Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 100:: Đại Kết Cục (Thượng) (4)

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế những lời cũng thể đả động Nam Cung Cẩm. Con của nàng, hẳn là đồng lòng với nàng, nên đều tình nguyện c.h.ế.t chứ liên lụy nào khác. Nàng nhắm mắt , dựa vách tường, gì nữa!

Thấy nàng kiên quyết như thế, sắc mặt càng trắng bệch, Hoàng Phủ Dạ thực sự thế nào cho , cảm giác từng cơn đau đớn trong lòng, khẽ c.ắ.n đôi môi mỏng như hoa đào rồi1nói nhàn nhạt: “Tiểu Cẩm Cẩm, ăn một chút , nàng thế nào mới bằng lòng ăn?”

“Ta thả !” Nam Cung Cảm bỗng mở mắt , đe dọa, sai, đây chính là mục đích của nàng, là thả .

Câu , khiến cho Hoàng Phủ Dạ dừng động tác. Đôi mắt màu tím nhạt, còn vẻ yêu dị năm đó, mà chỉ còn vẻ u buồn như hoa T.ử La Lan, khổ một8tiếng, giọng nhỏ đến nỗi chính cũng gần như là : “Tiểu Cẩm Cẩm, thể...”

Hắn thể phản hoàng triều Đông Lăng, thể vong ân phụ nghĩa, nếu thật sự vì sự ích kỷ của bản mà lựa chọn thả nàng , chỉ khiến cho lương tâm khó thể bình an, mà cũng sẽ khiến hoàng triệt để tức giận, mà cũng thể đảm bảo an của Minh Nguyệt. Nếu thật sự2đến tình trạng đó, cả đời cũng tha thứ cho bản , phụ hoàng cũng tha thứ cho . Ân tình gánh vác vai quá nặng, nặng đến nỗi còn tư cách để chuyện gì vì bản !

“Vậy ngoài .” Nam Cung Cẩm hiểu Hoàng Phủ Dạ, cũng hiểu sự giày vò trong lòng . Từ lúc ban đầu ở Đông Lăng, nàng xuất cung, thể giúp nhưng không4giúp. Tới hôm nay, nàng vì gặp rủi ro nên tới đây rơi bẫy, trong lòng nàng hy vọng còn nhớ tới tình cảm cũ mà thả năng , nhưng hiển nhiên là nàng đoán sai. Thấy nàng nhắm mắt , tiếp tục dựa tường, thực sự nên thế nào. Thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ở cổ họng, cuối cùng chuyển hóa thành một câu: “Thật xin !” Thật xin , là do bất lực! Hắn cách nào phản bội lương tâm , cách nào thể vong ân phụ nghĩa, cũng cách nào mà để ý đến sinh t.ử của Minh Nguyệt.

Thật xin ư?! Điều nàng cần nhất chính là câu thật xin của !

Thìa cơm , nâng lên thật lâu, lâu đến nỗi cơm nguội , nàng vẫn nhúc nhích. Cuối cùng, giọng trầm thấp của vang lên: “Tiểu Cẩm Cẩm, , chung quy là hại nàng. Tính mạng của , chờ nàng tùy thời tới lấy! Đây là Hoàng Phủ Dạ nợ nàng.”

Nói xong, đặt bát cơm với cái thìa xuống đất,

Nam Cung Cẩm cũng lười một cái, mạng ? Nàng lấy mạng của gì? Có cần như thế ? Có giá trị ? “Nàng ăn thì ăn, giúp nàng. Ít nhất, đường xuống suối vàng, nàng cũng sẽ cô độc!” Đồng sinh cộng tử, lẽ đây là việc duy nhất thể vì nàng.

Nam Cung Cẩm lạnh lùng chế giễu một tiếng, sự thù hận đối với lẽ tăng tới cực điểm! Lợi dụng tình hữu nghị của nàng để đặt bẫy, hiện nay còn bộ tịch mặt nàng, giả vờ ? Thực sự buồn ! Nàng mở mắt , nhàn nhạt , gần như là dùng hết tất cả sức lực mà nhổ một câu: “Trên bờ suối vàng sớm chờ , khi , cũng sẽ đuổi theo tới suối vàng. Còn ngươi, ở trời suối vàng, cũng thấy ngươi. Càng cần bộ tịch ở đây! Ngươi thể cắt !”

Lời , trong nháy mắt khiến cho khuôn mặt đẽ của trắng bệch. Những ngón tay thon dài chút run rẩy. thật vất vả, mới khống chế cảm giác run rẩy . Ở trời suối vàng, nàng cũng thấy ! Hận ý , sâu đến trình độ nào !

