Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 106:: Ngoại Truyện 6 Quân Lâm Uyên
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:24:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tình yêu của , dám mơ tưởng kiếp , cũng dám mơ mộng xa vời đến kiếp .” - Quân Lâm Uyên
Khi còn bé, vẫn luôn theo bên sư phụ. Ta học y, cứu đời. Sư phụ cho rằng, là Hoàng Thái t.ử tôn quý của Bắc Minh, bởi vì lúc đời, sức khỏe của nên mới theo ông. Ông cũng với rằng, cuối cùng sẽ một ngày, phải1gánh vác trách nhiệm trong thiên hạ, trở hoàng cung, mang lưng trách nhiệm thuộc về . Khi , còn hiểu trách nhiệm thiên hạ là cái gì, chỉ là, hiện nay, là một đại phu, thể giúp sư phụ cứu mà thôi.
Nhìn thấy những bệnh nhân thoát khỏi sự tra tấn từ ốm đau bệnh tật, liền cảm thấy vui vẻ, vui vẻ.
Khi đó, sư phụ một bạn , tuổi không8chênh lệch với sự phụ là bao nhiêu. Ông là “Vô Ưu Lão Nhân” tiếng tăm lừng lẫy trong giang hồ. mà, mỗi ông thấy , đều sẽ thở dài. Cuối cùng một ngày, ông đến tìm sư phụ, sư phụ ở đây. Ta tìm cơ hội, bèn nhịn , bước tới hỏi: “Tiên sinh, vì mỗi thấy đều thở dài?”
Ông hỏi: “Con , tên của con là do ai2đặt cho con ?” Tên ? “Có lẽ...” là phụ hoàng chăng? Thật cũng là ai đặt cho .
“Tên của con, là đặt cho con! Lúc sư phụ con đưa con rời khỏi hoàng cung Bắc Minh, đề nghị với phụ hoàng con!” Ông , ánh mắt như thương xót. Không chờ lên tiếng, ông tiếp: “Quân Lâm Uyên, quân vương giáng thế, một trượng lên trời xanh, một thước xuống vực thẳm!4Cả cuộc đời của con, sẽ hai kiếp nạn lớn, nếu như con đều thể bình an vượt qua, con chính là vị vương tôn quý nhất của đại lục !”
“Nếu thể thì ?” Mặc dù quá tin tưởng mệnh, nhưng vẫn nhịn mà hỏi.
Ông vuốt râu mép của , lắc đầu : “Nếu thể, thì con sống qua hai mươi lăm tuổi.”
Ta ngạc nhiên. Ông đặt tay lên vai , : “Hài t.ử , con nhớ kỹ, hai kiếp nạn lớn , nếu con bước , thì con sẽ vĩnh viễn trời cao xanh thẳm. nếu một bước sai, dù chỉ nhầm một thước, con sẽ rơi xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục!”
Nói dứt lời, ông bèn rời .
Mà , thì nên tin tin lời ông . Vô Ưu Lão Nhân danh vọng cực cao trong thiên hạ, phàm là những điều ông khẳng định thì từng xảy sai lầm gì. Có lẽ... là thật nhỉ? Năm mười bốn tuổi, sư phụ gọi đến bên cạnh ông. Ông với rằng, những gì ông thể dạy đều dạy xong , mà sức khỏe cũng cũng gần khỏi hẳn, nên xuống núi. Ông còn đưa cho một quyển sách, đó là tâm huyết cả đời của ông. Ông dặn dò , hành y là để cứu cứu đời, còn Hoàng, thì đừng nghi ngờ muôn dân trăm họ.
Ta khoác bọc hành lý, mang theo y thuật của Thần Y môn, cung kính cúi đầu từ biệt sư phụ, cũng ghi ơn ông trong tận đáy lòng. Trên đường , tuyết trắng xóa trời xóa đất, một trắng mênh mông, sạch sẽ mà thuần khiết.
Sau khi xuống núi, gặp phụ hoàng và mẫu hậu mà kể từ khi đời, từng gặp một . Không ngờ họ đích tới đón , sự sủng ái khiến cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Phụ hoàng là một hòa, hề uy nghiêm đáng sợ như tưởng tượng. Lúc , mặt ông tràn ngập ý : “Nhi t.ử của trẫm, quả nhiên giống trẫm!”
là giống, bất luận là tướng mạo là khí chất, tính nết, gần như khác gì mấy với phụ hoàng, chỉ trừ nốt ruồi son chính giữa mi tâm. Ta từng Vô Ưu Lão Nhân và sư phụ chuyện với , nốt ruồi son của kiếp , là kiếp nạn của kiếp . Vì độ xong kiếp nạn, nên mới để ấn ký như thế.
Việc giống phụ hoàng khiến cho phụ hoàng cảm thấy cao hứng. Cho nên, ông cũng đối xử với hơn hẳn mấy khác. Mẫu hậu cũng từ ái, khoảnh khắc thấy , bà còn rơi nước mắt.
Khi , mới hai vị , vô cùng đáng yêu. Các nàng luôn chạy theo , ngọt ngào gọi là hoàng . Xưa nay đối xử với các nàng cũng , luôn là các nàng cần gì, đáp ứng cái đó. Ta còn thầm cảm thấy, hai vị đáng yêu như , chính là trời xanh ban ân cho .
Sau khi hỏi cung, phụ hoàng thấy vẫn say mê với y thuật liền chút thích. Ông thường xuyên để chính sự sang một bên, giảng giải cho rằng, là vị Vương tương lai của Bắc Minh, y thuật chỉ thể là một sở thích, thể xem như thứ quan trọng nhất trong sinh mạng. Ông cũng đích dạy bảo đạo vua. Tất cả những d.ư.ợ.c thảo yêu quý nhất phụ hoàng hạ lệnh di dời đến bên trong rừng mai, lúc rảnh rỗi mới thể lén chăm sóc. cũng cảm thấy oán hận, vì dù , thiên hạ , bách tính muôn dân , cũng là trách nhiệm của . Phụ hoàng dạy cho nhiều điều. Ông , quân, để, chuyên cần chính sự, yêu thương con dân. Phải cho dân chúng tình yêu chân thật, mới thể sự ủng hộ của dân chúng. Ông dạy một quân tử, một vị vua nhân ái.
“Là quân tử, chu đáo mà so đo, hòa đồng mà đồng hóa. Thản nhiên bình tĩnh, cao quý mà kiêu ngạo!” “Quân t.ử mang trong lòng chữ đức, chữ luật. Trung thành với chữ nghĩa, giúp khác thành tâm nguyện!” “Trời vận động mạnh mẽ, quân t.ử nên cố gắng ngừng; Đất tính nhu hòa, quân t.ử lấy đức dày để nâng đỡ vạn vật.” Những điều phụ hoàng với nhất chính là ba câu . Mà ba câu , cũng luôn khắc sâu trong lòng .
Cuộc sống trong hoàng cung, phức tạp hơn nhiều so với khi sống cùng sư phụ trong giang hồ. Xung quanh luôn vô vàn tay với , bởi vì chào đời quyết định ở vị trí Hoàng Thái tử. Trong cung, đòn nối đòn chìm, âm mưu trùng điệp. Dần dần, cũng bắt đầu học cách để phòng xung quanh. mỗi những thua trong tay , nhịn mà tha thứ cho bọn . Bởi vì, phụ hoàng từng , quân t.ử lấy đức để nâng đỡ vạn vật.
Mà Quân Lâm Uyên, tất yếu một vị quân t.ử bình thản, quang minh lạc! Ta yêu Quân t.ử lan, bởi vì nó cao quý, phong thái của bậc quân tử.
, đề phòng hết xung quanh , chỉ quên để phòng bà . Mẫu hậu của !!! Người mẫu hậu mừng rỡ rơi lệ vì khi gặp bà đầu tiên! Năm mười tám tuổi, phụ hoàng băng hà. Ông cũng giống như , chào đời sức khỏe . ông may mắn như , thần y nuôi dưỡng dạy bảo. Trước khi ông c.h.ế.t, ông giao phó giang sơn Bắc Minh cho , kéo tay dặn dò: “Uyên nhi, con nhớ kỹ những lời phụ hoàng từng với con! Làm một quân tử, một vị... khụ khụ... một vị vua nhân từ!”
Ta gật mạnh đầu, hai mắt ầng ậc nước nhưng cố để nó trào . Bởi vì để phụ hoàng yêu thương nhất rằng, con của ông kiên cường, thể cáng đáng tất cả gánh nặng, sẽ vì ông mà gánh lấy trách nhiệm của thiên hạ !
Cuối cùng, ông đưa di chiếu cho , như chợt nhớ gì đó, cố gắng chống đỡ một cuối cùng, dốc hết lực : “Uyên nhi, con cẩn thận... con cẩn thận... cẩn thận...” Ông trợn trừng hai mắt, cho hết những lời còn đó, nhưng cuối cùng cũng . Ông siết c.h.ặ.t t.a.y , qua đời... Ta cuối cùng phụ hoàng cảnh cáo điều gì. Cẩn thận? Cẩn thận ai? vì cái c.h.ế.t của phụ hoàng khiến qua suy sụp, nên cũng mấy để ý đến vấn đề đó. Cuối cùng, vì một phút lơ là , mà tạo thành cả một đời dơ bẩn của .
Bắc Minh, tháng bảy năm hai trăm bốn mươi ba, bước lên vương vị chí cao vô thượng, trở thành vị để vương trẻ tuổi nhất trong lịch sử Bắc Minh. Cùng năm đó, phụ hoàng từ trần, sư phụ cũng qua đời. Con đường , chỉ còn một bước tiếp! Đường dài đằng đẵng, trở ngại càng nhiều.
Vào khoảnh khắc tế thiên, tiếp nhận ngọc tỉ, gánh lên trách nhiệm vô cùng nặng nề mà phụ hoàng ký thác . Ta cũng thẩm thể trong lòng, nhất định một đế vương , thể để cho phụ hoàng thất vọng, càng thể để cho sự phụ thất vọng.
Cũng vì tính cách của phụ hoàng quá ôn hòa, nhân từ, nên triều đình từ xuống loạn trong giặc ngoài. Ngay lúc đó, Phùng Chấn Vũ, Trấn quốc đại tướng quân, tay cầm bốn mươi vạn binh mã cũng càng ngày càng trở nên ngang ngược, xem thường vương quyền. đăng cơ vương vị, tạm thời thực lực để đối kháng với . Ta đành nhẫn nhịn bùng phát, để từ từ diệt trừ từng bước một!
