Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 104

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy thần sắc của ông bình thường, Tô Cẩm Bình ngay kết quả gì , suy nghĩ một lát liền hỏi thêm nữa, đầu bước . Nếu một điều với thì còn cứng đầu cứng cổ ở cho hết để phá hỏng tâm trạng của chính gì, nàng thần kinh ?

ông cụ cũng chịu buông tha cho lỗ tai của nàng: “Không về hướng Nam, nếu sẽ mang đến đại họa cho Nam Nhạc hoàng!”

Mi tâm Tô Cẩm Bình giật giật, như thấy.

“Cô nương, trải qua một cuộc hành trình xuyên qua dị thế về, chẳng lẽ cô còn thấu mệnh cách của ?” Một câu nữa vang lên.

Tô Cẩm Bình ngẩn , đúng thế, dù là kiếp kiếp , dường như những xung quanh nàng ai là liên lụy, chỉ trừ Yêu vật mệnh cứng một chút mới còn sống, khác… Đột nhiên, đồng t.ử mắt của nàng rút , cũng đến từ dị thế, còn về, điều cũng chứng tỏ rằng ông thế của ? Nghĩ , nàng vội đầu , nhưng còn thấy quầy hàng nữa, chỉ thấy , mà cả bàn ghế cũng thấy.

“Tỷ tỷ, tỷ ?” Quân T.ử Mạch ở phía cất tiếng hỏi.

“Không gì, hai thấy vị tướng ?”

Hai lắc đầu. Họ thấy Tô Cẩm Bình nhanh vội đuổi theo, thời gian rảnh mà để ý tướng nào.

Tô Cẩm Bình trầm mặc, thể về phía Nam, nếu sẽ mang đại họa đến cho Nam Nhạc hoàng ? Không hướng Nam, nàng đây? Hơn nữa, chẳng lẽ vì một lời của ông cụ quen mà nàng thật sự từ bỏ tình yêu của chính ? Nghĩ , nàng cũng cảm thấy nực , thật quá vớ vẩn! Dù nàng vẫn hướng về phương Nam, nhưng lúc tâm trạng vô cùng hỗn loạn.

Ra khỏi thành Hoa Vệ, mấy bước, nàng thấy một cô gái ở cách đó xa, tuy đeo lụa mỏng che mặt nhưng khiến nàng cảm thấy quen, đặc biệt là đôi mắt xinh , thực sự quen thuộc… Đó là… Mộc Nguyệt Kỳ?!

Hiển nhiên nàng cũng thấy Tô Cẩm Bình, khuôn mặt lớp lụa mỏng thoáng mừng rỡ. Sau khi rời khỏi Tướng phủ, nàng cũng nên gì, nên , nên quyết định tìm Tô Cẩm Bình . Nếu tìm , cũng coi như giúp đỡ Tướng gia một chút. Không ngờ xuôi theo phương Bắc gặp thật!

“Tô cô nương!” Mộc Nguyệt Kỳ vội bước tới chào.

Tô Cẩm Bình cũng gật đầu: “Mộc cô nương, ở đây? Vậy ca ca…” Ca ca hẳn cũng ở đây chứ?

Vừa câu hỏi, trong đáy mắt Mộc Nguyệt Kỳ chợt hiện lên vẻ cô đơn, gượng : “Ta tìm cô giúp Tướng gia.”

Tô Cẩm Bình nghi hoặc, Thượng Quan Cẩn Duệ tìm phái một cô gái tìm kỳ quái ? “À, nếu tìm , về với ca ca một tiếng !”

Thật , Tô Cẩm Bình cũng thắc mắc, khi các nàng trốn mà các vị đại thần cũng phái binh mã truy nã, đúng là chuyện đáng ngạc nhiên. Nàng rằng, do lão Thừa tướng đảm bảo sự an cho đứa bé thể tồn tại trong bụng Lan phi , nên mới cố gắng áp chế thôi.

Nghe Tô Cẩm Bình , sắc mặt Mộc Nguyệt Kỳ càng kỳ quái hơn: “Tô cô nương, cô gặp tướng gia ?”

Gặp cũng ! Tô Cẩm Bình gật đầu đồng ý, Mộc Nguyệt Kỳ liền lấy một viên đạn báo hiệu từ cổ tay áo , ném lên trung. Đây là đạn tín hiệu truyền tin trong Tướng phủ, trong tay nàng vẫn còn mấy viên.

“Vậy bây giờ chúng tìm một khách điếm chờ Tướng gia nhé?” Mộc Nguyệt Kỳ đề nghị.

Tô Cẩm Bình và Thượng Quan Nhược Tịch đều vẻ đồng ý, hiện giờ binh mã Bắc Minh còn truy đuổi đến đây, nhưng ai dám chắc đó sẽ xảy chuyện gì, ở Bắc Minh cực kỳ an , nên rời sớm một chút thì hơn!

Thấy nét mặt của họ bình thường, lúc Mộc Nguyệt Kỳ mới để ý đến nàng: “Họ là?”

“Là tỷ kết nghĩa của !” Tô Cẩm Bình nhanh miệng trả lời, đó lập tức về phía cửa thành, hiển nhiên né tránh vấn đề .

Mộc Nguyệt Kỳ thấy cũng tiện hỏi nhiều mà tìm một tiệm may đổi y phục bình thường, đó thuê một chiếc xe ngựa, bốn chậm rãi ngoài thành.

Năng lực của lão thừa tướng dù cũng hạn, đường , các nàng kiểm tra khá nhiều, may mà Mộc Nguyệt Kỳ chút thuật dịch dung, bôi lên mặt mấy thứ. Hơn nữa, chúng thị vệ phụng mệnh tìm kiếm ba , nhưng họ bốn nên đều thể thông qua nhẹ nhàng.

Bốn trong xe ngựa, thi thoảng Thượng Quan Nhược Tịch nôn khan. Ánh mắt Mộc Nguyệt Kỳ nàng cũng càng lúc càng nghi hoặc hơn. Tô Cẩm Bình giải thích: “Đây là nhị kết nghĩa của , khi gả cho , phu quân bệnh nan y. Người nhà chồng đổ cho xui xẻo, khắc phu, nhà đẻ cũng đón về nữa. Giờ m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, trong đại gia tộc tranh quyền đoạt lực cũng vô cùng kịch liệt, sợ xảy chuyện gì nên lén đưa theo.”

