Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 10:+2: Rốt Cuộc Ai Là Yêu Vật? (2)

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng cung Đông Lăng.

Vị đại thần sứ Tây Võ, mới trở về liền lập tức hoàng cung báo cáo. Trong ngự thư phòng của Hoàng Phủ Hoài Hàn, một đôi mắt tím sậm lạnh lùng quét qua . Trên khuôn mặt tuấn dật vô song tràn đầy lạnh nhạt. Âm thanh lạnh như băng vang lên “Ngươi , Tây Võ Yến Kinh Hồng chỉ giải cửu liên , phá lồng kim cương, còn đem Bùi Bỉnh Hoài chọc đến tức c.h.ế.t?”

“Khởi bẩm Hoàng thượng, sự thật chính là như thế!” Thật còn giấu một chuyện, chẳng hạn chỉ Bùi Bỉnh Hoài chọc tức c.h.ế.t mà ngay cả lúc đó cũng giận đến hộc máu, về dưỡng lâu mới giữ cái mạng nhỏ. Bản lĩnh chọc tức c.h.ế.t đền mạng của Yến Kinh Hồng đó quả thật quá cường đại! những lời đ.á.n.h c.h.ế.t cũng , nếu Hoàng thượng xong tương đương thú nhận y bản lĩnh, hơn nữa khí lượng nhỏ?

Trong ánh mắt tím sẫm hiện lên một tia suy nghĩ sâu xa, từ lâu đồn về thiên hạ nhất mỹ tướng của Tây Võ, hơn nữa nhiều lập kỳ công, thầm nghĩ Mộ Dung Thiên Thu tài ba như phò tá nhất định sẽ tăng lực sát thương, nên mới phái sang thử tài, nghĩ Yến Kinh Hồng đó bản lĩnh lớn như !

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Hoàng Phủ Dạ tựa ghế thái sư, cà lơ phất phơ phe phẩy quạt, màu mắt tím nhạt ánh lên sự đắn “Hoàng , tiểu t.ử tài là sai, nhưng trong vòng một năm tấn chức cỡ đó chỉ sợ giống như lời đồn đãi trong dân gian”

“Đệ rốt cuộc gì?” Ánh mắt tím sậm b.ắ.n một tia hàn quang, cực kỳ vui Hoàng Phủ Dạ.

Anh hổ sờ sờ mũi, cuống quít xua tay “Thần gì hết!” Kích động như cái gì? Hắn chỉ ám chỉ Hoàng nên học tập theo tấm gương vĩ đại của Tây Võ Hoàng, bán chút nhan sắc, chừng còn quyến rũ nhiều tài như họ Yến vì Đông Lăng hiệu lực, điều kịp Hoàng thấu, thật là ảnh hưởng tâm tình của quá !

“Người thể lưu!” Nếu lưu , nhất định sẽ là họa lớn của Đông Lăng. Trong vòng một năm, giúp Tây Võ phục hồi nạn sạt lở đất nguy hiểm, vì Mộ Dung Thiên Thu giải quyết vấn nạn Uyển Thành, bình định loạn Hoàn nam, nhổ vô vị đại thần chướng mắt, ngay cả lũ lụt Hoàng hà cũng thể nghĩ biện pháp trồng rừng ngăn lũ, như thể phòng!

“Xoạt!” Hoàng Phủ Dạ thu quạt trong tay, đôi mắt tím nhạt ánh lên một tia sáng yêu dị “Nếu chúng dùng , thì trừ bỏ !”

Hoàng Phủ Hoài Hàn gật đầu, xem như cam chịu lời , chợt nhớ tới một chuyện bèn hỏi “Tiểu Cửu gần đây ?”

Trên mặt Hoàng Phủ Dạ hiện thần sắc than thở “Ngũ thạch tán dùng, tuy Tô Cẩm Bình ngăn , nhưng hiện giờ thỉnh thoảng vẫn lên cơn nghiện. Lần che mắt, đó ngự y xem qua mới ngũ thạch tán đó động tay động chân, cho thêm một vài loại d.ư.ợ.c liệu gây nghiện, nên mới thể trị tận gốc. năng lực tự chủ của Tiểu Cửu khá mạnh, nên đến giờ vẫn còn cố gắng chống chọi để sử dụng ngũ thạch tán!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn trầm mặc. Nói tới lui đều cũng do hoàng là y hại , nếu đây khăng khăng mà , sẽ biến Tiểu Cửu thành như . Âm thanh lạnh như băng hỏi tiếp “Có biện pháp nào trị tận gốc ?”