Buổi tối thứ ba khi lên ngôi, cũng chính là sự khởi đầu cho cuộc đời nhơ bẩn của . Cũng là sự sỉ nhục mà cuộc đời vĩnh viễn cách nào xóa nhòa , vĩnh viễn bao giờ thể quên .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Đêm hôm đó, vẫn sáng như ngày thường. Chính sự bận rộn khiến cho vô cùng mệt mỏi, rã rời. Trong triều, trong cung, thế lực của đều yếu ớt. Muốn thực sự khống chế quyền lực trong tay cũng dễ dàng gì. Ta tới bên cửa sổ, ngẩng đầu bầu trời đầy sáng, nhớ tới lời dặn dò của sư phụ, nhớ tới sự phó thác của phụ hoàng, bỗng cảm thấy trong tràn đầy năng lượng. Ta siết chặt nắm đấm, trong lòng thẩm động viên , đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi. Quân Lâm Uyên, ngươi ! Nhất định ngươi thể một vị vua nhân từ, tạo phúc cho muôn dân!
lúc , mẫu hậu bất chợt tới. Bà thoáng qua đống tấu chương đặt bàn, đó đầu với , : “Hoàng đế, thể cùng ai gia đến một nơi ?” Ta ngạc nhiên, hiểu ý bà lắm. Bà tiếp: “Sau khi phụ hoàng con băng hà, ngày ngày đều nhớ ông . Ta tới nơi gặp ông đầu, nhưng một dám, sợ thấy cảnh thương tình!”
Ta mỉm , bước tới đỡ bà, theo bà ngoài. Ta cũng hạ lệnh cho đám hạ nhân theo. Ta cùng bà tới một nơi hẻo lánh trong hoàng cung.
Đêm, tĩnh lặng. Nụ của mẫu hậu vô cùng hoài niệm, còn thoáng vẻ khổ sở, chua chát. Thế nên, hề hoài nghi chút nào. Khi còn sống, phụ hoàng đối xử với mẫu hậu , phản ứng hiện giờ của bà cũng là bình thường thôi.
Đi mấy bước, chúng đến một nơi u ám, tĩnh mịch, ngoài cửa còn treo tấm biển, mấy chữ “Minh Dẫn Cư”. Ta nơi , đây vẫn luôn là cấm địa trong hoàng cung, cơ bản ai qua . Ta một lát, thoáng cảm thấy chút bất an, vì thế bèn với mẫu hậu: “Mẫu hậu, chúng về !”
Lúc , mẫu hậu chợt đầu với , đến vô cùng thần bí.
Ngay lúc đó, mấy từ trong rừng rậm lao , chúng . Ta nhíu mày bà, từ bỏ ý định gọi nực . Thứ nhất, trong cung phần lớn là của bà , gọi tới cũng vô dụng. Thứ hai, nơi đây là cấm địa hoàng cung, trong vòng vài dặm căn bản ai.
“Mẫu hậu, bà ép thoái vị ?” Đây là khả năng đầu tiên trong đầu . Trong khoảnh khắc , bất chợt nhớ tới câu phụ hoàng với khi qua đời, “Cẩn thận...” mẫu hậu của con ư?
Ta còn dứt lời, những vây lấy , trói tay lưng.
Ta theo sự phụ, phần lớn là học nghề y cứu đời cứu . Đến lúc về cung, cũng chẳng hứng thú lắm với võ nghệ, cho nên, nhiều bao vây tấn công như thế , thể nào phản kháng. Mà cũng đến lúc , mới , nguyên nhân vì mỗi Vô Ưu Lão Nhận thấy hứng thú với võ thuật, là liên tục lắc đầu.
Mặc dù trong lòng chút thất vọng, nhưng cảm xúc cũng quá trập trùng. Việc tiếp theo mẫu hậu sẽ , chỉ đơn giản hoặc là g.i.ế.c , hoặc là giam lỏng . Mạng của vốn là do bà cho, trả cho bà cũng chẳng gì đáng .
, rõ ràng đoán sai.
Mẫu hậu đưa trong Minh Dẫn cư, bà bên bàn, lạnh nhạt , trong mắt mảy may tìm một chút ấm nào, càng thể tìm thấy nửa phần tình cảm thương khi bà thấy năm đó nữa.
Sau đó, bà : “Uyên nhi, Phùng Chấn Vũ tướng quân với mẫu hậu rằng, thích con. Chỉ cần mẫu hậu chịu đưa con cho , giang sơn Bắc Minh chính là của con chúng . Hắn sẽ dốc lực ủng hộ con chúng , cũng thể hóa giải sự nguy khốn của con triều đình bây giờ.”
Ta bà bằng ánh mắt dám tin. Đưa cho ư?! Là do mẫu hậu điên , là do nhầm?! Ta là đàn ông, còn là để vương, ý của mẫu hậu là để cho nam sủng cho cái tên loạn thần tặc t.ử ư? Cái gọi là ủng hộ con chúng đó, chỉ e là chỉ ủng hộ bà thôi đúng ? Ta lạnh một tiếng, lạnh lùng : “Mẫu hậu, bà nghĩ cũng đừng nghĩ nữa! Dù c.h.ế.t, cũng thể nào nam sủng cho !”
“Rượu mời uống, thích uống rượu phạt!” Bà giận dữ nên cái chén xuống bàn. Ngay đó, những kẻ trói liền bước , bắt đầu cởi quần áo. Cũng cùng lúc đó, mẫu hậu cất lời phân phó: “Cẩn thận một chút, đừng để nó tự sát!”. Ta thoáng dự đoán điều gì đó, dậy lao , nhưng cuối cùng địch những . Bọn nhét một tấm vải trong miệng , cắt đứt cơ hội tự sát của . Ta sức phản kháng, đổi lấy là sự bạo ngược càng thô bạo hơn! Cho đến khi long bào xé rách, thối nát đầy sàn nhà, mẫu hậu thờ ơ lạnh nhạt ở cách đó xa, bà bằng ánh mắt đầy cầu xin. Ta , bà hiểu ý trong mắt .
G.i.ế.c !!!
Ta thà c.h.ế.t còn hơn. thứ nhận , chỉ là một câu: “Uyên nhi, mẫu hậu thế là vì cho con! Nếu đến mặt Phùng tướng quân mà con cách hầu hạ , thì con sẽ càng chịu nhiều đau khổ hơn.” Ta lúc đó, ánh mắt bà là tràn ngập oán hận, là bình tĩnh như dòng nước lặng.
Ta chỉ thể cảm nhận rằng, sự giãy giụa của , vạch từng vết m.á.u một, đó nữa, là cảm giác đau đớn vì cơ thể như xé rách. Dần dần, cũng còn cảm nhận những cảm giác đau nữa, gần như c.h.ế.t lặng. Ta lạnh lùng mẫu hậu. Ta nghĩ, lẽ sắp c.h.ế.t , như , kế hoạch của bà cũng tong. Ta nghĩ, nếu c.h.ế.t, liệu bà hối hận chút nào ? lúc , một loạt tiếng bước chân vang lên. Ta và mẫu hậu đều cửa, hai đều chút căng thẳng. Người tới, thể là giúp bà , cũng thể là cứu .
Ngay đó, hai của kêu lên kinh ngạc. Hai trợn trừng mắt, và cả cảnh tượng ô uế với vẻ dám tin. Ta nghĩ, hẳn là hai sẽ cầu xin giúp , hai từng hoàng là mà hai thích nhất.
Khi đó, như thấy một tia sáng trong bóng tối vô biên vô tận. Vì thế, kịp chờ đợi, tóm lấy, cho rằng thể chạy thoát . Ta cũng quên khi đó rốt cuộc ký thác bao nhiêu hy vọng lên chúng .
đối mặt với ánh mắt may mắn cầu xin của , hai đứa chúng nó cùng vỗ tay nhảy nhót, hô lên: “Thú vị quá, thật thú vị!” “Mẫu hậu, đang gì ? Vì hoàng m.á.u thế, những tới gì?” Quân Lâm Mộng ngẩng đầu hỏi vị mẫu hậu của . Mẫu hậu chỉ đưa tay che ánh mắt của chúng, lạnh lùng : “Hoàng của con lời, cho nên cần dạy dỗ một chút. Bẩn lắm, các con đừng !”
Bản ư?! Ta lạnh một tiếng, bỗng cảm giác cổ họng vị ngai ngái. Ta , bởi vì sự giày vò hành hạ ngày hôm nay, kích động căn bệnh cũ mà sư phụ chữa khỏi đến bảy tám phần cho . Dòng m.á.u đỏ tươi phun , cũng hề thấy chút vẽ cố gắng kiềm chế nào trong mắt mẫu hậu. Bà chỉ lạnh nhạt phẩy hiệu cho họ dừng tay, đó, lạnh lùng vứt một câu: “Tự ngươi suy nghĩ cho kỹ .” Sau đó nữa, bộ mặt thật đều tối đen, tất cả rút lui hết. Ta giống như một con hát diễn sân khấu, diễn nhân vật mà . Nhìn xuống khán đài chào cảm ơn, tất cả về hết, chỉ để một đón nhận tất cả sự đau đớn và... bẩn thỉu ...
Lần , cuối cùng cũng hiểu rõ vị Hoàng đế đây, giống con đến mức nào. Trong cung gần như bao nhiêu là của . Mẫu hậu tuyên bố với thiên hạ rằng ốm, đám đại thần cũng đều tin tưởng hết. Bà buông rèm chấp chính như ý nguyện. Ta cũng , từ thời điểm bà đạt mục đích, thì kiếp nạn của cũng bắt đầu.
Trong một thất một tia sáng nào. Ta vô lực sõng xoài đất, ròng rã suốt bốn ngày trời, gì ăn, cũng chẳng nước uống. Ta thầm nghĩ, mấy ngày nữa, chắc sẽ c.h.ế.t đói nhỉ? lúc , cửa mật thất mở , một tiểu cung nữ vội vội vàng vàng chạy , trong khoảnh khắc thấy , nàng giật nảy , nước mắt kìm , chảy dài xuống. Ta gần như còn bao nhiêu ý thức, chỉ loáng thoáng mơ hồ thấy mặt nàng. Ta còn nhớ, nàng nắm lấy tay , nhiều điều.
Ta còn nhớ kỹ, nàng thích . Từ ngày đầu tiên trở hoàng cung, nàng thích . nàng nàng xứng. Ta còn nhớ rõ nàng ngừng tự trách năng lực cứu . Cuối cùng nàng , để một cái bánh bao. Nàng nàng là tỳ nữ của công chúa Mạch, trong lúc vô tình, nàng thấy Thái hậu và công chúa Nhã chuyện, mới ở đây. Nàng ở ngoài cửa nhiều canh, lẽ lúc nàng tiến liền phát hiện , nhưng nàng để ý nhiều như .
Nàng , nhất định sống sót. cuối cùng, nàng c.h.ế.t. Cái bánh bao đó, cứu , hại nàng! Ta vĩnh viễn sẽ quên khi đó, từng lập lời thề trong lòng. Bất luận nàng là ai, nếu như thể ngoài, nhất định sẽ lập nàng hậu! cuối cùng nàng chờ đến ngày ngoài.
Mẫu hậu tới, cho rằng, nàng c.h.ế.t . Tất cả những ý định giúp , cuối cùng đều sẽ c.h.ế.t! Nếu lời, sẽ thể bớt liên lụy một . Ta bà , lạnh, một lời nào.