Ở cổ đại, đúng như Tô Cẩm Bình , nếu ai chồng qua đời thì thật sự nghi như thế thật. Hơn nữa, mấy hôm nay thấy Thượng Quan Nhược Tịch thường lộ vẻ đau thương, phù hợp với điều Tô Cẩm Bình kể. Mộc Nguyệt Kỳ bước tới nắm tay nàng , an ủi chia sẻ với nàng một phen, cuối cùng khiến Thượng Quan Nhược Tịch thêm thương tâm hơn.

Cũng đúng lúc , một tiếng nổ lớn vang lên bầu trời, Mộc Nguyệt Kỳ mừng rỡ: “Tướng gia đến!” Có điều, lời xong, vẻ vui mừng mặt nàng nhạt , vén rèm xe phương hướng một chút với Tô Cẩm Bình: “Tô cô nương, cô về hướng Đông , Tướng gia đang chờ cô ở cách đây mười dặm! Ta !” Nói xong nàng lập tức dậy.

Tô Cẩm Bình đưa tay kéo nàng : “Cô ?” Trên suốt chặng đường , Tô Cẩm Bình nhận thấy thần sắc của Mộc Nguyệt Kỳ bình thường, ánh mắt cũng kỳ quái. Hiện giờ sắp gặp Thượng Quan Cẩn Duệ, nàng tin Mộc Nguyệt Kỳ gặp!

Mộc Nguyệt Kỳ khổ: “Tô cô nương, Tướng gia gặp , thật , là đuổi !” Nói tới đây, chính nàng cũng cảm thấy nực .

“Cái gì? Huynh điên ?” Đây là phản ứng đầu tiên của Tô Cẩm Bình. Đang yên đang lành đuổi Mộc Nguyệt Kỳ ngoài?!

“Phụt !!!” Nhìn dáng vẻ trợn trừng mắt của Tô Cẩm Bình, Mộc Nguyệt Kỳ nhịn ! Tô Cẩm Bình thực sự thông minh nhưng vẫn giữ vẻ chân thật, ngây thơ, Tướng gia thích nàng cũng gì là lạ.

“Được , cho cô theo , thì cô theo ! Huynh chừng đó tuổi còn lấy vợ, còn định chơi trò gì đây! Ta tin thể tìm cho một tẩu t.ử hơn cô. Có phúc hưởng, thật là!” Tô Cẩm Bình mắng Thượng Quan Cẩn Duệ chút lưu tình nào, mục đích đương nhiên là vì trấn an mỹ nhân bên cạnh . Mộc Nguyệt Kỳ đối xử với Thượng Quan Cẩn Duệ như thế nào, nàng đều thấy cả, hơn nữa, Mộc Nguyệt Kỳ tài mạo song , nàng thực sự hiểu nguyên nhân Thượng Quan Cẩn Duệ từ chối nàng .

Nghe nàng mắng như , trong lòng Mộc Nguyệt Kỳ chua xót buồn , rút tay khỏi tay Tô Cẩm Bình, nhẹ nhàng : “Tô cô nương, hiểu ý của cô, nhưng Mộc Nguyệt Kỳ cũng hổ, nếu Tướng gia như còn sán tới thì thực sự mất mặt!”

“Cô nghĩ thế là sai ! Hiện giờ ca ca đối xử với cô cũng coi như là . Cô Bách Lý Kinh Hồng ?! Ban đầu khi quen , tên đó cứ như là thần là tiên , chuyện với , sẽ giả điếc, thấy gì cả. trêu chọc quấy rối vài ngay. Tội của cô mà, là tuân thủ lễ giáo quá nghiêm. Cô thể kéo thẳng ca ca ngoài chơi nếu tâm trạng cần trình bày nhiều. Hoặc lúc tắm rửa, cô giả vờ bất cẩn xông , đó vỗ n.g.ự.c cam đoan cô sẽ chịu trách nhiệm với , cứ thế vài , sớm muộn gì cũng sẽ lọt bẫy của cô thôi!” Tô Cẩm Bình nhiệt tình bày mưu tính kế giúp Mộc Nguyệt Kỳ, khi nhắc đến Bách Lý Kinh Hồng, khuôn mặt nàng cũng giấu nụ .

Đừng Mộc Nguyệt Kỳ, kể cả hai cô gái còn cũng kinh hãi trợn tròn mắt há hốc mồm, mặt đỏ hồng lên! Có nhầm thế, lúc đàn ông tắm mà phụ nữ lao ? Còn đòi chịu trách nhiệm á?

Mấy câu của nàng như sét đ.á.n.h khiến Mộc Nguyệt Kỳ choáng váng! Khi Tướng gia tắm, nàng giả vờ như bất cẩn xông … Khụ khụ, chỉ tưởng tượng thôi thấy hổ lắm , nhưng mà… trong lòng nàng chợt cảm thấy động lòng và mong chờ.

Thấy ánh mắt nàng càng ngày càng sáng rực lên, Tô Cẩm Bình ngay nàng động lòng, vội nhỏ giọng bổ sung thêm một câu bên tai nàng : “Thật , lúc cũng lén Bách Lý Kinh Hồng tắm , điều, đó là bất cẩn thật, há há…”

Nụ thô thiển khiến da đầu của ba cô gái còn xe ngựa đều run lên, thấy Tô Cẩm Bình càng càng đắc ý, dâm đãng, cả ba cúi đầu mắt mũi, mũi tim, nỡ lòng nào cái đức hạnh t.h.ả.m vô bờ bến của nàng nữa.

Mặt Mộc Nguyệt Kỳ đỏ bừng, thoạt đúng là cực kỳ thẹn thùng, ấp úng một lúc lâu mới ngẩng đầu Tô Cẩm Bình, hỏi một vấn đề nghiêm túc: “Nếu cần chịu trách nhiệm thì ?”

Vừa câu hỏi , cả Thượng Quan Nhược Tịch và Quân T.ử Mạch suýt ngã lăn xuống xe ngựa! Nàng ý gì? Nói … là Mộc cô nương gì gì đó đồng ý với kế hoạch ?!

Tô Cẩm Bình nhiệt tình túm lấy tay Mộc Nguyệt Kỳ, để bộc lộ sự vui sướng của , nàng còn thô bỉ sờ sờ mấy cái đáp: “Chuyện đơn giản ? Cô thể giả vờ như là thấy thể của , kiềm chế bản chất háo sắc của , lao nhanh tới ăn sạch luôn. Đương nhiên, nếu võ công của cô bằng , thì đó dùng thêm chút d.ư.ợ.c là !”

