Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 10:+1: Rốt Cuộc Ai Là Yêu Vật? (1)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:19:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm do dự cửa nửa ngày, trong n.g.ự.c tràn đầy bực tức, nàng là nữ nhân đó, đa nam nhân sẽ bao dung cho nàng, ai giống như Bách Lý Kinh Hồng , động một chút là giận, mà giận là đóng cửa cho vô, đang oai với ? Hừ, loại oai phong cần khẩn trương phá bỏ, thể để lâu dài!
Hiện tại nàng cần chính là đầu bỏ ! Cả hai chiến tranh lạnh một phen, cần cho hàng là một đàn ông thì cái gì nên và cái gì nên , nên khí độ và nên hành vi như thế nào! Hơn nữa, nàng thấu triệt, Nam Cung Cẩm nàng là loại để khác khi dễ là khi dễ, hở chút là ngó ngàng nàng, đóng cửa phòng, đó là hành vi đúng đắn!
Có điều, xoay vài bước càng thấy bước chân thêm trầm trọng, còn một tư thế bất động!
Suy sụp dừng bước, tuy nhiên cũng đầu .
Gió lạnh thấu xương thổi qua , tăng thêm cảm giác hiu quạnh. Vì cái gì mà càng ngày càng cảm thấy mệt mõi! Từ lúc đến cổ đại tới giờ, nàng gì vui? Từng bước từng bước đến ngày hôm nay dễ. Từ một cô cung nữ nhỏ bé luôn khi dễ cho đến khi trở thành Thừa tướng một vạn như hiện nay bao nhiêu gian nan, đường khổ sở cũng chỉ riêng nàng thấu. Thi khoa cử, Thừa tướng, nàng vì chính ?
Không !
Tranh đấu giành giật với các đại thần triều là vì nàng ?
Cũng !
Nàng cầu danh, cầu lợi, cầu quyền, chỉ hy vọng thể ngẩng đầu, nâng cao tư thái bên cạnh , trợ giúp những điều . Dù nàng cần, nhưng nàng vẫn vì mà nỗ lực giao tranh, dùng lực để !
, thứ nàng là gì? Đóng cửa cho ! Hắn cho rằng là đàn ông, thích bên gã đàn ông khác. Hắn cao hứng liền thể giận dỗi, nàng. Bộ nàng cũng giận dỗi ? Cho dù nàng là ‘Yêu nghiệt’, Tô Cẩm Bình Nam Cung Cẩm, Yến Kinh Hồng luôn giả đáng thương mặt Mộ Dung Thiên Thu thì tính tình và kiên nhẫn là thứ xa xỉ đối với nàng! Nàng cố gắng hạ thấp tính tình , nhiều bỏ qua mặt mũi mà dỗ dành vui vẻ, nhưng vẫn khó chịu, giận dỗi, chẳng lẽ nghĩ nàng da mặt dày tới mức còn hổ nữa ?
Tuyết trắng bay đầy trời, trong phòng ánh nến mờ mờ ảo ảo từ cửa sổ hắt như một bóng ma, cứ như tâm tình của nàng bây giờ.
Tuyết rơi càng nhiều, nhiệt độ cũng hạ thấp, khí ngày càng lạnh. Hô hấp trong khí cũng biến thành làn khói trắng, ánh mắt phiêu tán, nàng cảm thấy một cảm giác tay chân lạnh lẽo lan tràn, mùa đông thật sự lạnh nha!
Hít sâu một , ngửa đầu bầu trời đêm, bây giờ gì cho ? Lại đến năn nỉ mở cửa ? Đêm qua thành công là đủ lắm , nàng nghĩ nên nữa! Nếu bỏ , chân nhấc lên, bởi vì nàng , hôm qua chuyện lớn lao gì, chỉ là chơi tiểu tính tình. hôm nay xảy đại sự, nếu nàng bỏ , hiểu lầm giữa bọn họ ngày càng thêm lớn. Trong lúc nhất thời nàng nên ở, khổ một tiếng, nếu gì hết thì dứt khoát ở ngoài cửa thôi!
