Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 92

Cập nhật lúc: 2025-03-11 09:59:30
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lúc trước ta quả thực có ý định cầm cố, nhưng miếng ngọc này quá quý giá, nếu như ta thật sự cầm cố, sau này nếu chúng ta hòa ly, e là sẽ khó mà phân chia rõ ràng chuyện tiền bạc.”

 

"Hòa ly?" Lần này Tạ Dực không chỉ kinh ngạc, mà còn suýt chút nữa bật cười vì những lời Khương Vãn nói, "Khương thị, nàng có biết mình đang nói gì không?”

 

“Đương nhiên là biết.” Khương Vãn cảm thấy nếu như nàng đã có ý định này, quả thật nên nói rõ với Tạ Dực trước, "Phụ thân ta muốn trèo cao, còn kế mẫu của chàng muốn gả ta cho chàng chắc chắn cũng không có ý tốt. Nếu không phải do nhiều phía tác động, hai chúng ta cũng sẽ không đến được với nhau, đã là chuyện không ai muốn, chi bằng chúng ta đường ai nấy đi, đợi khi chân chàng khỏi hẳn, chúng ta hãy hòa ly."

 

****

 

Tạ Dực không ngờ rằng, giữa hai người bọn họ, lại là Khương Vãn chủ động nhắc đến hai chữ "hòa ly".

 

Đối với cuộc hôn nhân này, ban đầu hắn đương nhiên là trăm ngàn lần không muốn. Khương thị thô tục, nhà họ Khương lại có tâm địa bất chính, nếu không phải rơi vào đường cùng, hắn cũng sẽ không cưới Khương Vãn.

 

Tạ Dực đã từng nghĩ, cho dù có kết thúc cuộc hôn nhân này, cũng là sau khi hắn tìm được nơi ở cho Khương thị, do hắn chủ động đề nghị, chứ không phải là do Khương Vãn tự mình nhắc đến vào lúc này.

 

Trong lòng dâng lên một tia bực bội không tên, hắn cười lạnh một tiếng, khó có khi gọi cả tên lẫn họ Khương Vãn, “Khương Vãn, nàng suy nghĩ kỹ chưa, thật sự muốn hòa ly sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/92.html.]

"Chuyện này sao có thể nói đùa được chứ?"

 

"Nàng có biết sau khi hòa ly sẽ phải đối mặt với chuyện gì hay không? Nhà mẹ đẻ của nàng có thể dung túng cho nàng sao, hôn sự của muội muội nàng sẽ bị ảnh hưởng, sau này nàng còn gả được cho ai nữa?” Tạ Dực nhìn chằm chằm Khương Vãn, giọng điệu lộ rõ sự tức giận.

 

Nói xong, ngay cả bản thân hắn cũng không biết tại sao lại nói những lời này với Khương Vãn. Thậm chí còn có chút bực tức nghĩ, nàng muốn hòa ly thì hòa ly, sống c.h.ế.t của nhà họ Khương có liên quan gì đến hắn.

 

Khương Vãn dường như không nhận ra sự tức giận của hắn, trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Đương nhiên ta đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu nhà mẹ đẻ có thể quay về thì quay về, không thể quay về, ta vẫn có thể tự mình nuôi sống bản thân. Nói ta ích kỷ cũng được, vô lương tâm cũng được, ta không định hy sinh cả đời vì hôn sự của hai muội muội.”

Hy sinh?

 

Tạ Dực suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm.

 

Phiêu Vũ Miên Miên

Khương thị vậy mà lại dùng từ "hy sinh" để hình dung cuộc hôn nhân của bọn họ?

 

Cho dù hắn có rơi vào đường cùng, cũng không đến mức khiến Khương thị phải chịu uất ức đến thế chứ!

 

Tạ Dực càng nghe càng tức giận, chút ý định muốn khuyên nhủ ban đầu đã biến mất, hắn đứng dậy, phủi phủi quần áo, lạnh lùng nói: “Nàng muốn hòa ly thì cứ hòa ly đi!”

Loading...