Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ - 1321
Cập nhật lúc: 2025-11-30 13:56:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Hoàng lập tức sang Tiểu Lãng, khí thế hề thua kém:
“Nếu thắng, ngươi xin mẫu , xin bá phụ và cữu công gia của !
Còn gọi là đại ca!’’
Lần đầu trong đời, Tiểu Hoàng hiểu một chân lý:
Hóa … dựa việc bắt cá cũng thể lên đại ca!
Tuy Tiểu Lãng lớn hơn , nhưng đại ca… thật oai!
Tiểu Lãng càng giống ông cụ non, vỗ mạnh ngực:
“Được!
Dù chắc chắn sẽ thắng!”
Mười lăm phút câu một trăm con cá?
Ba mươi phút bắt đầy thuyền?
Ngay cả trẻ con cũng — chuyện đó bao giờ xảy !
Trừ phi… cá trong biển cần giăng lưới, tự bơi về thuyền nhà họ…
còn tự c.ắ.n câu nữa!
-
Ôn Noãn trở về nhà chuẩn một ít mồi câu, đó cùng Nạp Lan Cẩn Niên thẳng đến bãi đá ngầm.
Tiểu Hoàng vẫn cấm theo, chỉ thể bờ cùng bọn trẻ, hai mắt tròn xoe, trông mong theo bóng cha .
Bờ biển nơi giống thời hiện đại đông nghịt .
Gần những tảng đá ngầm là nơi cá tôm cua tụ tập sinh sống, thỉnh thoảng cũng vài thôn dân hoặc mấy lão nhân đến đây câu cá.
câu nhiều chẳng dễ dàng:
nửa ngày câu còn bằng biển quăng lưới một canh giờ.
Thế nên ngư dân phần lớn chọn khơi, chỉ các cụ già tiện xa mới câu ở đây.
Lúc , cũng vài cụ đang thong thả đá, lặng lẽ ngắm biển.
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên tìm một vị trí khuất .
Ôn Noãn ném một túi mồi xuống biển .
Sau đó, nàng khẽ nhắm mắt, chuyển một tia mây tía trong túi mồi, lặng lẽ dẫn dụ cá tôm cua kéo đến.
Chưa đầy một khắc đồng hồ, bằng mắt thường thể thấy rõ —
cả một bầy cá tôm cua từ xa bơi ào tới như nước lũ, chen chúc tảng đá ngầm.
Chúng tranh đụng túi mồi, nhưng vì mồi túi bọc nên ăn , chỉ thể hút thứ chất lỏng màu vàng đậm đang thấm qua lớp vải.
Nạp Lan Cẩn Niên móc mồi cần câu, một quăng xuống ba cần.
Mười cần câu chuẩn , mới chỉ quăng xuống ba chiếc, còn còn kịp móc mồi—
“RỘT—!”
Một cần câu run mạnh!
Là cá c.ắ.n câu!
Ôn Noãn nhanh tay kéo lên.
Một con cá lớn óng ánh vảy đang quẫy mạnh trong tay nàng.
Trên bờ.
Tiểu Lãng chống nạnh, hừ mũi một tiếng:
“Tiểu Hoàng, cha ngươi dùng một trăm cần câu thì trong mười lăm phút cũng câu một trăm con !
Huống chi chỉ mười cần!”
Đám trẻ khác thi gật đầu:
“Cá khó câu lắm.”
“Ông nội câu một canh giờ chỉ vài con thôi.”
“Trong mười lăm phút câu năm con lợi hại !”
Tiếng các bé dứt—
Vút!
Ôn Noãn kéo lên một con cá nữa.
Con cá giãy mạnh giữa trung, ánh bạc lấp loáng nắng.
Đám trẻ: “…”
Tiểu Lãng cứng một chút, cố lấy sĩ diện:
“Do ăn may thôi!”
chỉ một nữa—
Vút!
Một con.
Vút!
Lại một con.
Từng con cá kéo lên như mưa rơi.
Nạp Lan Cẩn Niên liên tục quăng cần, Ôn Noãn liên tục kéo lên.
Mười cần câu căng liên hồi, dây câu rung bần bật, mồi chạm nước lập tức cá giật .
Cảnh tượng … giống như cá ngoài biển đang thi xông đến nộp mạng .
Không một giây tạm ngưng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-nu-lam-giau-vang-danh-thien-ha-gdpc/1321.html.]
Cuối cùng, tốc độ cá c.ắ.n câu quá nhanh, đến mức Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên đều kịp trở tay nữa!
Tốc độ quăng cần câu của Nạp Lan Cẩn Niên… còn thua xa tốc độ cá c.ắ.n câu.
