Việt Tinh Trì lên tiếng, bóng dáng mảnh khảnh biến mất sau cánh cửa, anh đánh giá cái sân nhỏ cổ kính, mỗi lần Vân Xu ở đây, lực chú ý của anh đều đặt hết lên người cô, chưa có dịp nào xem xét kỹ nơi này.
Nền xi măng bằng phẳng, xung quanh là vườn hoa tươi, chiếc bàn ghế đá trải qua sương gió, cùng với cây lê hoa rất lớn.
Ước chừng, tuổi đời cây lê ít nhất cũng phải năm mươi năm.
Đây là nơi Vân Xu sinh sống nhiều năm, cô ở đây từ một bé gái nhỏ nhắn trưởng thành thành dáng vẻ hiện tại, ánh mắt Việt Tinh Trì dịu dàng hơn, anh đứng một lúc, bỗng nhiên nhìn về phía máy bay không người lái.
Những người xem đang khen ngợi vẻ đẹp tiên cảnh của đại mỹ nhân bỗng thấy lạnh sống lưng, sau đó phát hiện màn hình không ngừng rung lắc, rồi sau đó, giao diện phát sóng trực tiếp biến mất.
Làn đạn im lặng một khoảnh khắc.
Sau đó.
[A a a a, cái tên Tinh Tinh đáng ghét vậy mà tắt livestream!! Tức c.h.ế.t tôi.]
[Cậu mà như vậy là tôi unfollow đó!]
Việt Tinh Trì ném máy bay không người lái lên bàn đá, vừa lúc Vân Xu từ trong phòng đi ra: “Xin lỗi, để cậu đợi lâu rồi.”
“Không có, mới có bao lâu đâu.” Việt Tinh Trì cười nói: “Đúng rồi chị à, cây lê này chắc là rất lâu năm rồi nhỉ.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Vân Xu nghe anh nhắc đến cây lê, liền chậm rãi đi tới" “Ừ, từ khi tôi sinh ra nó đã ở đây rồi, mẹ tôi nói, tuổi của nó chắc khoảng bảy mươi năm.”
Bàn tay trắng nõn chạm vào thân cây thô ráp, vẻ mặt cô càng thêm dịu dàng.
Việt Tinh Trì vội vàng cười một tiếng.
Vân Xu nghi hoặc quay đầu: “Sao vậy?”
Việt Tinh Trì thở dài nói: “Chỉ là cảm thấy chị dịu dàng với cả một cái cây như vậy, nếu có thể dịu dàng với em thêm một chút thì tốt.”
Vân Xu càng nghi hoặc, chẳng lẽ cô ngày thường rất nghiêm khắc sao?
Việt Tinh Trì nhìn ra suy nghĩ của cô: “Không phải đâu chị à, chị đối với em cũng rất tốt, nhưng không phải cái tốt mà em muốn.”
Môi đỏ Vân Xu khẽ nhếch, câu hỏi còn chưa kịp thốt ra, đã cảm thấy cánh tay bị người kéo lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-447-my-nhan-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-64.html.]
Tim cô bỗng nhiên hẫng một nhịp, cảm giác không thể kiểm soát trào dâng trong lòng, cô bị người ta kéo đến một vị trí khác.
Tiếng va chạm vang lên, chiếc gậy dò đường bằng kim loại lặng lẽ lăn xuống đất.
Qua lớp váy áo mỏng manh, có thể cảm nhận được sự thô ráp và xu hướng cảm xúc sau lưng, là thân cây lê, gáy cô vốn sắp chạm vào, đã bị một bàn tay ngăn lại trước, không hề có chút đau đớn nào.
Sau đó tay trái cô được buông ra, bên tai truyền đến tiếng động rất nhỏ, anh dường như đang chống tay vào thân cây, từ trên cao nhìn xuống đánh giá cô, trước mặt là hơi thở xâm lược bao trùm, bao phủ cô hoàn toàn, một tư thế giống như giam cầm.
Sự phát triển này vượt quá sức tưởng tượng của cô.
Trước mắt Vân Xu một màu xám xịt, chỉ có thể ngơ ngác đứng tại chỗ.
Chuyện gì đã xảy ra?
“Chị à.” Anh vẫn gọi cô như vậy, nhưng bên trong lại ẩn chứa ý vị hoàn toàn khác với trước đây: “Em là một người đàn ông trưởng thành rồi, cứ bỏ qua mặt khác của em như vậy, một mặt coi em như em trai, em thật sự rất buồn.”
Anh nói như vậy, trong giọng nói dường như còn mang theo ý cười.
Thân thể Vân Xu khẽ run lên, lo lắng nói: “Chúng ta có thể đổi tư thế không?”
Như vậy cô thật không quen.
Việt Tinh Trì chậm rãi nói: “Không được đâu chị à, không nói như vậy, chị không có cách nào nhìn thẳng vào em.”
Lời này nói ra có chút kỳ lạ, nhưng Vân Xu lại đã hiểu ý anh.
Sự khác biệt trời sinh giữa nam và nữ lúc này hiện rõ trước mắt, cô cuối cùng cũng ý thức được người trước mắt gọi cô là chị, đồng thời cũng có được sức mạnh hoàn toàn áp chế cô.
Vân Xu chỉ có thể tự lực cánh sinh, khẽ động đậy một chút, nhưng rồi giọng anh lại vang lên.
“Vẻ lén lút làm động tác nhỏ cũng siêu đáng yêu.” Anh cảm thán nói: "Chị luôn như vậy, đáng yêu đến mức khiến em không có cách nào.”
Khuôn mặt trắng nõn của Vân Xu cuối cùng cũng ửng hồng nhạt, đây là một khoảnh khắc rất vi diệu, nhưng cô thất thần.
Việt Tinh Trì lúc này lộ ra vẻ mặt hoàn toàn khác với lần đầu gặp mặt, như hai người khác nhau.
“Chị à.” Anh kéo dài giọng điệu, bất đắc dĩ nói: “Vì sao lúc này chị vẫn còn có thể thất thần vậy?”
Mị lực của mình thấp đến vậy sao, Việt Tinh Trì buồn bực.