu. Mỗi khi nhớ tới chuyện , vô cùng căm giận!

“T.ử Hàn, Bách Lý Kinh Hồng đơn giản!” Hoàng Phủ Dật lên tiếng nhắc nhở, ánh mắt khẽ , nhưng trong nụ chứa vẻ lạnh lẽo. Lần đ.á.n.h thê t.h.ả.m như thế đủ, còn vu oan giá họa cho , đàn ông đó, thực sự thâm độc đến cùng cực!!!

Trên mặt Lãnh T.ử Hàn cũng lộ vẻ khát máu, một câu đầy ẩn ý: “Đương nhiên đơn giản, chỉ tiểu Cẩm mới lừa vòng quanh thôi. Hừ, ở đây, để xem còn giở trò gì !” Hiểu rõ nhất chính là đối thủ của . Tình địch cũng là một dạng đối thủ. Mấy hôm nay, nghiên cứu kỹ về Bách Lý Kinh Hồng, chẳng qua chỉ là con quỷ thâm hiểm lốt thần tiên thôi, tin đấu !!!

“Dù Nam Nhạc cũng là địa bàn của , cẩn thận chút thì hơn!” Nói xong, Hoàng Phủ Dật ngựa.

“Ta !” Địa bàn của ? Trong mắt Lãnh T.ử Hàn chỗ nào là địa bàn của khác hết. Bách Lý Kinh Hồng ngôi vị Hoàng tử, danh là Giáo chủ Ma Giáo, danh hiệu ông vua ngai của đùa?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-11-1.html.]

Hoàng Phủ Dật chợt nghĩ tới một chuyện: “Đại ca …”

“Ta đại ca! Đi đây, bảo trọng!” Lãnh T.ử Hàn vung roi ngựa, kiên quyết rời , chỉ để bóng dáng phong trần và tiếng vó ngựa lảnh lót trong đêm. Chỉ là, tấm lưng đó hàm chứa bao nhiêu sự cô đơn, thì ai .

Hoàng Phủ Dật hít sâu một , khẽ lắc đầu thúc ngựa

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Phủ Tề quốc công.

Đã là buổi tối, nên trong phủ tĩnh lặng. Tô Cẩm Bình và Bách Lý Kinh Hồng cùng một cây trong hoa viên, tư thế hề giống với hai ngắm trăng . Ánh trăng m.ô.n.g lung chiếu xuống hai , giống như một chiếc lưới mở rộng, lúc mờ lúc ảo, khiến lòng cũng như mê loạn.

Tô Cẩm Bình ngắm trăng bầu trời, mặt trăng màu bạc giống với màu mắt , nàng kìm , khẽ sang , thấy mắt chăm chú phía đang nghĩ gì, lông mi dài cong tạo độ cong mê khuôn mặt như bạch ngọc của , thoạt cực kỳ mê hoặc: “Này, trăng ?”

Nghe nàng hỏi, ngẩn , ngẩng đầu bầu trời đêm. Khuôn mặt nghiêng mỹ y như thần tiên lạc xuống trần gian, giống yêu tinh mê hoặc lòng . Một lúc lâu cũng gì.

Tình trạng , thật chẳng khác gì , Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy thất bại: “Này, đang hỏi đấy, ?”

“Đẹp hơn ?” Hắn chợt sang nàng, đôi mắt màu bạc như một cơn lốc xoáy hút cả Tô Cẩm Bình . Không khí, thế coi là khí ? Sắc mặc lãnh đạm, nhưng trong lòng khỏi khẩn trương. Đôi mắt , nàng chớp mắt.

Tô Cẩm Bình ngơ ngác mắt , trong khoảnh khắc nàng như hút trong đó, cũng thành công trở thành tù binh của sắc . Trong lúc mơ mơ hồ hồ, trừ khuôn mặt mắt nàng đây, nàng còn thấy thứ gì nữa. Nàng ngây ngô đáp: “Không bằng !” Chỉ cần một đôi mắt của thôi cũng chiếm hết vẻ của ánh trăng , chi bộ cơ thể .