Tiếp theo đó, bà kiếm một chiếc kiệu mềm, đưa đến phủ Phùng Chấn Vũ. Đêm hôm , dùng bình hoa đập đầu Phùng Chấn Vũ, giận dữ bóp cổ lạnh: “Ngươi tưởng rằng vẫn là Hoàng đế cao cao tại thượng ?! Ta cho ngươi , chỗ của đây, ngươi là cái gì, thì ngươi chính là thứ đó! Không để cho đụng ?! Vậy thì thôi! Ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị vạn cưỡi!”
Ta chỉ lạnh . Còn chuyện gì thể buồn nôn bẩn thỉu hơn những thứ trải qua trong căn mật thất chứ?!
Thế nhưng, nhanh thôi, thấy thứ càng ghê tởm hơn. Hắn giao cho binh của . Những ngôn từ bẩn thỉu ô uế , những lời lẽ sỉ nhục ngừng nghỉ , những sự lăng nhục liên tiếp , vĩnh viễn, thể nào quên nổi. Bọn chúng , ngờ đời bọn chúng còn thể sẽ Hoàng đế.
Bọn chúng , Hoàng đế thì , chẳng là cũng để mặc cho bọn chúng... như đó ...
Buổi tối hôm đó, rõ khuôn mặt của bọn chúng, thậm chí nhớ rõ bao nhiều từng chạm . Thứ duy nhất mà nhớ kỹ, là tại thời điểm chịu nổi nhất, chán nản nhất, từ bỏ nhất, bỗng siết chặt tay, c.ắ.n răng thề với rằng! Quân Lâm Uyên, ngươi nhất định sống sót! Nhất định khiến những kẻ trả giá đắt! Nhất định sống sót! Bất luận như thế nào cũng đều sống sót! Cuối cùng, tại thời điểm suy nhược đến mức còn chút sức lực nào, phó tướng của Phùng Chấn Vũ giơ chân lên với , bắt bò qua hàng . Hắn : “Bỏ qua , nếu thịt đấy! Ta với tướng quân rằng chơi c.h.ế.t ! Không c.h.ế.t đúng ? Không c.h.ế.t thì bỏ qua !” Ta hung hăng chằm chằm, trừng mắt một lúc lâu, cuối cùng , thật. Bởi vì, sống. Bởi vì, những kẻ trả nợ máu! Ta bọn chúng đau đến tận xương cốt, bọn chúng hối hận, , càng đ.á.n.h bọn chúng rơi xuống địa ngục, vĩnh viễn thể xoay !
Khi thực sự bò qua háng , tiếng vang lên tứ phía. Sau đó, , cái nhục hông còn thể nhịn , thì gì mà nhịn chứ? Về , chịu một trận tra tấn sống bằng c.h.ế.t. Cuối cùng đau đến hôn mê bất tỉnh. Khi tỉnh , ở giường của Phùng Chấn Vũ. Hắn hỏi : “Nghĩ thông suốt ?” Ta : “Nghĩ thông suốt .”
Thời gian đó, vô cùng lời lấy lòng , từng bước từng bước giành sự tín nhiệm của . Cũng nhờ tay , diệt trừ vô diệt trừ. Ta lợi dụng quyền thể của , tìm cao thủ võ lâm dạy võ công, đồng thời, từng bước một xâm chiếm thể lực của !
Cuối cùng sẽ trùng sinh, sẽ xé nát bộ những con đó.!
Những trận tàn sát nối tiếp , dần quên dáng vẻ vốn của , quên những lời phụ hoàng dạy bảo , cũng quên sự chờ mong của sư phụ dành cho . Cuối cùng, giẫm lên mặt đất tràn đầy m.á.u tanh, một nữa về triều đình. Còn Phùng Chấn Vũ, một giây đang với , một giây , hề báo , cắm cây kiếm sắc bén trong lồng n.g.ự.c !
Hai năm, thế lực trong tay rơi cả trong tay . Trừ binh của , thì trong lòng bốn mươi vạn đại quân còn , đều chỉ còn Vương của bọn !
Khi đó, vẫn . Hắn , Quân Lâm Uyên, sớm sẽ ngày hôm nay, bởi vì, ngươi thông minh và tàn nhẫn hơn hẳn phụ hoàng ngươi. Hắn , sẽ nhớ mãi dáng vẻ lúc mới hồi cung, giống như một cây quân t.ử lan . Cao quý, tinh khiết. Cũng chính là như , mới khiến .
Hắn , từ sớm, hối hận . Ngoài mặt rõ cam lòng, rõ hận còn khuất phục , thì hối hận . Bởi vì đó, đổi. Ta còn là thiếu niên tinh khiết lúc nữa, mà trở thành ma quỷ c.ắ.n nuốt cả thế giới...
Hắn còn , yêu . Chỉ là, dùng sai cách.
Yêu ư?! Ta giữa đàn ông với đàn ông thể cái thứ tình yêu gì . Ta cũng thì cái thứ gọi là yêu đó, là kéo yêu xuống địa ngục, biến thành , quỷ quỷ ?! Ta chỉ rằng, đúng, còn là thiếu niên tinh khiết lúc nữa. Ta, trở thành ma quỷ c.ắ.n nuốt sạch cả thế giới! Đồ sát!!!
Ta g.i.ế.c hết mấy vạn binh bên cạnh . Hai vị hoàng thúc của quỳ c.h.ế.t cửa ngự thư phòng cũng cho đổi quyết tâm! Bởi vì, trong bọn họ ai từng chạm . Là , là , là ?! Cho nên, g.i.ế.c cả!
Ta dùng m.á.u tươi của bọn chúng để rửa sạch sự sỉ nhục của ! Còn về phó tướng của Phùng Chấn Vũ, kiên nhẫn sai tạo cho một cái chuồng chó. Ta còn sắp xếp cho một con ch.ó ở cùng với . Lúc rảnh rỗi, tìm vài con ch.ó nữa đến, bắt quỳ bò từng bước một qua hàng con chó. Con ch.ó cũng chẳng hiền lành gì, bò qua, cơ thể to như , thường cẩn thận chọc giận những con ch.ó đó, chúng liền chút do dự c.ắ.n xé .
Chúng c.ắ.n đến tróc da tróc thịt , m.á.u me đầm đìa. Sau đó, sẽ mỉm , thưởng thức dáng vẻ chật vật của . Chắc cả đời bao giờ ngờ rằng sẽ một ngày rơi tay , rơi tình cảnh nhỉ? Cuối cùng, chịu nổi sự tra tấn, bèn tự sát. Thật đúng là chẳng chịu chơi gì cả, lúc còn thể sống sót cơ mà. Chỉ ch.ó c.ắ.n vài cái thôi mà chịu nổi ?! Sau khi về triều, vị mẫu hậu của vô cùng hoảng sợ, thời gian buông rèm chấp chính chấm dứt. Ta giam lỏng bà trong hậu cung. Ta tra tấn bà , bà sống bằng c.h.ế.t, bà mất tất cả những gì bà coi trọng. Ta bà tách rời cả xương cốt, tất cả những chuyện đau đớn nhất đời, cũng cho bà nếm thử một mới thoải mái .
Hai hoàng , từng cho là trời xanh ban ân cho ... Vậy chắc là ban cho hai con ác quỷ nhỉ?! Ta nghĩ, vĩnh viễn sẽ quên hai đứa chúng nó cao hứng thêm dầu lửa như thế nào. Mẫu hậu ôm chân lóc kể lể, dù chúng nó cũng còn nhỏ tuổi, căn bản hiểu gì nên mới như thế. Ta nghĩ cũng đúng, liền cho mẫu hậu hai bát thuốc.
“Cho chúng nó uống, mất trí nhớ. Sua , dù là g.i.ế.c chúng, cũng sẽ đích tay!” Bởi vì mẫu hậu hiểu quá rõ, nếu để tự tay, thì còn nhiều cách để khiến chúng nếm thêm vài mùi vị sống bằng c.h.ế.t. Cho nên mẫu hậu đồng ý, hoảng hốt đồng ý.
Từ đó về , sức sủng ái chúng, sủng ái chúng lên tận trời. Bất luận chúng chuyện hoang đường gì, cũng đều sẽ tán dương chúng. Ta cố gắng bồi dưỡng tính cách chúng thành những kẻ sống c.h.ế.t, đó đưa hòa . Bất luận là hoàng cung nước nào cũng đều là nơi đầm rồng hang hổ. Bọn chúng sống ở nơi như , cứ tiếp tục sống c.h.ế.t, cuối cùng sẽ chẳng còn đến mặt xương vụn thịt.
Ta tìm “công chúa Mạch”. Là một vị mà lúc để ý tới. Thân phận của mẫu phi nàng thấp, đẻ c.h.ế.t sớm, ở trong lãnh cung, trải qua thời gian bằng con ch.ó trong hậu cung. nàng vẫn đơn thuần, lương thiện như cũ, điểm nàng còn giỏi hơn nhiều! Từ nàng, như thấy bóng dáng của nha đầu , nha đầu cứu tự hại đó. Ta đón nàng từ trong lãnh cung . Nàng cái gì, sẽ cho nàng cái đó.
nàng từng kiêu căng. Ta với nàng rằng, nàng là công chúa tôn quý nhất của Bắc Minh, nàng giữ lấy sự tinh khiết ban sơ, đừng để bất cứ điều gì bóp méo chính . Ta nghĩ, coi nàng là chính để nuôi nấng. Ta bỏ lỡ mất bản , thì để nàng giúp tái hiện .
Sau đó, bắt đầu mơ thấy ác mộng. Mỗi một đêm, trong mộng đều là những cảnh tượng dơ bẩn thối nát . Hết đến khác bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng. Ta ngừng tắm rửa, dùng nước rửa thật sạch sẽ. Thậm chí đôi khi, ngâm cả ngày trong nước, ngâm đến mức khiến làn da trắng đến bất thường, thậm chí còn tróc da mà vẫn nỡ bước .
Kiểu ác mộng như thế , ngày nào khốn . Mà thù hận trong lòng cũng càng lúc càng mãnh liệt. Vì thế, bắt đầu tay với nhà đẻ của mẫu hậu! Vương gia!!! Vốn nên là hậu thuẫn kiên cố nhất của ! chỉ cần thể khiến mẫu hậu cảm thấy thống khổ, thì chẳng cần cái gì hết.
Trong thời gian , bệnh cũ của , cũng trở nên càng ngày càng nghiêm trọng. Ta đến mức thể khống chế nữa. Trong sách t.h.u.ố.c của sư phụ, biện pháp chữa trị nó. Chứng bệnh điệp huyết, bích huyết hoa! Năm năm mới thể một đóa, chỉ một đóa thôi. Ta bắt đầu trồng nó, cũng bắt đầu lặng lẽ huấn luyện thần binh bất tử!
Khi đó, từng thề, dẫm nát cả thiên hạ chân , mặc cho quyền sinh quyền sát! Không ai thể chi phối vận mệnh của nữa! Ta trở nên tàn nhẫn, ngang ngược, chỉ cần chút thuận lòng sẽ tay g.i.ế.c . Chỉ cần chạm , bất kể là vô ý cố tình, cũng đều tay chút do dự, nương tay nửa phấn.