Chuyện thì Mộc Nguyệt Kỳ dám gật bừa nữa! Nếu dùng cách , thì nàng khác gì những cô ả luôn tìm cách để lăn lên giường tướng gia? Thấy nàng vẻ đồng ý, Tô Cẩm Bình mới càng cảm thấy hài lòng hơn. Nếu Mộc Nguyệt Kỳ thật sự đồng ý dùng dược, chắc chắn Tô Cẩm Bình sẽ coi thường nàng ! mà… chuyện nên xử lý thế nào đây?

Đột nhiên, nhớ đến hành vi của tên đen tối gian ác khi lừa mất đầu tiên của , nàng bày kế cho Mộc Nguyệt Kỳ: “Cô thể tự uống một loại xuân d.ư.ợ.c t.h.u.ố.c giải, để ca ca giải cho cô!” Ai you, ý tưởng đúng là quá xuất sắc!

“Cô nghĩ mà xem, cô theo ca ca bao nhiêu lâu nay, chắc chắn sẽ đành lòng tùy tiện kiếm khác giải độc cho cô, như thế chỉ thể tự . nếu tuân thủ nghiêm ngặt lễ độ quân tử, kiên quyết chạm cô, thì thật sự khó xử. Mà dù , cũng sẽ đành lòng cô c.h.ế.t , đúng ?” Tô Cẩm Bình chớp chớp mắt nàng.

Lần thì Mộc Nguyệt Kỳ thực sự động lòng, nếu , dù xảy chuyện gì cũng là chính bản Tướng gia tình nguyện, ? nàng vẫn to gan đến mức đó…

Tô Cẩm Bình vươn móng vuốt kéo vai nàng gần, ghé sát đầu thì thà thì thụt bàn bạc cái mà nàng gọi là ‘kế sách’, khiến khóe môi Thượng Quan Nhược Tịch và Quân T.ử Mạch ở bên cạnh cứ run lên bần bật, Mộc Nguyệt Kỳ đầy thông cảm. Xem , cô nương sắp !

Trong một quán cách đó xa, Thượng Quan Cẩn Duệ đang chờ mấy Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy rợn rùng một cái, khép chặt hơn tấm áo khoác da điêu , nhưng vẫn cảm giác từng cơn từng cơn gió lạnh ập tới. Hắn khó hiểu, bình thường võ công thường cảm thấy lạnh, hôm nay lạnh thế ? Chẳng lẽ thời tiết khắc nghiệt quá ?

“Thứ nhất, cô hiểu rõ một điều, khi cô phát hiện hạ theo đòi hỏi, yêu cầu gì nhưng vẫn kết quả, thì nên cố tình xa lánh , như mới hiểu rằng, , cô cũng vẫn , ngoài còn cả đống thanh niên thèm cô chảy nước miếng . Chiều chuộng đàn ông cũng , nhưng chiều hư, chiều hư sẽ lời nữa!” Đây là nguyên nhân vì cứ thi thoảng rảnh rỗi nàng trừng trị tên khốn một chút.

Mộc Nguyệt Kỳ đồng ý, đúng như thế, theo tướng gia bao lâu nay, tâm tình thể hiện cũng thể hiện hết , nhưng chút ảnh hưởng nào tới cả. Chưa chừng biện pháp của Tô Cẩm Bình tác dụng. cứ nghĩ đến chuyện thật sự gặp đàn ông đuổi thẳng cổ khỏi cửa, nàng cảm thấy vô cùng hổ.

Tô Cẩm Bình cầm tay nàng , : “Ta cho cô , lát nữa khi thấy ca ca, cô lãnh đạm một chút, căn bản thèm , chào hỏi xong là phớt lờ triệt để, nếu tìm cô để chuyện, cô tỏ xa cách, thể hiện trọn vẹn là cô chỉ theo tới đó, gặp mới tới. Phải kiêu ngạo một chút!”

Thật , đối với những đàn ông khác, Mộc Nguyệt Kỳ thực sự kiêu ngạo, chỉ duy nhất ở mặt Thượng Quan Cẩn Duệ, nàng mới tự hạ thấp xuống. Ý của Tô Cẩm Bình là, khuyên đối xử với Tướng gia như những bình thường khác ? Tuy tác dụng , nhưng cứ thử một xem thế nào!

“Thiếu chủ, công chúa thực sự sẽ tới chứ?” Bọn họ cảm thấy lạ, nhận tín hiệu bất cứ thủ hạ nào của họ phóng lên. Họ vốn còn tưởng rằng ai đó lừa đảo, nhưng Thiếu chủ cần là thật giả, cứ tới xem tính , thể bỏ qua . Thế nên họ mới đây chờ.

Thượng Quan Cẩn Duệ đặt tách bốc nghi ngút xuống, chỉ một chữ: “Chờ!” Dù tin tức là thật giả, thì cũng nên chờ Cẩm Cẩm! kẻ nào pháo hiệu của tướng phủ bọn họ chứ? Hắn chợt nhớ tới Mộc Nguyệt Kỳ, điều chính gay gắt như , nếu là Mộc cô nương thật thì nợ nàng một món nợ lớn!

Không bao lâu , một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy về phía , đều chằm chằm chiếc xe ngựa , đề cao cảnh giác. Xe dừng , rèm xe vén lên, bước xuống đầu tiên là Tô Cẩm Bình, đó những khác cũng bước xuống theo, quả nhiên cả Mộc Nguyệt Kỳ.

Nhìn thấy Thượng Quan Cẩn Duệ ở đằng xa, Tô Cẩm Bình vội chạy tới, tâm trạng nặng nề lúc cũng thư thái hơn ít nhiều: “Ca!”

Thượng Quan Cẩn Duệ thấy nàng cũng vui vẻ, nhưng đáp tiếng ‘Ca’ của nàng.

Ba Mộc Nguyệt Kỳ, Thượng Quan Nhược Tịch và Quân T.ử Mạch cũng bước tới, khẽ gật đầu với coi như chào hỏi. Mộc Nguyệt Kỳ lời khuyên của Tô Cẩm Bình, khi gật đầu chào Thượng Quan Cẩn Duệ xong liền đầu vẻ ‘chúng quen ’.

“Đa tạ Mộc cô nương!” Khi câu , mặt Thượng Quan Cẩn Duệ vẻ áy náy, vẻ ơn.

Mộc Nguyệt Kỳ chỉ đầu liếc một cái, trả lời vô cùng lạnh nhạt: “Chẳng qua vì Cẩm nhi gặp Tướng gia, truyền tin giúp mà thôi. Tướng gia cần khách sáo!” Giọng điệu của nàng cực kỳ thờ ơ và xa lạ.

Bỗng dưng dẫm cái đinh mềm, Thượng Quan Cẩn Duệ chợt thấy khó xử, nhưng nụ mặt vẫn đổi: “Dù thế nào, vẫn cảm ơn cô!”

