Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 51
Cập nhật lúc: 2025-03-09 10:22:45
Lượt xem: 12
Đây là lần thứ hai chỉ trong vòng vài ngày, Tạ Dực nghe thấy người ta khen ngợi Khương Vãn như vậy.
Phiêu Vũ Miên Miên
Chẳng lẽ hắn đã hiểu lầm nàng?
Tạ Dực nhìn Tạ Đồng, cô bé gật đầu với hắn, ý nói Phó đại nương nói đều là sự thật.
Hắn chống gậy bước tới, ngồi xuống bên bàn, trước mặt là bát cháo được nấu vừa chín tới, củ mài và kỷ tử lẫn trong gạo trắng, trông thật đẹp mắt.
Nhưng Tạ Dực không ăn ngay mà hỏi Phó đại nương: “Hóa ra con đã bất tỉnh lâu như vậy, không biết đại phu có nói con bị ngất là vì sao không?”
Phó đại nương cũng không rõ lắm: “Ta cũng không biết nữa, nhưng nương tử con nói con bị, bị cái gì ấy nhỉ…”
Thấy không hỏi ra được nguyên nhân, Tạ Dực lại dò hỏi tình hình của Khương Vãn.
Phó đại nương lâu ngày ít nói chuyện phiếm, giờ có người nói chuyện cùng, bà cứ thao thao bất tuyệt.
Không cần Tạ Dực hỏi kỹ, bà đã kể vanh vách tình hình của Khương Vãn từ hôm qua đến hôm nay.
Hôm qua sau khi Tạ Dực ngất xỉu, Khương Vãn đã đến thị trấn mời đại phu, sáng sớm nay, mấy vị phu nhân trong quân trại đến tìm nàng, nói là nghe đồn nàng ấy nấu ăn ngon, muốn đến học hỏi, để cảm tạ, họ mang theo đồ ăn đến đổi.
Khương Vãn không lấy nguyên liệu của họ, mà đổi lấy vải để may áo cho Tạ Đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/51.html.]
Nghe mùi thức ăn ngon từ nhà Tạ Dực mấy hôm nay, Phó đại nương cũng muốn học một chút cho con trai thưởng thức, nhưng trong nhà quá nghèo, không có gì để đổi, bèn hỏi có thể giúp Tạ Đồng may áo, Khương Vãn đổi lại bằng cách dạy bà nấu ăn hay không.
Thế là, bà đến nhà Tạ Dực may áo cho Tạ Đồng, còn Khương Vãn thì ra ngoài dạy mọi người nấu ăn.
Tạ Dực ngồi nghe Phó đại nương kể tỉ mỉ chuyện buổi sáng, đến cả việc ai đã nhờ Khương Vãn dạy món gì, bà cũng nhớ rõ mồn một.
Cuối cùng, bà còn cảm thán trước mặt Tạ Dực: “Trước đây ta còn tưởng nương tử nhà con là người không biết quán xuyến việc nhà, nào ngờ là ta nhìn lầm người rồi, có một thê tử như vậy, con phải biết trân trọng đấy.”
Tạ Dực ánh mắt trầm xuống: “Đại nương sao lại nói vậy?”
Phó đại nương hiển nhiên đã hiểu lầm ý của Tạ Dực: “Trước đây, nương tử nhà con nổi tiếng là người ngang bướng, chẳng lo vun vén gia đình, đừng nói là nấu nướng món ngon, ngay cả cái sân cũng bừa bộn bẩn thỉu! Giờ thì tốt rồi, đâu đâu cũng được nàng ấy dọn dẹp sạch sẽ.”
Ban đầu Tạ Dực còn tưởng Phó đại nương nghe ngóng được điều gì đó nên mới cố ý nói với hắn như vậy.
Xem ra chỉ là do bà ấy tự mình nhận ra sự thay đổi của Khương Vãn mà thôi.
Một lúc sau, Phó đại nương xem chừng đã muộn, nhà còn có việc nên chào tạm biệt Tạ Đồng. Khi đi, bà dặn Tạ Đồng ba hôm nữa đến nhà bà lấy quần áo.
Hai huynh muội tiễn Phó đại nương xong thì ở nhà đợi Khương Vãn.
Một canh giờ trôi qua, vẫn chưa thấy bóng dáng Khương Vãn đâu.