Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 56

Cập nhật lúc: 2025-03-09 11:25:11
Lượt xem: 11

Khương Vãn nghe giọng nói có vẻ là Phương Thục Nương - thê tử của Dương Văn Sam, nàng bước ra ngoài, phát hiện không chỉ có mình nàng ta, mà Dương nương tử - quản sự nương tử trong bữa tiệc của Dương Văn Sam hôm đó cũng có mặt, bên cạnh còn có hai vị phu nhân nhà quân hộ.

Mấy ngày nay, những người tìm đến Khương Vãn không gì khác ngoài hai việc: Một là muốn theo nàng học nấu ăn, hai là muốn đổi đồ ăn với nàng.

Phương Thục Nương và những người khác cũng nghe nói Khương Vãn dạy người ta nấu ăn, cho nên mới mặt dày đến xin chỉ giáo. Đương nhiên, họ cũng mang theo không ít đồ, hai chị dâu Phương Thục Nương mang theo ba quả trứng gà, hai người còn lại cùng nhau tặng một miếng thịt.

Khương Vãn đương nhiên sẽ không từ chối.

Vừa hay hôm nay nàng cũng dạy Phó đại nương, nàng mời mọi người vào nhà, sau khi hàn huyên đôi câu, liền bắt đầu nấu ăn.

Nghe thấy động tĩnh trong sân, Tạ Dực bước ra ngoài.

Từ khi đến Mã gia thôn, mọi người đều xa lánh hắn, trong quân doanh, hắn cũng luôn độc lai độc vãng, Khương Vãn thì mang tiếng xấu, không có bằng hữu thân thiết, ngoài người nhà của Khương Vãn thỉnh thoảng đến nhà, thì cửa nhà chưa bao giờ náo nhiệt như vậy.

Hôm nay, Khương Vãn làm món mì thịt bằm.

Hắn nhìn nàng đang dạy mọi người cách nhào bột sao cho dai, sau đó lại dạy cách nấu nước dùng sao cho đậm đà, trông giống hệt tiên sinh dạy học ở trường, chỉ thiếu mỗi việc biến bếp lò thành bục giảng.

Trong sân, sau khi dạy mọi người nhào bột xong, Khương Vãn để bột nghỉ, bắt đầu làm nước dùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/56.html.]

Dương nương tử đột nhiên hỏi: "Khương nương tử, chân của tướng công ngươi đã khỏi hẳn chưa?"

Khương Vãn có chút kỳ quái tại sao Dương nương tử lại nhắc đến Tạ Dực, thuận miệng đáp: "Vẫn chưa."

"Vậy thì lần này đi khai hoang, hai người phải nhanh chóng đến quân doanh xin miễn đi, nếu không để tên lòng dạ đen tối kia tính cả tướng công ngươi vào, e là chân hắn sẽ khó mà khỏi được.” Dương nương tử nói.

Khương Vãn ngẩn người, tò mò hỏi: "Đi khai hoang?"

Phiêu Vũ Miên Miên

"Ngươi còn chưa nghe nói sao?" Dương nương tử kinh ngạc, "Sau khi năm mới trôi qua, đám người Hung Nô kia lại bắt đầu gây hấn. Nơi chúng ta ở khá gần Hung Nô, nếu như bọn chúng đánh đến, e là chạy cũng không kịp. Cho nên triều đình hạ lệnh, muốn khai thông con đường trên núi này, xây dựng đài quan sát, toàn bộ quân lính trong quân doanh đều phải đi."

Phương Thục Nương cũng nói: "Tướng công nhà ta nghe nói hôm nay chúng ta đến tìm ngươi, nên đã dặn ta nhắc nhở ngươi một tiếng, bảo ngươi mau chóng đi xin miễn đi cho tướng công ngươi."

"Ta biết rồi, may nhờ có tẩu tử nhắc nhở, nếu không chắc ta và phu quân còn chưa biết chuyện này."

Khương Vãn đã quyết định, chờ Tạ Dực khỏi hẳn, nàng sẽ hòa ly, nhưng không thể vì chuyện này mà trì hoãn việc hồi phục của Tạ Dực.

Phương Thục Nương cười nói: "Khương nương tử không cần khách sáo với ta, sau này ta còn muốn đến xin ngươi chỉ giáo thêm về cách nấu nướng nữa. Nếu như có thể học được chút ít, chờ tướng công nhà ta lên núi khai hoang, ta cũng có thể làm chút đồ ăn ngon cho hắn."

"Mang đồ ăn sao? Chẳng phải trong quân doanh có đầu bếp sao, họ không phụ trách đồ ăn à?"

Loading...