Ngẫm nghĩ thấy giống như chút từ bỏ bèn qua lan can xuống, bông tuyết rơi tả lả , nghiền ngẫm cảm giác tự hại ! Đêm qua kêu cửa hai canh giờ cũng ai mở, cửa đóng im ỉm, chán nản liền bỏ về phòng. Hôm nay nếu mở cửa, nàng liều mạng trong tuyết ở chỗ cả đêm xem nhẫn tâm đến !
Tuyết ngày càng rơi nhiều, tới vài phút, cả nàng phủ một tầng tuyết mỏng. Rũ rũ vài bông tuyết xuống, đó dứt khoát nhắm mắt tựa lưng cột, ngủ! Trong lòng thầm nghĩ, giấc ngủ của nàng lẽ sáng mai sẽ đông c.h.ế.t. Nghĩ , nàng sa ngã tự , đông c.h.ế.t cũng , nếu c.h.ế.t sẽ khỏi suy nghĩ, sẽ mệt mõi, càng sẽ ai khó xử, thậm chí quyết định cũng nghĩ mà dám quả quyết như ngày xưa!
, ngay khi nàng nhắm mắt, trong phòng rốt cuộc cũng động!
“Két!” Cửa mở. Ánh mắt khôi phục màu bạc, vẫn là bộ áo màu tím, thấy nàng dựa cột ngủ gật, tràn ngập tức giận.
Chỉ mấy bước tiến đến bên cạnh, vươn tay ôm nàng lòng mang phòng trong, đó trở tay đóng cửa .
Ai đó trong n.g.ự.c nhẹ nhàng nhếch đôi môi đỏ, duỗi tay ôm chặt eo . Thật nàng thấy phương thức ở chung như cũng tệ, nếu nàng nhượng bộ thì sẽ , luôn luôn sẽ một ở phút cuối cùng từ bỏ sự kiên trì của bản . Bởi vì trong lòng bọn họ, thể bỏ sự tồn tại của đối phương.
“Còn ” Âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên phía đầu nàng, phảng phất như núi lửa sắp phun, dung nham sôi trào, tức giận đến bốc khói.
“Ta cứ đó!” Mắt phượng mở, trong mắt tràn đầy đắc ý , cứ như thể chắc sẽ đành lòng bỏ mặc ở ngoài tuyết lạnh cả đêm.
Nghe nàng , thấy vui vẻ trong mắt nàng, lập tức chút buồn bực! Cúi đầu hung hăng hôn môi nàng, lực đạo mạnh, xem như đây là đầu dùng bạo lực với nàng “Nàng sẽ đành lòng cho nên mới ?”
“Chàng cũng thường xuyên ?” Nàng xài mới một , còn sử dụng bao nhiêu hả?
Có nháy mắt trầm mặc, ánh mắt tuyệt ánh lên một tia hổ, tuy sự thật là nhưng nàng trắng vẫn là chút tự nhiên. Nhìn tuyết vương đầy quần áo nàng liền với tay khoác một cái hồ cừu to sụ lên, sự tức giận trong mắt càng nồng đậm “Không lạnh ?”
“Nếu lạnh, chịu cho ?” Nhướng mày , nào nửa điểm cảm thấy bản sai trái, ngược kiêu ngạo thôi, vì nàng phát hiện một biện pháp đối phó với kiêu ngạo lâu dài !!!
Hắn gì, chỉ là môi nhếch lên một chút.
Tình huống Nam Cung Cẩm đ.á.n.h thấy mùi vị , đang tránh vòng tay ôm ấp của để bỏ chạy nhưng ôm chặc quá, vô pháp trốn . Ngay đó, ôm nàng bên mép giường, lật nàng …
“Bốp!” Một cú tát lưu tình giáng xuống m.ô.n.g ai đó!