“So với mối hận với Hoàng Phủ Hoài Hàn, hận ngươi hơn. Từ đến giờ, đối với kẻ địch, đối đãi với thể nào, cũng gì đáng trách. , rõ ràng là bằng hữu của , phản bội sự tín nhiệm của ! Nếu như tính toán của Hoàng Phủ Hoài Hàn thành công, Duệ ca ca mà thật sự tới, cả đời cũng tha thứ cho ngươi!” Nói xong câu đó, nàng thật sự còn chút sức lực nào, cả mềm nhũn dựa vách tường, ngay cả sức lực mở mắt cũng .

Yên lặng, cả phòng yên lặng. Bên tai nàng hầu như tiếng hít thở của . Chỉ còn tiếng thở gấp của Nam Cung Cẩm và tiếng hít thở của hai tên ám vệ ngoài cửa.

Còn Hoàng Phủ Dạ, cũng đúng là cảm thấy hít thở thông. Hắn nàng nhất định sẽ hận , hận cái gọi là “liên hợp tính kế” , cũng nhận đến tình trạng cong “ bộ tịch” mà chịu thả nàng . , hiện nay vinh hạnh trở thành mà nàng hận nhất! Như thể hiện nay hẳn là nàng thấy nữa ? Hoặc là mãi mãi cũng gặp !

trời suối vàng!

Nhàn nhạt dậy, vạt áo đỏ tươi của giờ phút đỏ tươi như màu máu, vô cùng chói mắt. Từng bước một, cố gắng trận định ngoài cửa, nhưng khắc chế nội tâm xốc xếch của , vấp một bước ở ngưỡng cửa, suýt nữa thì chật vật ngã xuống đất.

cổng, đỡ . Một cánh cửa, ngăn cách ánh mắt của Nam Cung Cẩm. Ngẩng đầu lên, thấy một đôi mắt màu tím tràn ngập vẻ phức tạp, cùng với một tia ý vị thể . Còn phía , một con gái mặc cung trang, cao quý và ưu nhã đang . Bọn vốn chỉ đến xem một chút, xem xem thể khuyến cô gái ăn cơm, nhưng ngờ thấy Dạ ở bên trong, mà đúng lúc cuộc hội thoại của hai bọn họ.

“Hoàng , hài lòng ?” Trong đôi mắt màu tím nhạt còn nửa phần yêu diễm khi xưa, chỉ còn sự tĩnh lặng, và tro tàn nguội lạnh. Cả ảm đạm như là mất bộ sinh mệnh.

Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng , cuối cùng trong đôi mắt màu tím xám của hiện lên vẻ đành lòng. Giọng lạnh lẽo của vang lên chậm rãi: “Trẫm...”.

, Hoàng Phủ Dạ cho cơ hội hết. Hắn thẳng lên, môi nhếch lên một nụ , khiến cho cảm thấy chút ấm áp nào. Sau đó, giọng tà mị chậm rãi vang lên: “Hoàng , yên tâm, việc thần , thần đều sẽ vì !”.

Nói xong lời , một tiếng, bước chân xiêu vẹo, rời . Cả như là mất linh hồn, chỉ còn là một con rối, cũng tìm chút sức sống nào. Hiện nay nàng hận nhất, thậm chí, dù cho là ở trời suối vàng, nàng cũng gặp . Hắn như thế, thì còn linh hồn để gì? Còn tình cảm để gì?

Bóng đỏ tươi, lung la lung lay khỏi đây. Sau khi một chút bóng lưng của , Nam Cung Ninh Hinh bỗng nhiên ngẩng đầu khuôn mặt lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn một chút. Nét mặt của vẫn lãnh khốc như cũ, giống như là bằng phong trong ngày đông rét căm căm. giữa lông mày ẩn hiện vẻ đấu tranh!

Hoàng Phủ Hoài Hàn chăm chú theo bóng lưng Hoàng Phủ Dạ thật lâu cuối cùng lạnh lùng : “Nàng xem, là trẫm sai ?”

Hắn Dạ tâm ý vì hoàng thất Đông Lăng. Dạ trở thành một cỗ máy móc tình cảm, thiết sống, chỉ ngoan ngoãn theo.

Nam Cung Ninh Hinh tựa hồ sớm đoán đối phương sẽ hỏi câu , giọng ôn nhu và thanh tao lịch sự của nàng vang lên yếu ớt trong mật thất: “Hoàng thượng, ngài sai đúng cũng quan trọng, quan trọng là ngài hối hận ! Dù chuyện gì, đúng sai là điều quan trọng, quan trọng là trong tim ngài cảm thấy đáng giá .”