Hậu cung tuyển phi. Dù chạm những phụ nữ đó, sợ bẩn, mỗi chạm họ, đều sẽ nhớ tới quá khứ chịu nổi . vẫn chạm. Vì hậu cung và triều đình cần một sự cân bằng. Ban đầu, còn bàn tán đến chuyện lúc nịnh nọt lấy lòng Phùng Chấn Vũ như thế nào, cuối cùng vong ân phụ nghĩa" . Những , đương nhiên đều c.h.ế.t. Ta còn c.h.é.m đầu cả nhà, sót một ai!
Quân Lâm Uyên, còn là thiếu niên hành y cứu , ý chí rộng lớn nữa, mà là một tên ma quỷ, nhỏ nhen, tàn nhẫn!
Dần dần, còn thấy tiếng bàn tán quanh nữa. Tất cả đều học cách quản cái miệng của , học cách thuận theo ý ! Thế lực của Vương gia tan tác từng chút một, cuối cùng mẫu hậu cũng nhẫn nại nữa. Vì thế, trong bữa tiệc tuyển phi, bà đưa cả con gái Vương gia cung. Nàng là mỹ nữ nhất Bắc Minh, bà dùng một con gái để cứu vãn thế cờ thua.
Ngày , Thượng Quan Nhược Tịch, con gái của Quảng Lăng Vương va chạm với nàng trong hoa viên. Nguyên nhân là nàng đạp hoa lan của , nhổ , nên hai cãi vã. Ta chọn Thượng Quan Nhược Tịch Lan phi, đương nhiên cũng g.i.ế.c con gái Vương gia, vì nàng đụng hoa của , còn đ.á.n.h trong hoàng cung. Ta nghĩ, ánh mắt Thượng Quan Nhược Tịch lúc hẳn là mật, bởi vì nàng cho một lý do hợp lý để diệt trừ con gái Vương gia!
Hơn nữa, g.i.ế.c con gái vương gia, cuối cùng Vương gia cũng chỉ tưởng rằng do con gái Quảng Lăng Vương tranh chấp nên gài bẫy mà thôi. Tất nhiên họ sẽ đối đầu với nhà Quảng Lăng Vương. Như , trong lúc vô tình thêm một thể lực giúp diệt trừ Vương gia.
Đêm hôm đó, sủng hạnh nàng, là vì cho Vương gia và Quảng Lăng Vương phủ thấy. Mà của hai nhà , cũng hề cô phụ sự mong đợi của , quả nhiên đấu đến túi bụi.
Mấy ngày , lúc ngắm hoa lan của , bỗng nhớ tới nàng, liền gặp nàng. Từ xa, thấy nàng ở cửa tẩm cung của , tự tưới mấy giò hoa lan. Mà cũng đúng lúc , trong tổ chim cây một con | chim non rơi xuống. Nàng như giật , nhặt con chim non lên một lúc lâu. Xác định con chim , nàng mới , sai cung nhân lấy thang , nàng tự đưa con chim non về tổ.
Có lẽ nàng , khi đang từ xa , mà trong mắt bất giác ươn ướt. Chỉ vì, nàng, thấy chính năm xưa. Năm , núi tuyết, thiếu niên bất chấp giá lạnh, dùng hai bàn tay đông lạnh đến đỏ bừng, đưa một con chim ưng non về tổ, còn vì chim hiểu lầm mà phẫn nộ mổ tay. bé vẫn từng hối hận chút nào.
Chỉ điều, hiện nay thiếu niên , còn là nữa. Từ đó về , đối xử với nàng tệ, hoặc thể là . Bởi vì từ nàng, luôn thể thấy chính , thấy sự tinh khiết thuở ban sơ.
Thậm chí một ngày, khi sủng hạnh Vương mỹ nhân về, nội thị giám cho đưa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i . Thừa tướng bên cạnh khuyên tiện khuyên. Ta bỗng ngẩng đầu, nhớ tới con gái , liền lên tiếng phân phó, : “Sau , chỗ Lan phi cần đưa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i nữa, mà đưa chút t.h.u.ố.c bổ qua !”
Đưa t.h.u.ố.c bổ qua để t.h.u.ố.c tránh thai, những phụ nữ trong cung sẽ cảm thấy đối xử với nàng đặc biệt hơn. Tất nhiên họ cũng sẽ coi đó là một bát t.h.u.ố.c tránh thai. Nguyên nhân khiến nguyện ý đón nhận đứa con mà nàng sinh cho ba điều, thứ nhất là Thượng Quan T.ử Ngôn, con trai của Quảng Lăng Vương c.h.ế.t từ lâu , nhà ngoại của Lan phi tạo thành bất cứ uy h.i.ế.p nào đối với . Thứ hai, vương vị cũng nên thừa kế. Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất, tình cảm của đối với nàng, thể là thích, cũng chẳng thể đến yêu. chỉ rằng, đứa trẻ mà nàng sinh , liệu tinh khiết giống như nàng, trong trẻo giống như... của thuở ban đầu ?!
Thừa tướng thấy , liền lẳng lặng mỉm . Lúc , nghĩ hẳn là ông cao hứng.
Vương gia ngã ! Ta nửa phần nể nàng đối với ông ngoại , , g.i.ế.c hết! Lúc mẫu hậu tin tức , bà ngất xỉu, còn ốm nặng mất một trận. Ta cảm thấy vô cùng hả hê! Cuối cùng cũng cách thể đả kích mẫu hậu. Vì thế, đưa Quân Lâm Mộng đến Đông Lăng hòa , còn đưa tay vươn cả phủ Trần Quốc Công của Nam Nhạc!
Vương gia ở Bắc Minh và Vương gia của Nam Nhạc vốn là cùng một chi. Mẫu hậu là con gái của gia chủ Vương gia Nam Nhạc, còn tỷ tỷ của mẫu hậu cũng đưa đến phủ Trấn Quốc Công con thừa tự vì gia chủ Vương gia Nam Nhạc con gái. Ông ngoại của trở thành gia chủ Vương gia , khó đường tiền , còn thường xuyên chèn ép, nên tại thời điểm mẫu hậu buông rèm chấp chính, ông liền quyết định chuyển tới Bắc Minh. Điều ít . Cho nên, phu nhân phủ Trấn Quốc Công của Nam Nhạc chính là nhân còn mà mẫu hậu vô cùng quan tâm trừ và đám . Người , thể bỏ qua chứ? Thế nên, liên tục ngừng biểu đạt sự ủng hộ và thiện ý" của đối với bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-106-ngoai-truyen-6-quan-lam-uyen.html.]
Ở biên giới Đông Lăng và Bắc Minh xuất hiện lưu dân. Ta và Hoàng Phủ Hoài Hàn đều cho rằng đối phương thăm dò , vì thế mỗi bên liên cho một lá thư để cảnh cáo. Hai gần như cùng nhận thư một lúc, trong lòng thấy dở dở ! Do đó chúng quyết định gặp mặt một để bàn bạc cách giải quyết chuyện . Sau khi Mộ Dung Song tin tức , ả cũng đòi theo. Ả gặp vị hôn phu của ả, cái gã đàn ông tên Bách Lý Kinh Hồng, đang con tin ở Đông Lăng .
Để thể hiện sự yêu thích" của dành cho Mộ Dung gia, họ hàng nhà , mới đưa ả theo cùng. Trên đường , ả chuyện gì, thậm chí là lén ngoài, cũng đều chỉ mắt nhắm mắt mở, coi như thấy. Vậy mà khi cung, ả đối đầu với một cô cung nữ!
Cô nàng Tô Cẩm Bình thanh danh sớm vượt xa cả thiên hạ song xu , quả nhiên cũng là một giỏi ăn . Nàng bác bỏ thẳng thừng đến mức khiến mặt Mộ Dung Song xanh mét, nhất là những lời mà nàng dùng để cãi khiến đều cảm thấy vô cùng buồn .
Đến bữa tiệc Trung tu, thấy sự xảo quyệt của cô gái . Đối với bất cứ chuyện gì gây bất lợi cho nàng, nàng đều thể ứng phó lưu loát, gần như chuyện gì là thể ngăn cản nàng! Ta thoáng cảm thấy cô gái quá thông minh, nếu Đông Lăng mà dùng nàng lĩnh vực ngoại giao, thì thật sự bao nhiêu thể đấu thắng nàng. là một tai họa, thể giữ ! Vì thế, bèn dùng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo nàng.
Nàng chợt lè lưỡi với khiến sửng sốt. Dáng vẻ đáng yêu hoạt bát đó khiến nhớ tới T.ử Mạch. Nhìn lắm, cũng chẳng quá đáng yêu. Vì thế mới bật khẽ, chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu háo thắng cậy mạnh mà thôi, đáng để lo nghĩ. Ta liền yên tâm đúng một bên xem kịch vui.
thái độ của mấy Hoàng Phủ gia cũng thật thú vị, thú vị! Tất cả đều vội vàng đỡ cho nàng. Một tiểu cô nương mười tám tuổi, giỏi bao biện, khéo ăn , tâm tư ác độc, mà còn thể khiến mấy đàn ông Hoàng Phủ gia đều để ý như , tuyệt đối đơn giản! Nếu đơn giản, thì... thể giữ . Vì , bèn mở lời với Hoàng Phủ Hoài Hàn, diệt trừ nàng! Đây cũng là mối thù đầu tiên kết với nàng!
Cuối cùng, âm mưu đó Bách Lý Kinh Hồng xuất hiện, cùng một vài câu , hóa giải dễ dàng. Cô ả ngu xuẩn Mộ Dung Song , sự dồn ép từng bước của cô gái đó, mà liên tiếp mất mặt. Đánh mất thể diện của ả thì cũng chẳng vấn đề gì lớn, nhưng đ.á.n.h mất thể diện của Bắc Minh, thì thể chứa chấp . kẻ đầu sỏ của tất cả chuyện , cùng là Tô Cẩm Bình, vì thế sát ý của đối với cô gái càng đậm hơn một chút!
Chỉ là, ngờ cô gái cũng thật sự tài, thơ mà nàng cũng thể xưng là một hai trong thiên cổ. Người Đông Lăng ngại mất thể diện của Bắc Minh nên dám hé răng câu gì. Mà , là để vương Bắc Minh, vì thể hiện sự khoan dung và thể diện của Bắc Minh, bèn là đầu tiên tán thưởng. Thế nhưng, cũng cô gái quá đắc ý , mà lôi cả thơ của tổ tiên khoác lác. Sau khi chọc thủng, nàng dùng dăm câu ba điều hòa giải, ngược còn tôn thêm hình tượng vĩ đại của nàng.
Ta mời rượu châm chọc nàng, nàng vẫn dám mượn cơ hội để tuyên chiến!
Từ khi giành vương quyển Bắc Minh, giành sự tôn nghiêm của , đến bây giờ còn từng ai dám to gan lớn mật như thế . Điều khiến cảm thấy thú vị, cùng đồng thời cảm thấy cô gái thật sống c.h.ế.t. Đương nhiên, cũng tiếp nhận lời tuyên chiến của nàng! Những trận chiến tiếp theo đó, thua! Vậy mà nàng thể thèm để ý đến sắc mặt của chút nào, hiểu cấp bậc lễ nghĩa nên mới nâng chén như thế.
