Buổi sáng tháng Sáu, mặt trời tỏa ra những tia sáng rực rỡ và nóng bỏng, những đám rêu ẩm mốc trong khe hở của những bức tường gạch và rãnh nước trong hẻm đều được nhìn thấy ánh mặt trời.
Những chú chim bồ câu xám dưới mùa mưa phùn, vỗ cánh chào đón ánh nắng, lúc này mới phát hiện ra, chúng không phải màu xám mà là màu trắng tinh khôi.
Thập niên 70 của Hỗ Thành, thập niên 70 của cả nước là thời đại của những cuốn truyện tranh, Tây Du Ký, Thủy Hử, Tam Quốc Diễn Nghĩa, Trí Thủ Uy Hổ Sơn, Sa Gia Bang, Na Tra Náo Hải, cùng với một loạt những câu chuyện gốc lấy cảm hứng từ công nông binh, cung không đủ cầu, học sinh trong trường, xã viên của đội sản xuất công xã, công nhân của các đơn vị chức năng, quân nhân của quân đội, hầu như người nào cũng có vài cuốn truyện tranh.
Buổi sáng cuối tháng Sáu, truyện tranh mới của Nhà xuất bản Mỹ thuật với chủ đề cải tạo cũ "Một ngày của Tiểu Mao Mao" đã được bày bán trên các tủ kính của các cửa hàng sách lớn.
Nhân vật trên bìa là Tiểu Mao Mao với hai b.í.m tóc tết, đang xách bô xếp hàng dài, bối cảnh cuộc sống vừa mới lạ vừa quen thuộc, lập tức thu hút ánh nhìn của hầu hết mọi người.
Truyện tranh giá 7 xu một cuốn, đợt hàng đầu tiên vào cửa hàng sách, chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, đã bán hết sạch.
"Mợ út, cháu mua về rồi!"
Tam Nha đeo cặp sách, tay cầm hai cuốn truyện tranh, bước vào cửa lớn, phía sau còn theo một đám trẻ con, đứa nào cũng cầm trên tay một cuốn "Một ngày của Tiểu Mao Mao".
Thủy Lang đang ăn sáng, bánh quy hương lúa mì chấm sữa, trên đĩa còn có trứng gà luộc, bánh quẩy, bánh nướng, trên bàn còn để một nồi cháo trắng, nắp sắt của lọ thủy tinh đựng đường trắng đã được mở, Nhị Nha đang cầm thìa nhỏ cho đường vào cháo trắng, nghe thấy tiếng động thì lập tức đặt thìa xuống, đưa tay về phía Tam Nha: “Đưa mợ xem nào."
Tam Nha lắc lư cơ thể, đưa cả hai cuốn truyện tranh cho Thủy Lang: “Mợ út, cháu đã xem ở cửa hàng rồi, cháu thích nhất cái tủ đựng đồ bằng sao của Tiểu Mao Mao!"
Thủy Lang nhận lấy truyện tranh, rất mỏng và nhỏ, khổ giấy là 787x1092, khổ in 0,5, còn nhỏ hơn cả một cuốn vở thông thường, hình vuông, mặt sau ghi Nhà xuất bản Mỹ thuật Hỗ Thành xuất bản, Nhà xuất bản Tân Hoa Hỗ Thành phát hành, Nhà in Phục Mậu Hỗ Thành in, tháng 6 năm 1977, bản in lần 1, giá bìa 0,07 nhân dân tệ, tức là bảy xu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-90-1.html.]
Tranh truyện và chữ viết trên mỗi trang về cơ bản chia làm ba phần, chữ ba, tranh bảy.
Lật trang đầu tiên, bức tranh là hình ảnh của Ngõ Bình An trong hơn mười năm qua, cảnh tượng xuất hiện vào mỗi sáng sớm - xếp hàng đổ bô.
Phía trước bức tranh là trạm phân, những cư dân mặc áo chàm vá và áo xám vá, từ trái sang phải, xếp hàng hơn hai trăm người.
