Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 102:: Giành Lại Người Phụ Nữ Của Mình

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Bình nhíu mày, đó là thương nặng, vì các thái y cách cứu chữa, còn tìm nguyên nhân?! Chuyện chắc chắn gì đó kỳ quái!

Nghe xong những điều , Quân Lâm Uyên ngẩn một chút, im lặng, một lúc lâu cũng thấy gì. Có điều, Tô Cẩm Bình nhận tâm trạng của nặng nề, sắc mặt cũng càng lúc càng tái nhợt.

“Quân Lâm Uyên, chuyện …” Chuyện do nàng . Tuy nàng động thủ, nhưng kết quả thế do nàng gây .

“Ta nàng .” Hắn hiểu tính cách của nàng, nếu g.i.ế.c thì sẽ tự ý g.i.ế.c. Hai , c.h.ế.t thì thôi, cũng chẳng đau buồn gì, nhưng cứ cảm thấy uất ức. Trước luôn báo thù, giờ kẻ thù c.h.ế.t, thể vui vẻ nổi, giống như thế mất mục đích sống . Trước còn sống là vì dằn vặt kẻ thù, giờ kẻ thù cũng mất thì đây?

“Vậy…” Cũng điều tra chuyện chứ?

Ai ngờ, Tô Cẩm Bình còn hết câu, một hắc y nhân bước , vội đến mức quên cả hành lễ: “Bệ hạ, , thấy Bích huyết hoa nữa!”

“Cái gì?!” Tin giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang, đập mạnh tim Quân Lâm Uyên và Tô Cẩm Bình! Làm bích huyết hoa biến mất ?

“Nói rõ ràng!” Sắc mặt Quân Lâm Uyên tái xanh, đầu ngón tay cũng trắng bệch. Hắc y nhân vội đáp: “Lúc đó tuyết rơi, thuộc hạ bước đóng cửa sổ, đến khi thì thấy Bích huyết hoa nữa!”

“Đồ vô dụng!” Một chưởng sắc bén xé gió lao về phía hắc y nhân .

“Phụt!” Trúng một chưởng của Quân Lâm Uyên, hắc y nhân hộc m.á.u ngã thẳng đất. Một chưởng , lấy luôn mạng sống của y.

Mọi trong điện sợ hãi dám lên tiếng, lâu lắm Hoàng thượng còn hở một chút là lấy mạng nữa, mà hôm nay tự động thủ. Tô Cẩm Bình cũng còn tâm trí để ý đến tay thị vệ đ.á.n.h c.h.ế.t nữa: “Để xem!” Nói xong, nàng bật dậy, Quân Lâm Uyên cũng vén chăn xuống giường, nhưng dậy suýt ngã từ giường xuống!

Tô Cẩm Bình vội đỡ : “Huynh đừng để ý đến chuyện , để giải quyết là .” Dù , t.h.u.ố.c cũng là để giúp Bách Lý Kinh Hồng, nên để nàng xử lý mới đúng.

“Khụ khụ… khụ… Được! Ám Ảnh!” Quân Lâm Uyên cũng dám liều, dựa giường, đó gọi tên thủ lĩnh ám vệ.

Hắn dứt lời, Ám Ảnh lập tức xuất hiện.

“Báo… khụ… báo cho nàng hành tung của trong cung hôm nay!” Hoàng cung nơi nơi đều là ám vệ, hoạt động của mỗi trong cung đều giám thị, điều, họ hành động bí ấn nên đám hạ nhân thể phát hiện , thế nên cũng dễ dàng nắm ai gì, hoặc hành vi gì kỳ lạ.

“Vâng! Thuộc hạ sẽ thu thập tin tức ngay!” Chuyện hôm nay vẫn còn kịp bẩm báo đến tai y.

Y đang định lao , thì một tiểu thái giám bước : “Hoàng thượng, cung nhân cung Thải Vân cầu kiến!”

Cung Thải Vân là tẩm cung của Quân Thiên Mạch, cầu kiến chuyện gì?!

“Truyền!”

Một tiểu cung nữ nhanh chóng bước , mặt kích động : “Khởi bẩm Hoàng thượng, công chúa sai nô tỳ đến mời cô nương qua chuyện, còn ai phép theo!”

“Nó nghĩ nó là ai?!” Giọng lạnh lùng của Quân Lâm Uyên vang lên.

Tiểu cung nữ sợ run , mặt tái mét. Cô nên nhận công việc nguy hiểm , nhưng cô cũng thể lệnh công chúa . Cô vội cúi đầu tiếp: “Hoàng thượng, công chúa nếu vị cô nương tới, hoặc khác cùng, công chúa sẽ hủy bích huyết hoa.”

Nói xong, cung nữ dập mạnh đầu: “Bệ hạ, đây đều là ý của công chúa, tiểu nhân thế nào khác !”

Nghe cô , trợn trừng mắt khó tin! Bích huyết hoa ở trong tay Quân Thiên Mạch ư? Nàng bản lĩnh lớn như thể đột nhập rừng Mai? Bất chấp sự van xin của cung nữ , chỉ khoảnh khắc ngạc nhiên ngắn ngủi, dung nhan như mạ vàng của Quân Lâm Uyên hiện lên vẻ tàn độc đầy sát khí. ngay khi sát khí bùng lên, tiếng ho vang lên liên tiếp.

“Được , đừng bận tâm đến chuyện nữa, nàng qua đó thôi mà, qua một chút là !” Tô Cẩm Bình trấn an mấy câu lên.