Nàng thể chỉ cần mạng sống, bất chấp thể diện. Quân Lâm Uyên thể vì một cung nữ bé nhỏ mà đ.á.n.h mất thể diện của quân vương một nước. Vì thế, nàng! Có điều, việc khiến cảm thấy thú vị là, dường như Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thể gì nàng, dáng vẻ thế , dường như cũng từng chọc tức ít . Nghĩ , trong lòng thoáng cân bằng hơn một chút!
Bách Lý Kinh Hồng từ hôn, ả đàn bà não Mộ Dung Song đủ loại chuyện ngu xuẩn khiến mất hết thể diện, cũng khiến vô cùng hối hận vì đưa ả cùng. Nếu một cái tát của cứu một mạng của ả, thì thiện ý mà vốn thể hiện với phủ Trần Quốc Công biến thành ác ý ! Tiếp theo đó, ả chịu ít uất ức, mà kẻ đầu sỏ vẫn đều là cô nàng Tô Cẩm Bình . Đã , cô gái chỉ cực kỳ chuyện, mà cực kỳ hiểu cách dùng tâm kế, cuối cùng bắt Mộ Dung Song ngậm bồ hòn ngọt!
Sau khi trở về, ả ngu xuẩn Mộ Dung Song còn tới tìm lóc kể lể, thậm chí còn cái gì mà từ nhỏ tình cảm của và ả nữa chứ. Lúc , chỉ lạnh, hé răng lời nào. Thấy ả tự lao đầu cái c.h.ế.t như , thật nhịn chỉ tát mạnh mặt ả một cái, để xả nỗi ấm ức trong lòng !
Sau đó, chơi cờ với Hoàng Phủ Hoài Hàn. Nói là chơi cờ, chi bằng là so đấu cờ, so đấu tâm kế và lòng thâm sâu. Từ xa xa, trông thấy cô gái ở cửa tẩm cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn, cầm cây chổi chuyện trời chuyện đất, bỏ bê công việc. Vậy mà Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng ý xử lý nàng. Ta liền nhận chút manh mối gì đó, bèn lên tiếng đề nghị Hoàng Phủ Hoài Hàn nạp nàng hậu cung. Mặc dù Hoàng Phủ Hoài Hàn từ chối, nhưng sự từ chối đó, nhận động lòng! Nếu thật sự như , cô gái tức c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t vì nghẹn nhỉ?
Rồi nữa, một chuyện thể tưởng tượng nổi xảy ! Tô Cẩm Bình dám ngang nhiên bình phẩm về và Hoàng Phủ Hoài Hàn với một cô cung nữ quét rác khác. Cô cung nữ từ tới giờ từng gặp đàn ông nào quyến rũ như , mà Tô Cẩm Bình hỏi cô lâu rửa mặt, đến mức ánh mắt và thẩm mỹ đều hỏng cả ! Lúc , thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t cô gái ! là Hoàng đế một nước, đang ở nước khác, nếu tay vì chuyện thì khỏi quá hẹp hòi . Cho nên, xuống. Trong lòng thầm nghĩ: Tô Cẩm Bình , mối thù , coi như càng kết càng lớn ! Nếu c.h.é.m nàng thành trăm nghìn mảnh, thì uổng mặt vua của trẫm! cũng nhanh chóng bình tĩnh .
Bởi vì, cô gái chỉ phê phán , mà còn phê phán tất cả những mỹ nam đương thời trong thiên hạ, tất cả những nhân tài kiệt xuất trong thiên hạ, như Hoàng Phủ Hoài Hàn, Hoàng Phủ Dạ, Hoàng Phủ Dật, Thượng Quan Cẩn Duệ, Bách Lý Kinh Hồng... Lần , trong lòng tự nhiên cũng thăng bằng hơn nhiều. Những cô nàng đó còn ngang nhiên phán rằng, mấy chúng , ai xứng với nàng! Ta cũng nên châm chọc nàng sống c.h.ế.t, nên nhạo nàng tự là ai đây!
Nàng Hoàng Phủ Hoài Hàn hạ lệnh đ.á.n.h ba mươi trượng, khác tráo mịn đổi đào! Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chọc thủng chuyện nên cũng lên tiếng. Ta nhanh chóng giúp nàng là Hoàng Phủ Dạ và Hoàng Phủ Dật, điều càng kích động hứng thú của . Cô gái thật sự đơn giản chút nào! Ta cúi đầu bàn cờ của và Hoàng Phủ Hoài Hàn, chợt nghĩ đến một nước cờ tệ!
Ta để cô gái , giúp diệt trừ phủ Trấn Quốc Công của Nam Nhạc! Trực giác của cho rằng, nếu để cô gái , thì cần đích tay, cũng thể khiến Mộ Dung gia c.h.ế.t một cách mắt! Chưa chừng, nàng còn thể kéo luôn cả ả Quân Lâm Mông sống c.h.ế.t của nữa! Đương nhiên, cô gái thông minh, cảnh giác, thể tùy tiện bước bẫy rập của . Vì bèn mặc kệ hành vi của Mộ Dung Song, còn ngầm trợ giúp một chút, vẻ hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi, nhiều đối đầu với nàng để che mắt nàng.
Thế nhưng, đủ loại hành vi sống c.h.ế.t của cô gái , thực sự khiến cho g.i.ế.c nàng vô ! Nhất là nàng còn dám lén lút đặt cây trâm của Mộ Dung Song lên , thật sự khiến hận thể c.h.é.m nàng thành muôn ngàn mảnh! Lúc ở Đông Lăng, nếu như thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, thì cũng đơn giản như bóp c.h.ế.t một con kiến ! cuối cùng vẫn nhịn . Ta đủ dáng vẻ g.i.ế.c nàng , tất cả đều tin rằng g.i.ế.c nàng. Thậm chí lúc rời khỏi Đông Lăng, còn tuyên bố cưới cô gái Hoàng quý phi, chính là vì để nàng hiểu rõ rằng, quyết tâm chơi c.h.ế.t nàng!
Thật , cũng chơi c.h.ế.t nàng! Nhất là khi thấy, rõ ràng nàng chỉ là một cung nữ quét rác, sống ở tầng lớp thấp nhất, nhưng luôn thể thoải mái đùa như thế, trong sinh hoạt của nàng cứ như tràn ngập ánh nắng . , là Hoàng đế một nước, quân lâm thiên hạ, bất kỳ ai cũng đều sắc mặt của để việc, mà sống mệt mỏi hơn bất cứ kẻ nào. Cuộc sống của còn đến nụ là gì nữa. Thật , vẫn luôn đang , chỉ điều, nụ đó độ ẩm, cũng chẳng tình cảm.
Ta ghen ghét đố kỵ với nàng! Thực sự đố kỵ với nàng!
Có điều, trộm nghĩ, cô gái chọc chán ghét, mà nhà Mộ Dung và Quân Lâm Mộng cũng là hai nơi xử cho thống khoái. Như , để bọn họ c.h.é.m g.i.ế.c lẫn chẳng hơn ?! Để cho bọn họ tranh đấu với , hy sinh một phe, còn một phe, tự tay sẽ xử lý! Đây, sẽ là một trò chơi thú vị! Vì thế, giao ám vệ đắc lực nhất của cho Mộ Dung Song, ám chỉ ả thể diệt trừ mà Tô Cẩm Bình để ý. Đồng thời, cũng ám chỉ với ả, quận chúa của một nước khác, để chính tay ả chuyện lắm, nên để một quyền vị ở Đông Lăng thì hơn.
Đương nhiên ả lập tức nghĩ ngay đến Quân Lâm Mộng, ả của ! Về , Thiển Ức c.h.ế.t, Quân Lâm Mộng cũng c.h.ế.t. Cô gái Nam Nhạc, đến Vân gia, tranh đấu túi bụi với Mộ Dung gia, tất cả đều trong dự tính của . Ta đài cao xem kịch, bọn họ sức c.h.é.m g.i.ế.c sự sắp đặt của ! Ta nghĩ, những , chắc ai nghĩ , mới là kẻ chủ mưu của tất cả nhỉ?!
Tô Cẩm Bình thể nào nghĩ đến, mà Mộ Dung gia thì càng . Ta báo cho mẫu hậu cái tin tức là Quân Lâm Mộng c.h.ế.t đó. Bà kích động, nhiều những lời sám hối. Ta bên trong những lời sám hối của bà bao nhiêu thật lòng, nhưng lọt chữ nào! Ta chỉ là, biến thành tình trạng ngày hôm nay, đều là vì bà ! Mà nỗi đau , nên để một gánh chịu!
Một trượng lên trời xanh, một thước xuống vực thẳm! Cuối cùng cũng hiểu rõ ý trong câu của Vô Ưu Lão Nhân.
Hồi cũng mấy ngày, liền nhớ tới Lan phi, một cô gái hề thích, chẳng hề yêu, nhưng niềm thương tiếc và hoài niệm đến vô hạn! Dù chính cũng , rốt cuộc sự thương tiếc và hoài niệm đó là dành cho nàng, dành cho chính trong quá khứ. Ta nghĩ, nếu nàng vẫn luôn ngoan ngoãn lời như thế , duy trì dáng vẻ tinh khiết mà hiền lành như , sẽ hết trách nhiệm của một chồng, bảo vệ nàng cả một đời, bảo vệ nàng những ả đàn bà khác trong hậu cung nhằm , hãm hại. Có lẽ, sẽ còn con của chúng nữa... Có lẽ... con họ sẽ trở thành sự tinh khiết duy nhất còn sót trong cuộc đời của .
cuối cùng, nàng vẫn khiến thất vọng! Ta cũng đ.á.n.h giá thấp lòng hiếu kỳ của con . Hôm , khi sủng hạnh nàng xong, dậy . Nàng chợt bật dậy, ôm eo nhiều điều. Ta sự đau đớn và thương tiếc trong giọng của nàng, sự yêu thường của nàng dành cho . Ta thể tránh khỏi, cũng cảm thấy chút ấm áp! thể để cho bất cứ ai tự cho là đúng, bày dáng vẻ đồng tình, thương hại như mặt ! Mà cái quá khứ phút giây nào xóa sạch , càng cho phép bất cứ kẻ nào nhắc đến chút kiêng dè như thế! Vì , hung dữ bóp cổ nàng! Cô gái , đến cuối cùng vẫn phụ sự tín nhiệm của ! Nàng mở to mắt , trong đôi mắt thanh tịnh của nàng, thấy hai chữ --- đáng giá! Cũng giống như của năm đó, diều hậu mổ tay, cũng cảm thấy đáng giá ! Ánh mắt như thế, thiêu đốt khiến thương.
Một vấn đề tươi sáng, tươi sáng đến mức đỏ tươi như m.á.u xông thẳng lòng ! Ta g.i.ế.c c.h.ế.t chính của , giờ vẫn g.i.ế.c c.h.ế.t tiếp một nữa ?!