Giọng ểm tại của nàng dứt, đôi mắt để vương lạnh lùng và âm trầm lướt qua nàng giọng lạnh như băng vang lên: “ thế! Trẫm cũng cho là như , chuyện trẫm , bộ đều vì đại nghiệp thiên thu của Đông Lăng, cho nên dù cho trả cái giá lớn thế nào nữa, trẫm cũng sẽ hối hận! Vĩnh viễn hối hận!” Hắn xong, nghiêng đầu trong phòng, ánh sáng xuyên thấu qua khe cửa, thấy một cô gái mặt trắng bệch đang dựa vách tường, một cảm giác đau đớn đ.â.m thủng trái tim cứng rắn như sắt thép của . Hắn , thích nàng, hoặc thể , là... yêu! , tình yêu , mặt quốc gia và thiên hạ, quá nhẹ, nhẹ đến nỗi hầu như mất trọng lượng!

Như năm đó, thể buông tha tính mạng vì nàng, nhưng chỉ cần còn sống, nàng mãi mãi cũng thể nào vượt qua trọng lượng của thiên hạ trong lòng ! “Hoàng thượng, thần nghĩ, dù thế nào nàng cũng ăn !” Nam Cung Ninh Hinh lạnh nhạt , mặc dù nàng và Nam Cung Cẩm vài gặp gỡ, nhưng cá tính bên trong cô gái quật cường, nàng thấy

ràng.

Điều Hoàng Phủ Hoài Hàn ! Sau khi hồi lâu, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, hất tay áo lên: “Nàng ăn, thì cứ để nàng c.h.ế.t đói ở đây !”

Nam Cung Ninh Hinh cũng tính tình của Hoàng Phủ Hoài Hàn, bóng lưng thật lâu, tiếp tục khuôn mặt trắng bệch một tia hồng hào nào của Nam Cung Cấm qua khe cửa thì thào : “Ta từng nghĩ, yêu, sẽ là một chuyện hạnh phúc nhường nào. , tình yêu sâu đậm hơn nữa, cũng thể so với trọng lượng của thiên hạ trong lòng !”

Người đàn ông như thế, sẽ chút nhược điểm nào! Nếu dùng để uy h.i.ế.p , tất nhiên sẽ nhíu mày một cái mà bỏ qua để chọn thiên hạ, mà yêu, cũng thể tùy tiện bỏ qua vì giang sơn. Như thế, yêu yêu, gì khác ?

Người đàn ông như thế , là hùng! Cũng ở nơi chí cao xuống chúng sinh, cho nên, mãi mãi sẽ vây khốn bởi nhi nữ tình trường.

Đến ngày thứ tư, Nam Cung Cẩm bởi vì lâu ăn cơm uống nước nên suy yếu tới cực điểm, thậm chí lúc nàng còn cảm thấy mắt mơ hồ, Đông Lăng, nghênh đón một vị khách quý. Cửa lớn mật thất mở , một cơn gió lạnh thổi , Nam Cung Cẩm cũng lười mở mắt xem tới là ai, chỉ tiếng bước chân, cảm thấy đang từng bước từng bước tới . Ánh mắt mang theo lực xuyên thấu nồng đậm, gắt gao chăm chú mặt nàng. Sau đó, một tiếng lạnh lùng vang lên: “Yển khanh, mùi vị tuyệt thực dễ chịu đúng ?” Mộ Dung Thiên Thu?!

Nam Cung Cẩm giật , mệt mỏi trợn mắt . Nàng khó nén vẻ kinh ngạc trong mắt, tại ở chỗ ? Thế... Bách Lý Kinh Hồng ?

Đôi mắt màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu lướt qua mặt đất, một tên nội thị giám phía nhoáng cái hiểu rõ, nhanh chóng dùng tay áo lau sạch sẽ bụi bặm mặt đất, sai đám thái giám phía trải một tấm vải màu vàng sáng lên mặt đất. Lúc Mộ Dung Thiên Thu mới xuống tấm vải, an vị mặt Nam Cung Cẩm.

“Có là đang hỏi xem Bách Lý Kinh Hồng ở đầu ?” Mộ Dung Thiên Thu ngay lập tức thể hiểu suy nghĩ trong lòng nàng, nên lập tức , “Hiện nay đang đại quân của trẫm vây khốn, sáu mươi vạn đại quân đội chiến với ba mươi vạn đại quân, chỉ mới thế! Chờ điều binh xong, cũng mấy ngày , cho nên sợ là kịp tới cứu ngươi!”