Những người trong bức tranh đông đúc, bô gỗ, chậu tráng men, chậu rửa mặt, cũng đông đúc, trạm phân phía trước ruồi bay loạn xạ, trên mặt đất bùn đất, ruồi, gián, chuột, giòi, muỗi, tràn ngập khắp nơi, nhân vật chính Tiểu Mao Mao chân trần dẫm lên bùn đất, thân hình nhỏ bé xếp hàng trong hàng dài, tay cũng xách bô, ngóng về phía trước, vẻ mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ lo lắng và bực bội, còn người lớn thì thờ ơ, buồn ngủ, không dám ngáp, sợ hít phải mùi hôi thối.
Chữ trang đầu tiên:
Tôi tên là Tiểu Mao Mao, năm nay bảy tuổi, sống tại ngõ Bình An, một ngày của tôi bắt đầu từ việc xếp hàng đổ bô vào buổi sáng, hôm nay tôi dậy muộn nửa tiếng nên đến năm giờ mới xuống lầu, xếp hàng cho đến khi mặt trời mọc thì phía trước vẫn còn hơn chín mươi người, đợi bố tan làm về, chắc chắn sẽ trách tôi ngủ nướng, không lo xuống lầu đổ bô từ bốn giờ rưỡi, xếp hàng đến bảy giờ rưỡi, cuối cùng tôi cũng đổ được bô vào trạm phân rồi vội vã chạy về nhà.
Về đến nhà, quả nhiên đã bị bố mắng cho một trận, vì trời mưa nên còn chưa bê bếp than tổ ong xuống dưới nhà để đốt, không có bếp nên bố đã để bụng đói đi ngủ, tôi cũng ôm bụng đói đi học.
Trưa tôi tan học về, trời tạnh đã nên tôi rất vui, xách bếp than tổ ong xuống dưới nhà, nhặt cành cây để nhóm bếp, nhưng cành cây quá ẩm ướt, giờ nghỉ trưa đã trôi qua mà tôi vẫn chưa nhóm được lửa, tôi rất lo lắng và cũng rất đói, vì vậy đã không nhịn được mà khóc òa lên.
Tôi vừa khóc vừa cầm một viên than tổ ong mới đến nhà bà Dương, đổi lấy một viên than tổ ong đang cháy đỏ rực từ lò của bà, bà Dương thấy tôi sắp muộn học nên tặng tôi một bát cơm khoai môn, tôi cẩn thận đặt viên than tổ ong vào bếp, chừa chỗ cho van bếp than tổ ong, đổ nước vào nồi hấp bằng thép và đậy nắp nồi lại, vừa trông bếp vừa ăn nửa bát cơm, sau khi xác định bếp đã cháy, tôi cho nửa bát còn lại vào nồi ủ ấm, để lại cho bố ăn.
Buổi chiều tôi lại đi học muộn, tôi luôn luôn đi muộn, tôi từng đến nhà bạn học, thấy bếp ăn công cộng nhà họ có bếp ga, không sợ trời mưa và cũng không cần nhặt cành cây, không sợ bếp tắt, chỉ cần vặn công tắc là có lửa, nếu ngõ Bình An nhà chúng tôi cũng có bếp ga thì tôi sẽ không phải đi muộn mỗi ngày để bị mắng.
Tối tan học về, trời lại mưa, nhà vệ sinh công cộng lại bị ngập, tôi xắn quần lên, cởi đôi giày vải duy nhất và ôm vào lòng, lội nước bẩn về nhà, nhìn hàng dài người xếp hàng bên ngoài nhà vệ sinh công cộng, tôi muốn đi vệ sinh nhưng lại nhịn xuống và đi vào hẻm, thấy ông bà chú bác đang che ô đứng ở hành lang xào đồ ăn, không phải che ô để che mưa mà là để ngăn vữa tường trên tường rơi vào nồi, nếu không thì cả nồi cơm sẽ không ăn được nữa.