Ta bỏ . Trước khi , miệt thị nàng một cái. Mà cũng , sẽ còn đến nơi nữa! Loáng một cái đến ngày giỗ của sư phụ. Giống như những năm , bí mật tế bái ở núi tuyết. Trên đường , Mộ Dung gia hủy diệt , cô gái sắp trở thành Thái t.ử phi. Điều khiến bất mãn, nàng mà Thái t.ử phi, thì tiện tay nữa . Trên đường về, dựa kiệu chợp mắt một chút, trong đầu hiện lên cơn ác mộng giày vò trong nhiều năm qua. lúc , tiếng kêu kinh ngạc của thị vệ bên ngoài kiệu bừng tỉnh. Lúc , trong lòng sợ hãi, thức tỉnh từ trong giấc mộng ma đáng sợ, vì thế trong cơn giận dữ, liền sai xử t.ử . Sự tàn nhẫn và khát m.á.u của là chuyện mà tất cả đều , cho nên ai cảm thấy kỳ lạ! Mà khi rèm cửa hất lên, thấy khuôn mặt của cô gái !
Tô Cẩm Bình, tự dâng lên tận cửa!
Khi về hoàng cung, cực kỳ kiên nhẫn trị thương cho nàng. Bởi vì , khoảnh khắc nàng rơi trong tay , nàng sẽ biểu cảm như thế nào? Là sợ hãi, nịnh nọt? Hay là vẫn sống c.h.ế.t như đây?! Kinh lạc của nàng tổn hại , dùng ngọc thiểm cổ tới tu bố mới cứu nàng. Khi đó, thấy trong tay áo nàng một cây trâm.
Cây trâm đó , thể là chế tác nó tốn nhiều tâm tư. Ta lấy nó , nhưng trong lúc hôn mê nàng vẫn nắm nó chặt. Ta nghĩ, chắc đây là thứ mà nàng quý trọng, cũng xuất phát từ lý do gì, cưỡng ép lấy .
Về , nàng tỉnh , cũng hề khiến thất vọng. Nàng dậy ôm chân kêu lên: “Tất cả chuyện năm xưa chỉ là hiểu lầm mà thôi!” Hiểu lầm ư?! Hừ!!
nhanh chóng nghĩ cách trêu chọc nàng. Ta bắt nàng tẩy rửa ngự dũng, nghĩ việc sẽ khiến nàng khó chịu hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t nàng. Ấy thế mà cuối cùng nàng khéo léo giảo hoạt, lừa lọc ả Mộng phi ngu xuẩn giúp nàng giải quyết vấn đề: Ta vốn chút kiên nhẫn nào để chơi với nàng, nghĩ, với sự chán ghét của Hoàng Phủ Hoài Hàn lúc dành cho nàng, hẳn là sẽ yêu cầu lấy mạng nàng đúng ? Thế nhưng, phát hiện một chuyện vô cùng ly kỳ, ngờ Hoàng Phủ Hoài Hàn thích nàng! Lần , sự chán ghét trong lòng biến thành nghiền ngẫm! Cô gái , mới mấy ngày, câu cả T.ử Mạch. Tiểu nha đầu cũng nàng lừa cho xoay lòng vòng, luôn giúp đỡ nàng. Dần dần, phát hiện rằng, thật trong những ngày cô gái tới đây, mặc dù vẫn chán ghét nàng như cũ, nhưng những chuyện nàng khiến dở dở , khiến cuộc sống của thêm nhiều màu sắc. Ít , bây giờ càng ngày càng hiểu cách tức giận, thậm chí thi thoảng còn vui vẻ nữa.
Thế nhưng, đêm hôm đó, ánh nắng mà khó khăn lắm mới thấy, xóa sạch bộ! Hoàng Phủ Hoài Hàn trùng Thiện đoạn tuyết, mà , sự thiết kế của khác, bước phòng . Khi túm lấy , cưỡng ép giật vạt áo , giống như trùng hợp với cảnh tượng của nhiều năm . Những quá khứ thể chịu nổi, những sự khuất nhục , bộ trong trí não của ! Cuối cùng, trúng Thiên Đoạn tuyết, nên mới g.i.ế.c trong cơn giận dữ cực điểm! Có điều, đêm hôm đó, g.i.ế.c nhiều , tất cả những khả năng liên quan đến chuyện , đều buông tha cho một ai!
Tất cả chỉ thấy sự phẫn nộ của , ai trông thấy tay run rẩy lớp tay áo! Đó là vì... sợ hãi! , là sợ hãi. Không giây phút nào sợ hãi và trốn tránh những cảnh tượng . Chỉ một
mảnh hồi ức ngắn ngủi cũng thể khiến run rẩy. Mẫu hậu tới cầu xin, cũng càng thêm kích phát sự phẫn nộ của , khiến cho một chút kích động thu tay trong lòng lập tức dập tắt trong nháy mắt! Ta vô cùng quả quyết và tàn nhẫn hạ lệnh g.i.ế.c những ! Sau khi mẫu hậu , vẫn còn đắm chìm trong sự phẫn nộ ngập trời. Ta cố gắng nhẫn nhịn lửa giận, sai cô gái lấy thùng tắm đến, kết quả là nàng lấy ngự dũng ! Trong cơn tức giận đan xen, đặc biệt cảm thấy | buồn , cơn giận cũng dần vơi bớt. Ta bước khỏi gian phòng , bóng đêm đen, trời đầy sáng, giống y như năm đó.
Nghĩ đến chuyện xảy , nhịn , thẳng đến Minh Dẫn cư, về nơi mà cho rằng cả đời cũng sẽ bước một . Mỗi một bước chân, cơn đau trong lòng nặng thêm một phần, cứ một bước giống như từng bước từng bước trở quá khứ năm xưa. Một con đường đó, ngắn, cũng dài. Ngắn đến mức chỉ một lát hết con đường. dài đến mức, đoạn đường khiến cho nhớ tới nhiều nhiều chuyện, nhớ tới lời thề từng lập, nhớ tới lời dặn dò của sư phụ, nhớ tới sự nhắc nhở của phụ hoàng... Tiếp theo đó, cũng nhớ tới ô trọc chịu nổi và bàn tay nhuộm đầy m.á.u tươi của !
Đến cửa Minh Dẫn cư, cũng chỉ ngẩn tàng cây. Ngay tại cánh cửa , lẳng lặng , đó, phát hiện , tất cả những ký ức trốn tránh lâu , vốn tưởng rằng nó xa xôi, thật phảng phất như mới xảy ngày hôm qua, phảng phất như xảy mắt. Mỗi một cảnh tượng đều vô cùng rõ nét, thậm chí, còn thể cảm nhận cảm giác đau đớn cơ thể. Tất cả những chuyện , nếu vì hôm nay Hoàng Phủ Hoài Hàn trùng Thiên Đoạn Tuyết, khiến thể ôn , thì hôm nay chắc chắn cũng thể ép đối mặt với nó một nữa.
Ta cứ tưởng rằng tới xem một chút, nếu là quên thì tất cả chuyện cứ để đây cho nó theo gió bay hết . Thế nhưng mà...
Ta ở đó lâu, lâu, bỗng òa . Ta quên bệnh thích sạch sẽ của , để mặc cho vạt áo xõa trung mặt đất. Ta vẫn luôn nghĩ, luôn nghĩ, luôn nghĩ xem tại biến thành thế . Ta luôn nghĩ, những lời hứa từng hứa với sự phụ và phụ hoàng , ném xó xỉnh nào .
Quân tử, lấy đức để nâng đỡ vạn vật. Mà , luôn tra tấn của . Lúc tra tấn bà , trong lòng thật sự dễ chịu ? Thế nhưng, chán nản gian phòng , c.ắ.n môi đến tóe máu, tự chủ mấp máy tự hỏi : “Làm đây? Không thể quên , thế nào cũng thể quên .” Cảm giác ngai ngái quen thuộc vọt từ cổ họng lên. Cuối cùng, quyết định, tất cả những cảnh tượng , hãy để tự đến đặt dấu chấm hết ! “Tất cả đều kết thúc, đều kết thúc...” Quay về tẩm cung, lạnh lùng con d.a.o bàn. Sau khi trong chốc lát, cầm nó lên, chút do dự đ.â.m n.g.ự.c . Khoảnh khắc d.a.o đ.â.m lồng n.g.ự.c đó, hề cảm thấy đau đớn. Ta nghĩ, tha thứ , thì tự g.i.ế.c chính cũng . Ta cần tra tấn khác như nữa, cũng cần tiếp tục tra tấn chính như thế , càng cần ngày ngày ác mộng tra tấn, hết đêm đến đêm khác ôn những cảnh tượng chịu nổi , cần ngày ngày sống trong sự áy náy với sư phụ và phụ hoàng nữa. Ta cứ thể lẳng lặng trong ngự thư phòng, ngẩn cái gùi t.h.u.ố.c treo ở góc tường mà khoác từ núi tuyết về . Vật vốn thể mang ngự thư phòng, nhưng sai treo nó đó, để nó nhắc nhở , từng là một như thế nào, còn hiện tại như thế nào. Mỗi khi g.i.ế.c một , cái gùi t.h.u.ố.c , cảm giác tội trong lòng nặng thêm một phần, mà , cũng cách xa thiếu niên hành y cứu đời thêm một phần.
Đêm hôm , suy nghĩ nhiều, nhiều thứ. Điều nghĩ đến nhiều nhất, chính là hy vọng thể giải thoát như thế . Ta cứ thể để mặc cho n.g.ự.c chảy m.á.u suốt cả đêm. Cho đến tận ngày hôm , nội thị giám nhắc nhở đến giờ triều. Ta cảm giác thiếu máu, nhưng vẫn c.h.ế.t. Có thể là do lúc còn bé sư phụ cho uống nhiều thuốc, nên trừ chứng Điệp Huyết , thì tất cả những bộ phận khác đều khỏe mạnh hơn bình thường.
Ta nghĩ, đây là mệnh của , cũng là điều ông trời đón nhận. Cho dù là c.h.ế.t, trời xanh cũng bằng lòng. Đây lẽ là sự trừng phạt dành cho , trừng phạt vì rõ ràng năm đó hứa với phụ hoàng và sư phụ, nhưng cuối cùng ... Đã thế , c.h.ế.t , quên cũng ... Vậy thì... cho tất cả đều cùng rơi địa ngục với ! Ta băng bó vết thương qua loa lên triều.
Ngày tiễn Hoàng Phủ Hoài Hàn , cũng ngửi thấy mùi của Bích Ngọc hồn đan Hoàng Phủ Dạ. Ta còn thấy sự to gan của cô gái , nàng dám đạp một cước m.ô.n.g Hoàng Phủ Hoài Hàn! Nguyên nhân... là vì Hoàng Phủ Hoài Hàn nợ nàng một trăm lượng trả ư?! Hẳn là như . Ta hạ lệnh đ.á.n.h nàng, T.ử Mạch cứu .
Cùng lúc đó, ả ngu xuẩn Quân Mộng Nhã với rằng ả thích Hoàng Phủ Dạ. Ta cũng chút nể nàng thẳng tính toán của . Ta định đưa ả hóa với Nam Cương, thể sống sót thì chờ xem mệnh của ả thế nào? Những ả, gào lên c.h.ử.i rủa những câu ...
