Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 57
Cập nhật lúc: 2025-03-09 11:26:48
Lượt xem: 13
Dương nương tử thở dài: "Đầu bếp chỉ có vài người, bọn họ chỉ lo đồ ăn cho mấy vị Bách hộ, nào quản được nhiều người như vậy, đến lúc khai hoang trên núi, nếu không phải người nhà tự mình mang cơm đến, thì lấy đâu ra mà ăn!"
Nghe vậy, Khương Vãn đảo mắt, ghi nhớ những lời này.
Nhắc đến chuyện khai hoang, mấy nữ nhân lại bắt đầu oán trách đám người Hung Nô kia. Người thì nói năm ngoái Hung Nô đã cướp bóc mấy thôn làng, người thì nói Hung Nô bắt cóc biết bao nhiêu nữ nhân, Khương Vãn thỉnh thoảng phụ họa vài câu. Đợi đến khi mì chín, mọi người đã học được cách nấu nước dùng, liền chào tạm biệt Khương Vãn.
Khương Vãn múc mì ra tô, gọi Tạ Đồng bưng vào nhà cùng nàng. Sau khi bày biện bát mì thơm phức lên bàn, nàng đẩy bát mì trước mặt Tạ Dực, sau đó ngồi xuống, cầm đũa lên định ăn, thì nghe Tạ Dực hỏi: "Gần đây, hễ ai hỏi han, nàng đều dạy họ sao?"
"Đương nhiên rồi, bọn họ đều đổi đồ cho ta, buôn bán tốt như vậy, sao lại không làm."
"Vậy nàng có từng nghe câu nói, dạy tốt đồ đệ, c.h.ế.t đói sư phụ chưa?"
Vừa rồi, khi Khương Vãn dạy mọi người, Tạ Dực vẫn luôn quan sát, nàng không những không giấu nghề, ngược lại còn dạy rất nhiệt tình. Tạ Dực không biết nàng học được tay nghề này từ đâu, một nghề giỏi có thể giúp một người an thân lập mạng, vậy mà nàng… cứ như sợ người khác học không được, dạy dỗ vô cùng tận tâm.
Nhưng đối với Khương Vãn, nếu như nàng lo lắng người khác học lỏm được chút ít đã có thể vượt qua nàng, vậy thì kiếp trước nàng đã sống uổng phí rồi.
Món ngon thời hiện đại nhiều như vậy, nàng đều có thể dựa vào tay nghề của mình để mở chuỗi nhà hàng, hiện tại sao phải lo lắng có người thay thế mình chứ?
Chỉ là những lời này, nàng đương nhiên không thể nói rõ với Tạ Dực: "Nấu ăn là phải luyện tập nhiều mới có thể thành thạo, bọn họ dù học được, cũng chưa chắc đã nấu ngon bằng ta. Hơn nữa, mọi người sống khổ cực như vậy, chỉ mong có một bữa ăn ngon, ta đã biết, thì tại sao phải giấu giếm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/57.html.]
Tạ Dực bật cười: "Nàng đúng là hào phóng."
Phiêu Vũ Miên Miên
"Chuyện đó để sau, ta còn có việc muốn thương lượng với chàng.” Khương Vãn thuật lại chuyện vừa rồi cho Tạ Dực nghe.
Hiện tại hắn vẫn còn đang bị thương, đương nhiên sẽ không phải đi khai hoang. Tạ Dực định nói với Khương Vãn sẽ đến quân doanh xin miễn đi, không ngờ cô nương trước mặt hai mắt sáng rực, đề nghị: “Đợi đến lúc bọn họ lên núi khai hoang, ta sẽ đi bán đồ ăn cho những quân lính không có ai mang cơm đến, chàng thấy thế nào?”
“...?”
****
Tạ Dực: "Chuyện nàng muốn bàn bạc với ta là chuyện này sao?"
"Không thì là chuyện gì?"
Tạ Dực bật cười, nhưng cũng không biết mình đang tức giận điều gì, bèn lặng lẽ cúi đầu ăn mì.
Khương Vãn chợt hiểu ra, "Chẳng lẽ chàng nghĩ ta muốn bàn bạc với chàng chuyện chàng có đi khai hoang trên núi hay không sao?"
Bắt gặp ánh mắt lườm nguýt của đối phương, Khương Vãn cười nói: "Chuyện này còn cần phải bàn bạc sao, chân chàng còn chưa khỏi hẳn, cần gì phải vội vàng như vậy, trời có sập xuống thì cũng phải dưỡng bệnh cho khỏe rồi tính tiếp."