Hai mắt Quân Lâm Uyên lóe lên những tia sáng lạnh, nếu vì hôm nay sức khỏe của , thì chắc chắn sẽ lấy mạng tiện nhân , ả mượn gan trời mà dám động bích huyết hoa?!

Quân T.ử Mạch bích huyết hoa dùng để gì, nhưng tình hình cũng cảm thấy vẻ nghiêm trọng. Nàng kiếm cớ về tẩm cung, đó lén theo Tô Cẩm Bình…

***

Tô Cẩm Bình theo cung nữ cung Thải Vân đến thẳng tẩm cung của Quân Thiên Mạch, trong cung đèn đuốc sáng trưng, ánh nến lập lòe chiếu rọi cả điện.

Không chờ cung nữ bẩm báo, Tô Cẩm Bình bước thẳng trong, lạnh lùng Quân Thiên Mạch đang cạnh bàn, : “Gọi đến chuyện gì?”

Quân Thiên Mạch cũng ngước đôi mắt lên nàng: “Ngươi đoán xem? Hủy hoại thanh danh của như , còn trả giá ?”

“Chuyện đó đều do ngươi tự chuốc lấy!” Tô Cẩm Bình đáp chút khách khí.

“Ngươi!!!” Quân Thiên Mạch tức khí, “Ngươi sợ hủy bích huyết hoa ?” Thực nàng cũng bích huyết hoa là gì, nhưng khi Tô Cẩm Bình đắc tội nàng , nàng luôn tìm cơ hội trả thù. Phái theo dõi nàng nhiều nhưng cũng đột nhập trong rừng mai , may mà mấy hôm một ám vệ khéo léo một chút mới thể bám theo trong.

Mấy ngày nay, Tô Cẩm Bình dẫn Ngọc Thiềm cổ , thủ và thính lực hồi phục nên mới nhận .

“Không sợ, vì ngươi gọi tới đây còn đạt mục đích, thì hủy đóa hoa .” Nét mặt Tô Cẩm Bình vô cùng lạnh lẽo, trong lòng cũng thầm cảm thấy, e rằng hôm nay sẽ chịu thiệt thòi!

Mặt Quân Thiên Mạch cứng một chút, thể thừa nhận nàng đúng. Hơn nữa, nàng cũng vẫn chút do dự, nếu nàng trừng trị cô gái , hoàng tức giận trừng phạt , chắc mất mạng. nếu hủy đóa hoa thật thì khó mà . Vì chút tức giận mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống, lời chút nào! “ thế, dù nguyên nhân mà ngươi , thì nghĩ đến Hoàng , cũng sẽ hủy đóa hoa . Chẳng qua, Quân Thiên Mạch chỉ xả giận một chút thôi.”

Nghe nàng , Tô Cẩm Bình thích thú tính cách của nàng . Tuy ương ngạnh, quái đản, nhưng thẳng thắn. Người như nàng , chuyện khó một chút, điều bản chất . “Vậy, ngươi xả giận như thế nào?” Giọng điệu của nàng bất giác xen lẫn chút ý .

Nhận giọng cợt của nàng, Quân Thiên Mạch dậy tức giận : “Ngươi cái gì?”

“Không gì, , ngươi gì?” Tô Cẩm Bình cũng rảnh dây dưa lâu với nàng , vì nàng chợt nghĩ , thể phương t.h.u.ố.c sẽ chữa cho Quân Lâm Uyên, nhưng vẫn cần về nghiên cứu kỹ .

“Bản công chúa ngươi quỳ xuống xin !” Quân Thiên Mạch nghiêm mặt .

Tô Cẩm Bình bật : “Quỳ xuống xin ư?” Xin thì thể, còn quỳ xuống thì tuyệt đối thể! Tuy Tô Cẩm Bình nàng từng bất lực, từng quỳ xuống cầu xin Hoàng đế ít để giữ mạng, nhưng để một tiểu nha đầu nhãi nhép bắt quỳ xuống xin thế , nàng mà thật, cả đời cũng thể ngẩng đầu lên nữa! Thể diện thể cần, nhưng thể đ.á.n.h mất tôn nghiêm !

!” Hiện giờ Quân Thiên Mạch trở thành trò trong đám hậu nhân danh môn thế gia ở Bắc Minh, thấy khác trò chuyện, nàng còn ngại tới góp vui, lượn đường vòng qua, lúc nào cũng thể bắt gặp ánh mắt khinh bỉ, đàm tiếu của đời. Tất cả những chuyện đó, đều do cô gái mặt gây . Chỉ bắt nàng quỳ xuống xin dễ dàng cho nàng lắm ! Thật , nàng còn lấy mạng nàng nữa! nàng , chắc chắn Hoàng sẽ cho phép!

“Không thể nào!” Ba chữ mạnh mẽ vang lên! Tuyệt đối thể! Nếu nha đầu sống thì cuối cùng cũng giao bích huyết hoa , hơn nữa, nàng quỳ xuống cũng chứng minh rằng nàng quan tâm đến Bách Lý Kinh Hồng nhiều bao nhiêu, mà chính là hạ nhục Bách Lý Kinh Hồng! Vì bệnh tình của mà khiến yêu quỳ xuống lạy lục khác, với bản chất kiêu ngạo của Bách Lý Kinh Hồng, đừng là một đôi mắt, dù là cả tính mạng e rằng cũng cần đến nữa!