“Không cần, Mộc Nguyệt Kỳ trả hết ân tình của Tướng gia, cảm ơn, cũng là Cẩm Bình cảm ơn mới đúng!” Nàng phủi sạch quan hệ kiên quyết.

Thượng Quan Cẩn Duệ sờ sờ mũi, hổ thành lời nữa. Tô Cẩm Bình nũng : “Ca, tới mà cũng thèm chuyện với , chỉ chuyện với Mộc cô nương. Huynh gặp mỹ nhân quên ?”

Khuôn mặt tao nhã cứng , cất tiếng trách móc: “Đừng lung tung!” Nói xong, nhẹ giọng hơn một chút: “Cẩm Cẩm, đây định ?”

“Nam Nhạc ạ!” Ngữ khí của Tô Cẩm Bình quả quyết, dù ông cụ nàng nên , nhưng vì nàng theo một quen chứ?

Sắc mặt Thượng Quan Cẩn Duệ biến đổi, tiếp: “Muội quân đội Nam Nhạc đang hướng thẳng về phương Bắc ?”

“Cái gì?!” Tô Cẩm Bình cũng biến sắc, về lý mà , thì Bách Lý Kinh Hồng thể vô duyên vô cớ tấn công Bắc Minh, vì Hoàng đế Đông Lăng và Tây Võ luôn chầu chực như hổ rình mồi. Hơn nữa, hiện giờ tin tức Quân Lâm Uyên băng hà còn truyền ngoài, phần trăm chiến thắng khi tấn công Bắc Minh cũng quá lớn, … “Chẳng lẽ ở Bắc Minh ?”

“Nếu ở Bắc Minh, tự đến thẳng đây tìm dẫn quân về phương Bắc?” Vấn đề , Thượng Quan Cẩn Duệ ngẫm nghĩ lâu mà vẫn hiểu, vì cũng chuyện thần binh bất tử.

Câu hỏi cũng khiến Tô Cẩm Bình nghẹn lời. Muốn dẫn quân tấn công phương Bắc cũng cần thời gian chuẩn , hiện giờ dù tin Quân Lâm Uyên truyền ngoài, các quốc gia khác chuẩn thì cũng mất vài ngày mới tới . hiện giờ quân đội của Bách Lý Kinh Hồng đến nơi, chứng tỏ chuyện chuẩn thỏa từ mấy ngày . Chuyện , là cố tình, là trùng hợp ngẫu nhiên?

Mộc Nguyệt Kỳ trầm ngâm một chút mới hỏi Tô Cẩm Bình: “Cẩm nhi , nếu là trùng hợp thì , nếu là cố tình…”

Nếu là cố tình, chứng tỏ Bách Lý Kinh Hồng sớm chuyện nàng ở Bắc Minh, cũng tình trạng sức khỏe của Quân Lâm Uyên nhưng đến tìm nàng mà lợi dụng thời cơ để mở rộng bản đồ của ! sẽ thế ?! Tô Cẩm Bình tin. Nếu là Hoàng Phủ Hoài Hàn, nàng cũng chẳng lấy gì lạ, còn Bách Lý Kinh Hồng chắc chắn sẽ chuyện . Có điều, vì Lãnh T.ử Hàn và Thượng Quan Cẩn Duệ đều tìm nàng , chỉ đến?

“Cẩm Cẩm, nếu như , còn Nam Nhạc nữa ?” Thượng Quan Cẩn Duệ là chính khách, sống trong cuộc sống giằng co giữa chính trị và quyền lợi, hiểu rõ lực hấp dẫn của lãnh thổ đối với bậc quân vương lớn đến mức nào. Khả năng trùng hợp trong hành động của Bách Lý Kinh Hồng thực sự quá nhỏ.

“Đi chứ!” Nàng mạnh mẽ, kiên quyết đáp. Dù chân tướng sự việc rốt cuộc là thế nào, thì nàng cũng gặp để hỏi cho rõ ràng. Nàng xem nhiều những tiểu thuyết m.á.u ch.ó , cái gì mà hiểu lầm đáng , nữ chính òa chạy đó, nàng cũng xem nhiều . Có nhiều chuyện còn hỏi rõ ràng, thì kết luận ? Thế nên nàng , dù thật sự là như thế, nàng cũng chính miệng . Hơn nữa, Quân Lâm Uyên ơn với nàng, giờ Bách Lý Kinh Hồng tấn công Bắc Minh, nếu nàng ngăn cản thì khác gì con sói bạc tình vong ân phụ nghĩa?

Mặt Thượng Quan Cẩn Duệ sa sầm xuống: “Nếu , một việc thể với !” Nói xong, đưa mắt sang mấy Thượng Quan Nhược Tịch.

Hai hiểu ý, lập tức : “Trên xe ngựa vẫn còn đồ đạc mang xuống, chuyện , chúng lấy đồ .”

Dứt lời, hai cùng về phía xe ngựa, chỉ còn Tô Cẩm Bình và Thượng Quan Cẩn Duệ ở đây, hộ vệ canh gác ở cách đó xa, sắc mặt Thượng Quan Cẩn Duệ cũng cực kỳ nghiêm túc: “Cẩm Cẩm, thể .”

“Vì ?” Tô Cẩm Bình nhíu mày.

“Vì phận của , là Tô Cẩm Bình, mà là Nam Cung Cẩm, công chúa của vương triều Nam Cung! Bách Lý Kinh Hồng, chính là con trai của kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t cha !” Lời của Thượng Quan Cẩn Duệ khác nào một quả b.o.m tung .

Tô Cẩm Bình chỉ một thắc mắc phận của là gì, nhưng thực sự ngờ là công chúa! mà, vương triều Nam Cung tồn tại ? Nàng xem bản đồ, chỉ thấy bốn nước Đông Lăng, Nam Nhạc, Tây Võ, Bắc Minh và một nước nhỏ tồn tại giữa ranh giới của Nam Cương và Tây Lương, thảo nguyên Đại Mạc, giữa bốn nước Thiên Kỵ Cổ Thành thuộc địa phận của nước nào. Nàng từng gì về vương triều Nam Cung cả. Lại còn con trai của kẻ thù g.i.ế.c cha ư?

