Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 91

Cập nhật lúc: 2025-03-11 09:58:33
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Đồng cười, lộ ra chiếc răng cửa vừa mới rụng, nàng ra hiệu bằng tay: "Phương tẩu tử nói muội rất ngoan, muội có giúp đỡ tẩu ấy.”

 

“A Đồng ngoan lắm, nào, kẹo hồ lô cho muội này.”

 

Cô bé tò mò nhìn kẹo hồ lô, nhưng không vội nhận lấy, mà đưa tiền mà quân lính đưa cho nàng hôm nay cho Khương Vãn, sau đó mới vui vẻ cầm kẹo hồ lô chạy vào nhà khoe với Tạ Dực.

 

Khương Vãn bê đồ ăn mua được vào nhà, sau đó vào phòng lấy tất cả số tiền kiếm được ra đếm.

 

Trừ đi chi phí thuê xe, hiện tại mỗi ngày nàng có thể kiếm được ba mươi lăm văn tiền, một tháng có thể kiếm được một lượng bạc. Chi phí mua nồi sắt, bát đũa, nguyên liệu ban đầu, sau khi mọi người giao nộp lương thực, cơ bản đã bù đắp được.

 

Ngoài ra, số tiền bán công thức lần trước còn dư tám lượng, đây là số tiền lớn nhất mà nàng có.

 

Khương Vãn nhẩm tính, chỉ cần việc mang cơm đến quân doanh không gặp trục trặc, thì đây chính là nguồn thu nhập ổn định. Số tiền nàng kiếm được mỗi tháng còn nhiều hơn cả bổng lộc của Tạ Dực ở quân doanh.

Đợi thêm vài tháng nữa, nàng có thể tích góp được một khoản kha khá.

 

Khương Vãn vừa lòng thắt chặt túi tiền, đúng lúc này, Tạ Dực và Tạ Đồng từ trong phòng bước ra, nhìn thấy nàng đang nhìn chằm chằm vào tiền với vẻ mặt vui mừng.

 

Tạ Dực nhìn xuống, chỉ thấy trước mặt nàng là một đống đồng xu, ước chừng khoảng một quan tiền, hắn nghi ngờ hỏi: “Sao lại vui vẻ như vậy, nàng đang nghĩ gì thế?”

Phiêu Vũ Miên Miên

 

Khương Vãn vẫn tiếp tục xâu tiền, liếc nhìn Tạ Dực, hào phóng chia sẻ niềm vui của mình: “Kiếm được tiền, sao lại không vui chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/91.html.]

Tạ Dực lặng lẽ nhìn đống tiền trước mặt nàng.

 

Kiếm được chút tiền mà đã vui vẻ như vậy, đúng là dễ thỏa mãn.

 

Thầm chê bai một câu, Tạ Dực ngồi xuống bên cạnh Khương Vãn, thấy nàng đột nhiên đặt tiền xuống, nhìn hắn nói: “Ta suýt nữa quên mất một chuyện..."

 

"Chuyện..."

 

Không cho Tạ Dực cơ hội nói hết câu, Khương Vãn vội vàng chạy vào nhà, khi quay lại, trên tay nàng là miếng ngọc bội mà Tạ Dực đã đưa cho nàng trước đó: "Dạo này bận quá, suýt nữa quên trả lại ngọc bội cho chàng."

 

Tạ Dực ngẩn người, hiếm khi hắn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc như vậy, trong khoảnh khắc đó, hắn thậm chí còn có chút kích động, giọng nói theo bản năng cao hơn: “Nàng không mang đi cầm cố sao?”

 

Khương Vãn không hiểu tại sao Tạ Dực lại kích động như vậy, "Chỉ là một miếng ngọc bội thôi mà, có gì mà ngạc nhiên chứ?"

 

Nghe vậy, Tạ Dực nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, “Chỉ là hơi bất ngờ thôi."

 

Ban đầu hắn tưởng rằng Khương Vãn đã sớm mang miếng ngọc bội này đi cầm cố, hắn chỉ cần ngồi xem kịch hay, chờ đợi thuộc hạ cũ của nhà họ Đinh tìm đến là được.

 

Ai ngờ, Khương Vãn lại giữ lại miếng ngọc bội.

 

Nhận lấy ngọc bội từ tay Khương Vãn, hắn nhìn chằm chằm vào đó một lúc, đúng là miếng ngọc mà hắn đã đưa cho nàng, không có khả năng bị đánh tráo, "Lúc trước chẳng phải nàng thiếu tiền sao, tại sao lại không mang ngọc bội đi cầm cố?"

Loading...