Cơn gió thú nổi lên, lá phong đỏ bay múa bầu trời, cũng chầm chậm bay tới mặt hai . Một chiếc lá phong lặng lẽ xẹt qua mắt họ, nhưng phá vỡ khung cảnh hiện tại, ngược còn khiến sự mờ ám trong khí càng đậm hơn.

Ngay khi Tô Cẩm Bình còn đang ngẩn , chợt cảm thấy cảm xúc lạnh như băng chiếm hữu môi , mà mắt nàng vẫn còn đang dây dưa với đôi mắt động tình của thoát . Môi răng gắn kết, cánh tay đặt lên eo nàng từ lúc nào, hai mắt vẫn nàng chớp, chứa đựng thâm tình nồng đậm, cùng với sự quyến rũ c.h.ế.t .

Trong nháy mắt, nàng giống như mê hoặc, đầu trống rỗng, chỉ còn sự mơ hồ trong mắt và cảm xúc môi. Nụ hôn của , giống với thường ngày nhẹ, nhạt, thỉnh thoảng lướt qua, mà là đ.á.n.h chiếm từng chút một, từ viền môi nàng, đến răng, cuối cùng rơi trong miệng, bám cái lưỡi đinh hương, dẫn dụ nàng trầm luân…

Mắt , giống như công cụ câu hồn, quấn chặt lấy đôi mắt phượng của nàng. Cũng là do gió thu hai mắt nàng mê loạn, là vì ánh trăng quá say lòng, hoặc thể lý trí của nàng cuốn trong lơ đãng, khiến nàng quên phản kháng, để mặc đối phương tùy ý lấy thứ cần.

Dần dần, nụ hôn của kéo dài xuống , từ môi đến cổ, nhẹ nhàng gặm cắn. Cảm xúc lạnh lẽo như băng cùng với mùi hương tuyết liên thơm ngát. Tay , ôm lấy cơ thể nàng, trong đôi mắt xám bạc như ánh trăng bỗng hiện lên vẻ giảo hoạt, quả nhiên là… khí. Một bàn tay, đẩy vạt áo nàng từ lúc nào.

Tô Cẩm Bình như trầm luân trong mắt , còn thể tự kiềm chế . Đôi bàn tay bấu víu , y như c.h.ế.t đuối túm chặt lấy khúc gỗ trôi nổi, thần sắc hoảng hốt, đang ở , thậm chí còn quên mất cả cảm xúc cơ thể .

Vạt áo bung , từng vạt từng vạt còn vương , bỗng nhiên, môi di chuyển đến n.g.ự.c của nàng, ngậm lấy, khiến cơ thể Tô Cẩm Bình kìm khẽ run lên một chút. Tia sáng mơ màng bất lực trong mắt càng sâu hơn, cũng chính tia sáng khiến cho vẻ nóng rực trong mắt càng tăng lên thêm một chút.

Từng cử chỉ hành động của , đều mang theo tình cảm chân thành tha thiết nhất, cùng với d.ụ.c vọng nguyên thủy nhất, mà Tô Cẩm Bình giống như một con rối gỗ, ngơ ngẩn dựa cây để mặc điều khiển.

Cũng ngay lúc tình hình chiến sự đang hừng hực khí thế , một tiếng ho nhẹ chợt vang lên: “Khụ… khụ…” Ho khan xong một tiếng, dường như còn sợ họ , “Khụ khụ khụ…” thật to vài tiếng nữa. Lúc Tô Cẩm Bình mới hồi tỉnh, vội đẩy , chợt phát hiện y phục của cởi gần hết trong lúc nàng hề nhận , n.g.ự.c còn đầy các vết hôn do mới tạo nên, khiến nàng đỏ bừng mặt, đột nhiên sắc mê hoặc thế ?! Sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng cũng lạnh , vội che cơ thể của nàng , trong bụng đầy oán khí và giận dữ, khó khăn lắm mới tiến triển đến mức , chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là gạo nấu thành cơm , chỉ một chút nữa thôi nàng trốn cũng thoát, đúng thời khắc mấu chốt đến quấy rối! C.h.ế.t tiệt!!!