“Quân Lâm Uyên, cho rằng ngươi g.i.ế.c , g.i.ế.c mẫu hậu, g.i.ế.c tất cả chúng , thì ngươi thể xóa sạch tất cả chuyện năm đó ? Ta cho ngươi , dù chúng c.h.ế.t, dù cả thiên hạ c.h.ế.t hết, thì vẫn là thứ bẩn thỉu, thấp hèn! Ngươi.”
thế! Dù cho trong thiên hạ đều c.h.ế.t hết, cũng đổi sự dơ bẩn, thấp hèn của ! Như , một bẩn đủ chứ? Thì , ả vẫn còn nhớ rõ! Tất cả chuyện năm đó ả đều nhớ rõ! Mà bát t.h.u.ố.c đưa cho mẫu hậu cho các ả uống, mẫu hậu cũng đưa cho a! Ta hạ lệnh sai đưa ả Minh Dẫn cư, đó liền tìm cô gái phiền phức Tổ Cẩm Bình . Vì tâm trạng , cảm thấy cô nàng tức giận với cũng thú vị.
đúng lúc , mẫu hậu cũng tới. Ta nhiều điều với mẫu hậu. Cô gái quá thông minh, nhận manh mối trong lúc chúng đang chuyện. Ta vốn định g.i.ế.c nàng, nhưng thật khéo, bệnh cũ tái phát. Ta lừa nàng, nàng trúng độc, là do . Nàng thể gì khác, đành cứu .
khi tỉnh , hiểu nổi. Nàng giúp băng bó vết thương đành, nhưng vì còn đắp chăn cho , hầu hạ uống nước? Cô gái giống bụng như . Vậy mà nàng với những lời chẳng liên quan gì. Nàng , chúng thể nào lực chọn quá khứ. Mà việc đối mặt với một quá khứ khiến nghĩ kinh hồn đó, trừ việc khiến cho thống khổ dừng bước
hiện tại, thì còn khiến cho ốm nghi ngờ mà đón chờ tương lai. Tương lai , còn tương lai ? Ta với nàng bằng giọng điệu ác ý, thật nàng hề trúng độc. Sau đó, hỏi nàng liệu hối hận vì cứu . Nàng , cảm ơn nàng đại từ đại bi đầu độc nàng.
Câu trả lời của nàng khiến ngẩn ! Ta nghĩ, nàng, thật sự là một cô gái đặc biệt. Ta vốn tưởng rằng nàng sẽ mắng hèn hạ vô sỉ, thế mà nàng cảm ơn vì đầu độc nàng ư?
Sau , nàng với nhiều điều. Không đột ngột như Thượng Quan Nhược Tịch lúc , mà là từng chút từng chút xen nội tâm . Nàng thông minh, nắm chắc mức độ, như thế nào mới tổn thương, cũng những lời gì thích hợp lúc nào. Ta vốn cho rằng ít nhiều gì cũng sẽ tức giận, sẽ cảm thấy khuất nhục, nhưng phát hiện tức giận nổi. Điều khiển cho càng cảm thấy bất ngờ hơn là, khoảnh khắc nàng, thậm chí còn cho rằng thấy ánh năng
Nàng , giống với quân t.ử lan, nhưng hơn quân t.ử lan. Thời điểm thấy chữ đó, thoáng nổi sát khí! cuối cùng, nén xuống, vì nàng ác ý. Từ mà năm đó Phùng Chấn Vũ đ.á.n.h giá về nhiều nhất, chính là --- !
Ta giữ nàng ăn cơm tối, thậm chí, còn cho nàng tự lựa chọn cung điện. Đồng thời, cũng nhận , nàng hề sự thương hại gì với , chỉ đơn thuần là thiện ý. Điều khiến cảm thấy dễ chịu. Đêm hôm đó, lúc Minh Dẫn cư, nàng theo, nhưng cuối cùng quyết định đ.á.n.h cược một ! Ta xem, liệu nàng vì quá khứ của mà cảm thấy ghê tởm, dơ bẩn . Nếu là như , sẽ g.i.ế.c nàng, bởi vì, nếu nàng cũng ghét bỏ , chính là phụ sự tín nhiệm của ! May quá, nàng thất vọng.
Ta đến Minh Dân cư, mẫu hậu đến theo. Ta bắt bà trơ mắt đứa con gái của bà lăng nhục. Ta thầm nghĩ đến cảnh tượng chịu đựng bảy năm ! Khoảnh khắc đó, chỉ cảm thấy trái tim đổ máu,
máu chảy đầm đìa, đau đớn, cũng cảm thấy sung sướng! Rốt cuộc, nỗi khổ mà chịu đựng, cũng thể bắt khác đón nhận, cũng khiến mẫu hậu cảm thấy hối hận . Dù rằng, sự hối hận đó vì , mà là vì của .
Lúc mẫu hậu ôm ả , bỗng thấy hiểu, thật sự hiểu nổi. Vì đều là con của bà , mà bà bất công như chứ. Sau đó, hỏi! Bà câu gì!
Ta cho bà chuyện gặp ở chỗ Phùng Chấn Vũ, nhưng bà chẳng cả dũng khí để . Bà mang theo Quân Mộng Nhã, thất thểu chạy trốn.
Sau nữa, chán nản mặt đất, lên tiếng gọi Tổ Cẩm Bình . Ta cố gắng dùng một loại giọng điệu bình tĩnh, chịu đựng cảm giác khủng hoảng và nhục nhã trong lòng, kể cho nàng tất cả. Sau khi xong, cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, cũng cảm thấy nặng nề. Nàng sẽ dùng ánh mắt gì để đối xử với tất cả, sẽ dùng ánh mắt gì để đối diện với đây? Có nàng cũng sẽ cảm thấy bấn, cảm thấy thấp hèn ?
Thế nhưng nàng : “Lúc từng khuyên Bách Lý Kinh Hồng rằng, chỉ cần trong lòng trăng sáng, dù thấy ? Hôm nay, cũng câu đó với , chỉ cần trong lòng sạch sẽ, thể ô uế cũng quan trọng gì?” Nàng : “Quân Lâm Uyên, thật phục , rơi trong biển lửa, hoặc sẽ trở thành thiếu , hoặc sẽ trùng sinh phượng hoàng! Con thiêu chỗ nào cũng thấy , nhưng phượng hoàng thì hiểm đến mức gần như . Huynh chắc chắn thể coi là phượng hoàng. Cho nên, một con như , đáng giá để thấy kiêu ngạo!”
Trong lòng sạch sẽ, thể ô uế quan trọng gì ? Ta đáng để chính kiêu ngạo ?
Vậy ? Khi đó nàng, cảm thấy ấm áp, giống như thấy ánh nắng, cũng giống như sự cứu rỗi. Ta nghĩ, đối với nàng, thực sự buông tay. cũng , thể buông tay. Bởi vì, nàng yêu khác .
Rời khỏi Minh Dẫn cư, nàng quốc khố, chẳng qua nàng đang đùa thôi, nhưng vẫn đồng ý. Ta nàng ở một thời gian, cũng sẽ khiến nàng chịu thiệt thòi. Mà lúc đó, thấy nàng thật sự , dường như nhớ nhung ở xa ngàn dặm , trong lòng , nghẹn một câu chỉ bật thốt lên --- Trẫm thật sự hâm mộ Bách Lý Kinh Hồng! hề . Bởi vì nếu , ngược sẽ trở thành sự trói buộc với nàng, ngược , sẽ khiến nàng cảm thấy áy náy. Ta nghĩ, nàng là ánh nắng của , như hẳn là vĩnh viễn nên vui vẻ mà sống như thế. Còn , sẽ cho nàng tất cả, cho nàng tất cả những gì thể cho.
Lúc Bích Huyết hoa, nàng vui vẻ. Ta cũng cho nàng rằng, Bích Huyết hoa thể chữa bệnh của , cũng là t.h.u.ố.c năm năm chỉ nở hoa một , là thứ t.h.u.ố.c duy nhất thể chữa bệnh của . Thấy nàng vui vẻ như , liền với nàng rằng, thể tặng nàng đóa hoa , để nàng chữa khỏi mắt cho Bách Lý Kinh Hồng, bởi vì , viên giải cuối cùng trong tay Hoàng Phủ Dạ, bất luận thế nào cũng sẽ đưa cho nàng. Sau Lãnh T.ử Hàn tìm tới. Khi tìm đến nơi, , giữ nàng bao lâu nữa! Qua bao lâu nữa, Bách Lý Kinh Hồng cũng sẽ tới thôi.
cho Lãnh T.ử hàn rằng, sẽ giao thần binh bất t.ử cho nàng. Lãnh T.ử Hàn một hồi, lựa chọn rời khỏi Hoàng cung. Suốt thời gian đó, đều tới quấy rầy. Thật , Lãnh T.ử Hàn cũng thích nàng. Ta .
Nàng học y, cũng bắt đầu dạy nàng. Thấy quan hệ của nàng và T.ử Mạch tệ, cảm thấy yên tâm. Ta nghĩ, khi c.h.ế.t, hẳn là thể yên tâm giao phó T.ử Mạch cho nàng. Nàng thông minh, cũng nhạy cảm, phát hiện quyển sách t.h.u.ố.c của sư phụ . chỉ mấy câu của , khiến nàng thể đụng , cũng thể xem nó.
Những ngày tháng đó, vì học y thuật, nàng vô cùng cố gắng. Mà , sở dĩ nàng cố gắng như chẳng qua là vì cứu thôi. Khi , cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cũng chỉ thời gian đó, mới quên những thù hận , quên tất cả những gì gánh vác , quên những quá khứ bẩn thỉu chịu nổi đó, chỉ vui vẻ mà sống thôi. Cũng nhiều ngày , còn tiếp tục mơ thấy những cơn ác mộng nữa.
Ta sắp xếp, chuyển hết tất cả thứ trong quốc khổ ngoài, tạo dấu hiệu giả rằng quốc khổ trộm. Nàng đ.á.n.h bạo mắng mỏ đám đại thần của trong ngự thư phòng, nhiều lời bảo vệ . Đó là đầu tiên, cũng là duy nhất kể từ khi phụ hoàng và sư phụ qua đời, bảo vệ , lên tiếng vì . Đám đại thần nàng đến xám mặt bỏ , còn tổn thất bao nhiêu tiền bạc. Nàng thấy tâm trạng của , còn tự tay nướng thỏ cho ăn, còn sức giáo huấn một bài.
Con thỏ đó, ngon. cay, vốn phép ăn, nhưng vẫn ăn hết. Rất ấm áp. Lúc , . Đó là sự ấm áp mà từ tới giờ từng chạm . Là sự ấm áp mà ngay cả sư phụ từ ái và phụ hoàng ôn hòa của , cũng thể cho .
