Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 63

Cập nhật lúc: 2025-03-09 11:29:46
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời khỏi tiệm cầm đồ, Khương Vãn dẫn Tạ Đồng đến chợ. Huyện Vân khá nhộn nhịp, trên đường cái bày bán đủ loại mặt hàng.

Nàng tìm được một tiệm rèn, hỏi chủ tiệm có nhận rèn nồi sắt hay không, chủ tiệm giơ ngón tay cái lên với nàng, nói tiệm của ông ta cái gì cũng rèn được.

Cái nồi ở nhà đã đến lúc phải thay, sau này nàng muốn làm nhiều món hơn, chỉ một cái nồi sắt là không đủ.

Khương Vãn nhờ chủ tiệm rèn giúp nàng một cái chảo, một cái xửng hấp lớn, còn có cả lò nướng bánh cũng phải làm cái mới. Ba món đồ hết hơn hai trăm văn tiền.

Sau đó, nàng lại mua thêm một cái niêu đất, hai cái bát có nắp đậy, rồi mua thêm một ít gia vị. Đến trưa, nàng và Tạ Đồng đến một quán mì ở chợ ăn trưa.

Một bát mì ở đây có giá năm văn tiền, đừng nói là thịt, ngay cả một giọt mỡ cũng không thấy, ăn nhạt nhẽo vô cùng, so với mì Khương Vãn làm quả thực là một trời một vực, ưu điểm duy nhất là cho rất nhiều.

Huyện Vân là vùng biên giới, những người áp tải hàng hóa và buôn bán ở biên giới đều phải đi qua huyện Vân, đừng thấy quán ăn này có vẻ không ngon, nhưng buôn bán lại rất phát đạt.

Dù sao mọi người sau khi làm việc vất vả, đều muốn ăn chút gì đó cho no bụng.

Khương Vãn ăn qua loa cho xong bữa, ăn no rồi cũng không ăn nữa. Còn Tạ Đồng, vậy mà ăn hết sạch cả bát mì, Khương Vãn bị lượng cơm của cô bé dọa sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/63.html.]

Cô bé uống cạn nước canh, đặt bát xuống bàn, sau đó ra hiệu với Khương Vãn: "Mì chị dâu làm ngon hơn." Sau đó lại chỉ vào bát mì trước mặt, "Dở quá."

Khương Vãn bị cô bé chọc cười, nhân lúc người khác không hiểu ngôn ngữ ký hiệu, nàng cũng giơ tay ra hiệu: “Dở thì đừng có ăn nhiều như vậy."

Tạ Đồng: "Không được, lãng phí đồ ăn."

Từ khi theo ca ca đến Mã gia thôn, đây là lần đầu tiên Tạ Đồng cảm nhận được cảm giác đói bụng. Trong khoảng thời gian chị dâu không cho nàng ăn cơm, cho dù là rau luộc nàng cũng có thể ăn hết, bát mì này, đã được coi là ngon lắm rồi.

Phiêu Vũ Miên Miên

Khương Vãn xoa đầu cô bé, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi A Đồng, ta hỏi muội một chuyện," nàng lấy miếng ngọc bội Tạ Dực đưa cho ra, sờ sờ chữ ở giữa, "Mẫu thân của muội có phải họ Đinh không?"

Tạ Đồng gật đầu, ra hiệu: "Muội chưa từng gặp mẫu thân."

"Chưa từng gặp sao?" Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Khương Vãn.

Trong trí nhớ của nguyên chủ, sau khi thành thân với Tạ Dực nửa năm, nàng không hiểu rõ về phủ Trấn Viễn Hầu cho lắm, chỉ biết người nhà họ Tạ ở kinh thành đã cắt đứt quan hệ với Tạ Dực, hôn sự của hắn và nhà họ Khương là do kế mẫu - Chu thị đứng ra lo liệu.

Nàng chưa từng nghe nói đến tin tức gì về mẫu thân của Tạ Dực.

Nghe Tạ Đồng nói vậy, xem ra mẫu thân của Tạ Dực đã qua đời không lâu sau khi Tạ Đồng chào đời.

Loading...