“Không thể nào?!” Quân Thiên Mạch ngờ nàng sẽ trả lời như , còn thoáng ngạc nhiên, “Vì thể? Không ngươi chăm chút cho đóa hoa ?”

Tô Cẩm Bình đảo mắt, lừa gạt nàng : “Ta ốm đau, cần đóa hoa gì? Hoa là dùng để chữa bệnh cho Hoàng ngươi!”

“Cái gì?!” Quân Thiên Mạch choáng váng, Tôn tiểu thư bích huyết hoa thể chế thành Bích ngọc hồi hồn đan, giải trăm loại độc ? Hoàng vốn trúng độc… mà, nàng cũng vẻ gì là đang dối, hơn nữa, dường như nàng thật sự bệnh tật gì cả. Vậy…

Thấy nàng vẻ tin tưởng, Tô Cẩm Bình thầm tiếp: “Ngươi cứ giữ đóa hoa đó cũng , bệnh tình của Hoàng ngươi nguy kịch lắm , nếu xảy chuyện gì bất trắc, đến lúc đó, bộ trách nhiệm thuộc về ngươi. Ta nghĩ, dù hoàng thất Bắc Minh tha cho ngươi, thì trong thiên hạ cũng sẽ tha cho ngươi! Hơn nữa, ngươi cũng nên cân nhắc cho rõ, hiện nay cùng lắm là ngươi chỉ mắc tội cóp thôi, chẳng lẽ ngươi còn gánh cả tội danh mưu phản, hành thích vua, sát hại trưởng ?”

Nói tới đây, mặt nàng tỏ rõ sự thoải mái, bận tâm, nhưng cũng chính vẻ thoải mái khiến Quân Thiên Mạch sợ tái mặt, tin lời nàng đến bảy tám phần.

Quân T.ử Mạch ngoài cửa cũng vẻ hoảng hốt xông : “Hỏng hỏng ! Hoàng hộc máu, thái y nếu vẫn tìm thấy bích huyết hoa thì hỏng mất…”

Giờ thì Quân Thiên Mạch thực sự sợ hãi, chẳng lẽ bích huyết hoa thực sự là t.h.u.ố.c của Hoàng ? Nếu là thế thật, dù đền cả tính mạng, chỉ e dân chúng cũng sẽ lòng, chừng còn tùng xẻo nữa. Tuy Hoàng là bạo quân, nhưng thiên hạ đều tài trị quốc, Bắc Minh thể tìm vị Hoàng đế nào xuất sắc hơn . Nếu hại c.h.ế.t thì… Nghĩ , nàng vội lao phòng trong, còn Tô Cẩm Bình và Quân T.ử Mạch thì hả hê vì gian kế thành công.

Chỉ một lát , Quân Thiên Mạch cầm một chiếc hộp đưa cho Tô Cẩm Bình: “Ngươi… ngươi mang . Ta… Ta thật sự là t.h.u.ố.c của hoàng . Ta cố ý!” Trong lúc luống cuống, nàng còn quên luôn cả ngôi xưng ‘bản công chúa’ của .

Tô Cẩm Bình nhận lấy chiếc hộp nàng như như : “Chuyện ngươi cũng sai, chẳng qua ngươi chỉ trả thù thôi! Hoàng thượng cũng sẽ tin mục đích của ngươi .”

Quân Thiên Mạch ngớ , ngờ Tô Cẩm Bình dễ chuyện như , nhưng nhớ tới chuyện xảy với , nàng vẫn cảm thấy thể tha thứ cho cô gái , : “Đừng cho rằng ngươi như thì sẽ bỏ qua cho ngươi. Ta cho ngươi , còn . Thù , sớm muộn gì cũng ngày Quân Thiên Mạch đòi !” Giọng điệu tàn nhẫn.

Tô Cẩm Bình khẽ, đôi môi đỏ mọng cong lên, nàng đưa nhanh tay , vặn ‘rắc’ một tiếng giòn tan! Quân Thiên Mạch kêu lên t.h.ả.m thiết: “A!!!!”

Từ đến giờ, nàng vốn thích để những thứ nguy hiểm với tồn tại đời, nhưng thấy Quân Thiên Mạch cũng đến mức thể c.h.ế.t, giáo huấn một chút là ! Thấy nàng ôm cánh tay đau đớn sắp chảy nước mắt, Tô Cẩm Bình : “Điều chứng tỏ rằng, nếu rõ trình độ của kẻ thù như thế nào, cách khác là hiểu rõ chính bản , thì đừng tùy tiện phát ngôn ngông cuồng, hoặc những chuyện mà bản thể gánh chịu hậu quả! Ngươi ngươi sai ở ?”

“Ngươi…” Quân Thiên Mạch c.ắ.n môi , , “Bản công chúa sai, chính ngươi cũng đây của !”

“Ngươi trả thù thì sai, nhưng tùy tiện lấy trộm đồ của khác là sai. Ngươi nhớ cho kỹ bài học dạy ngươi ngày hôm nay, đừng tùy tiện lấy đồ của khác, rõ ?” Nàng lạnh bước .

Trộm đồ khác ư?! Mấy lời của Tô Cẩm Bình suýt thì khiến Quân Thiên Mạch tức đến ngất xỉu. Thân phận của Quân Thiên Mạch nàng cao quý như thế mà dính đến từ ‘trộm cắp’ ?!!!

