Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 10:: Sóng Gió Biên Cương
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoàng thượng, công văn khẩn cấp tám trăm dặm từ biên quan!” Đang lúc triều đình Nam Nhạc thảo luận hừng hực khí thế, công văn khẩn cấp tám trăm dặm đưa đến triều đình.
Khi Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng thấy thứ tên tiểu binh ngoài cửa đang cầm tay chính là lệnh tiễn lông gà, ánh mắt hai đều lộ thần thái… Rốt cuộc cũng đến !
“Trình lên .” Giọng lạnh lùng, cao ngạo vang vọng đại điện, còn mang theo sự chờ mong chính cũng thể rõ . Hai nước giáp công, mặc dù thực lực của Đông Lăng liên hợp với Tây Võ mạnh hơn Nam Nhạc và Bắc Minh, nhưng dù thì bọn đ.á.n.h chính là công thành chiến, mà Nam Nhạc là phòng thủ. Bất luận là lòng địa thế đều chiếm ưu thế, với bọn chắc thể cố kỵ gì mà tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, còn phòng Bắc Minh đ.á.n.h lén ở hậu phương.
Không lâu , một tiểu binh mặc quân trang chạy , giao lệnh tiễn lông gà tay cho Tiểu Miêu Tử, Tiểu Miêu T.ử cầm, đến mặt Bách Lý Kinh Hồng, đó cúi , cung kính trình lên. “Hoàng thượng!”
Bách Lý Kinh Hồng nhận lấy, khi đám đại thần phía nín thở chờ đợi kết quả, giọng của mới chậm rãi vang lên: “Nội dung công văn rằng, Đông Lăng và Tây Võ mỗi nước mang bốn mươi vạn đại quân, tiến gần đến Nam Nhạc, tin đồn là Mộ Dung Thiên Thu và Hoàng Phủ Hoài Hàn cùng ngự giá chinh!”
“Hả? Chuyện …” Đám đại thần sang , trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng thấp thỏm, mỗi nước bốn mươi vạn, cộng là tám mươi vạn binh mã, mà Nam Nhạc vét sạch cả nước cũng chỉ một trăm bốn mươi vạn binh mã, hai nước đều nhắm Nam Nhạc, tân quân nhát như chuột của Bắc Minh gan xuất thủ . Mà những binh mã còn phân bố phòng thủ phòng tuyến bốn phía, chuyện … Thắng bại khó mà đoán !
“Các vị ái khanh thượng sách gì ?” Mặt Bách Lý Kinh Hồng đổi bọn , dường như chịu áp lực quá lớn.
Khi thấy mỗi nước mang bốn mươi vạn binh mã, Nam Cung Cẩm liền thở dài một , xem nàng châm ngòi ly gián cũng uổng phí, hai quả nhiên nghi kỵ lẫn , cho nên còn dùng đến một nửa binh lực của , chính là vì sợ đến lúc mấu chốt đồng minh của c.ắ.n ngược một cái, nhưng như thế lợi cho bọn họ!
Sau khi chúng đại thần châu đầu ghé tai một lúc, cuối cùng là Vân lão Vương gia dậy : “Khởi bẩm Hoàng thượng, lão thần cho rằng, quân vương hai nước đều ngự giá chinh, Hoàng thượng cũng nên ngự giá chinh mới đúng, quân vương đích tới, ắt sẽ thể cổ vũ sĩ khí, cho nên lão thần đề nghị Hoàng thượng cũng ngự giá chinh!”
“ ngự giá chinh cũng trò đùa, nếu Hoàng thượng gì sơ xuất chiến trường, Vân Vương gia ông gánh trách nhiệm nổi ? Lão thần cho rằng nên để Trung Dũng Vương và Vân Vương gia cùng xuất chinh, cả nhà Vân Vương gia đều là trung liệt, giờ phút cũng nên cống hiến sức lực vì bệ hạ mới đúng!” Lời chính là do gia chủ Thịnh gia, kẻ thù chính trị của Vân gia !
Trước đây, Thịnh gia và Trần gia đều như Thiên Lôi chỉ đ.á.n.h đó của Vân gia, nhưng cuối cùng khi Bách Lý Kinh Hồng Tây Võ giao hết bộ những chuyện quan trọng triều đình cho Vân gia đại diện, quá nhiều vinh sủng tất nhiên mang tới quá nhiều ghen ghét, cuối cùng khiến cho Vân gia trở thành mục tiêu công kích, suýt nữa còn vu thông đồng với địch phản quốc. Cuối cùng, Bách Lý Kinh Hồng sử dụng thủ đoạn sắt thép mới thể cứu bộ Vân gia, các thế gia khác đều hiện nay Vân gia Hoàng thượng chỗ dựa, cũng hối hận với hành động lúc của bản , nhưng dù mất hết mặt mũi cũng khả năng cứu vãn quan hệ, chỉ thể đấu đến cùng!
