Nghe Nói Tôi Siêu Dữ - Chương 76: Người ngoại quốc

Cập nhật lúc: 2025-08-28 13:17:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng Nhân kéo tông giọng lên cao, lấn át giọng hí kịch vốn , xóa sạch sự rợn tóc gáy mà nó mang , kéo tất cả nhịp điệu của .

“Hay là.”

Lâm Dữu giả vờ bụng đề nghị: “Cô cũng hát thêm hai câu ?”

“...”

Sở Nhân Mỹ chậm rãi ngẩng đầu.

Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , lẽ bây giờ Lâm Dữu loại .

sắc mặt Sở Nhân Mỹ, cứ như xả xuống cống thêm một nữa.

Vốn dĩ khuôn mặt sưng như bánh bao của cô khó mà cảm xúc gì, nhưng lúc vặn vẹo đến đáng sợ... Cũng khó trách, chuyện mà đặt lên khác, thử hỏi ai mà nhịn .

đột nhiên vặn vẹo cơ thể, hất Hồng Nhân xuống, nhưng y như một miếng cao dán dính thì thể xé .

Đừng thấy Hồng Nhân chỉ cao quá nửa một chút, nhưng sức mạnh phi thường. Dùng để siết lấy cánh tay Sở Nhân Mỹ gần như bẻ gãy eo đối phương, thấy cô đẩy , lập tức vắt chân lên bám chặt, cả cứ như bạch tuộc bám chặt lưng Sở Nhân Mỹ.

Một về phía , một sức ngửa về phía . Ngay khi Sở Nhân Mỹ loạng choạng bước thêm bước nữa, cuối cùng cũng Hồng Nhân kéo lê đến “phịch” một tiếng, ngã sấp mặt xuống đất.

Nhìn kỹ , nữ quỷ áo xanh vốn từng là đào hát nổi tiếng, giờ đều đang run rẩy.

... Run vì tức.

Thế nhưng thủ phạm chẳng hề tự giác chút nào, đúng hơn, cô cố tình . Hồng Nhân trèo lên thêm chút nữa, dứt khoát phịch xuống lưng Sở Nhân Mỹ, càng thêm khiêu khích kéo giọng cao thêm một quãng tám.

giúp bạn... nhuộm thành đỏ tươi đỏ tươi...”

“Mặt tay bộ nhuộm đỏ, đem cái lưng nhuộm đầy màu... sắc...”

Sở Nhân Mỹ: “...”

Nhuộm cái quỷ gì! Không nhuộm!!

Thời buổi thiết lập quần áo dính m.á.u quá phổ biến , màu xanh mới là độc nhất vô nhị đó nhé?!!

“Mày chờ đó...”

Hồng Nhân vẫn tự hát bài đồng d.a.o của , Sở Nhân Mỹ sấp mặt đất ngẩng đầu lên, trán còn dính vài hạt bùn lấm tấm, xoay chuyển đôi mắt trắng đục trừng về phía Lâm Dữu: "Mày chờ đó cho tao...”

“Cô ...”

Âm thanh âm u cắt ngang lời cô .

“Bảo ai chờ?”

Quỷ hồn trẻ tuổi lơ lửng trung, cô chỉ còn một nửa da mặt, nửa mặt còn là cơ bắp dính be bét máu, giữa đó còn thể thấy xương trắng hếu. Miệng há khép đều kéo theo cơ bắp, càng thêm rợn . Cô gái u ám về phía Sở Nhân Mỹ đang đè, rõ ràng bản chẳng thực thể, nhưng lúc hung tợn cử động các khớp ngón tay tạo tiếng "khậc khậc" như thể thứ gì đó đang bóp nát.

“Vậy mà dám động thủ với cô giáo... !” Cô đột nhiên nhớ cái gì đó, vội vàng đầu về phía Lâm Dữu đồng thời biến sắc trong một giây: "Cô ơi, lâu gặp.”

Nhìn khuôn mặt tươi rạng rỡ đáng yêu , Lâm Dữu giả vờ thấy bộ dạng m.á.u thịt lẫn lộn của cô khi hù dọa Sở Nhân Mỹ.

" cũng nghĩ đến chuyện khi rút thẻ của cô đấy."

híp mắt : "Lâu gặp."

Trước khi khỏi cửa, cô rút thẻ của Tiết Dao, đó quyết định giữ để dùng , khi Sở Nhân Mỹ xuất hiện thì trực tiếp chọn Hồng Nhân để trói chân đối phương. Thực tế chứng minh, cách phát huy tác dụng nhất định, Hồng Nhân hát hết câu đến câu khác vui vẻ, chọc tức Sở Nhân Mỹ đến bốc khói, hề chậm trễ công việc, kéo rê khiến cô vùng vẫy cũng nhúc nhích .