“Chỉ sợ trừ thần y thì đời ai trị , nhưng Quân Lâm Uyên …” Nói đến đây liền ngưng bặt. Thật đây cũng từng Quân Lâm Uyên truyền y thuật cho Tiểu Cẩm Cẩm, nhưng hiện giờ nàng đang ở nơi nào, cho dù tìm , nàng theo họ Quân học cũng bao lâu, thể trị ?

Ngày Quân Lâm Uyên băng hà, Bắc Minh phong tỏa sự tình đến mức chuyện xảy trong hoàng cung một ai .

Hoàng Phủ Hoài Hàn tràn ngập tức giận “Người ?”

Một hắc y nhân xuất hiện giữa đại điện “Có thuộc hạ!”

“Tra cho Trẫm, rốt cuộc ai động tay động chân ngũ thạch tán! Dám động lên đầu Tiểu Cửu quả thật là chán sống!” Từ khi Tô Cẩm Bình rời đến bây giờ, đây là đầu tiên lộ biểu tình bạo nộ như .

“Vâng!” Hắc y nhân lĩnh mệnh lui xuống.

Hoàng Phủ Dạ im lặng một lúc, ngũ thạch tán tới tay Tiểu Cửu đến giờ vẫn còn là một sự tình bí ẩn khiến bọn họ kỳ quái, giờ phát hiện trong đó còn pha một đồ hỗn tạp, rõ ràng là dự mưu từ .

Có điều đây là trọng điểm mà bọn họ lo lắng, điểm mấu chốt là cứ cách hơn hai tháng Tiểu Cửu sẽ lên cơn nghiện một , bây giờ mà đau lòng, gầy ốm đến mức nhận hình , nào còn phong thái của Vô Trần Công t.ử ngày xưa! Nếu cứ kéo dài như

Sau một lúc, Hoàng Phủ Hoài Hàn khẽ thở dài một , hình đĩnh bạt như tùng bách cửa sổ, âm thanh mang theo một tia chán nản vang lên “Dạ, Trẫm sai ?”

Vì hoàng quyền, từ bỏ nhiều thứ, cam tâm tình nguyện. bây giờ, Tiểu Cửu liên lụy , thể , điều đây, kiên trì theo, rốt cuộc là đúng sai?

Hoàng Phủ Dạ ngẩn , trong mắt màu tím nhạt hiện một tia bi ai thống khổ, nhưng, nhanh liền thu liễm , ngẩng đầu trả lời “Hoàng sai! Đây là trách nhiệm của hoàng thất!”

Trách nhiệm của hoàng thất!

Chỉ vì câu mà bọn họ trả giá quá đắt, nhưng, bọn họ sẽ hối hận, cho dù sai cũng sẽ hối hận, bởi vì... tư cách!

---DiendanLequydon---

Phủ Thừa tướng ở Tây Võ.

Nam Cung Cẩm đang vùi mặt trong n.g.ự.c Bách Lý Kinh Hồng ngủ ngon, bên ngoài vang lên một trận tiếng gõ cửa dồn dập “Tướng gia, , chuyện !”

Cô nàng nhanh chóng bừng tỉnh, mở mắt liền thấy ánh mắt của Bách Lý Kinh Hồng quét tới. Hai cùng thoáng cửa, ai đó lười nhác hỏi “Chuyện gì ? Mới sáng sớm tới quấy rầy bổn quan !”

Theo thông lệ của Tây Võ, ngày thưởng hoa yến sẽ khỏi triều, cho nên cô nàng quyết định hôm nay ngủ nướng một trận cho sướng. sáng sớm tinh mơ đ.á.n.h thức.

“Là tiểu công tử, tiểu công t.ử xảy chuyện!” Nha cửa vội vàng trình báo.

“Cái gì?” Cô nàng kinh ngạc, nhanh chóng rời giường mặc quần áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-102-rot-cuoc-ai-la-yeu-vat-2.html.]

Bách Lý Kinh Hồng cũng ngạc nhiên, xốc chăn, lấy quần áo mặc .

Nam Cung Cẩm mặc vội, kịp chải đầu, liền mở cửa xông “Xảy chuyện gì?”

“Không như thế nào, hôm nay khi thức dậy, hô hấp của tiểu công t.ử thuận, hiện tại bắt đầu run rẩy co giật!” Nha giờ gặp trường hợp nên sợ hãi hề nhẹ.