Vân lão Vương gia lão hừ lạnh một tiếng, lời nào. Mà Tề Quốc Công cũng chỉ một bên lạnh: “Thịnh đại nhân đúng, Hoàng đế Đông Lăng, Tây Võ đều ngự giá chinh, chỉ Nam Nhạc chúng , vì lo lắng an nguy của Hoàng đế, mà ngăn cản đủ kiểu, kiên quyết khỏi thành nghênh địch, chẳng là đang cho các nước khác rằng Hoàng đế Nam Nhạc nhát như chuột ?”
Câu , gia chủ Trần gia lập tức , chút vui : “Tề Quốc Công, ông như là đang xem thường Thánh thượng ?”
“Bản công dám xem thường Thánh thượng, bản công biểu đạt ý gì, trong lòng chúng vị đại nhân đều hiểu, cần gì dội nước bẩn bản công, bản công đối với Hoàng thượng trung tâm thế nào, thì đều nhật nguyệt chứng giám!” Tề Quốc Công , hướng về phía long ỷ của Bách Lý Kinh Hồng cúi đầu.
Nam Cung Cẩm chút lo lắng nhíu mày, xem tình trạng Vân gia hiện nay vô cùng gian nan. Toàn bộ triều đình nhiều như thế đều đối nghịch với bọn họ, cho dù là Vân gia thêm một Hoàng hậu, cũng hòa hoãn thế cục chút nào, ngược là càng ở đầu sóng ngọn gió.
Bách Lý Kinh Hồng : “Được , chuyện cần tiếp tục tranh luận nữa, Vân Vương lý, Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu đến, trẫm tự nhiên cũng tự nghênh địch mới đúng. Ngày mai lập tức lên đường!”
“Xin Hoàng thượng nghĩ !” Hơn một nửa đại thần đều cúi biểu thị phản đối, dù thì Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu là đến tấn công nước bọn họ, ngự giá chinh mới thể cổ vũ sĩ khí, còn bọn họ là thủ thành mà! Chỉ cần quân vương gặp một chút bất trắc thôi, thì bộ thế cục Nam Nhạc đều sẽ sụp đổ .
“Vậy thì để bản cung !” Giọng trong trẻo của Nam Cung Cẩm vang lên, thể xảy một chút ngoài ý nào đối với Bách Lý Kinh Hồng, nhưng nàng thì thể! Hơn nữa, nếu bàn về tài dùng binh, nàng thua kém những đàn ông chút nào, từ chuyện bình định chiến loạn ở Hoản Nam là thể .
Chuyện … Đám đại thần đều sửng sốt! Lập tức cảm giác vô cùng hoang đường! Hoàng hậu đ.á.n.h trận ư? Nào cái lý đàn bà mang quân đ.á.n.h trận chứ, chuyện … Chỉ sợ Hoàng hậu mới ngoài, nhạo báng đàn ông Nam Nhạc c.h.ế.t sạch chứ? Huống chi, trong thiên hạ từng chuyện đàn bà mang quân đ.á.n.h trận. “Hoàng hậu nương nương, chúng thần cho rằng hành vi !”
Đôi mắt của Bách Lý Kinh Hồng cũng nhíu vui, : “Trẫm ngự giá chinh, ý trẫm quyết, bất kỳ ai cũng khuyên nữa.”
“Bản cung nguyện cùng xuất chinh theo ngự giá, phá quân địch về!” Nam Cung Cẩm lên Bách Lý Kinh Hồng, giọng điệu vô cùng kiên quyết! Khí thế hào hùng, hiên ngang cũng theo đó mà bộc phát , để cho mấy trăm đại thần trong lòng vốn nghĩ là nàng theo chỉ để quấn lấy Hoàng thượng, đều ngậm miệng , thể nên lời phản đối.
Mà giờ phút Vân lão Vương gia là đầu tiên ! Ông Nam Cung Cẩm một chút : “Lão thần tin tưởng thực lực của Hoàng hậu nương nương!” Ông còn nhớ rõ ràng, lúc đứa cháu ngoại chỉ một góc địa đồ, lớn tiếng ở đó diệt mười vạn đại quân Đông Lăng! Sự tự tin và tính toán đó, chắc chắn vô căn cứ!
