Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 66

Cập nhật lúc: 2025-03-09 11:31:20
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi nhận lời Khương Vãn, Dương Văn Sam đã đến hỏi từng người trong số những quân hộ không có ai mang cơm đến.

Theo như suy nghĩ của hắn ta, việc Khương Vãn đến quân doanh bán đồ ăn là một việc làm rất có triển vọng, bọn họ đi khai hoang trên núi, không phải chỉ một hai ngày là xong, ít nhất cũng phải mất nửa năm. Có người mang cơm đến còn hơn là ngày nào cũng ăn bánh bao, mì sợi qua loa.

Nhưng thực tế còn tệ hơn hắn ta tưởng tượng.

Mọi người vừa nghe nói Khương nương tử là thê tử của Tạ Dực, liền lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, sợ rằng nếu đồng ý sẽ bị liên lụy đến Tạ Dực.

Thậm chí có người còn nói thẳng: "Ngươi có biết nàng ta làm cái gì không? Lỡ như ăn vào bị đau bụng thì ai chịu trách nhiệm?”

Con người có tính a dua, một người nói như vậy, những người khác cũng bắt đầu suy nghĩ, cuối cùng đều từ chối đề nghị của Dương Văn Sam.

Còn bốn người đồng ý là vì ngày thường có quan hệ tốt với hắn ta, lại thêm việc hắn ta hết lời khen ngợi tài nấu nướng của Khương Vãn, cho nên mới gật đầu đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/66.html.]

Đồng ý cũng là có điều kiện, bọn họ phải biết rõ Khương Vãn yêu cầu mỗi tháng giao bao nhiêu lương thực, phải ăn thử vài ngày, nếu thật sự hài lòng mới đồng ý để Khương Vãn mang cơm đến lâu dài.

Lúc nhận lời thì hùng hồn lắm, kết quả lại chỉ như vậy, Dương Văn Sam cũng thấy ngại ngùng.

Khi đến nhà họ Tạ, Phương Thục Nương cũng thay mặt trượng phu gửi lời xin lỗi: "Khương nương tử, thật ngại quá, tướng công nhà ta tuy đã đồng ý, nhưng cuối cùng lại không giúp được gì."

Phiêu Vũ Miên Miên

Khương Vãn cười, vỗ nhẹ vào tay nàng ta: “Tẩu tử nói gì vậy, huynh ấy đã giúp ta hỏi được bốn người rồi, sao lại nói là không giúp được gì chứ, cơm phải ăn từng miếng một."

Nàng không cảm thấy bất ngờ về kết quả này, chỉ cần có người đồng ý để nàng mang cơm đến, nàng không tin việc kinh doanh này lại không thành công.

Để cảm ơn Dương Văn Sam đã giúp đỡ, Khương Vãn chia cho Phương Thục Nương một ít củ cải muối mà nàng đã làm trước đó. Ban đầu Phương Thục Nương không chịu nhận, hai người đẩy qua đẩy lại một hồi, cuối cùng nàng ta đành phải nhận.

Sau đó, Khương Vãn đến gặp bốn quân hộ kia để bàn bạc chuyện mang cơm đến.

Mỗi ngày Khương Vãn mang cơm đến đều lấy một văn tiền, lương thực do quân hộ tự mình giao nộp, nàng ước lượng khẩu phần ăn của một người trưởng thành, yêu cầu bốn người này chung nhau giao hai đấu gạo, nàng sẽ mang đến trong ba, bốn ngày, nếu như bọn họ đồng ý để nàng mang cơm đến lâu dài, mỗi tháng sẽ giao nộp một lượng gạo cố định.

Loading...