Tính ‘Mau mời đại phu’ nhưng cô nàng chợt nhớ mới là đại phu nhất. Bước chân nhanh chóng về phía phòng của Mộ Thiên Thiên, chạy như bay, mặt hết sức nôn nóng.

Bách Lý Kinh Hồng câu nào theo . Trên mặt tuy biểu hiện gì nhưng trong đáy mắt hiện lên một tia lo lắng.

Vào phòng, Mộ Thiên Thiên sợ tới mức hoang mang, nước mắt như mưa, thấy Nam Cung Cẩm cứ như tìm cọng rơm cứu mạng “Tướng gia, cứu Kinh Lan . Tướng gia…” Nếu Hoàng thượng còn sống, nàng sợ hãi trông chờ cầu khác gì? Có điều... nàng cũng , nếu còn Hoàng thượng, nàng sẽ cơ hội sinh đứa bé .

“Nó cũng là con , tất nhiên sẽ cứu!” Cô nàng cắt ngang, mấy bước tiến nhanh đến, tiếp nhận tiểu t.ử từ tay Mộ Thiên Thiên ôm nhóc một chút. Một dự cảm tràn ngập trong tim, tay bắt mạch, cau mày, cuối cùng buông , thở phào nhẹ nhõm.

Nhanh chóng khai phương thuốc, phân phó hạ nhân bốc về. Tiểu Kinh Lan vẫn run rẩy ngừng. Hồng mỹ nhân tiến lên một bước, vận nội lực truyền cho nhóc, bảo vệ tâm mạch. Chậm rãi một lúc lâu, sắc mặt đứa trẻ mới coi như khí sắc một chút.

Nam Cung Cẩm cảm giác về từ quỷ môn quan. Lúc bắt mạch cho chú bé, khi là loại bệnh như lo sợ mới coi như hồn! “Bệnh của Kinh Lan giống cha của nó. Bẩm sinh đủ tâm mạch, ngũ tạng tổn hại, nhưng lan đến phế phủ, coi như nghiêm trọng lắm. Một năm qua vẫn luôn nghiên cứu chứng bệnh , nắm chắc, chỉ cần điều dưỡng một đoạn thời gian, quá hai mươi ngày, nó sẽ việc gì!”

Khi thấy sắc mặt tái xanh của Kinh Lan, còn run rẩy thì nàng sợ tới mức nứt gan , cứ tưởng là bệnh tim bẩm sinh. Sau khi bắt mạch mới phát hiện , chỉ là trời sinh đủ tâm mạch mà thôi. Lúc sư phụ của Quân Lâm Uyên mang theo mười mấy năm mới điều dưỡng. nàng tự tin, chỉ cần hai mươi ngày là thể định tình hình bệnh của nhóc. Sau mỗi năm uống một liều t.h.u.ố.c đặc trị, chừng vài năm sẽ khỏi hẳn.

Mọi xong mới thoải mái trở . Nam Cung Cẩm chợt phát hiện, nếu đây là bệnh di truyền thì con của Kinh Lan cũng khả năng bệnh. Xem y thuật của nàng trực tiếp truyền cho nhóc thôi.

Lúc đầu Mộ Thiên Thiên bệnh như Quân Lâm Uyên thì sợ đến mặt mũi trắng bệch, Nam Cung Cẩm mới yên lòng. Trong tâm đau khổ vì con cưng của mới sinh đến nửa tháng bệnh nặng , thì đau lòng cho . Lại về phía Bách Lý Kinh Hồng, thấy đang truyền nội lực cho con trai thì thù hận trong lòng cũng phai nhiều.

Một lúc , bọn hạ nhân đem t.h.u.ố.c tới. Nam Cung Cẩm đút nhưng đứa bé ngại khổ chịu uống, phun hết . Một đám lo lắng, nếu uống thuốc, vấn đề sẽ lớn a! Hồng mỹ nhân nghĩ một biện pháp, gọi Phong đem tới một bình sứ, lấy một viên đưa cho đứa bé. Không bao lâu, liền hiệu cho nàng tiếp tục đút thuốc, kỳ tích chính là nhóc phun phèo phèo nữa, ngoan ngoãn uống sạch.