Thấy mặt nàng vẻ nghi hoặc, Thượng Quan Cẩn Duệ tiếp: “Mười bốn năm , thiên hạ chia thành năm quốc gia, Đông Lăng và Nam Nhạc đều yếu thế hơn ba nước còn . Năm đó, Đông Lăng hoàng và Nam Nhạc hoàng cùng sứ đến vương triều Nam Cung, dùng thủ đoạn cực kỳ đê tiện hại c.h.ế.t bệ hạ, đó huyết tẩy hoàng cung, cũng nhân lúc chiến loạn chia luôn lãnh thổ của vương triều Nam Cung mà cả Tây Võ và Bắc Minh đều kịp nhận . Bách Lý Ngạo Thiên, cha của Bách Lý Kinh Hồng, chính là hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t phụ .”

Tô Cẩm Bình choáng váng, ngờ nàng còn một quá khứ như . chuyện liên quan gì tới nàng? Nàng chỉ là một vong hồn xuyên từ hiện đại tới, chẳng lẽ cũng gánh vác thù hận quốc gia vì kiếp ?

lúc , một râu ria xồm xoàm bé nhỏ bước , hàm râu quai nón gần như che hết khuôn mặt rõ diện mạo, nhưng ánh mắt sáng: “Bái kiến vương tử, công chúa!”

“Vị là đại pháp sư của vương triều Nam Cung, Hách Liên Tháp Đặc. Năm xưa, Mộ phi, mẫu của bảo vệ nên mới cầu xin đại pháp sư tìm cách hoán đổi linh hồn của với một ở dị thế. cái giá trả chính là phong ấn ký ức bốn tuổi của . Hiện giờ, trao đổi thể với c.h.ế.t, nên mới thể trở về đây!” Giọng của Thượng Quan Cẩn Duệ vô cùng nghiêm túc, nhưng Tô Cẩm Bình cảm giác như đang truyện thần thoại .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Còn thể phong ấn ký ức, hoán đổi thể ? Chuyện thật quá hoang đường. chính bản nàng còn xuyên đến đây, cũng chứng tỏ thế giới , chuyện kỳ quái đến mức nào cũng thể xảy .

“Công chúa, chiếc vòng cổ ngài đang đeo chính là đầu mối xuyên qua thời !” Hách Liên Tháp Đặc lên tiếng. Lão vốn là đại pháp sư của Đại Mạc, nhưng năm đó của vương triều Nam Cung cứu lão một mạng, nên lão mới thề tận trung với bộ tộc Nam Cung.

Tô Cẩm Bình lấy chiếc vòng cổ xuống, đây là miếng ngọc bích mà Vân Mộ Nhi, cũng chính là mẫu của thể để cho nàng.

“Miếng bảo thạch chính là báu vật hiếm thế gian. Từ lúc chào đời, mẫu phi Mộ quý phi của ngài mang . Lúc ngài phong ấn ký ức, miếng bảo thạch đột ngột lóe sáng, nên thần mới nghĩ, chỉ cần ném vỡ miếng bảo thạch , ngài hẳn sẽ khôi phục trí nhớ năm bốn tuổi!” Hách Liên Tháp Đặc tiếp.

Nghe tới đây, sắc mặt Tô Cẩm Bình thực sự trầm xuống. Nếu đúng như lời lão , của Bách Lý gia chính là kẻ thù đội trời chung ư? Mộ Dung Song dám động đến Thiển Ức, nàng liền tiêu diệt cả phủ Mộ Dung. Giờ của Bách Lý gia g.i.ế.c cha ruột của nàng, thậm chí còn cấu kết với của Hoàng Phủ gia khiến họ lâm cảnh nước mất nhà tan, chuyện

“Nếu , tại lúc Nam Nhạc, ngăn cản ?” Thượng Quan Cẩn Duệ chỉ cản nàng, còn thúc ngựa tới hộ tống nàng .

“Lúc , chỉ nghĩ nếu quên , thì chuyện khôi phục quang vinh của bộ tộc Nam Cung cứ để gánh vác, mà nếu Bách Lý Kinh Hồng ở bên , thì giữa chúng cũng nên hóa giải ân oán, bỏ qua hiềm khích khi xưa. bảo vệ mới khiến ngã xuống vực. Như , chuyện cũng nên giấu diếm thêm nữa.” Thượng Quan Cẩn Duệ chậm rãi hết tính toán ban đầu của . Lúc đầu, định sẽ chỉ đối đầu với Hoàng Phủ Hoài Hàn, thậm chí còn tặng cả binh phù ẩn giấu mười năm ở Nam Nhạc cho Cẩm Cẩm. cuối cùng Bách Lý Kinh Hồng khiến thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-104.html.]

Tô Cẩm Bình vẫn luôn phận thực sự của , nhưng khi tất cả chuyện hiển hiện mặt, nàng nghĩ thà rằng đừng gì cả. Sắc mặt nàng đau thương, kinh hãi: “Thực sự như thế ?”

Nhìn vẻ mặt của nàng, Thượng Quan Cẩn Duệ chút nỡ, nhưng vẫn cố kìm lòng : “ thế.”

Hách Liên Tháp Đặc cũng lên tiếng: “Công chúa điện hạ, nếu ngài tin thì thể ném vỡ viên ngọc trong tay ngài sẽ thấy ngay! Năm đó mười hai vị đại pháp sư chúng thần hợp lực mới thể đưa ngài . Trí nhớ lúc của ngài mất hết, cũng phong ấn trong chính viên ngọc !” Bình thường khi trưởng thành, đều chỉ thể nhớ mơ mơ hồ hồ những ký ức thời thơ ấu, nhưng ký ức của Tô Cẩm Bình lúc đó, lưu giữ trọn vẹn trong viên ngọc .

“Nếu ném vỡ nó mà hồi phục trí nhớ như ông thì ?” Đây là di vật mà mẫu để , ném vỡ

“Thần nguyện dùng cái c.h.ế.t để tạ tội!” Giọng của Hách Liên Tháp Đặc cực kỳ quả quyết.

Nghe , Tô Cẩm Bình tháo viên ngọc cổ xuống, ngắm một lúc lâu, do dự nên ném vỡ nó . Đại pháp sư tình nguyện dùng cái c.h.ế.t để cam đoan, chứng tỏ chuyện đến tám chín phần mười là thật, nhưng nàng thực sự rõ hết ?

Hiện giờ họ xong, nàng còn cảm thấy như đang một câu chuyện thần thoại, nhiều cảm giác nhập tâm thù hận, chỉ thấy trong lòng chút gì đó thoải mái. Nếu tất cả, liệu nàng thể khống chế chính để tìm Bách Lý gia và Hoàng Phủ gia báo thù ?

