Xuyên Thành Ác Phụ? Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Chồng - 106

Cập nhật lúc: 2025-03-11 10:33:36
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Dực bước vào nhà, rót một ly nước, ngồi xuống bên cạnh bàn, "Đi lại không thấy đau, nhưng muốn khỏi hẳn chắc còn phải mất một thời gian.”

 

Nói xong, hắn dừng lại một chút, sau đó bổ sung, “Yên tâm, đến lúc khỏi hẳn, ta sẽ nói với nàng, sẽ không trì hoãn chuyện hòa ly của nàng.”

 

Khương Vãn: "..."

 

Hai huynh muội này, sao hôm nay lại ăn ý với nhau như vậy.

 

Nàng trừng mắt nhìn Tạ Dực, giả vờ như không hiểu ý tứ châm chọc trong lời nói của hắn, sau đó cất tiền vào trong hộp.

Phiêu Vũ Miên Miên

 

Tiếng đồng xu va vào hộp gỗ vang lên thanh thúy. Tạ Dực nhìn động tác của nàng, hỏi: “Đây là số tiền kiếm được từ việc mang cơm đến quân doanh sao?”

 

"Đúng vậy, vì số tiền này không dùng đến chi tiêu hàng ngày trong nhà, nên ta không tính vào sổ sách chung. Nếu chàng muốn biết chi tiêu thu nhập gần đây của gia đình, ta có thể tính cho chàng."

 

"Không cần, nàng nắm rõ là được.”

 

"Sao có thể như vậy được, đây là chuyện đã nói trước đó, chi tiêu trong nhà phải rõ ràng, huynh đệ ruột thịt còn phải tính toán rạch ròi.”

 

Khương Vãn quản lý tiền bạc rất rõ ràng, đã nói là tính toán thì sẽ không nuốt lời.

 

Nàng lấy số tiền chi tiêu trong nhà ra, chi tiết nói cho Tạ Dực nghe mỗi khoản tiền được dùng vào việc gì. Thực tế, chi tiêu trong nhà rất ít, đồ ăn thức uống hàng ngày đa phần là đổi bằng lương thực, cho nên, số bạc gần như không có gì thay đổi.

 

Nhưng Tạ Dực không nghe lọt tai những lời này.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-phu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-chong/106.html.]

Sau khi Khương Vãn nói xong, hắn chỉ liếc mắt nhìn số tiền còn lại, sau đó lại chuyển chủ đề sang Khương Vãn: “Khương thị, số tiền nàng kiếm được, đều là để chuẩn bị cho việc hòa ly sao?"

 

"Hả?" Có lẽ chủ đề chuyển quá nhanh, Khương Vãn còn đang mải mê tính toán, nàng không kịp phản ứng, "Sao chàng lại đột nhiên hỏi chuyện này?"

Tạ Dực cụp mắt xuống, như thể đang cố ý che giấu ý đồ thật sự của mình, “… Nghĩ đến thì hỏi thôi."

 

Tuy nhiên, Khương Vãn lại phủ nhận: “Đương nhiên là không phải, lý do muốn hòa ly, lần trước ta đã nói rồi. Theo ta thấy, Tạ công tử là người có chí hướng, sẽ không bị gò bó ở nơi này, xuất thân của ta không thể giúp được gì cho chàng, hôn sự cũng là do người khác sắp đặt. Hơn nữa, ta còn có việc muốn làm.”

 

"Việc muốn làm?"

 

“Đúng vậy, nếu có thể, ta nhất định phải mở một quán rượu lớn, nổi tiếng khắp thiên hạ, để cho tất cả mọi người đều được nếm thử đồ ăn ta nấu, sau đó ta có thể an tâm làm bà chủ quán rượu, ngồi đếm tiền.”

 

“Đây chính là lý do khiến nàng ngày nào cũng vất vả vì ba mươi văn tiền sao?” Tạ Dực cười nói.

 

Đây cũng là lý do khiến hắn không hiểu Khương Vãn.

 

Người khác kiếm tiền, đều là kiếm càng nhiều càng tốt. Nhưng Khương Vãn lại khác.

 

Mỗi ngày nấu ăn cho nhiều người như vậy không phải là chuyện dễ dàng, vậy mà nàng không hề kêu ca, vất vả cả ngày, kiếm được ba mươi văn tiền đã vui vẻ như vậy.

 

Số tiền này chỉ đủ để trang trải cuộc sống, nếu như muốn mở quán rượu lớn, thì phải đợi đến bao giờ?

 

Khương Vãn không quan tâm đến lời đánh giá của hắn, bĩu môi hừ một tiếng: “Chàng hiểu cái gì, người nhỏ bé cũng có ước mơ lớn, hơn nữa, ta có bản lĩnh kiếm sống, nói không chừng ngày nào đó ta sẽ giàu có.”

 

Lời nàng nói không hề khiêm tốn, ánh mắt lấp lánh, như thể đang miêu tả một giấc mơ bình dị mà tươi đẹp.

Loading...