Cô nàng cảm thấy ngạc nhiên, cầm lọ sứ nghiên cứu một lúc lâu, thấy viên t.h.u.ố.c trắng ngần, tinh tế ngửi một loại hương vị, thuộc về bất cứ d.ư.ợ.c thảo nào, nhưng cảm giác t.h.u.ố.c công hiệu tê mõi thần kinh vị giác của con . Nếu cảm giác về vị giác, tất nhiên là uống t.h.u.ố.c dễ dàng hơn . Thật là thứ nha! “Thuốc ?”

Phong tính trả lời liền Bách Lý Kinh Hồng quét mắt , ý bảo câm miệng.

cô nàng , nhíu mày hỏi nữa “Đây rốt cuộc là gì?”

Tu cửa, cũng chuyện gì xảy , thấy Hoàng hậu cầm bình sứ hỏi thì lập tức đáp “A, đó là thứ . Là Tuyết ngưng . Mỗi viên thể bảo trì đôi mắt Bệ hạ một năm, bất quá bây giờ chỉ còn bốn viên… Ặc, Phong, mắt ngươi gì hả?” Hắn đang , Phong một bên nháy mắt hiệu, đây xảy chuyện quái quỷ gì thế? nhanh cảm thấy khí trong phòng gì đó đúng. Điện hạ đang với ánh mắt mang hình trái b.o.m nguyên tử, sai chuyện gì ?

Sắc mặt Nam Cung Cẩm trầm xuống, gia hỏa quật cường c.h.ế.t! Kêu uống Bích ngọc hồi hồn đan, chịu, hiện giờ còn đem t.h.u.ố.c , nghĩ tới đột nhiên thấy hậm hực. Thôi , chờ đến khi hết Tuyết ngưng , nếu còn chịu dùng, nàng liền trực tiếp đập cho hôn mê cưỡng ép sử dụng !

Mộ Thiên Thiên và Vân Giảo Hề ngẩn , ánh mắt về Hồng mỹ nhân từ cừu thị biến thành cảm kích. Mộ Thiên Thiên lập tức quỳ xuống “Đa tạ Nam Nhạc Hoàng tương trợ!”

Thân cúi xuống một nửa liền một cỗ nội lực ngăn . Âm thanh đạm bạc vang lên “Nó cũng là con nuôi của Trẫm!”

Nàng , trong lòng nàng, Bắc Minh cái gì cũng là thứ yếu, an nguy của con trai nàng mới là quan trọng nhất, vì con nàng tới bước , nàng còn bất mãn cái gì?

Nam Cung Cẩm ném trả bình sứ cho Hồng mỹ nhân “Cất cho ! Về sự cho phép của tùy tiện lấy dùng loạn. Ta sẽ nghĩ biện pháp khác cho Kinh Lan” Nàng quá rành tính nết của , g.i.ế.c c.h.ế.t, cũng đụng đến t.h.u.ố.c của Quân Lâm Uyên lưu . Hiện nay Tuyết ngưng tác dụng , thể kéo dài thêm chút thời gian để tìm viên giải d.ư.ợ.c cuối cùng , thể để dùng lung tung như . Còn vấn đề của Kinh Lan, cho nó uống t.h.u.ố.c còn nhiều cách, hơn nữa Tuyết ngưng còn cho nàng chút linh cảm giác ngộ.

Ngón tay như ngọc vươn tiếp lấy bình sứ, đó đưa cho Phong, trong mắt ý rạng rỡ nhưng lời nào.

Suốt hai mươi ngày, Nam Cung Cẩm hề lâm triều, tinh lực dồn hết cho Kinh Lan. Mộ Dung Thiên Thu con của Yến Kinh Hồng bệnh nên tìm nàng phiền toái. Chỉ là trong lòng thầm mắng, tiểu t.ử vô lương tâm chừng mực, vì việc tư mà xao lãng việc công như khiến mỗi ngày ở triều thật nhàm chán.

Nam Cung Cẩm dùng bạc hà nghiên cứu một loại t.h.u.ố.c khiến vị giác tê liệt tạm thời, tuy bằng Tuyết ngưng nhưng cũng cho tiểu Kinh Lan ngoan ngoãn uống hết thuốc, coi như !

Quả nhiên thể nhóc cô phụ nỗ lực của Nam Cung Cẩm, mấy ngày bệnh thuyên giảm nhiều. Sau chú ý điều dưỡng nhiều chút liền lên. Cho nên kế tiếp, phủ Thừa tướng rộn rịp chuẩn một đại yến mừng đầy tháng của bé Quân Kinh Lan!

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...