Sở Nhân Mỹ cào móng tay xuống đất, áp lực nặng nề của bé gái vẫn cố gắng từng chút một bò về phía . Cô nghiến răng nghiến lợi, rằng tình hình đang nghiêng về phía bất lợi cho .

"Gọi thì tính là gì."

"Một chọi một." Cô khó khăn : "Có giỏi thì một chọi một ?!"

"Được thôi, một chọi một thì một chọi một." Lâm Dữu đáp ứng sảng khoái, cô dùng viên gạch hiệu cho Tiết Dao: "Lại đây, chúng cùng lên."

Sở Nhân Mỹ: "...???"

trơ mắt Tiết Dao xoa tay chuẩn xông lên, còn con quỷ lưng hề ý định dậy, khi hát đến câu "Cho áo đỏ" còn "hahahaha" lớn.

... Cái gì thế , bảo là một chọi một mà?! Rõ ràng là đánh hội đồng!

"Là một chọi một mà."

Lâm Dữu vô tội .

"Một cô, đấu với một đám chúng ."

Có lợi thế về lượng mà dùng thì đúng là đồ ngốc.

Sở Nhân Mỹ: "..."

Chỉ cần mắt thì ai cũng thể đánh .

Các ngón tay của cô lún sâu đất, thở hổn hển một hồi lâu, cuối cùng một nữa khó khăn từ kẽ răng:

"Cô gì?"

" gì á?" Lâm Dữu hỏi ngược : "Nhìn hai họ là hiểu ngay thôi mà."

Sở Nhân Mỹ im lặng cô.

"Đi theo ."

: "Hơn nữa, nghĩ nhất là cô nên suy nghĩ kỹ càng một chút... Đợi cô hát xong bài thì kịp nữa ."

Thu Vũ Miên Miên

Hồng Nhân: "Mặt và tay đều là màu đỏ tươi..."

hát gần hết bài .

Một lúc lâu , mặt Sở Nhân Mỹ giật giật.

gần như thể nhận mà gật đầu, .

"Cô tìm xác của ."

"Cái đơn giản thôi."

"Miko." Lâm Dữu sang Hồng Nhân, : "Xuống ."

Không ngoài dự đoán, Hồng Nhân giống như thấy lời cô , tiếp tục tự hát bài hát tự sáng tác.

"Màu đỏ tràn ngập cả lưng..." Cô lớn tiếng hát, cố gắng át giọng của Lâm Dữu: " nắm chặt lấy, hiện màu đỏ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-toi-sieu-du/chuong-76-nguoi-ngoai-quoc.html.]

Lâm Dữu: "Bóng..."

Trong tay thứ gì thực sự thể uy h.i.ế.p , cô hiệu bằng cách lắc lắc đầu lâu treo túi... Mặc dù nhét là một vấn đề, nhưng hiệu quả hiển nhiên là tức thì. Chữ "đèn" còn kịp thốt , Hồng Nhân lập tức ngậm miệng, tình nguyện ôm con thỏ nhỏ của trèo xuống.

Đầu lâu: "..."

???

lắc đến ngơ ngác, nhưng lý trí mách bảo nó rằng đào sâu sẽ sống đơn giản và vui vẻ hơn.

Sau đó, chuyện đều thuận lợi.

Giống như Tiết Dao từng đánh cho Thủy Quỷ một trận tơi bời hồ, cô vẫn thể hoạt động tự do nước. Cô dùng hai phút để tìm thấy xác của Sở Nhân Mỹ bọc trong chiếu, đẩy lên bờ từng chút một.

chỉ mong giúp đỡ cô giáo, khi còn nằng nặc đòi Lâm Dữu hứa sẽ gọi cô nhiều hơn.

Khi Sở Nhân Mỹ hóa thành ánh sáng rơi tay Lâm Dữu, hệ thống cũng tuyên bố qua ải.

Đã kinh nghiệm một , Lâm Dữu thuần thục từ chối thử thách ở màn tiếp theo, cô ngắm nghía tấm thẻ mới .

[Tên: Sở Nhân Mỹ]

[Mã thẻ: 019]

[Cấp bậc: R]

[Ghi chú: Từng là một đào hát nổi tiếng của kịch Quảng Đông chồng phản bội mà c.h.ế.t oan, bài hát cô ghét nhất là nhạc thiếu nhi. Từng thích chui các loại đường ống, nhưng vì lý do gì, hạ quyết tâm từ bỏ thói quen , và bất ngờ trở nên giữ vệ sinh hơn.]

... Lâm Dữu nghĩ bụng ít nhất sẽ chui bồn cầu nữa.