Mặc dù Vân gia trở thành mục tiêu công kích của đám quan văn nhưng trong các võ tướng, thì ai thể đạt đến uy vọng của Vân gia cả! Cho nên khi Vân lão Vương gia lời , đều nghĩ rằng Hoàng hậu xuất từ Vân gia, chắc hẳn cũng học ít, nên Vân lão gia t.ử mới tự tin đ.á.n.h cược như thế! Nghĩ thế nên đám võ tướng đều , biểu thị ủng hộ Vân lão Vương gia, ủng hộ Hoàng hậu xuất chinh cùng Hoàng thượng.
Chuyện đ.á.n.h trận, tự nhiên là đám võ tướng quyết định, các quan văn đều ngoan ngoãn ngậm miệng, chờ Hoàng thượng quyết định cuối cùng.
“Nàng thật ?” Giọng điệu chút uy nghiêm lễ tiết nào của Hoàng thượng đối với Hoàng hậu, mà chỉ tựa như là trượng phu đang hỏi thê tử, mà ngay triều đình, sự chăm chú của nhiều như thế, tất cả đều cảm thán trong lòng, quả nhiên Hoàng thượng đối xử với Hoàng hậu một cách lạ thường.
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Ta !” Nàng đương nhiên gặp Mộ Dung Thiên Thu chiến trường, để mà cuối cùng lưu bóng ma tâm lý rằng lấy oán trả ơn trong tâm trí, nhưng hiện nay Nam Nhạc gặp nạn, bọn vốn nên gánh vác cùng với !
“Được.” Một chữ, cũng là câu kết luận.
…
Hôm , trong giáo trường Nam Nhạc.
Gió lớn cuốn lên, vương kỳ tung bay! Bách Lý Kinh Hồng mặc một bộ khôi giáp, từ từ lên tế đàn ánh mắt mong đợi của chúng tướng sĩ! Cùng lúc đó, Nam Cung Cẩm cũng mặc một bộ khôi giáp theo.
Đế hậu sánh vai đài cao, xuống thiên quân vạn mã đài!
Khi các tướng sĩ thấy Nam Cung Cẩm, đều cảm thấy vô cùng gượng gạo. Cho nên trong lòng họ cũng một chút xao động, bất an!
Mà ngay khi bọn đang bất an, Nam Cung Cẩm liền lớn tiếng : “Sự hưng vong của quốc gia, đều trách nhiệm! Bản cung là nữ giới, cũng đổi hồng trang, theo đại quân rong ruổi chiến trường! Như , hỡi binh sĩ Nam Nhạc , các ngươi hãy cho bản cung , các ngươi, thể theo Hoàng thượng, g.i.ế.c hết quân địch, giương cao quốc uy của Nam Nhạc ?!”
Giọng trong trẻo vang vọng bộ giáo trường! Giọng lớn nhưng một loại ma lực khiến tin phục! Chúng tướng sĩ cảm thấy trong lòng một luồng nhiệt huyết kích động , đúng , đều trách nhiệm với sự hưng vong của quốc gia! Hoàng hậu cũng đổi hồng trang, theo đám đàn ông bọn chiến trường chiến đấu, thì bọn còn gì để nữa chứ! Chẳng lẽ những đàn ông bọn bằng cả đàn bà ?
Vì thế, từng trận tiếng hô to giáo trường vang lên: “G.i.ế.c hết quân địch! Giương cao quốc uy Nam Nhạc !”
“G.i.ế.c hết quân địch! Giương cao quốc uy Nam Nhạc !”
“G.i.ế.c hết quân địch! Giương cao quốc uy Nam Nhạc !” Tinh thần chợt trở nên vô cùng hưng phấn, xúc động, chỉ lập tức xông chiến trường c.h.é.m g.i.ế.c quân địch tơi bời thôi!
Sau khi sự kích động qua , bộ giáo trường yên tĩnh trở , chờ Hoàng đế bệ hạ của bọn lên tiếng, dù Hoàng thượng cũng là chủ soái, tất nhiên là vài câu cổ vũ sĩ khí!
Thế nên tất cả tướng sĩ đều Bách Lý Kinh Hồng, mà Nam Cung Cẩm cũng toát mồ hôi hột, Bách Lý Kinh Hồng, cái gì cơ, mong chờ lão mấy câu cổ vũ sĩ khí á? Có mà khó hơn lên trời!