Hắn xong, ánh mắt Nam Cung Cẩm về phía Mộ Dung Thiên Thu như là đang một điên! Bách Lý Kinh Hồng thông minh như thế nào, dù cho dùng ba mươi vạn đại quân đội chiến với sáu mươi vạn đại quân thì cũng chắc sẽ thua, nếu như Mộ Dung Thiên Thu ở tại Thiệu Dương, lẽ Nam Nhạc sẽ bại, nhưng tình hình như thế mà bỏ thèm để ý đến Tây Võ, chạy tới nơi , cũng chẳng khác nào đem sáu mươi vạn đại quân của đặt lên thớt, để cho Bách Lý Kinh Hồng cầm dao! Một như thế , là một tên điện thì là gì?

Như là hiểu ánh mắt của nàng, Mộ Dung Thiên Thu để ý lắm mà : “Tây Võ như thế nào, trẫm quan tâm chút nào. Sáu mươi vạn đại quân sống c.h.ế.t , bao nhiêu liên quan đến trẫm, trẫm chỉ cần chơi vui vẻ là đủ, về phần Bách Lý Kinh Hồng, hiện nay nhất định đang giày vò vô cùng. Hắn quan tâm đến Nam Nhạc để chạy cứu , nhưng trong lòng cũng hiểu nếu thật sự như thế, Nam Nhạc tất nhiên sẽ chiếm, trong tay sẽ còn gì cả, thì cứu càng là chuyện mơ giữa ban ngày. Không tất nhiên sẽ vô cùng lo lắng, do đó chỉ thể dẫn ba mươi vạn binh mã khỏi thành huyết chiến, hi vọng thể sớm ngày đ.á.n.h lui binh mã Tây Võ!”

Tâm trạng Mộ Dung Thiên Thu , còn vươn tay cầm lấy một sợi tóc n.g.ự.c Nam Cung Cẩm mà thưởng thức trong tay. Nam Cung Cấm hung hăng chằm chằm, giật tóc , nhưng nàng chút sức lực nào.

Mộ Dung Thiên Thu chẳng hề bận tâm đến ánh mắt của nàng, còn vô cùng thú vị mà : “Cuộc đời của Bách Lý Kinh Hồng còn từng giày vò như thế bao giờ, quả nhiên là hồng nhan họa thủy!” Giọng điệu của vô cùng ác ý, như là đang cố gắng chọc giận Nam Cung Cẩm.

Nam Cung Cẩm hiểu rõ mặt vô cùng. Nếu như thật sự tức giận, càng cao hứng hơn, càng hăng hái hơn! Cho nên nàng dứt khoát câu nào, nhắm mắt , triệt để thèm .

Thấy nàng như thế, Mộ Dung Thiên Thu lớn vài tiếng, tâm trạng , vươn tay tóm lấy cằm nàng lên, giọng lạnh lùng nhu hiếm thấy: “Bé con, mới một thời gian gặp mà giày vò biến thành bộ dạng . Đây cũng là Yến Kinh Hồng mà trẫm nhận !” Yển Kinh Hồng mà , đó là mà dù trong thiên hạ đều thiệt thòi, thì y cũng để thua thiệt!

Cú tóm của dùng lực nhẹ, nên tóm cằm nàng cũng nhẹ. Nam Cung Cấm mở mắt nghênh đầu ánh mắt , thấy trong đôi con ngươi màu xanh lục của một tia lo lắng, cảm thấy ngạc nhiên một chút.

Những ngón tay đang tóm lấy cằm nàng, ánh đuốc chiếu rọi lộ màu trắng như ngọc, cuối cùng, ánh mắt ngạc nhiên của Nam Cung Cẩm, thi hồi bàn tay , tiếp nhận bát cơm lưng đưa tới, giọng tàn bạo và lạnh lùng của vang lên: “Bé con, trẫm khuyến vẫn nên ngoan ngoãn ăn cơm , nếu như đói quá, sẽ sức chơi cùng với trẫm!” Nghe mục đích của tới đây, cũng chỉ là để nàng ăn cơm, Nam Cung Cẩm hừ lạnh một tiếng, để ý đến nữa.

, rõ ràng, Mộ Dung Thiên Thu hề dễ chuyện giống như Hoàng Phủ Hoài Hàn Hoàng Phủ Dạ, một tay xách Nam Cung Cẩm lên, nâng lên mặt , giọng lạnh lùng mang theo cảm giác nguy hiểm kỳ dị: “Bé con, ngươi thể lựa chọn ăn cơm, hoặc là thần phục hồng trâm!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-100-dai-ket-cuc-thuong-4.html.]

Hắn xong câu , thần sắc Nam Cung Cẩm cứng , ánh mắt đầy phòng .