Đám trẻ bờ đều trợn tròn mắt, miệng há khép .
Ngay cả những ngư dân câu cá nửa đời cũng sợ đến mức sững sờ —
Đây là tốc độ câu cá của thần tiên phương nào?
Sao bọn họ câu cả đời mà bao giờ như ?
Cuối cùng, Ôn Noãn cảm thấy dùng cần câu quá phiền phức, nàng dứt khoát đặt cần xuống, cầm luôn túi lưới… cúi xuống biển vớt cá!
Nạp Lan Cẩn Niên thấy đàn cá bơi đến dày đặc như mây kéo sóng đổ, cũng quăng cần luôn, nhặt lưới đất lên, giăng xuống biển nhảy thẳng xuống nước kéo.
Mấy lão nhân đang câu cá gần đó cảnh , ban đầu chỉ ngây ngốc, đó lập tức lao ào tới.
Thấy chân là cá tôm cua chen , họ cũng còn màng đến cần câu nữa.
Một đám nhảy ùm xuống biển, tay cầm thau, tay cầm rổ — hễ thấy con nào là vớt liền!
Trên bờ, bọn trẻ gần như cảnh tượng mắt hù đến ngơ :
Rốt cuộc… xảy chuyện gì ?
Có cá hôm nay lên cơn điên cả ?!
Mười lăm phút
Tin tức lan nhanh như gió, vô thôn dân chạy tới.
Vừa thấy mắt là từng núi cá cao ngất, tôm cua chất thành tầng tầng lớp lớp…
đều choáng đến mức hoài nghi nhân sinh.
Tiểu Hoàng đống hải sản như tiểu tướng quân, nghiêm túc đếm từng con một.
Đếm xong, chìa tay chỉ từng đống nhỏ, đống , đống nữa, giọng vô cùng khí thế:
“Tiểu Lãng! Tổng cộng một trăm con cá!
Ngươi đếm !
Đếm xong, nhớ gọi một tiếng ‘đại ca’.
Sau lời !
Còn xin mẫu , với bá phụ và cữu công gia nữa!”
Tiểu Lãng: “…”
Đến lúc , ngôi vị đại ca của đám trẻ trong thôn…
rơi tay Tiểu Hoàng.
Hải sản quá nhiều.
Nếu xử lý kỹ thì sẽ lãng phí vô cùng.
Những ngày , hầu hết nhà nào trong thôn cũng vớt cá ngớt.
Dù mang lên trấn bán cũng tiêu thụ hết.
Ôn Noãn liền dạy cách bảo quản, phơi khô, đồ ăn vặt từ cá và rong biển —
như cá cay, mực xé, cá rim… đủ loại.
Cách đơn giản, hiệu quả, thể bán giá hơn.
Nếu , ngư dân nơi đây quanh năm khơi từ tờ mờ sáng, chỉ kiếm vài chục văn, đến mùa hè hải sản dễ bốc mùi, bán rẻ như cho, cuộc sống gian nan vô cùng.
Ở bờ biển hơn một tháng, trời độ se lạnh.
Ôn Noãn dạy hết những điều nàng , đến lúc rời , tiếp tục hành trình chu du thiên hạ.
Ngày khởi hành, ánh mặt trời chiếu xuống cát sáng lóa.
Trên bờ, cá và tôm phơi thành từng dãy.
Thôn dân ai nấy đều mang một túi hải sản khô đến tiễn đưa.
Thuyền chở nhiều, Ôn Noãn phơi sẵn khá nhiều, khi còn chia bớt cho , chỉ giữ một phần nhỏ.
Những phần khác nàng đều từ chối dịu dàng.
Dưới sự bịn rịn của dân làng, thuyền rời bến.
Càng càng xa, ảnh những đưa tiễn bờ chỉ còn những chấm nhỏ mờ dần.
Trong khoang thuyền.
Tiểu Hoàng bàn, nghịch mấy món trang sức bằng ốc biển do bọn trẻ tặng.
Cậu bé cúi đầu, giọng lưu luyến:
“Mẫu … chúng còn nơi ?”
Ôn Noãn khẽ xoa đầu con:
“Mẫu .
đợi con lớn, con thể tự về.”
Bởi vì một đời , thể qua nhiều nơi —
nhưng nơi nào cũng thể chọn để .
“Thật ?”
“Đương nhiên.”
Tiểu Hoàng nắm chặt chiếc vòng ốc trong tay, đôi mắt sáng long lanh:
“Vậy… khi con lớn lên, con nhất định sẽ .”