Đồng t.ử cô nàng trợn to, phản ứng kịp! Cái gì? Đây là tình huống gì thế ? Mình đét mông? Còn kịp gì thì một cái tát khác vỗ tiếp xuống mông. Ra tay nặng cũng nhẹ, nhưng cái m.ô.n.g của nàng đòn đến tê rần!
Á, đáng c.h.ế.t, còn dấu hiệu dừng ? Một cái tát nữa rơi xuống m.ô.n.g ai đó. Cô nàng liều mạng né tránh nhưng thằng nhãi nội lực quá thâm hậu nàng thể động đậy, chỉ thể giơ m.ô.n.g chịu trận. Rốt cuộc, ba cú đánh, nàng nhịn nữa, ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên “Bách Lý Kinh Hồng, tạo phản?!”
Đừng là Bách Lý Kinh Hồng, ngay cả Hủy ở ngoài cửa cách đó xa cơ mặt nhịn mà run lên vài cái, Bệ hạ tạo phản? Hóa Hoàng hậu mới là thống trị ?
“Chính xác đó!” Rất cốt khí phun câu , khiến khác khó khăn sự tức giận trong lòng là hề nhẹ.
Nam Cung Cẩm ngửa mặt , thấy khuôn mặt tuyệt trần trầm xuống, chút xíu đau lòng nào, ngược còn ẩn ẩn hương vị hung ác. Lập tức một cảm giác ủy khuất trào lên chóp mũi, mắt phượng chớp chớp, nước mắt tuôn , thèm giữ một chút hình tượng nào, oa oa lớn “Chàng khi dễ !” Thản nhiên đ.á.n.h m.ô.n.g nàng, bộ câu kẻ sĩ sợ c.h.ế.t chỉ thể chịu nhục ?
Thấy nàng , sự tức giận trong lòng lập tức tiêu tán ngay một ít, nhưng sự lạnh lẽo trong mắt vẫn mất , âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên “Nàng nếu dám tái phạm nữa, sẽ cho trong thiên hạ thấy vẻ mặt ‘khi dễ’ của nàng”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Lần thành công dọa sợ mỗ nữ nào đó đang lóc thương tâm, đây là ý gì hả? Đánh m.ô.n.g còn đủ, còn cho thiên hạ thấy bản mặt lem luốc đ.á.n.h của ? Có là khi quá đáng hả? Hả??? Hít hít mũi, thút tha thút thít mấy cái nữa, cau mày, khuôn mặt đầy vẻ phòng , vì cái lông gì mà nàng cảm giác ngày càng trở nên cường thế?
“Biết sai ?” Giọng lạnh lùng trong trẻo mang theo vẻ tức giận khó nén.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, lời nào.
Thấy giơ tay lên, dường như đ.á.n.h tiếp. Nam Cung Cẩm lập tức nhanh nhẩu lên tiếng “Đã , sai !” Khóc ngất! Vì cái gì đét m.ô.n.g nhận sai ? Không lẽ phong thủy phiên luân chuyển trong truyền thuyết đây ?
“ ở ?” Đôi mắt ánh trăng say lòng một tia ôn nhu, lạnh lẽo nàng. Cô nàng nếu giáo huấn là . Ám với Mộ Dung Thiên Thu còn , mà còn dám học bản lĩnh tự hại bản của để tranh thủ sự tha thứ của đối phương. Bộ nàng nàng lạnh thì trong tim còn lạnh hơn đến ngàn vạn ?