Mộ Dung Thiên Thu hết sức hài lòng đối với phản ứng của nàng, cúi đầu bụng nàng một chút tự : “Tuy nhận thêm một thì là lời, nhưng của trẫm, trẫm thật sự quá ưa thích! Ngươi xem, nhiều thêm mấy , thể liền... ?”

Lần , biểu lộ của Nam Cung Cẩm chỉ còn sự thù hận! Mộ Dung Thiên Thu thấy thế, tính đưa cơm đến bên miệng của nàng: “Ăn cơm chứ? Hửm?” Nam Cung Cẩm vẫn thờ ơ, lạnh lùng . Hắn lạnh một tiếng, duỗi một bàn tay khác , trượt từ cổ nàng trong vạt áo, Nam Cung Cẩm vội vàng há miệng, nuốt thìa cơm ! Mộ Dung Thiên Thu dừng thu tay , lập tức bật ha hả, khuôn mặt tuấn mỹ đẩy sự vui vẻ: “Trẫm ngay mà, thể nào chả lúc thấy sợ hãi!”

Thấy đắc ý như thế, đầu tiên, Nam Cung Cẩm dám câu gì đắc tội , thậm chí là dám nhiều một câu nào. Vì nàng nếu thật sự chọc giận mặt , sẽ nhận kết quả như thế nào. Nàng , Mộ Dung Thiên Thu là một từ thủ đoạn để đạt mục đích, nếu thật sự chọc giận , chuyện gì cũng thể !

Bữa cơm , Nam Cung Cấm đành thành thật mà ăn , bởi vì dày trống nhiều ngày, cho nên ăn quá nhiều. Sau khi ăn xong, Mộ Dung Thiên Thu còn vui vẻ tháo sợi xích sắt cổ tay nàng.

Tên ám vệ cánh cửa vội vàng : “Tây Võ Hoàng, thể cải xích , nếu như cô gái chạy...” “Ngươi thế thể chạy ?” Mộ Dung Thiên Thu cũng đầu .

Chuyện ... Nhóm ám vệ thoáng qua, đúng là nàng vẻ gì thể chạy mất dạng , thể lên tệ . Đối phương cũng là Hoàng đế Tây Võ, trong chốc lát, bọn cũng dám gì.

Trong lúc nhất thời, Nam Cung Cẩm chút hiểu cuối cùng là gì, cũng chỉ để tùy ý tháo sợi xích tay xuống. Sau đó, ôm ngang cả ngoài cửa. Nàng kinh ngạc một chút, kháng cự, nhưng thấy giọng lạnh lùng và tàn bạo của truyền xuống từ đỉnh đầu : “Yên tâm, trừ khi cam tâm tình nguyện, còn thì trẫm sẽ đụng đến ngươi! Cho nên nhất là nên ngoan ngoãn lời, nếu cứ nhất định phản kháng, đối nghịch với trẫm, thì trầm cũng thể đảm bảo điều gì!”.

Chút danh dự đó, Mộ Dung Thiên Thu vẫn còn , cho nên Nam Cung Cẩm giãy giụa nữa, mặc cho ôm ngoài. Mà thực tế, với thể lực của nàng hiện nay, giãy giụa cũng chỉ phí công vô ích! Nhóm ám vệ ngoài cổng vô cùng khó xử, cản , nhưng để cản , Mộ Dung Thiên Thu cũng đồng thời : “Đi mời Đông Lăng Hoàng đến phòng trẫm, chuyện quan trọng cần thương lượng! Nhớ kỹ, là mời!”.

Quân vương gặp , theo lý thuyết mà , hiện nay là khách thì nên chủ động gặp Hoàng Phủ Hoài Hàn. đòi hỏi bé con , tự nhiên sẽ khác , cho nên lễ tiết nhất định dùng cho đúng, mới dùng một chữ “mời” lúc .

“Vâng, nô tài sẽ ngay!” Nội thị giám lên tiếng nhanh chóng

Còn Nam Cung Cẩm cứ như thể ôm, rêu rao trong hoàng cung Đông Lăng. Thái giám và cung nữ xung quanh cũng kỳ quái hai bọn họ, Tây Võ Hoàng thì bọn nhận , nhưng thoạt nhận cô gái là ai?