Quân T.ử Mạch do dự Quân Thiên Mạch một lát đó cũng theo.

Về đến tẩm cung của Quân Lâm Uyên, thấy lão thừa tướng, Trương ngự y và một đại thần cùng quỳ trong điện, Tô Cẩm Bình chậm , lùi về phía , ngoài cửa ngóng động tĩnh trong phòng.

“Hoàng thượng, chuyện của cựu thần, mưu hại Thái hậu là ý kiến của cựu thần, Trương đại nhân và các vị ngự y khác chỉ phối hợp với cựu thần mà thôi!” Câu là do Thừa tướng .

Trương ngự y vội lên tiếng: “Hoàng thượng, chuyện là do thần cho Thừa tướng đại nhân , ngài trừng phạt xin hãy trừng phạt cựu thần!”

“Hoàng thượng, cựu thần cũng chuyện , cựu thần…”

“Khụ khụ…” Tiếng ho của Quân Lâm Uyên ngắt đứt lời của họ, khi tiếng ho dừng , mới lạnh lùng hỏi: “Sao hả? Tranh nhận tội, các ngươi đều c.h.ế.t ?”

Hắn dứt lời, các đại thần lập tức im lặng, cúi đầu nhúc nhích, chờ phán quyết của Quân Lâm Uyên. là họ sợ c.h.ế.t, nhưng c.h.ế.t là chuyện khác.

“Nói cho rõ ràng, rốt cuộc chuyện gì?” Quân Lâm Uyên vẻ mệt mỏi.

Các đại thần một lúc, cuối cùng lão Thừa tướng đành lên tiếng: “Trương đại nhân báo cho chúng thần chuyện Thái hậu mưu hại ngài, khi chúng thần thương nghị với , mới quyết định như , mà công chúa điện hạ cũng thương như Thái hậu, nên chúng thần…! Hoàng thượng, dù thế nào cũng thể để Thái hậu hủy hoại đại nghiệp của quốc gia ! Hành động của cựu thần đúng là , cựu thần tự tội đáng c.h.ế.t vạn , xin Hoàng thượng xử t.ử cựu thần!”

Giờ thì Tô Cẩm Bình mới hiểu vì đang yên đang lành Thái hậu c.h.ế.t, hơn nữa các thái y còn cách nào chữa trị, xem các ngự y đều tham dự việc . Các đại thần cấu kết mưu sát Thái hậu, đó đến nhận tội với Hoàng thượng? E rằng từ cổ chí kim, đây là đầu tiên xuất hiện chuyện như thế nhỉ? Thật , Quân Lâm Uyên nên cảm thấy may mắn vì mấy đều chân thành với , khi gây chuyện còn đến nhận tội , rõ ràng bận tâm đến sống c.h.ế.t của chính !

Quân Lâm Uyên im lặng một lúc lâu, cuối cùng giọng du dương của mới lạnh lẽo vang lên: “Các ngươi thấy trẫm bệnh, cho rằng trẫm sắp qua khỏi, nên mới cố tình quyết định trẫm ?”

Tim đều treo ngược lên, rồng nào cũng vảy ngược, vị Hoàng đế nào thích khác tự tiện quyết định định cả. Hiển nhiên Quân Lâm Uyên thực sự giận dữ.

“Chúng thần dám, chúng thần chỉ cảm thấy Hoàng thượng là hiếu thuận, ắt sẽ nỡ hạ thủ, nên…”

Tô Cẩm Bình thêm một lát nữa bước . Chuyện nàng nên nhúng tay thì hơn, dù suy nghĩ, phán quyết như thế nào, nàng cũng nên can thiệp .

Đi mấy bước, đến một nơi yên tĩnh, đuôi mắt Tô Cẩm Bình khẽ giật giật. Có nấp ngọn núi giả mặt, từ khí tức của đó thể nhận họ võ công, chẳng lẽ hãm hại ? “Ra !”

Nàng xong, cũng xuất hiện như Tô Cẩm Bình , dường như còn e dè gì đó.

Tô Cẩm Bình cúi xuống nhặt mấy cục đá, b.ắ.n xung quanh. “Bịch bịch bịch!” Những tiếng vật nặng rơi xuống đất liên tiếp vang lên, đó tiếp: “Được , ám vệ đều ngất hết, ngươi !”

Lúc mới xuất hiện, đó mặc y phục cung nữ, nhưng phong thái dáng dấp giống một cung nữ. Nàng tới mặt Tô Cẩm Bình, ngẩng đầu nàng, khuôn mặt như tranh vẽ mang theo khí chất dịu dàng của thiếu nữ Giang Nam, ánh trăng chiếu xuống, giọt lệ vương trong mắt nàng như lấp lánh sáng, thoạt vô cùng đáng thương.

“Cô là?” Tô Cẩm Bình hai chữ, cô gái gì lập tức quỳ sụp xuống.

“Cô nương, dám giấu diếm cô, bản cung thực sự việc nhờ!” Trịnh trọng như , là đại sự.

Tô Cẩm Bình nhíu mày: “Chuyện gì?” Nếu là chuyện phiền phức, nàng sẽ dính !

“Cô nương, bản cung t.h.a.i 2 tháng. Ban đầu thấy nguyệt sự, bản cung cũng thầm nghi ngờ, đó lặng lẽ phái mời đại phu xem mạch thì đúng là mang thai. Hoàng thượng cho phép phi tần sinh con cho ngài, Thần phi là một ví dụ. Nên bản cung mới mạo đến cầu xin cô nương giúp cho bản cung!” Nói xong, nàng cúi dập đầu với Tô Cẩm Bình.