Kỳ thật cô nàng nào đó sai! Nàng một chút cũng sai, nhưng tránh cho đét mông, chỉ gục đầu theo tiêu chuẩn bộ dạng gấu nhỏ “ ở chỗ nên ở ngoài dầm tuyết để uy h.i.ế.p ! mà gõ cửa, nhất định chịu mở, mà luyến tiếc rời . ở chỗ hôm nay giúp Mộ Dung Thiên Thu cầu tình, nhưng, nếu cầu tình, ai chúng còn sống mà rời Tây Võ ? Hơn nữa là , giữa chúng nhất định sự hiểu lầm nào đó. ở chỗ hôm nay trong mai viên cẩn thận ôm một cái, nhưng mà lập tức tìm cơ hội tránh chứ bộ, còn chuẩn đ.á.n.h một quyền, điều võ công cao quá, thành công. ở chỗ hôm nay nhận của Mộ Dung Thiên Thu khối ấm ngọc…”
Nhắc tới mới nhớ, nàng lấy khối ấm ngọc trong n.g.ự.c , dáng vẻ như dâng lên của quý hiếm đưa đến mặt “Ấm ngọc thế gian hiếm , tìm lâu nhưng . Thể chất thiên hàn, nên khi Mộ Dung đoạn tụ cho , lập tức thu nhận ngay, đó là để cho dùng!”
Trong nháy mắt, nàng bỗng quên hết sự tình nãy giờ, quên luôn vụ đét mông, trong mắt tràn ngập mong chờ , khiến thấy tâm tình vui sướng của nàng.
Ánh mắt khiến tâm động, ánh mắt về khối ngọc từ lạnh lẽo chuyển sang nhu hòa. Thì nàng nhận khối ngọc bội là vì , buồn hơn chính là vì khối ngọc mà hờn dỗi nàng cả ngày. Nhớ đến nàng , lúc gõ cửa nhưng mở, nàng nhưng luyến tiếc rời , cõi lòng ấm áp, chuyện thật nàng sai! Chính cũng trách nhiệm, nếu hôm qua quyết tâm cho nàng , hôm nay nàng cũng đến mức như thế.
“Chàng còn khi dễ !” Chẹp chẹp miệng gào khan! Hồi nãy là thật, còn bây giờ là giả bộ . Bởi vì nàng thấy tia áy náy và thẹn ý trong mắt , lúc tranh thủ, còn đợi đến lúc nào?
Quả nhiên thấy nàng , tuy rõ đa phần là giả bộ, nhưng vẫn áy náy. Trầm mặc một lúc lên tiếng “Là sai!”
Mái tóc dài của cọ nhẹ lên mặt nàng, nhất thời khiến cô nàng biểu tình mê loạn, chỉ giương đôi mắt to ngập nước “Chuyện là sai, nhưng đ.á.n.h , nên bồi thường!”
“…” Khóe môi khẽ giật, tất cả là do sai hết ? Có điều, hiếm khi thấy nàng bộ dáng nũng nịu, khiến tâm nhu hòa vài phần, sủng nịch duỗi tay véo mũi nàng “Được!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-101-rot-cuoc-ai-la-yeu-vat-1.html.]
Thực giữa bọn họ ít những động tác mật như , đặc biệt động tác xuất từ một quạnh quẽ như Bách Lý Kinh Hồng.
Ôm eo , cọ cọ n.g.ự.c như một con mèo nhỏ “Về đ.á.n.h m.ô.n.g bà!” Cau , là một nữ t.ử thuật ngự phu, chịu cái cảnh khác đét m.ô.n.g nữa? Nó sẽ tổn hại ghê gớm đến hình tượng minh thần võ cao lớn hàng ngày của nàng! Tuy nàng đ.á.n.h , nhưng cũng phong độ sĩ nam nhân chứ, nhường nhịn nữ sĩ đúng ? Vì thứ chống ý trời!
Hắn thoáng trầm mặc, ánh mắt nàng cũng cảm thấy do dự, thật cũng phát hiện, cô nàng phi thường ghét đét mông. Về nếu điểm sợ hãi thì hành động cũng sẽ thu liễm hơn một chút, đúng ? Cho nên đáp ứng. , thấy nàng phát hiện trầm mặc liền rân rấn nước mắt, tư thế ‘nếu đáp ứng sẽ cho coi!’
Vì thế, nào đó run rẩy khóe miệng, gật đầu “Được!”