Tiến một gian cung điện, vô cùng quen mắt. Đây chính là gian cung điện Nam Cung Cẩm đầu tiên gặp Mộ Dung Thiên Thu, khi đó nàng vẫn đang mặc trang phục giả nam, trèo từ cửa sổ trốn , còn tên đồng tính đáng c.h.ế.t thì hỏi nàng là lễ vật của Đông Lăng Hoàng đưa tới , cuối cùng thì nàng đ.á.n.h một quyển. Chuyện , chỉ Mộ Dung Thiên Thu, mà Nam Cung Cẩm cũng nhớ rõ ràng! Bởi vì chuyện mở đầu, mới khiến cho chuyện nàng đến Tây Võ trôi qua “thần kỳ” như thế! Thấy ánh mắt Nam Cung Cẩm chằm chằm khung cửa sổ , Mộ Dung Thiên Thu cũng giống như là nhớ chuyện gì đó, lạnh lùng : “Bé con, là đang nhớ cảnh tượng đ.á.n.h trẫm chảy m.á.u mũi ở đây ? Trẫm cho ngươi , từ khi trẫm đăng cơ đến nay, ai dám động thủ với trẫm, chứ đừng là đ.á.n.h mặt trẫm, lá gan của ngươi cũng thật sự là lớn!”

Thực , mới đầu là phẫn nộ. Xưa nay thích bất cứ ai bất kính với , từ khi đạp lên m.á.u tươi đầy đất để trèo lên hoàng vị, thề khiến cho trong thiên hạ đều cúi đầu xưng thần, nhưng dám động thủ với , nếu như đối phương , thì hẳn sẽ sinh hứng thú, mà sẽ là sát ý!

Nam Cung Cẩm lời của , một lời, chính xác mà thì nàng những căn bản là một chữ cũng nên lời. Sau khi , đặt hàng lên giường quý phi bên cạnh, Nam Cung Cẩm vô cùng bất nhã, tóc tai lộn xộn, cả một chút mỹ cảm nào, ngược như là nạn dân chạy nạn từ nơi nào đó tới. Mộ Dung Thiên Thu vô cùng hứng thú ngắm nàng, tựa như là... hài lòng đối với tình trạng của nàng? “Yến khanh, lúc ngươi cố ý mưu phản, trẫm ngươi cần . Dưới sự che chở của trẫm, bất kỳ nào cũng thể động tới ngươi, hiện nay thì chứ? Nhìn xem, hiện nay còn phong thái thiên hạ nhất mỹ tướng nữa?” Hắn xong, cảm xúc tựa như càng hơn, vô cùng vui vẻ thưởng thức vẻ chật vật của Nam Cung Cấm. Nam Cung Cẩm thể, cũng chỉ lạnh nhạt , một lời, hề ảnh hưởng bởi lời của . Nàng chật vật thể , vì tình hữu nghị mà nàng coi trọng, cho dù hiện nay nàng ở tại Tây Võ mà Nam Nhạc, nàng cũng sẽ giống như cứu Hoàng Phủ Dạ, chuyện cùng với chuyện nàng sống sự che chở của Mộ Dung Thiên Thu bất kỳ sự liên quan nào.

Mộ Dung Thiên Thu đối với trạng thái ngay cả một lời cũng thể của nàng hiện nay chút bất mãn, lúc bình thường, bé con luôn luôn giương nanh múa vuốt, hiện nay yếu thế, chơi đùa chút thú vị nào! Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa truyền đến một giọng the thé: “Hoàng thượng, Đông Lăng Hoàng đến!”

Mộ Dung Thiên Thu lúc mới dậy, mà Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng đồng thời , Mộ Dung Thiên Thu một chút, Nam Cung Cẩm một chút. Giọng lạnh như băng của vang lên: “Vẫn là Thiên Thu biện pháp!”

Cô gái sống c.h.ế.t chịu ăn cơm, lo lắng là giả, hiện giờ Mộ Dung Thiên Thu giúp giải quyết chuyện , tự nhiên là ! Mộ Dung Thiên Thu nhếch môi một tiếng, câu gì, đôi con ngươi màu xanh lục lấp lánh, : “Hoài Hàn , còn nhớ ước định của chúng ?”

Chiến tranh giành thiên hạ, điều Hoàng Phủ Hoài Hàn là Nam Nhạc, mà điều chính là Nam Cung Cẩm!

Hoàng Phủ Hoài Hàn khẽ giật , chút hiểu ẩn ý trong lời của , nhưng vẫn : “Đương nhiên là nhớ kỹ!”

“Như , ba ngày , xử trảm mặt , nếu Thượng Quan Cẩn Duệ đến, thì thế nào?” Chuyện xử trảm , tuyệt đối thể là chặt đầu. Bởi vì nàng g.i.ế.c vì phận Công chúa vương triều Nam Cung, mà hoàng thất thì đều kiểu xử t.ử để mất thể diện, thể là lụa trắng, thể là rượu độc, cũng thể là tên vàng. Lụa trắng và rượu độc phần lớn là dùng để xử để vương và hậu phi, cho nên Nam Cung Cẩm đối mặt, chính là tên vàng. Đến lúc đó, tên b.ắ.n sẽ thể đầu , cũng thể chỉ một câu g.i.ế.c là thể g.i.ế.c!