“Hiện giờ tình hình sức khỏe của Quân Lâm Uyên vô cùng nghiêm trọng, chịu để con nối dõi cũng vì tính toán riêng!” Nàng sẽ tôn trọng quyết định của , giờ tiện mở lời nữa?

nàng cũng là kiên cường: “Cô nương, vì bản cung ham vinh hoa phú quý, cũng vì sức khỏe của Hoàng thượng mỗi ngày một kém, nên bản cung mới lưu cho ngài một đứa con nối dõi tông đường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-102-gianh-lai-nguoi-phu-nu-cua-minh.html.]

Câu của nàng khiến Tô Cẩm Bình xúc động, nàng với vẻ nghiền ngẫm: “Vậy cô vì cái gì?” Từ đến nay, trong hoàng cung vốn chuyện gì sạch sẽ, nàng xác định cô gái một Vương thái hậu thứ hai ?

“Ta yêu Hoàng thượng!” Bốn chữ ngắn gọn, mạnh mẽ vang lên! Nàng ngẩng đầu thẳng Tô Cẩm Bình chút sợ sệt, đáy mắt đầy vẻ kiên nghị, “Đây là cốt nhục của Hoàng thượng, dù g.i.ế.c bản cung, bản cung cũng phá bỏ nó!” Ánh mắt khiến Tô Cẩm Bình kinh ngạc như thấy Bạch Tịch Nguyệt .

, nàng cũng , cô gái Bạch Tịch Nguyệt.

Nàng lạnh: “Vậy, nếu cái giá trả cho việc giữ đứa bé , là cô xuất cung, đó hai con cô mai danh ẩn tích, bỏ phận cao quý thì ?” Như , họ sẽ còn là Hoàng phi và hoàng t.ử tôn quý nữa, chỉ là một bình thường gì đặc biệt thôi.

Nàng thoáng do dự một chút, ngay khoảnh khắc trong mắt Tô Cẩm Bình dần hiện lên sự bực bội và châm biếm, thì nàng ướt nhòa hai mắt : “Bản cung bằng lòng!” Nàng tham lam vinh hoa phú quý, điều, xuất cung , sẽ còn gặp Quân Lâm Uyên nữa!

Lúc Tô Cẩm Bình mới thực sự kỹ nàng . Là bạn tri kỷ của Quân Lâm Uyên, thấy thực lòng yêu thương , đương nhiên nàng cũng cảm thấy mừng cho . Nàng đưa tay đỡ nàng dậy, đồng thời bấm tay dò xét mạch đập của nàng xem m.a.n.g t.h.a.i thật . Thấy quả nhiên là hỉ mạch 2 tháng, sắc mặt Tô Cẩm Bình cũng trở nên nghiêm túc hơn: “Cô là phi tần của cung nào?”

“Bản cung là Lan phi, khuê danh là Thượng Quan Nhược Tịch!” Thượng Quan Nhược Tịch cảm thấy chuyện còn hy vọng, nên Tô Cẩm Bình hỏi, nàng lập tức đáp ngay.

Cũng là họ Thượng Quan ?! Tô Cẩm Bình khỏi cảm thấy chút thiết. Dù ca ca Thượng Quan Cẩn Duệ cũng mang họ , chừng họ còn là họ hàng! Hơn nữa, Tô Cẩm Bình cũng nhạy cảm nhận , nàng gọi là “Lan phi”, Quân Lâm Uyên thích nhất là hoa lan, chứng tỏ, thể cô gái cũng vị trí khác biệt trong tim nhỉ?

“Ta sẽ nghĩ cách với Hoàng thượng chuyện , nhưng dám đảm bảo gì cả, vì nếu xong, cũng cách nào khác. Có điều, sẽ cố gắng hết sức!”

Nếu , chờ thêm mấy tháng nữa bắt đầu bụng chắc chắn sẽ bại lộ. Đây mới là nguyên nhân Thượng Quan Nhược Tịch đến nhờ Tô Cẩm Bình giúp đỡ, nàng nàng quỳ xuống: “Cả đời Thượng Quan Nhược Tịch cũng quên đại ân đại đức của cô nương!”

“Ta việc vì cô!” Mà vì Quân Lâm Uyên. Nói gì thì , đứa con cũng , lẽ sự oán hận trong lòng cũng sẽ vì đứa bé mà vơi ít nhiều. Chỉ là, thuyết phục thì .

“Dù vì lý do gì, thì cô nương cũng là ân nhân của hai con chúng !” Nàng Hoàng thượng lời cô gái , nhưng nàng cũng hiểu rõ, giữa hai họ loại quan hệ , nên nàng mới dám đến để nhờ nàng giúp đỡ. Họ vốn cũng chẳng quen, bản nàng dám ôm hy vọng nhiều, chỉ nghĩ dù một tia hy vọng, nàng cũng thử một , ngờ thực sự thành công.

Tô Cẩm Bình gật đầu khẽ: “Ừm! Nếu thể thuyết phục Hoàng thượng, thì để đứa bé gọi nuôi !” Cảm giác bậc trưởng bối cũng khá , điều dù đứa bé cũng là hoàng tử, chắc sẽ đồng ý.

Thượng Quan Nhược Tịch nghiêm túc : “Đó là chuyện đương nhiên!”