Chỉ là, chuyện giờ đặt sẵn mặt, từ đến giờ, nàng vốn là càng đ.á.n.h càng hăng, bao giờ trốn tránh bất cứ điều gì. hôm nay, nàng ép trốn tránh ? Rốt cuộc nên gì bây giờ…

Nhìn thấu sự do dự của nàng, giọng dịu dàng của Thượng Quan Cẩn Duệ vang lên: “Cẩm Cẩm, thể lựa chọn hoặc . Về điểm , sẽ tôn trọng !” Giọng của bình thản, như thật sự định can thiệp gì quyết định của nàng .

Tô Cẩm Bình càng nhíu mày chặt hơn, siết chặt viên ngọc trong tay, do dự một chút c.ắ.n răng ném xuống đất. “Rắc!” viên ngọc vỡ nát!

Một vầng sáng màu lam nhạt xuất hiện, mấy cũng trợn trừng mắt khó tin viên bảo thạch vỡ nát . Tô Cẩm Bình cũng vầng sáng đó bao phủ, từng hình ảnh truyền óc nàng giống như những thước phim chậm.

Một thanh niên hơn hai mươi tuổi nắm tay một cô bé, hiền hậu : “Cẩm nhi của trẫm là công chúa cao quý nhất thế gian. Cũng là thừa kế duy nhất của vương triều Nam Cung!”

Cô gái bên cạnh đôi mắt màu xanh thẳm khẽ : “Hoàng thượng, Cẩm nhi là con gái mà!”

“Con gái thì ? Con gái cũng thể Nữ hoàng chứ!” Dường như thanh niên mất hứng, nghiêm mặt .

“Con Hoàng phu của Cẩm Cẩm!” Một cặp lông mày lưỡi mác và đôi mắt sáng ôm những bức tranh cuộn dậy .

Người thanh niên và cô gái cùng , ngẫm nghĩ một lúc gật đầu: “Được.”

“Sau Cẩm Cẩm lớn sẽ gả cho Duệ ca ca ?” Cô bé mở to hai mắt tò mò họ.

Cậu bé bước tới, khuôn mặt thanh tú xinh xắn đầy vẻ kiên nghị: “Duệ ca ca sẽ bảo vệ Cẩm Cẩm!”

“Nam Cung Duệ, Cẩm nhi sẽ là trách nhiệm của con, con nhớ ?” Người thanh niên mặc long bào .

Cậu bé gật mạnh đầu: “Trách nhiệm , cả đời Nam Cung Duệ sẽ buông tay!”

Nửa đêm. Một cô bé đuổi theo một con mèo con trong hậu viện Hoàng cung, thấy một bé áo đen 10 tuổi nấp ngọn núi giả. Tuy còn nhỏ, nhưng nét mặt đầy vẻ ngông cuồng ngạo nghễ. Bản thương nặng, gần hấp hối, dựa tảng đá, khóe môi mím kiên cường.

“Ca ca, chứ?”

“Cút !” Cậu bé bực bội quát.

Cô bé lùi mấy bước, sợ hãi bé: “Ca ca, đừng giận, Cẩm Cẩm thuốc, bôi t.h.u.ố.c vết thương của sẽ đau nữa !”

Cậu bé nhíu mày cô bé một lúc lâu, cuối cùng cô bé vẫn bạo dạn bước tới bôi t.h.u.ố.c cho bé. Còn kịp gì, một hắc y nhân lao tới, hạ xuống đất cô bé một chút đưa .

“Ca ca, nhớ chơi với Cẩm Cẩm nhé!” Cô bé nghiêng đầu theo bóng họ.

Cậu bé chỉ cô bé một cái, sắc mặt vẫn lạnh lùng, nhưng gật đầu khẽ.

“Cẩm nhi, con chạy ?” Giọng du dương của cô gái vang lên.

“Mẫu phi, con ở đây ạ…”

Sau đó, trong đêm yến tiệc cung đình, Bách Lý Ngạo Thiên tươi đưa chiếc ly trong tay cho thanh niên vương tọa, mời rượu.

Cô gái mặc xiêm y trắng dắt tay cô bé đang định , nhưng tới cửa thấy thanh niên cầm chiếc ly mà Bách Lý Ngạo Thiên đưa cho , ôm n.g.ự.c chỉ lão: “Ngươi… ngờ ngươi … hạ độc …!”

“Ha ha ha…”

Trí nhớ dần trở nên hỗn loạn, nàng còn nhớ rõ gì nữa, chỉ thấy phụ hoàng ngã trong vũng máu, và nụ tàn nhẫn đê tiện của kẻ thù, mẫu phi hoảng hốt vội bế nàng chạy trốn.

“Cẩm Cẩm, con nhớ cho kỹ, con là công chúa cao quý nhất của bộ tộc Nam Cung! Con là huyết mạch duy nhất của Nam Cung thị, nhất định báo thù cho phụ vương con! Huyết tẩy bộ tộc Bách Lý và Hoàng Phủ!”

Trong làn sương mờ ảo, nàng còn rõ mặt mẫu phi nữa, chỉ thấy bản trong suốt dần bay khỏi cơ thể của chính , phiêu đãng . Tia sáng xanh ngọc bích lóe lên, luồng sáng chói chang ép nàng nhắm nghiền hai mắt. Nàng đưa tay lên che mắt, lập tức đẩy khỏi ký ức trong khoảnh khắc…

Tô Cẩm Bình vịn tay cây cột trong tiệm , khom há hốc miệng thở hổn hển. Bất tri bất giác, khuôn mặt nàng ướt nhòa nước mắt. Nàng thấy cảnh phụ hoàng ôm hận qua đời, thấy mẫu phi cố nén đau thương tiễn nàng , cũng nhớ những điều mẫu phi với nàng: “Con là huyết mạch duy nhất của Nam Cung thị, nhất định báo thù cho phụ vương con!” Nhất định … báo thù cho phụ vương…

“Cẩm Cẩm!” Thượng Quan Cẩn Duệ thấy liền bước tới kéo cánh tay nàng, lo lắng gọi.

Mấy cựu thần mang theo đám hạ nhân nhanh chóng quỳ xuống: “Bái kiến công chúa điện hạ!”

“Bái kiến công chúa điện hạ!”

“Xin công chúa điện hạ hãy lãnh đạo chúng thần huyết tẩy Đông Lăng, Nam Nhạc, báo thù rửa hận cho Hoàng thượng và vương triều Nam Cung!”

“Xin công chúa điện hạ hãy lãnh đạo chúng thần huyết tẩy Đông Lăng, Nam Nhạc, báo thù rửa hận cho Hoàng thượng và vương triều Nam Cung!”

Từng tiếng từng tiếng hô vang dội, thanh thế vô cùng lớn.