Hoàng Phủ Hoài Hàn thể, lạnh lùng liếc Nam Cung Cấm một chút, giọng bất cứ tia cảm tình nào: “Nếu tới, đó chính là ngày c.h.ế.t của cô !”

Khi lời , đôi mắt màu tím xám của nhắm chặt một chút, thấy khuôn mặt Nam Cung Cẩm đầy khinh thường, như là lười thần thái của , khiến cho trong lòng dấy lên một ngọn lửa nhỏ, bốc cháy hừng hực, càng thêm kiên định với quyết định của .

Mộ Dung Thiên Thu hài lòng với câu trả lời của , nhíu mày : “Nếu cô c.h.ế.t, chẳng là trẫm lãng phí thời gian ?”

Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thoáng giật vì lời của Mộ Dung Thiên Thu, đối phương, giọng lạnh như bằng vang lên: “Thiên Thu , cùng để vương, hẳn là trẫm suy tính thể nào! Thượng Quan Cẩn Duệ c.h.ế.t, trẫm cũng thể lật lọng mặt trong thiên hạ, cho nên nếu Thượng Quan Cẩn Duệ đến, cô cũng chỉ thể c.h.ế.t. Nếu , Hoàng Phủ Hoài Hàn lấy gì để phục chúng? Về phần Thiên Thu , trẫm chỉ hỏi một câu, chính cũng , cô chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, thú vị nên buông tay. Nếu chỉ là một món đồ chơi, thì thể dứt bỏ chứ? Chẳng lẽ Thiên Thu vì một món đồ chơi mà trở mặt với Đông Lăng ? Hay là Thiên Thu ... thật sự nảy sinh tình cảm thực sự ?”

Lời , hiển nhiên kích thích Mộ Dung Thiên Thu, nhíu đôi mày kiểm , trong đôi mắt màu xanh lục hiện lên vẻ suy nghĩ sâu xa, như là chút bực bội, cuối cùng, để ý lắm : “Tình cảm thực sự, cho tới bây giờ trẫm cũng cái gì gọi là tình cảm thực sự! , trẫm một yêu cầu!”

“Huynh !” Thái độ của Hoàng Phủ Hoài Hàn hợp tác lạ thường, bởi vì Mộ Dung Thiên Thu dây dưa ở vẩn để sinh t.ử của Nam Cung Cẩm, đối với , đấy là một sự nhượng bộ.

Mộ Dung Thiên Thu chắp hai tay lưng, Nam Cung Cẩm thâm ý khác một chút : “Như , nếu Thượng Quan Cẩn Duệ đến, khi Hoài Hàn đạt mục đích của , bé con thuộc về !”

Lần , Hoàng Phủ Hoài Hàn dứt khoát nữa mà trầm mặc . Hắn thừa nhận là ý đồ riêng, đó là khi diệt trừ Thượng Quan Cẩn Duệ, sẽ lưu nàng bên cạnh , là yêu cũng mà là hận cũng , nhưng ở thời điểm mà Mộ Dung Thiên Thu đưa yêu cầu như thế, đây quả thật là chuyện nguyện ý đáp ứng.

Còn Nam Cung Cẩm thì mặc kệ hai vị để vương thảo luận với , nàng cũng gì, chỉ lạnh nhạt hai bọn họ, như thể đang thảo luận . đáy mắt nàng hiện lên vẻ trào phúng hết sức rõ ràng, hai tên , căn bản coi nàng như là hàng hóa ! Hoàng Phủ Hoài Hàn trầm mặc, Mộ Dung Thiên Thu cũng thấy trong mắt, cũng tức giận, chỉ : “Chỉ cần Đông Lăng Hoàng đáp ứng yêu cầu của trẫm, việc tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, trẫm nhất định sẽ lực giúp đỡ! Sáu mươi vạn đại quân , chẳng lẽ còn đủ chứng minh thành ý của trẫm ?” Đây là dụ dỗ cộng thêm uy hiếp!