“Được , cô về , còn sớm nữa, bên ngoài lạnh lẽo, cho đứa bé.” Tô Cẩm Bình tiếp tục chuyện nữa.

Thượng Quan Nhược Tịch cũng điều, cúi hành lễ với Tô Cẩm Bình rời .

Nhìn bóng nàng, Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy đau đầu. Thuyết phục Quân Lâm Uyên chuyện dễ dàng? Nàng đúng là cách tự chuốc lấy phiền toái!

“Bách Lý Kinh Hồng, ngươi đừng theo bản tôn nữa ?!” Lãnh T.ử Hàn sắp phát điên !!! Không tay là Hoàng đế ? Hoàng đế đều rảnh rỗi như ?! Mình cũng theo, ngay cả nhà xí cũng chờ cách đó xa, sợ lén trốn tìm tiểu Cẩm. Hiện giờ chúng giáo nhân trong Ma Giáo đều thầm xì xào đoán, chừng Nam Nhạc hoàng yêu thầm , cố tình phát triển chuyện tình đoạn tụ, nên mới bám riết chịu buông tha như thế!

“Nói cho trẫm Cẩm nhi ở , trẫm sẽ theo ngươi nữa!” Giọng thanh thanh lạnh lạnh vang lên, ảnh hưởng bởi sự tức giận của .

Lãnh T.ử Hàn chợt cảm thấy đầu như trương phình , nhưng vẫn kín miệng: “Bản tôn , ngươi bản tôn chứ?” Lần đầu tiên trong đời , giọng ngông cuồng phóng túng thường ngày giờ tràn ngập vẻ tang thương và bất đắc dĩ, còn tìm thấy tà khí như xưa nữa.

“Cả và ngươi đều tới gặp nàng, chỉ tổ để kẻ khác hưởng lợi thôi.” Bách Lý Kinh Hồng lãnh đạm thẳng một sự thật hiển nhiên.

Lãnh T.ử Hàn ngớ , giờ mới nghĩ đến vấn đề mà vô tình bỏ qua . Sao nghĩ chứ, hai họ đều đến, chẳng là để Quân Lâm Uyên lợi ? Hắn im lặng một lúc lâu, mới liếc xéo Bách Lý Kinh Hồng, đôi môi mỏng nhếch lên: “Bách Lý Kinh Hồng, cho ngươi cũng cả, dù ngươi cũng thể đưa nàng , vì nơi đó Thần binh bất tử, ngay cả bản tôn cũng !” Võ công của họ ngang tầm , nên Bách Lý Kinh Hồng cũng dễ dàng .

Thần binh bất tử? Đôi mày khẽ nhíu , từng về thần binh bất tử, nếu Lãnh T.ử Hàn , thì dù cũng chẳng ích gì. mà… Bách Lý Kinh Hồng chỉ một . “Ở ?”

“Hoàng cung Bắc Minh!” Lãnh T.ử Hàn hừ lạnh, như như . Quân Lâm Uyên nhân vật dễ đối phó, còn thêm thần binh bất tử. Nếu Bách Lý Kinh Hồng đơn thương độc mã đến đó, chắc chắn cũng sẽ chẳng hơn gì ngày .

Đáp án khiến Bách Lý Kinh Hồng giật . Yêu vật là Quân Lâm Uyên ? Vậy vì khi còn ở Đông Lăng, Cẩm nhi vẻ căm ghét ? Chẳng lẽ, đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi ? Nghĩ lan man một lúc, mới bình tĩnh , ôm Vàng về phía Nam…

Lãnh T.ử Hàn khó hiểu: “Bách Lý Kinh Hồng, ngươi đấy?”

“Giành phụ nữ của !” Giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo mang theo khí phách bễ nghễ thiên hạ vang lên.

mà…” Đâu hướng đó?

Nhìn xa dần, Lãnh T.ử Hàn vốn tưởng với tính cách của , lẽ sẽ trả lời . Ai ngờ, âm thanh như khúc nhạc tiên mờ mờ ảo ảo vọng về từ xa: “Nếu Quân Lâm Uyên thần binh bất tử, trẫm cũng chẳng tích sự gì. Chi bằng về Nam Nhạc, tấn công Bắc Minh. Không c.h.ế.t ngừng!”

Dù bất cứ kẻ nào cũng đừng nghĩ đến chuyện cướp phụ nữ của . Nếu , cuộc chiến đó sẽ là cuộc chiến sinh tử, c.h.ế.t ngừng!

Khóe môi Lãnh T.ử Hàn kìm , khẽ run lên, Nam Nhạc và Bắc Minh khai chiến, Đông Lăng và Tây Võ chờ hưởng lợi. Hắn tin Bách Lý Kinh Hồng nghĩ tới điểm . Vậy mà còn tấn công, còn c.h.ế.t ngừng ư? là đồ điên!!! Có điều… đôi mắt đen như mực như , điều… cũng chỉ kẻ điên như mới xứng để tiểu Cẩm thích!

Ngày hôm , Tô Cẩm Bình dậy từ sáng sớm, đêm qua Quân Thiên Mạch Quân Lâm Uyên xử tử. Nàng bần thần một lát, thấy hoảng hốt, nhưng cũng hiểu rõ tình lý. Với tính cách của Quân Lâm Uyên, chắc rõ tất cả, chỉ là, nàng thấy tin mấy Thừa tướng gặp chuyện gì, lẽ Quân Lâm Uyên tha thứ cho họ .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Cô nương, Hoàng thượng mời ngài đến rừng mai chế Bích ngọc hồi hồn đan!” Cung nữ bước bẩm báo.

Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, xuống giường ?!

Nàng bước nhanh trong rừng mai, từ xa thấy mặc bộ y phục màu ánh trăng, cúi đầu nhẹ nhàng nghiền thảo dược, trong trẻo, thanh tú, thoạt tao nhã cao quý như một bức tranh tuyệt . Quần áo mỏng manh càng khiến sắc mặt vẻ tái hơn, đây vốn là cảnh , nhưng hiểu Tô Cẩm Bình cảm thấy mờ ảo như cảnh tượng trong mơ, chỉ cần chạm nhẹ một chút là tan biến.

Nghe tiếng bước chân của Tô Cẩm Bình, Quân Lâm Uyên cũng ngẩng đầu lên, : “Đến còn ?”

Tô Cẩm Bình lấy tinh thần, bước nhanh trong, đưa chiếc hộp đựng bích huyết hoa trong tay cho . Quân Lâm Uyên cẩn thận lấy bích huyết hoa , đó đặt trong cối, nhẹ nhàng nghiền nhuyễn.

“Quân Lâm Uyên, hôm qua nghĩ một phương thuốc, tính khả thi cao. Dùng châm cứu để phối hợp bảy loại thảo dược, lẽ tác dụng.” Nói xong, Tô Cẩm Bình liền thao thao bất tuyệt hết y lý và tác dụng thảo d.ư.ợ.c .

Quân Lâm Uyên kiên nhẫn nàng hết mới : “Cách nàng khá, là hồi sinh từ vùng đất c.h.ế.t. nếu thực sự châm kim t.ử huyệt, dùng loại d.ư.ợ.c nào để bảo vệ tâm mạch, bảo trì cơ thể vượt qua khoảnh khắc kim đ.â.m t.ử huyệt?” Giọng điệu của thản nhiên như đang bàn bạc về bệnh tình của .

Tô Cẩm Bình á khẩu. Quả thật, dù chỉ trong chớp mắt, nhưng hiển nhiên tim cũng ngừng đập ở khoảnh khắc đó, ở cổ đại những công cụ hỗ trợ như hiện đại! Bệnh của phức tạp, ho m.á.u là vấn đề của phổi, nhưng tim mạch của cũng trọn vẹn. Một loại bệnh đủ phiền phức , hai loại còn kết hợp với , cuối cùng chuyển biến thành một bệnh nghiêm trọng hơn. Nếu ở thời hiện đại, may còn thể cứu , nhưng ở cổ đại…

“Không loại d.ư.ợ.c nào thể bảo vệ tâm mạch tạm ngừng trong chốc lát ?”

Câu hỏi vang lên, bàn tay đang nghiền t.h.u.ố.c của Quân Lâm Uyên thoáng khựng một chút, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, đó gượng : “Không .”

Không ! Lại ! Tô Cẩm Bình tức giận hít sâu một , đó uể oải xuống, xuất thần nghiền thảo d.ư.ợ.c từng chút từng chút một.

“Sống c.h.ế.t , đừng bận tâm quá!” Hắn chút bận lòng.

Tô Cẩm Bình đáp lời của . Gió nổi lên, vài cánh hoa mai nhẹ nhàng bay bay, rơi xuống bàn. Tô Cẩm Bình ngạc nhiên hỏi: “Hoa mai nở từ bao giờ thế ?”

Đến tận hôm qua nàng mới nhận tới mùa đông, nhưng để ý hoa trong rừng mai.

Quân Lâm Uyên hiển nhiên cũng sững sờ, đóa hoa màu trắng mịn , khẽ lắc đầu: “Trẫm cũng để ý!”

Hoa mai nở , thời gian… trôi qua nhanh thật.

Tự dưng, trong lòng hai cũng chút thương cảm.

“Hôm qua bệnh nặng như , hôm nay dậy ?”

“Không .” Nếu hôm nay còn dậy, sợ rằng cuối cùng sẽ dậy nữa. Nếu , t.h.u.ố.c thế nào đây? Đột nhiên cổ họng của cảm thấy tanh nồng, nhưng cố gắng nhịn xuống, động tác nghiền t.h.u.ố.c cũng chậm nhiều, điều Tô Cẩm Bình tưởng rằng cách nghiền t.h.u.ố.c như , nên cũng nghĩ nhiều.

Một lúc lâu , viên t.h.u.ố.c xanh biếc xuất hiện. Đương nhiên Tô Cẩm Bình vui sướng, mặt Quân Lâm Uyên cũng thoáng vẻ nhẹ nhõm, đặt t.h.u.ố.c trong bình sứ, đưa cho nàng: “Này!”

Tô Cẩm Bình tươi nhận lấy chiếc bình : “Cảm ơn… Huynh thế?” Còn dứt câu cảm ơn thấy ngả . Tô Cẩm Bình vội dậy đỡ lấy .

“Phụt —” Ngụm m.á.u kiềm nén hồi lâu phun khỏi miệng. Dáng vẻ cố tỏ bình thường cũng tan biến, gần như dựa cả Tô Cẩm Bình, dậy nữa.

“Quân Lâm Uyên, cơ mà?” Lúc Tô Cẩm Bình mới nhận , thầm hối hận vì bắt mạch cho .