Sau một lúc lâu im lặng, một mực lên tiếng cuối cùng cũng mở miệng. mà, chỉ một chữ, xen lẫn nội lực, truyền đến tai từng tướng sĩ: “G.i.ế.c!”
“G.i.ế.c!”
Một chữ “G.i.ế.c”, khí thế dâng lên tận trời! Giống như cuồng phong gào thét từ vạn dặm trời cao !
Chỉ trong nháy mắt, ánh mắt các tướng sĩ kích động đến đỏ bừng, giơ trường kích trong tay lên, rống to: “G.i.ế.c! G.i.ế.c!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-10-song-gio-bien-cuong.html.]
“G.i.ế.c! G.i.ế.c cho bọn còn một manh giáp!” Không ai rống lên một câu như thế, chỉ trong nháy mắt, bộ giáo trường chỉ còn một âm thanh !
đúng lúc , một tên lính trông coi bên ngoài giáo trường vọt thật nhanh, với Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm: “Khởi bẩm Hoàng thượng, bên ngoài một , là trưởng của Hoàng hậu nương nương, tên là Thượng Quan Cẩn Duệ, cầu kiến, chúng tiểu nhân đuổi , nhưng võ công của cao siêu, chúng là đối thủ!”
“Để !” Lời là Nam Cung Cẩm .
“Rõ!” Tên tiểu binh đáp một tiếng, lập tức ngoài.
Tề Quốc Công ở bên cạnh cũng lộ ánh mắt nghi ngờ. Huynh trưởng của Cẩm Nhi là Hàn Nhi ? Sao thành Thượng Quan Cẩn Duệ? Chuyện là đây?
Ngay khi ông còn đang thắc mắc, một thanh niên cầm chiếc quạt xếp thủy mặc trong tay chậm rãi bước đến, một bộ áo bào màu lam tung bay theo gió, tóc đen bay lên, phong thần tuấn lãng, khuôn mặt luôn mỉm . Người đó tới, nhưng hề giống như một mà giống như một làn gió xuân hiu hiu thổi qua, khiến cho cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng. Một đàn ông như thế, chỉ cần khiến thôi cũng cảm thấy thoải mái vui vẻ .
Hắn đến mặt Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm, khom hành lễ, : “Nam Nhạc Hoàng, tại hạ là trưởng của Hoàng hậu, ?”
“.” Bách Lý Kinh Hồng trả lời, đối phương nguyện ý thừa nhận là trưởng chứ là ái mộ, đương nhiên cảm thấy vui mừng.
Hắn trả lời xong, một tiếng, giọng ôn nhã tiếp tục vang lên: “Như , cũng thể coi là Quốc cữu Nam Nhạc, ?”
Sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng biến đổi, đôi mắt nhíu , trong con ngươi sáng như ánh vẻ khó xử, chắc Thượng Quan Cẩn Duệ gì. mới thừa nhận là trưởng của Cẩm Nhi ở mặt , thì bây giờ cũng chỉ thể mở miệng thừa nhận tiếp mà thôi: “.”
“Như , tại hạ xin cống hiến sức lực vì phu ?” Hắn nhẹ mục đích của .
Ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng căng lên một chút, thể thừa nhận, Thượng Quan Cẩn Duệ là một chính trị gia xuất sắc, cũng là một giỏi phỏng đoán nhân tình, lòng tới cực hạn! Nếu như với những lời mà trực tiếp chung chiến tuyến, tuyệt đối sẽ đáp ứng, nhưng đối phương đến mức , vì , mà là vì phu, cũng khác gì thừa nhận là phu quân của Cẩm Nhi, bây giờ nếu đáp ứng trở thành kẻ bụng hẹp hòi.
“Quốc cữu giúp đỡ, đương nhiên trẫm vô cùng cao hứng, phong Uy Vũ Đại Tướng quân, tới, ban thưởng ấn!” Uy Vũ Đại Tướng quân, là võ quan nhị phẩm, trong quân đội chức vị đều là vô quân công, ít nhất cũng tầm bốn mươi tuổi! Cho dù con của Tề Quốc Công là Vân Dật, hiện nay cũng chỉ là Tướng quân tam phẩm. Mà tới, Hoàng thượng liền cho vinh hạnh đặc biệt như thế, khó tránh khỏi cho tất cả đều chút kinh ngạc.
Đám đại thần gì đó, nhưng dù vua đùa, Hoàng thượng , bọn nhất là nên gì nữa.