Cô cắm thẻ bộ sưu tập, những ô thẻ còn . Lần vượt ải ngoài thẻ mới, còn mang cho cô một lợi ích.

Kinh nghiệm đủ để cô lên cấp.

Hai mươi lăm ô thẻ mở rộng thành bốn mươi ô, những thứ còn thì vẫn như , tự cô khám phá.

Trên giao diện đột nhiên hiện một thông báo mời, Lâm Dữu nhướng mày, ấn "Chấp nhận".

Giản Minh Giai khỏi phó bản, lúc thấy cô cũng đang rảnh rỗi nên kéo cô đội.

Vừa mới thông báo bắt đầu ghép đội, Lâm Dữu bỗng nhiên thấy một tiếng thông báo.

Có một bạn online .

Người bạn là bạn chung của họ, Giản Minh Giai hiển nhiên cũng thấy tiếng thông báo , cô dường như suy nghĩ một chút, đó giơ tay hủy bỏ ghép đội, đó gọi cả Cảnh Thanh Hà cùng tham gia.

Xem xong việc ở trường và về sớm, Lâm Dữu và họ cũng cố ý mở voice chat hỏi... Dù một lát nữa cũng sẽ gặp mặt trực tiếp, chuyện gì thì lúc đó cũng muộn.

Sau khi điểm ẩn tăng lên, lượng chơi cùng cấp giảm nhiều, tốc độ ghép bản cũng giảm đáng kể. Cũng chính vì điều mà Giản Minh Giai mới kịp hủy ghép đội, nếu thì với tốc độ ghép nhanh như lúc đầu, họ .

Đợi ba phút, giọng tổng hợp cuối cùng cũng đến muộn.

[Ghép đội thành công.]

[Bạn sắp tiến phó bản cấp A "Người ngoại quốc".]

[Đếm ngược, mười, chín, tám...]

[Ba, hai, một.]

Tầm khôi phục rõ ràng, Lâm Dữu nhanh tay lấy đầu lâu khỏi túi khi nó kịp phàn nàn.

" vui vì chu đáo hơn ."

Vừa xỏ dây qua hốc mắt buộc dây túi, đầu lâu nhịn vênh váo .

"Nếu , ở trong túi bí bách lâu , khí tự nhiên đúng là trong lành..."

Lâm Dữu cảm thấy nghi ngờ về việc nó thể hô hấp : "Cậu thể thở ?"

Đầu lâu: "..."

Cuộc sống đủ khó khăn , hà tất vạch trần nó chứ?

Cái đau lòng quá mất.

Nó buồn bã nơi lẽ sống mũi của , giờ ở đó chỉ còn một cái hố đen trơ trụi.

"Xin , chỉ tùy tiện khen thôi." Nó tức tối : " tin , khi biến thành như , nơi mà hài lòng nhất cơ thể chính là cái mũi của !"

Được thôi, cô tin.

Lâm Dữu lơ đãng đáp một tiếng.

Ánh mắt cô lướt qua xung quanh.

"Ồ." Đầu lâu chú ý đến động tác của cô, cũng cùng đánh giá: "Xem ở đây ai đó đốt cháy, đúng ?"

Nó đang về đống tàn tích cháy đen phía họ.

Lâm Dữu chỉ cảm thấy tất cả thứ ở đây quen thuộc đến lạ thường.

Xung quanh là núi non xanh biếc, cách vài bước là đường quốc lộ, và theo hướng ngược một hồ nước lớn.

Bên đường một chiếc ô tô đang đậu, rõ ràng là ai xe. Đây cũng là điều kỳ lạ nhất, cho đến nay, các phó bản mà cô tham gia đều quá xa đồng đội, nhưng nơi dường như chỉ một cô.

Lâm Dữu .

Phía là tàn tích của một tòa kiến trúc nào đó, dấu hiệu đều chứng tỏ nơi đây từng một trận hỏa hoạn lớn càn quét qua.

Dường như chỉ là hỏa hoạn.

Từng lớp xà nhà đều cháy sập sang một bên, những bức tường còn sót đều là vết cháy đen. Mà lên , mái nhà như thứ gì đó khổng lồ xé toạc một cách thô bạo, đầy những vết nứt.

" lẽ đoán một chút ." Cô .

Đầu lâu: "... Hả?"

" từng đến đây."

Chính là đầu tiên tham gia chế độ hợp tác.

Lâm Dữu đá một cái tấm biển bên cạnh chân, nó cũng chỉ cháy mất một nửa, để hai chữ "Quán trọ" phía .

Ngọn lửa thiêu rụi quán trọ , hồi đó là do cô gây .

 

Loading...