“Không… !” Hắn cố giữ vững cơ thể, Tô Cẩm Bình lập tức lấy chiếc áo khoác da điêu bên cạnh sang khoác thêm cho . Một lúc lâu mới hô hấp bình thường.

Tô Cẩm Bình nhíu mày giận dữ: “Rõ ràng hôm nay thoải mái, vì cứ nhất định hôm nay? Hôm nào mà chẳng ? Huynh coi thường tính mạng của đến thế ?”

Thấy nàng tức giận, . Nụ xinh nở rộ khuôn mặt tái nhợt tạo nên vẻ yếu ớt khiến đau lòng, nốt ruồi son nơi mi tâm cũng như mất sắc thái. Hắn khẽ thở dài : “Tô Cẩm Bình, thật , ngày mai là sinh nhật trẫm. Trẫm sợ… trẫm sợ kịp…”

Tô Cẩm Bình như sét đánh, kinh ngạc . Lúc khi nàng bắt mạch cho , mạch đập của yếu ớt đến mức gần như , nhưng trong lòng nàng vẫn hy vọng, vì nàng nhớ qua 24 tuổi, còn lâu mới đến sinh nhật : “Quân Lâm Uyên, …” Nói tới đây, nàng như thứ gì đó chặn , sắc mặt tái như trong suốt của , nàng còn tìm thấy giọng của nữa.

“Đi ngắm hoa lan cùng trẫm ?” Không ai hiểu rõ sức khỏe của hơn chính . Qua ngày hôm nay, chắc qua ngày mai.

Hai mắt Tô Cẩm Bình đỏ hồng lên, khẽ gật đầu: “Được.”

Nàng dìu xuyên qua cánh rừng mai um tùm, xum xuê. Bước từng bước một tới ngự hoa viên, cũng tới nơi mà Quân Lâm Uyên trồng Quân T.ử lan, điều, đến đó, hai đều ngẩn ngơ. Vì đến mùa đông, nên hơn một trăm giò Quân T.ử lan ở nơi , tàn úa từ bao giờ.

Hai im lặng một lúc lâu, mới khe khẽ thở dài nhẹ nhàng : “Hoa lan, rụng …”

Hoa lan, rụng .

Chỉ bốn chữ nhưng như dự báo điều gì đó. Tô Cẩm Bình sang khuôn mặt đầy ưu thương của , nhất thời chỉ cảm thấy lòng quặn đau: “Quân Lâm Uyên, sang năm chúng thể tới ngắm mà.”

Sang năm, thể ?

Quân Lâm Uyên , sang Tô Cẩm Bình, khuôn mặt như bức tranh khẽ nở nụ : “Được, sang năm chúng tới ngắm.”

Sang năm tới ngắm, đó là ảo tưởng, là mơ mộng viển vông? thật sự sang năm ngắm, kéo tay nàng tới đây ngắm một nữa. Thời khắc , chợt nghĩ, nếu thể c.h.ế.t, thì bao…

Từng bông tuyết bay lả tả trung, bám mái tóc dài đen như mực của hai . Quân Lâm Uyên lên tiếng nữa, chỉ ngẩn ngơ mấy chậu Quân T.ử lan tàn úa . Trên mặt cũng còn vẻ đau thương, chỉ nụ và sự thoải mái. Hắn của lúc , còn sự tàn nhẫn của đấng quân vương, thoạt chỉ như một thiếu niên xinh cao quý, nhã nhặn ẩn chứa chút ưu sầu bước từ trong tranh thôi…

“Có lẽ… trẫm cũng giống như những giò quân t.ử lan .” Chỉ là, quân t.ử lan tàn , năm còn thể nở nữa, mà , thì còn năm nữa. Dù rằng, năm thể ở nơi . Rất , năm vẫn còn thấy giọng của nàng, thấy nụ , và dáng vẻ của nàng.

Hốc mắt Tô Cẩm Bình cay xè, từng giọt nước mắt thi nhỏ xuống, dường như còn thể thấy những tiếng tí tách tí tách. Nàng chớp chớp mắt mấy cái, ép nước mắt ngược trong, đó gượng : “Quân Lâm Uyên, sai . Huynh là quân t.ử lan, sống, giống như phượng hoàng tái sinh từ biển lửa, một đời rực rỡ. C.h.ế.t, cũng là đóa hoa bỉ ngạn bên bờ hoàng tuyền, vĩnh viễn tàn!”

C.h.ế.t, cũng là đóa hoa bỉ ngạn bên bờ hoàng tuyền, vĩnh viễn tàn ?!

Một nụ nở rộ khuôn mặt ưu thương của , vết m.á.u đỏ còn vương khóe môi đáng sợ, nhưng vẫn vô cùng tươi , còn hơn bông tuyết đầu xuân, hơn cả vạn núi nghìn sông. Hắn đầu , nụ vô cùng trong trẻo, sạch sẽ: “Nàng nhớ thật hạnh phúc nhé!”

Nhìn nụ xinh thuần khiết của , Tô Cẩm Bình suýt trào nước mắt, gật đầu đáp: “Ừ!”

Nhớ thật hạnh phúc, đó là lời chúc phúc đến từ bằng hữu chân chính! Quân Lâm Uyên sự kiêu ngạo của chính . Cuộc đời , tuyệt đối sẽ thể cho nàng tình yêu của . Vì vĩnh viễn sẽ lợi dụng sự cảm thông của khác để đạt điều . Nếu , thà rằng còn hơn…

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...