Ta nhớ tới lời của Vô Ưu Lão Nhấn, cuộc đời của hai kiếp nạn lớn! Nếu tránh , thì thể nào sống qua hai mươi lăm tuổi. Khi , cuối cùng cũng hiểu rõ, một kiếp nạn là mẫu hậu, một kiếp nạn là nàng. Ta tính toán thời gian, hẳn là cũng sai nhiều lắm.
Sáng hôm , thấy nàng sách một đêm, mệt mỏi gục xuống chiếc bàn đối diện tạ ngủ, cũng thấy nàng nhíu chặt mày. Ta vốn đưa tay xoa cho nàng, cuối cùng rụt tay . Nếu nàng đ.á.n.h thức, trông thấy tay của , thì nên giải thích thế nào? Chẳng lẽ thích nàng ? Như sẽ chỉ khiến nàng khó xử, hoặc là khiến nàng đón nhận và cảm thông với thôi... Loại tình cảm như thế, thà cần còn hơn. Như ... thì cứ thể , tri kỷ của nàng cũng .
Quốc khố trộm, những kẻ sống c.h.ế.t bắt đầu hành động. Bọn đ.á.n.h giá thấp Quân Lâm Uyên . Cho dù quốc khố thực sự trộm, cũng tới lượt bọn họ diễu võ giương oai mặt . Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, dẹp yên phản loạn! trong lúc giận điên , bệnh tình của càng nặng hơn. Cuối cùng mẫu hậu cũng giả vờ đủ . Bà cố tình cho đến truyền lúc . Mục đích chẳng qua là chọc tức c.h.ế.t mà thôi. Nàng báo thù cho , thế mà cũng đồng ý.
Đối với mẫu hậu, thật vẫn xuống tay , nếu thì cũng đối phó với bà giống như đối phó với Phùng Chấn Vũ từ lâu .
Thế nhưng, thích nàng bảo vệ bênh vực như thế , thật giống như... đời vẫn còn thực sự quan tâm đến . Cũng cùng lúc đó, một hậu phi m.a.n.g t.h.a.i con của . Là phi t.ử nào, cũng chú ý lắng . Ta hạ lệnh cho nàng sảy t.h.a.i chút do dự, vì còn sống bao lâu nữa. Ta cho con sẽ bước lên vết xe đổ của , cũng bởi vì, đàn bà đó, xứng. Mà lúc , chợt nhớ tới Thượng Quan Nhược Tịch.
Nếu nàng m.a.n.g t.h.a.i thì quá, sẽ là một đứa bé tinh khiết như thuở ban đầu. Có lẽ, còn cơ hội để xem, con của , cũng nhiễm bụi trần dơ bẩn như năm đó .
Nàng về, đồng ý với việc quyết định g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con của đó, nhưng nàng vẫn tôn trọng quyết định của . Mẫu hậu và Quân Mộng Nhã c.h.ế.t, là do những thần t.ử của tay. Đêm hôm đó, nghĩ đến mẫu hậu c.h.ế.t , chợt cảm thấy nỗi oán hận mấy năm nay của , cũng nên đặt xuống nơi nào. Có lẽ, đây mới là kết thúc. Tất cả, đều kết thúc.
Ta tính thời gian của còn nhiều, nên ngay tại một ngày ngày sinh nhật , cố gắng chống đỡ lấy cơ thể, chế tạo Bích Ngọc hồi hồn đan cho nàng. Ngày , nàng hỏi , loại t.h.u.ố.c nào thể t.h.u.ố.c dẫn cho tim mạch . Tay thoáng khựng , cuối cùng vẫn lừa nàng, . thật là , mà t.h.u.ố.c dân đó, ở ngay tay .
Thật , cố tình c.h.ế.t. Bởi vì còn gì đáng để lưu luyến nữa. Mẫu hậu c.h.ế.t , ai cho oán hận. Kẻ thù đều g.i.ế.c hết, để ý, trừ nàng còn ai khác. nàng, chẳng thuộc về .
Chế xong Bích Ngọc hồi hồn đan, đòi nàng cùng ngắm hoa lan với . xong mới nhớ, mùa , lan tàn. Nàng , thể chờ năm tới ngắm. Ta cũng thuận theo ý nàng, năm ngắm. Lúc , chợt nghĩ, nếu thể c.h.ế.t thì bao. Chưa chừng, sang năm còn thể đưa nàng ngắm loài hoa yêu nhất đó.
Ta , lẽ cũng giống như đóa hoa lan , cuối cùng cũng rơi xuống.
Nàng : “Quân Lâm Uyên, sai . Huynh là quân t.ử lan. Cuộc đời của giống như Phượng hoàng tái sinh từ biển lửa, cả một đời rực rỡ. Dù c.h.ế.t, cũng giống như đóa hoa bỉ ngạn nở rộ bên bờ Vong Xuyên, vĩnh viễn tàn!” Hoa bỉ ngạn, vĩnh viễn tàn ? Như , sẽ nở rộ khắp hoàng tuyền, chờ nàng bên bờ Vong Xuyên .
Ta : “Nàng nhớ hạnh phúc nhé!” Nàng đồng ý. Nói: “Ừ!” Nàng đồng ý, là thấy yên tâm . Gió to, cũng ngăn cảm giác tanh ngọt nơi cổ họng. Ta che miệng ho sù sụ một trận, nàng đỡ về. Đêm hôm đó, với nàng một chuyện. Thật , chuyện của Thiển Úc, là do một tay thiết kế, bao gồm cả Mộ Dung gia, cũng đều là cái bẫy của .
dám . Ta sợ , nàng sẽ chịu tha thứ . Ta sợ , nàng sẽ chịu nhận tri kỷ nữa. Còn , sẽ chỉ thể mang theo sự nuối tiếc mà rời khỏi kiếp . Cho nên, lời lên đến bên miệng, cuối cùng vẫn nhịn xuống, để nàng . Sau đó, để một lá thư cho nàng. Ta cho nàng chuyện quốc khổ, cùng quyển sách t.h.u.ố.c mà thể nào nhẫn tâm hủy . Đó, là tâm huyết cả đời của sự phụ. Nếu hủy , sẽ với ân sự của .
Ta với nàng rằng, một chuyện cho nàng , nhưng định , ích kỷ nốt . Ta với nàng rằng, sẽ hóa thành một đóa hoa bỉ ngạn, lẳng lặng cho nàng bên bờ Vong Xuyên. Sau khi xong, chợt cảm thấy sợ hãi... nếu là trăm năm , nàng đến bên bờ Vong Xuyên, chẳng nhận thì bây giờ?
Lúc đặt bút xuống, xuồng ba chữ, chờ kiếp ... Sau đó, dừng . Chờ kiếp , kiếp thể nắm tay bầu bạn, hy vọng còn kiếp . Hy vọng, kiếp nàng thể ở bên . nếu như thực sự như , nàng sẽ ngay là yêu nàng. Mà khi nàng thấy lá di thư , hẳn nàng sẽ áy náy cả cuộc đời. Vì thế, ngòi bút đổi, run rẩy xuống một câu, “Chờ kiếp , vẫn hy vọng còn thể tri kỷ”
Tri kỷ...
Nhìn hai chữ đó, , . Tình yêu của , dám mơ tưởng kiếp , cũng chẳng dám mơ mộng xa vời đến kiếp ! Ta sai hạ nhân cất lá thư trong chiếc hộp đựng quyển sách t.h.u.ố.c trong rừng mai, cho gọi T.ử Mạch tới. Hiện giờ, nàng là nhân duy nhất của . Đêm hôm đó, với nàng nhiều điều, cứ mãi mãi đến khi suy nghĩ của hỗn loạn, đang gì, mới cho nàng trở về. Sáng sớm hôm , bệnh tình của nguy kịch, Tô Cẩm Bình liền chạy đến. Ta giao phó T.ử Mạch cho nàng, nàng đồng ý.
Nằm xuống giường, trong lòng vẫn còn đau đáu nhớ hoa lan. Ta với nàng, ngắm hoa, đó chợt nhớ rằng hoa lan tàn . Nàng chúng thể ngắm hoa mai. Ta đồng ý, nàng liền dìu . Ngày đó, là sinh nhật của . Hai mươi lăm tuổi. Sau khi phụ hoàng qua đời, liền còn tổ chức sinh nhật nữa. Đến rừng hoa mai, dựa đầu vai nàng, nàng ca hát. Nàng hát cho , êm tai. “Như hoa, như mộng, là cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi . Triền miên, mưa bụi nhạt nhòa, giọt lệ yên chi rơi xuống khóe môi.” Ta chợt nhớ tới ngày hôm đó, ở chỗ , nàng nướng cho một con thỏ. Nàng , đời hẳn là nàng sẽ nướng cho ăn thứ hai! Ta nghĩ, liệu thấy sắp c.h.ế.t thế , nàng sẵn lòng nướng một nữa cho ăn ? Có lẽ Bách Lý Kinh Hồng cũng đều từng vinh hạnh đặc biệt như ! Vì thế, bốc đồng yêu cầu nàng, nàng cũng đồng ý thoải mái.
Ta thấy bàn tay nướng thỏ của nàng đang ngừng run rẩy, cố gắng ép bình tĩnh. Còn , cũng vẫn nàng lật qua lật con thỏ , cảm nhận thở của càng ngày càng khó khăn. Ta nghĩ, thật sự ăn con thỏ . Giống như nàng , cuộc đời của thể ăn con thỏ mà nàng tự tay nướng thứ hai nữa. chút cam lòng, vì thế, kìm , hỏi một câu: “Vẫn chín ?”
Nàng an ủi , sắp chín . Sắp chín , nhưng , chờ nữa... Ta : “Tổ Cẩm Bình, nếu trẫm ngủ , thì nàng đừng đ.á.n.h thức... !” Thật , xưa nay vẫn tự xưng trẫm" với nàng, chỉ xưng là thôi, như sẽ mật hơn nhiều. nàng thông
minh là thế, nếu tự xưng , chắc chắn nàng sẽ phát hiện thích nàng. Cho nên, cũng chỉ dám len lén thận trọng một chữ trong câu mà thôi. Nếu như trẫm ngủ , thì nàng đừng đ.á.n.h thức... ! Sau khi xong, lặng lẽ sang nàng một cái. Nàng thật sự phát hiện . Vì thế, giống như trộm món bảo bối gì đó, trong lòng như lấp đầy. Dần dần, còn thấy rõ tay của nàng nữa.
Trong lúc mơ hồ, thấy bên trong núi tuyết, giữa một trời trắng xóa, một thiếu niên tươi , lưng cũng gùi thuốc, từ núi xuống. Ngày đó, tuyết trắng bay khắp trời, trắng noãn mà tinh khiết. Nếu thời gian thể trở lúc ban đầu... thì bao nhiêu...
Tô Cẩm Bình, nàng vĩnh viễn sẽ rằng, cuộc đời , Quân Lâm Uyên hâm mộ nhất, cho tới bây giờ đều là Bách Lý Kinh Hồng, mà là Lãnh T.ử Hàn! Vì ít nhất, cũng thể để cho trong thiên hạ , sẽ dùng trọn đời trọn kiếp để bảo vệ nàng!
Ít nhất, cũng thể để cho nàng ... Hắn yêu nàng...