Hơn nữa, d.ụ.c vọng ở bụng của đang gào thét điên cuồng, chỉ mạnh mẽ dung nhập cô gái nhỏ bên cạnh trong cơ thể thôi. Vừa vì sợ nàng sợ hãi, nên động tác đều nhẹ chậm, nếu sẽ tới phá hỏng, thì công chiếm tính !!! Nghĩ đến đây, trong đầu cũng như hôn mê, đang suy nghĩ cái gì ?!!!

Một đôi mắt phượng và một đôi mắt xám bạc cùng về phía phát tiếng động. Trong đêm tối, một đôi mắt đen như mực bọn họ chằm chằm, trong mắt đầy sự tàn độc đến khát máu, cùng với sát ý ngập tràn, mà, đàn ông tâm địa hiểm độc như Bách Lý Kinh Hồng chắc chắn sẽ ý đồ gì , nếu đến muộn hơn một chút thì tiểu Cẩm ăn sạch ! Nghĩ , vẻ lạnh lùng trong mắt càng đậm hơn.

Vừa thấy Lãnh T.ử Hàn, Tô Cẩm Bình vốn hổ giờ càng hổ hơn, vì Lãnh T.ử Hàn dù cũng là yêu của chủ nhân cơ thể , vì thế… khụ khụ, nàng dùng cơ thể của Tô Cẩm Bình để gì gì đó với Bách Lý Kinh Hồng, cứ luôn cảm giác như yêu đương vụng trộm lưng chồng , cảm giác xuất hiện khiến da đầu nàng run lên. Còn nữa, đang yên đang lành chỉ hỏi trăng , mà hỏi đến mức suýt “thành chuyện đó” ?

“Tiểu Cẩm, đây, ý !” Dung nhan tuấn tú lạnh lùng , trong bóng đêm, khuôn mặt lạnh như ma quỷ càng khiến thấy khủng hoảng và quyến rũ hơn.

Tô Cẩm Bình vội buộc vạt áo cẩn thận, lời Lãnh T.ử Hàn , khóe môi nàng run lên nhưng trong lòng cũng do dự, nguyên nhân là vì hôm nay tên hình như thật sự ý thì .

Bách Lý Kinh Hồng , đôi mắt sáng như trăng cũng hiện lên sát ý, câu gì, giống như khinh thường thèm chuyện với .

Sau khi cô nàng nào đó sửa sang quần áo xong, Bách Lý Kinh Hồng, Lãnh T.ử Hàn, nhớ đến cảnh tượng hai gặp đ.á.n.h đến ngươi c.h.ế.t sống, nàng chợt cảm thấy đầu to lên gấp đôi.

“Lần , hình như còn phân thắng bại!” Chỉ tự tay mới thể g.i.ế.c c.h.ế.t đàn ông chướng mắt . Khó khăn lắm mới thành công một nửa, đột ngột xông ! Hơn nữa, còn sẽ chướng mắt đến mức nào, cho nên, diệt trừ là hơn.

“Ta cũng đang ý đó!” Lãnh T.ử Hàn hề nhường bước: “Lần , các hạ sẽ bản trọng thương nữa chứ?” Giọng điệu trào phúng tuôn từ miệng , tay áo bào đen tung bay trong gió, dung nhan sắc bén thoạt giống samurai tuấn trong anime.

Câu đó , mắt Bách Lý Kinh Hồng lạnh , vạt áo trắng tùy ý bay múa trong , hơn cả thần tiên trời vài phần, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, , mưu kế của thấu, ý diệt trừ càng sâu hơn, nếu để Lãnh T.ử Hàn gì đó mặt Cẩm nhi, khó tránh việc gặp chút phiền phức.

Thấy hai bọn họ đ.á.n.h , Tô Cẩm Bình vội : “Đây là phủ Tề quốc công, hai đ.á.n.h thì nơi khác!” Hơn nữa, nàng hề giống một chút nào, xem đ.á.n.h mà cũng suýt tự g.i.ế.c chính !

Nghe nàng , cơ thể Lãnh T.ử Hàn liền vút lên trung, câu vọng từ xa : “Rừng trúc ba dặm ngoại thành, kính chờ đại giá!!!”

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...