“Câm miệng!” Thượng Quan Cẩn Duệ giận dữ ngắt lời họ, họ như thế là cố tình dồn ép Cẩm Cẩm. Hắn chỉ để nàng quá khứ, những chuyện khác cứ để chính nàng tự quyết định, nên để mấy lão già ép buộc nàng.

Tiếng quát của Thượng Quan Cẩn Duệ khiến im bặt. Tô Cẩm Bình ngẩn Thượng Quan Cẩn Duệ: “Huynh… là vị hôn phu của ư?” Ngũ quan của hoàng phu của nàng , trùng khớp với .

thế.” Thượng Quan Cẩn Duệ gật đầu, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên nghị. Hắn vốn là vị hôn phu của nàng, ban đầu cha định sẵn, còn Bách Lý Kinh Hồng, mới chính là chen chân giữa!

Như , nếu nàng đoán nhầm, thì bé áo đen hẳn là Lãnh T.ử Hàn đúng ? Chẳng trách mười bốn năm cứu , chẳng trách!

bây giờ nàng đây? Bảo nàng chĩa thẳng mũi kiếm về phía Bách Lý Kinh Hồng ư? Nàng ! Nàng nghĩ, nếu mũi kiếm của nàng xuất hiện mặt , chắc chắn sẽ thèm nhíu mày để mặc nàng đ.â.m kiếm xuyên qua tim . , mối thù nên chấm dứt như thế nào đây?

“Cẩm Cẩm, …” Nói ba chữ xong, Thượng Quan Cẩn Duệ gì nữa.

“Không của !” Giọng Tô Cẩm Bình run lên mà chính nàng cũng nhận . Không của . Vì một chuyện m.á.u ch.ó như xảy với hai họ chứ? Dù thế nào, nàng cũng tới hiện đại sống mười bốn năm, thù hận của đời , tuyệt đối nên kéo dài đến đời nữa. Chẳng lẽ chuyện tình cảm của Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, Romeo và Julliet còn đủ thông suốt ? Trong những chuyện đó, cả nam và nữ đều thể bỏ qua thù hận gia tộc để ở bên , vì nàng thể?

Nàng nghĩ, nếu đổi một góc độ khác, để Bách Lý Kinh Hồng ở vị trí của nàng bây giờ, chắc hẳn cũng sẽ lập tức chọn ở bên nàng mà cần nhíu mày suy nghĩ. mà… cha Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t, còn Bách Lý Ngạo Thiên thì thể tha thứ ! Nếu , chính nàng sẽ tự tay đ.â.m c.h.ế.t cha ruột của ?

“Dù thế nào, cũng sẽ buông tay !” Tô Cẩm Bình trầm giọng xuống. Nói xong câu , trong lòng nàng cảm giác tội nặng nề, nàng cảm thấy vô cùng với tình thương vô bờ mà phụ hoàng và mẫu phi dành cho . nàng tin chắc rằng, Bách Lý Kinh Hồng cũng sẽ cho nàng tình yêu và sự bao dung như thế. Nếu thể, nàng thể?

Sắc mặt Thượng Quan Cẩn Duệ khá bình thản, như đoán Tô Cẩm Bình sẽ trả lời như , còn đang an ủi nàng mấy câu, Hách Liên Tháp Đặc bước tới nhíu mày : “Công chúa điện hạ, xin thứ cho thần thẳng. Với mệnh cách của ngài, nếu ở bên Bách Lý Kinh Hồng sẽ chỉ hủy nghiệp lớn muôn đời của thôi!”

Đây là thứ ba Tô Cẩm Bình thấy câu ! Lần đầu tiên là Mặc Khiếu, thứ hai là ông cụ kỳ quái nàng gặp đường ngày hôm nay, và thứ ba là Hách Liên Tháp Đặc, ba đều dị năng, thể bản xuyên tới thế kỷ 21, chứng tỏ, bọn họ đều thực sự hiểu về lĩnh vực !

“Công chúa điện hạ, hiện giờ tất cả chuyện sáng tỏ! Bách Lý Kinh Hồng là kẻ thù của ngài, hơn nữa, mệnh cách của hai nghịch , chứng tỏ đây là ý trời. Ngay cả ông trời cũng cho hai ở bên , xin công chúa hãy thuận theo mệnh trời!” Hách Liên Tháp Đặc gằn từng tiếng một, nét mặt lão đầy vẻ thành khẩn, chút giả dối kích động nào.

Đám quỳ đất cũng theo: “Xin công chúa hãy thuận theo mệnh trời!”

thế, phận của hai đối địch với , mệnh cách nghịch , thật sự nên ở bên . Đây là ý trời! Có điều, ông trời để cho họ bên , thì nàng nên buông tay ? là nực !

Tô Cẩm Bình một cái ngửa mặt lên trời to: “Mệnh trời ư? Nếu trời cho ở bên , thì sẽ chọc thủng trời! Nếu đất cho ở bên , sẽ san phẳng đất! Nếu là ý trời, thì Nam Cung Cẩm càng nghịch thiên mà bước . Ta thực sự xem, ông trời thể giáng năm tia sấm sét xuống lấy mạng Nam Cung Cẩm !!!”

Câu hùng hồn giống như sấm sét nổ vang bốn phương! Một luồng khí chất vương giả trời sinh tỏa từ Tô Cẩm Bình khiến dám ngước ! Ngay cả đám cựu thần quỳ đất còn tiếp hiện giờ cũng dám hé răng nữa. Dù rằng họ nhiều lời khuyên răn, nhiều đạo lý cần giảng giải, nhưng thấy khí phách của nàng, những lời nàng , họ cảm thấy dù họ gì cũng thành thừa thãi, gì cũng chỉ là chuyện cỏn con đáng để mắt mà thôi!

Thượng Quan Cẩn Duệ khẽ mang theo chút chua xót, bi thương nhưng vẫn mất vẻ dịu dàng như gió xuân thường ngày: “Cẩm Cẩm, tôn trọng quyết định của .”

“Cảm ơn .” Tô Cẩm Bình gật đầu , ngập ngừng. Nàng , trừ cảm ơn , nàng còn nợ một lời xin , “Duệ ca ca, dù như , còn bằng lòng trưởng của ?”

“Nam Cung Cẩm vĩnh viễn là trách nhiệm của Nam Cung Duệ!” Dù nàng gả cho , thì nàng đều là trách nhiệm của !

