Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 49

Cập nhật lúc: 2025-03-09 10:21:16
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Vãn đưa bát sữa chua lạc cho Tạ Đồng trước, bát còn lại đưa cho Tạ Dực.

Nhận được đồ ăn ngon, Tạ Đồng háo hức nếm thử một ngụm, sữa dê hấp đường mềm mại, ngọt ngào, sữa dê lên men thành sữa chua, khử hết mùi tanh, tan ra trên đầu lưỡi, lạc được băm nhỏ ẩn giấu bên trong, tỏa ra hương thơm của lạc.

Thưởng thức món ngon, hai mắt Tạ Đồng sáng rực, kinh ngạc nhìn Khương Vãn cười.

Phiêu Vũ Miên Miên

Nhìn thấy dáng vẻ của muội muội, Tạ Dực cũng có chút hứng thú với bát sữa chua lạc này.

Hắn bưng bát lên, những ngón tay thon dài cầm lấy muỗng, vừa mới ăn một muỗng, hắn đột nhiên cảm thấy cổ họng nóng rát, ngứa ngáy khó chịu.

Đầu óc choáng váng, tầm nhìn bắt đầu mờ đi, hắn lập tức ý thức được, đồ ăn có vấn đề!

Đồng Nhi!

Tay Tạ Dực run lên, bát rơi xuống bàn, sữa chua đổ lênh láng. Tạ Đồng cũng ăn sữa chua, nhưng lại không có vấn đề gì, nó lo lắng nhìn hắn.

Đồng Nhi không sao, chẳng lẽ là do Khương thị giở trò quỷ? Chẳng lẽ nàng ta cố ý đợi đến bây giờ?

Không kịp suy nghĩ nhiều, cơn choáng váng dữ dội gần như cướp đi ý thức của hắn, trong lúc mơ hồ, hắn nhìn thấy Khương thị đang bước tới, theo bản năng muốn đẩy nàng ra, trước mắt tối sầm, hắn ngã xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/49.html.]

****

Tỉnh dậy, Tạ Dực nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ, vẫn nằm trên chiếc giường rơm ọp ẹp ấy. Căn phòng lúc nào cũng chìm trong bóng tối bởi thứ ánh sáng le lói xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ. Gió lạnh luồn qua khe hở lớn, phả vào mặt Tạ Dực, khiến hắn thấy hơi đau rát.

Hắn khẽ rên một tiếng, cổ họng đau rát như thể bị một khúc gỗ thô ráp cứa qua.

Vài giây mơ hồ trôi qua, ký ức trước khi bất tỉnh ùa về. Tạ Dực nhớ ra mình đã ngất xỉu sau khi ăn đồ ăn do Khương Vãn đưa. Kiếp trước, hắn đã luyện được khả năng nhận biết thuốc độc trong thức ăn, ngờ đâu lần này lại mất cảnh giác với nàng ta, để rồi bị nàng ta qua mặt.

Hắn ho khan rồi vội vàng ngồi dậy. Căn phòng im ắng đến lạ thường kể từ khi hắn tỉnh lại. Cả Đồng Nhi và Khương Vãn đều không thấy đâu.

Chẳng lẽ mọi chuyện lại giống như kiếp trước, Khương Vãn cùng người khác bỏ trốn, Đồng Nhi bơ vơ lạc lõng?

Nghĩ vậy, Tạ Dực như rơi xuống hầm băng, hai tay siết chặt thành quyền, khớp xương trắng bệch vì gồng quá sức. Hắn kiểm tra chỗ cất giấu bạc trước, thấy số bạc vẫn còn nguyên vẹn, nàng ta không lấy đi đồng nào. Cất con d.a.o giấu trong tay áo, Tạ Dực chống gậy bước ra khỏi phòng.

Cứ ngỡ ngoài sân cũng vắng tanh, nào ngờ vừa bước ra, Tạ Dực đã thấy một lão phụ nhân dáng người gầy gò ngồi vá áo trên chiếc ghế dài. Trước mặt bà là một đống vải vụn. Bà thoăn thoắt luồn kim, nghe tiếng động trong nhà liền ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Dực.

Vừa nhìn thấy người đối diện, Tạ Dực sững người như tượng.

Trùng hợp thay, hắn lại quen biết vị đại nương này.

Loading...