Dụ dỗ, đó là cho Hoàng Phủ Hoài Hàn , chỉ cần hẳn nguyện ý đáp ứng yêu cầu, thì từ nay Đông Lăng mà tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, sẽ luôn một minh hữu thể phá vỡ! nếu đáp ứng, chỉ cần lệnh một tiếng, sáu mươi vạn đại quân sẽ rút về ngay lập tức, khi Bách Lý Kinh Hồng tới, kế hoạch sẽ thể thực hiện dễ dàng như thể

Điều kiện như , Hoàng Phủ Hoài Hàn quả thật là tìm lý do gì mà từ chối! Hắn hầu như Nam Cung Cẩm chút nào, trực tiếp lời đáp ứng: “Nếu là như thế, thì hợp tác vui vẻ!” Mộ Dung Thiên Thu thấy đáp ứng, cũng chỉ một tiếng, cảm thấy bất ngờ chút nào.

Đây chính là Hoàng Phủ Hoài Hàn, vĩnh viễn đặt lợi ích quốc gia lên vị trí thứ nhất! Hoàng Phủ Hoài Hàn hẳn là cũng thích bé con , chí ít là bản thấy như thế, nhưng thể tùy tiện bỏ qua... Lại nghĩ một chút đến Bách Lý Kinh Hồng, bỗng nhiên hiểu điều gì đó. Nghĩ thể, khóe môi cũng tự chủ mà lộ một tia tiếuý.

Còn Nam Cung Cẩm, giờ phút lạnh một tiếng, âm thanh vang lên trong đại điện cực kỳ rõ ràng. Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng liếc tới với nàng: “Ngươi cái gì?”

Nam Cung Cẩm hiện nay nên lời, nhưng dùng khẩu hình chậm rãi: “Ta đang , thích , nghênh cung phi, dùng lễ nghi Hoàng hậu để đón. Bây giờ quả thật là thấy khâm phục cho khả năng dự đoán của , nếu thì sẽ bán bao nhiêu !”

Lời , thể nghi ngờ gì là như một cái tát lên mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, khiến khuôn mặt lạnh lùng của hiện lên vẻ tức giận. “Bởi vì ngươi phụ nữ của trẫm, cho nên trẫm cần để ý!” Lời , ý tứ rõ ràng. Bởi vì nàng phụ nữ của , cho nên cho dù giao nàng cho Mộ Dung Thiên Thu, thì đó cũng chỉ là một cuộc giao dịch giữa hai quốc gia, liên quan gì đến việc đế vương là mặt mũi đàn ông cả.

Hắn như thế, Nam Cung Cẩm cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, một lời. Ý tứ hết sức rõ ràng, cho dù thật sự là phụ nữ của , vì đại nghiệp thiên thu của , nàng tin chắc cũng sẽ chút do dự mà tự tay dâng ! Một đàn ông như thế, vĩnh viễn đều coi thiên hạ nặng hơn tình yêu, mặt giang sơn, bất kỳ tình cảm gì cũng chẳng là gì trong lòng ! Mộ Dung Thiên Thu những gợn sóng dòng nước xiết giữa hai , chỉ cảm thấy thú vị, mãi mãi chỉ là một từ như thể. Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, để ý tới nàng nữa. Trong lòng , tất cả những chuyện , tuyệt đối gọi là sai lầm, đây chẳng qua chỉ là mỗi theo đuổi một lý tưởng khác ! Hắn Mộ Dung Thiên Thu một chút, lạnh nhạt : “Vậy thì Thiên Thu , cô ...”

“Trẫm chỉ tạm đặt ở đây mấy hôm, Hoài Hàn ngại chứ? Yên tâm, trẫm sẽ trông coi cô !” Mộ Dung Thiên Thu . Hoàng Phủ Hoài Hàn gật nhẹ đầu, cũng tin Mộ Dung Thiên Thu thể giúp trông coi, mà cho dù trông coi, Mộ Dung Thiên Thu cũng nhất định thể đền bù tương ứng cho , nếu thì sẽ cho đối phương khả năng còn sống rời khỏi Đông Lăng, cho nên yên tâm! “Vậy thì trẫm về , nếu Thiên Thu cần gì, cứ với hạ nhân một tiếng!”

“Hoài Hàn yên tâm, cho dù trẫm thể nào cũng bạc đãi bản !” Mộ Dung Thiên Thu vui vẻ.

Hoàng Phủ Hoài Hàn theo lễ tiết phất tay áo ngoài. Từ khi cửa, đến khi ngoài. Hắn đều coi Nam Cung Cẩm như hàng hóa, như điều kiện để trao đổi mà dễ dàng như trở bàn tay đưa ngoài, đều lộ bất cứ biểu hiện nỡ nào. Thậm chí là biểu hiện gì khác lạ, khỏi cửa, khóe môi lạnh lẽo của nhếch lên, đồng ý với Mộ Dung Thiên Thu thì ? Chỉ cần thống nhất thiên hạ, cô sớm muộn gì cũng là của ! Chẳng qua chỉ mấy năm, chờ !

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...