“Đa tạ Hoàng thượng tín nhiệm!” Hắn thản nhiên, quan tâm hơn thua, nụ mặt đổi, đưa tay nhận lấy ấn giám . Trên mặt chút đắc ý nào, điều cũng cho ít cam lòng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Nam Cung Cẩm nhíu mày vui, Duệ ca ca đại thù với Nam Nhạc, như thế chỉ khiến nàng rơi cảnh vô cùng khó chịu thôi! Quả thật, như tương trợ, tuyệt đối sẽ giống như hổ thêm cánh, nhưng thật sự cần thiết vì nàng mà hi sinh đến đây! Nàng há to miệng, gì đó.
Có vẻ như đối phương sớm đoán , ánh mắt ôn nhã nàng, mang theo cảm giác trấn an đến lạ kỳ. Cuối cùng, Nam Cung Cẩm ngoan ngoãn ngậm miệng, lựa chọn im lặng gì, cảm xúc cực kỳ phức tạp.
…
Tam quân tiến lên, đến bình nguyên trống trải, cuồng phong gào thét.
Tóc dài bay lên, hào khí mạnh mẽ! Cũng lúc , từ đằng xa bỗng dâng lên một đám khói báo động! Khói lửa bốc lên, chính là dấu hiệu quân địch đột kích! Mà hiện giờ bọn họ đang cách nơi tập kích đó vẫn còn hai ngày lộ trình nữa. Trong vòng hai ngày , nhất định phòng thủ chặt chẽ!!!
Nhìn đám khói , trong lòng Nam Cung Cẩm hiện lên sự mong đợi. Khói lửa bốc lên, thiên hạ đại loạn, thể đỉnh núi cuối cùng là ai?!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quân đội tiến lên, một bài hát quân hành ca vang lên to rõ ràng, khơi dậy bộ lòng yêu nước của tất cả binh lính tướng sĩ!
“Khói lửa bốc lên, giang sơn vọng về phương Bắc.
Rồng cuốn, ngựa hí, kiếm khí như sương.
Lòng giống như Hoàng Hà mênh m.ô.n.g nước, hai mươi năm, tung hoành ngang dọc, ai thể chống đỡ.
Hận điên cuồng, giơ cao trường đao, bao nhiêu trung hồn chôn xương vì quê hương.
Tiếc gì trăm c.h.ế.t báo đáp quốc gia, nhẫn nhịn chịu đựng, một câu oán thán, huyết lệ đầy vành mắt!
Móng ngựa về hướng Nam, lòng hướng về phương Bắc. Lòng hướng về phương Bắc, cỏ xanh vàng, bụi bay lên.
Ta nguyện gìn giữ đất đai bờ cõi, Nam Nhạc đường đường chính chính để cho tứ phương - đến chúc mừng!”
Ca từ vô cùng ngông cuồng, giai điệu đầy bá khí, khiến cho sự hào hùng thấm trong lòng ! Một nhiệt huyết sôi trào, trong lòng bọn chỉ còn một tín niệm - Nam Nhạc, tất thắng!
…
Cửa hoàng cung Nam Nhạc, một tên tiểu thái giám môi hồng răng trắng, ai oán ba quân tướng lĩnh xa, ngừng lau nước mắt: “Hoàng thượng, ngài mang cha gia theo hầu hạ chứ! Hu hu hu…”
“Tổng… Tổng quản đại nhân, Hoàng thượng xuất chinh, mang theo ngài gì?” Phía gã một tên thái giám .
Tiểu Miêu T.ử thế liền đầu, mắt đỏ trừng lên lườm một cái, tay bắt thành hình hoa lan, tức giận chỉ : “Ngươi cái gì hả?”
“Không , ý nô tài là, lẽ Hoàng thượng lo lắng an của ngài, cho nên mang theo ngài cùng!” Tên tiểu thái giám trấn an, dối chớp mắt.
Nghe , Tiểu Miêu T.ử mới cảm thấy hài lòng một chút, khẽ hừ một tiếng, vung phất trần, lắc lắc eo của về phía hoàng cung: “Cha gia tắm rửa sạch sẽ thơm tho, để đến khi Hoàng thượng về là thể thấy ngay khuôn mặt mê nhất của Tiểu Miêu T.ử !”
Tên tiểu thái giám theo phía gã chỉ cảm thấy cạn lời, Tổng quản đại nhân , ngài dọa cho Hoàng thượng dám trở về ?
Quyển 4