Tô Cẩm Bình nhoẻn miệng : “Cảm ơn Duệ ca ca!” Đôi mắt phượng của nàng về hướng Nam Nhạc, hôm nay về thiên mệnh, nàng cũng thể hiểu rõ một điều: Từ nay về nàng thể yếu đuối nữa, cũng thể nghĩ đến chuyện lưng Bách Lý Kinh Hồng chờ che chở . Từ nay về , nàng sẽ mạnh mẽ hơn, ngừng xây dựng và củng cố thế lực của chính , mạnh mẽ đến mức ngưỡng mộ. Chỉ như , nàng mới xứng đáng bên cạnh ! Cũng chỉ như , nàng mới thể nghịch thiên mà bước !

Nếu trời cho , sẽ nghịch thiên để bước tiếp!

Hết

***

Sơn bựa: Chương nên để hai chị í gặp nhỉ? Há há…

HOÀN QUYỂN 2.

***

Đôi lời của Mẹ Cherry:

Vậy là nửa chặng đường. Nửa chặng đường quả thật quá dài, nó dài bằng cả mấy cuốn từng thành cộng . Khi bắt đầu đào hố, là hố sâu, nhưng cũng luôn tự đốc thúc chính rằng tác phẩm mà, cố lên, cố lên, và cũng may cố đến nửa chặng đường .

Phải là, quyển 2 thực sự để trong nhiều cảm xúc. Có lúc vui, lúc lo lắng, lúc bực bội, cũng lúc cầm nước mắt. Nếu như lúc xem màn ‘gia pháp chổi lông gà’ của bé Tô và bé Hồng, lăn lộn, thì khi tiểu Dung Dung sát hại, Lăng Viễn Sơn hy sinh để bảo vệ bé Tô, trách bé Tô nhiều. Tình cảm quá, trọng nghĩa tình quá, để bên cạnh nàng gặp nạn. Tất nhiên, chuyện cũng do Mặc Khiếu dàn dựng để ly gián và phá hoại tình cảm của bé Tô bé Hồng, nhưng bé Tô cũng một phần trách nhiệm. Có điều, , trong lòng bé Tô hẳn cũng dễ chịu chút nào.

Khi bé Tô ngã xuống vực, bé Hồng ngẩn ngơ ôm Vàng, chổi lông gà, tìm cách để bé Tô về, tim đau thắt . Có tác giả để hai xa lâu quá, nhưng cảm thấy xa cách đáng giá. Vì ? Các bạn thấy từ đầu tới giờ, yêu và nhún nhường nhiều hơn luôn là bé Hồng ? Có đôi lúc, cảm thấy tình cảm của bé Hồng như một sự trói buộc đối với yêu tự do như bé Tô, và chính bé Tô cũng điều đó. nhờ xa cách , bé Tô mới hiểu , tình yêu, hóa ngấm sâu tận xương tủy, đau đến thắt cả con tim .

Nói về Quân mỹ nhân, đây là nhân vật khiến nhiều nhất. Đoạn Quân mỹ nhân qua đời, đến thời điểm dịch nó , thì đó tính thứ 5 phân đoạn đó. Và nào , thì đó mắt cũng đều cay xè, thậm chí là nức nở.

thực sự sợ khi dịch đoạn đó, vì bản từng dòng chữ của tác giả rung động, bản khi bản gốc của tác giả. Là bản gốc, bản convert nhé. Đọc một ngôn ngữ tiếng đẻ, nhưng thể khiến rơi nước mắt, thì đó thực sự là một điều khiến cảm thấy câu văn của tác giả chạm đến trái tim .Thế nên, khi dịch nó, sợ giữ cái hồn của câu chữ, giữ cái cảm xúc mà đẻ của nó là tác giả . Nếu các bạn thấy xúc động, xin hãy thứ cho vì khả năng của quá tồi tệ.

Có nhiều bạn sẽ nghĩ, Quân mỹ nhân hy sinh quá nhiều, và cái c.h.ế.t là cần thiết. Cũng Quân mỹ nhân xứng với bé Tô hơn, Quân mỹ nhân cao thượng hơn.

nghĩ khác.

như Quân mỹ nhân , cảm thấy rằng, cái c.h.ế.t của , cũng chính là một sự giải thoát. Quân mỹ nhân quá khứ quá thê thảm, quá khủng khiếp, mà nghĩ nhiều thể vượt qua nó và sống tiếp như Quân mỹ nhân. Dù sự xuất hiện của bé Tô, dù bé Tô gỡ nút thắt trong lòng Quân mỹ nhân, thì kết cục cùng, cũng vẫn sẽ chọn cái c.h.ế.t. Chẳng qua, khi đó, sẽ thanh thản, thoải mái, và giải thoát như khi bé Tô xuất hiện và tháo gỡ khúc mắc cho mà thôi.

Cá nhân cho rằng, Quân mỹ nhân sống một cuộc đời trọn vẹn, rực rỡ như đóa đào, lạnh lùng như đóa hàn mai, cao quý như lan quân tử, và lấp lánh như một vì sáng mãi trong trái tim của bé Tô.

Cái kết đó, là một cái kết mỹ cho Quân mỹ nhân. Dù rằng tiếc nuối, dù rằng khi phân đoạn Quân mỹ nhân qua đời, thực sự gào lên rằng, “Đừng để Quân mỹ nhân c.h.ế.t. Quân mỹ nhân thực sự đáng thương…” thì vẫn thể khẳng định rằng, cái kết đó, là mỹ.

Đừng so sánh ai yêu bé Tô nhiều hơn, ai hy sinh cho bé Tô nhiều hơn, ai xứng đáng với bé Tô hơn. Vì tất cả sự so sánh đều là khập khiễng, và ai thể mạnh yêu thế nào là đúng, thế nào là sai? Tất cả chỉ phụ thuộc cảm xúc, đúng thời điểm, và gặp đúng , thế thôi.

Nói lan man quá còn ai kiên nhẫn tới dòng .

Mẹ Cherry chỉ một điều. Mẹ Cherry thực sự cảm ơn các bạn nhiều. Lời cảm ơn đến từ sâu thẳm trong tim Cherry. Đến thời điểm hiện tại, tác phẩm cũng đào hơn 2 năm , nhưng các bạn vẫn kiên trì dõi theo, kiên trì ủng hộ Cherry, khiến tớ cảm thấy thực sự xúc động. Hy vọng, các bạn sẽ tiếp tục tiếp sức cho tớ để tớ thể hết con đường dài đằng đẵng . Hy vọng, sẽ tiếp tục nhận sự ủng hộ và cổ vũ nhiệt tình từ các bạn, những độc giả vô cùng đáng yêu của nhà BAM chung và của Cherry riêng.

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...