Ai đó mừng rỡ, quả nhiên giả bộ yếu ớt là thu hoạch! ‘Mắt đẫm lệ là vũ khí nhất của nữ nhân’ những lời hề gạt nha hahaha… Trong lòng vui sướng hớn hở nhưng mặt hề lộ , thậm chí còn thút thít một chút, thần sắc càng tỏ ủy khuất hơn “Về nhốt ở bên ngoài, nhớ !” Nói xong còn cọ cọ n.g.ự.c mấy cái.
Lời dù thật giả thì giờ phút cũng đả động lòng . Ánh mắt nhu hòa thêm mấy phần, bế nàng lên ôm ngực, hứa hẹn “Được!”
“Chàng nghĩ đến ?” Cô nàng thuận thế hỏi một câu.
Tuy ít nghĩ đến nàng nhưng hỏi như , trả lời cũng ngượng ngùng, nên chần chờ trầm mặc lên tiếng.
Thấy gì, cô nàng bày biểu tình ai oán “Có nghĩ ?”
Khóe miệng khẽ nhếch “Có!”
Nàng dường như bắt uy h.i.ế.p .
Nghe xong câu trả lời khiến hài lòng, mặt mỗ nữ hiện một ý hồ ly gian xảo, thì một nữ nhân hình như cũng tệ lắm!
Thấy nàng gian trá khiến cũng chút buồn . Tuy nhượng bộ hai , nhưng nàng vui vẻ cũng là đáng giá!
“Thật lừa!” Cô nàng nào đó thành thật. Sau khi giả bộ đáng thương đạt xong mục đích, nàng liền thẳng thắn thành khẩn cho đối phương .
Khẽ thở dài, quá hiểu nàng, nàng lừa? cam tâm tình nguyện vì nàng mà chịu như “Ta !”
Cô nàng càng khoe khoang hơn nữa “Yêu vật quả nhiên lừa , yếu thế cũng chỗ lợi!”
Thấy Nam Cung Cẩm nhắc tới ‘Yêu vật’ mà là Quân Lâm Uyên khiến Bách Lý Kinh Hồng khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ ‘Yêu vật’ là Quân Lâm Uyên? Hay là một khác? Sau một lúc rối rắm, nhịn hỏi thẳng “Yêu vật, rốt cuộc là ai?”
“Á, kể cho ?” Cô nàng giật kinh ngạc, chẳng lẽ kể sự tình của ‘Yêu vật’ cho ư? Lại thêm chút nữa, phát hiện dường như quên thật. Trước đây từng đề cập vài , nhưng cũng rõ đó là nam nữ, càng giải thích gì nhiều.
Hắn hỏi liền trầm mặc. Nếu nàng thì gì vì một mà thấp thỏm bất an cả năm trời như ? Trong lòng , bọn Lãnh T.ử Hàn tuy chút uy h.i.ế.p nhưng lo lắng lắm, duy chỉ ‘Yêu vật’ là khiến yên tâm bởi vì chút gì về bộ dáng cũng như thực lực của đối thủ tiềm tàng .
Nhìn lặng im lên tiếng, cô nàng cho rằng đang khó chịu vì thừa nước đục thả câu, luyến tiếc nên nhanh nhẩu giải thích “Yêu vật hả? Tên đó là đồng bọn duy nhất của . Sau khi g.i.ế.c sư phụ, đó cũng là duy nhất ghét bỏ, khinh bỉ vì thanh danh của . Bọn ở bên nhiều năm, đồng sinh cộng tử, nếu bỏ nào khi tới thế giới thì chắc cũng chỉ Yêu vật mà thôi”
“Ở bên nhiều năm?” Hắn nhạy bén nắm bắt những lời , sắc mặt càng cổ quái khó coi. Giờ mới , tình địch lớn nhất của hóa chính là ‘Yêu vật’. Thật nghĩ , bọn họ phát triển đến mức đó. Vậy thì tính là gì? Kẻ tới ư?
“Sao , ý kiến gì á?” Cô nàng nào đó còn bồi thêm một câu tim phổi. Hai ở chung vấn đề gì ? , thấy ánh mắt càng thêm trầm thấp, cô nàng bất chợt nhớ tới cái gì “Từ từ, cho rằng Yêu vật là một gã đàn ông đó chứ?”
