Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/BSgqq7eCKs
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Bách hộ nhíu mày, quát lớn: "Đủ rồi, ngươi tưởng ta đến đây để giải quyết những chuyện vặt vãnh này sao!" Nói xong, hắn ta lại nhìn Khương Vãn, khoanh tay sau lưng, ra vẻ uy nghiêm, "Tạ nương tử, chuyện hôm nay ta thấy cũng không phải là lần đầu tiên các ngươi gây rối, ta sẽ không so đo, lần sau nếu như ta còn nhìn thấy các ngươi gây chuyện ở đây, đừng trách ta không khách khí.”
Nếu như có thể giải quyết trong êm đẹp, Khương Vãn cũng không muốn làm lớn chuyện. Tuy nàng không quen biết người này, nhưng dù sao hắn ta cũng là Bách hộ, nếu như vì chuyện này mà mất đi cơ hội làm ăn, thì đúng là mất nhiều hơn được.
Dù sao Ngô thị cũng đã bị đánh, nhìn bộ dạng của bọn họ là biết Khương Vãn và Tạ Đồng không hề chịu thiệt.
Trò khôi hài này kết thúc, Khương Vãn thu dọn đồ đạc, bỏ lên xe ngựa rồi rời đi.
Đợi sau khi nàng đi khuất, Ngô thị lồm cồm bò dậy, lau mặt, không khóc cũng không la hét nữa, nàng ta và trượng phu đến gần Cao Bách hộ, “Bách hộ, đó là thê tử của tên họ Tạ kia, sao ngài lại dễ dàng tha cho nàng ta như vậy?"
Phiêu Vũ Miên Miên
Cao Bách hộ vẫn nhìn về hướng Khương Vãn rời đi, nheo mắt lại, trong đầu hắn ta toàn là hình ảnh Khương Vãn vừa đáng thương vừa kiên cường, hắn ta trừng mắt nhìn phu thê Ngô thị: "Vậy theo hai người, ta nên làm như thế nào?”
Ngô thị bĩu môi, "Không thể để mặc nàng ta ở đây bán đồ ăn kiếm tiền như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/84.html.]
"Ồ? Ra là người mang cơm đến cho mọi người gần đây chính là nàng ta sao?" Cao Bách hộ cười khẽ, “Con chó nhà có tang - Tạ Dực, không ngờ lại cưới được người thê tử như vậy.”
Ngô thị không nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của Cao Bách hộ, đầu óc nàng ta chỉ nghĩ đến chuyện trả thù Khương Vãn: “Bách hộ, chẳng lẽ chúng ta cứ để mặc nàng ta bán đồ ăn, không làm gì sao?”
“Ta nói là mặc kệ sao?” Cao Bách hộ hỏi ngược lại.
"Vậy thì làm sao..."
"Nên nói như thế nào, hai người hiểu rõ hơn ta, phu quân của nàng ta không phải ai khác, lại chính là tên họ Tạ kia. Đợi đến khi tên họ Tạ kia sống tốt, thì những người sống không tốt chính là chúng ta, chuyện này không cần ta phải nhắc nhở hai người chứ?” Cao Bách hộ nhướng mày với phu thê Ngô thị, khóe môi khẽ nhếch lên.
Ngô thị hiểu ý, sự tức giận và lo lắng vừa rồi đã biến mất, nàng ta vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Ngài yên tâm, ta biết mình nên làm gì."
Lúc Khương Vãn và Tạ Đồng về đến nhà, Tạ Dực đang úp bát đũa đã rửa sạch lên khay cho ráo nước.
Gần một tháng trôi qua kể từ khi hắn bị thương, vết thương ngoài da gần như đã lành hẳn, chân bị thương nặng nhất cũng đã có thể đi lại được, chỉ là để vết thương nhanh chóng hồi phục, thỉnh thoảng hắn vẫn cần dùng đến cây gậy do Khương Vãn làm.