“Ặc…” Bộ ?
Nhìn vẻ mặt của tên nàng liền thật sự hiểu lầm ! Trợn trắng mắt gầm gừ “Đó là nữ hả?”
Ai đó tức khắc cảm thấy mây đen bay qua khỏi mặt trăng, một mảnh u ám đầu bỗng chốc tan nhanh, mà cục nghẹn hơn năm trời rốt cục cũng thông suốt trong nháy mắt. Thầm hối hận tại chịu hỏi sớm chút, nếu rõ cũng cần hậm hực lâu thế. Giờ chỉ đổ thừa cho sự nhát gan của , sợ đáp án thể thừa nhận nổi.
“Chẳng lẽ luôn cho rằng Yêu vật là nam?” Cô nàng khẽ nuốt nước bọt. Nếu thật , bao nhiêu nàng nhắc về bạn mặt khiến thứ ôm oán hận bấy lâu ?
Trên mặt ai đó hiện lên vẻ hổ, lẽ thừa nhận với nàng hơn một năm nay vì một tồn tại ở thế giới , còn là một nữ nhân nữa, mà ăn dấm chua ? (ăn dấm: ghen tuông) Dứt khoát né đề tài , cúi đầu hôn nàng, trằn trọc triền miên…
Cô nàng lập tức hàng đang gì liền nhanh chóng “Khoan , chuyện quan trọng bàn bạc với ”
“Nói!” Một chữ nhàn nhạt vang lên, hô hấp mặt nàng ngày càng nặng nề.
Nam Cung Cẩm sâu sắc nhận rằng tên động lòng, nên năng càng nhanh lẹ “Ta thể mượn tiền của ?”
Mày nhíu , mượn tiền? Tiền của rõ cũng là của nàng ?
Thấy cau mày, cô nàng đ.á.n.h thấy quả khó ăn , lập tức trừng mắt, dẩu miệng gào lên “Ta chỉ mượn trả , cần gì bộ dáng khó xử như ?”
“Ta…” Hắn còn rãnh để nghĩ đến việc nàng trả cho nữa ? “Không , tiền của cũng là tiền của nàng!”
Cô nàng lòng gật gật đầu, giải thích “Số là vầy, sử dụng bạc của Quân Lâm Uyên, tuy chỉ mới một phần nhưng cũng ít. Lấy tốc độ kiếm tiền của , sợ tới mùa hè sang năm mới thể kiếm trở về. Do chỗ trống đó khiến trong lòng yên nên mới mượn của bù , sang năm trả cho ”
“Tiền đó nàng để cho Quân Kinh Lan?” Anh nhanh liền hiểu rõ suy nghĩ trong lòng nàng.
Nam Cung Cẩm gật đầu “ ! Trước khi , Quân Lâm Uyên cũng còn một đứa con nên để gì cho đứa bé. Số tiền lớn chừa cho nhóc tì!” Nàng tuy là thích chiếm tiện nghi nhưng nàng cũng nguyên tắc của , hơn nữa nàng còn là nuôi, chiếm tiện nghi của con nuôi cũng thật là quá mất mặt a!
“Được! bạc cũng cần trả cho ” Thật cảm thấy bọn họ nên thiếu nhân tình của Quân Lâm Uyên, chỉ là nàng yêu tiền, sợ nàng nỡ bỏ tiền lớn . Giờ nàng chủ động đưa , tất nhiên thấy vui vẻ !
“Thật sự cần trả cho ?” Cô nàng đến đáng khinh, thập phần ăn đòn.
Hắn dừng một chút, tựa hồ do dự trong chốc lát, đó môi mỏng khẽ nâng “Ừ, vẫn nên trả , giường còn …”
“Ưhm…” Thứ bắt đầu phúc hắc như từ khi nào a?
… Một con “cua đồng” siêu bự, múa may càng lớn, ưu nhã bò qua …
Quyển 3