Khuôn mặt tinh xảo của người con gái giãn ra, nụ cười ấy càng thêm đẹp đến không gì sánh được, dưới ánh đèn vàng ấm áp, đặc biệt động lòng người.
Vẻ mặt ngây thơ được người dân thị trấn nhỏ bảo vệ rất tốt, không hề phòng bị mà dừng lại trong mắt bốn người đàn ông, giống như con dê con trắng tinh không tì vết tùy tiện xuất hiện khắp nơi trong bầy sói ác.
Cô không biết mình đẹp đến nhường nào, luôn dễ dàng lộ ra nụ cười, khiến họ khó có thể kiềm chế.
Thật quá đáng.
Ngồi gần nhất, Việt Tinh Trì như bị ma xui quỷ khiến mà vươn tay, muốn chạm vào vẻ đẹp này, ngay trước khi chạm tới——.
“Việt lão sư.”
Giọng nói nhàn nhạt vang lên, Việt Tinh Trì đột nhiên hoàn hồn, bàn tay đang giơ giữa không trung dừng lại, anh ngơ ngác nhìn Vân Xu với vẻ mặt nghi hoặc, sau đó dường như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay lại.
Nhưng vì hành động của anh, không khí trong phòng trở nên căng thẳng như dòng nước ngầm, mỗi người đều âm thầm quan sát tình địch.
Chỉ có Vân Xu không hề cảm giác gì mà ngồi ở giữa bốn người.
Sau khi Giải Dục Thành gọi Việt Tinh Trì xong, không hề mở miệng, vẻ mặt trầm ổn, khi anh quay đầu lại vừa lúc nhìn thấy Cốc Tông, đối phương cũng đang nhìn anh, vẻ mặt trông như bình tĩnh.
Hai người liếc nhau, ngay sau đó quay đi.
Đồng thời trong lòng cười nhạo kẻ giả tạo.
Kê Phi Bạch lặng lẽ nhìn quanh bốn phía.
Vân Xu vẫn đang suy nghĩ về những việc tiếp theo, nếu sau này show giống như hôm nay, cô chắc là không có vấn đề gì, đợi đến khi show quay xong, sẽ có đủ tiền để đi phẫu thuật.
Chỉ cần có thể tìm được bác sĩ và bệnh viện phù hợp, cô sẽ có cơ hội nhìn lại thế giới phồn hoa này.
Thật là đáng mong chờ.
Để ngừa vạn nhất, Vân Xu lại hỏi một lần: “Những buổi quay tiếp theo vẫn giống như hôm nay sao?”
Cốc Tông ừ một tiếng, trả lời vẫn như cũ: “Trong chương trình của anh, em chỉ cần là chính mình là được.”
Vân Xu gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-440-my-nhan-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-57.html.]
Cốc Tông nhìn đồng hồ trên tường: “Được rồi, đã khuya rồi, anh đưa em về.”
“Chị à, có muốn em đưa chị cùng về không nha, em có thể trò chuyện với chị trên đường.” Việt Tinh Trì tiến lên nói.
Vân Xu cười lắc đầu: “Tôi với Kê Phi Bạch hôm nay ở ruộng đã rất mệt rồi, mau về nghỉ ngơi sớm đi, Cốc Tông đưa tôi về là được.” Cô lại nói: “Giải Dục Thành cũng vậy, nghỉ ngơi sớm đi.”
Cốc Tông thản nhiên liếc nhìn ba người: “Vậy chúng ta đi trước.”
Việt Tinh Trì ha hả cười: “Cốc đạo trên đường phải cẩn thận chút nhé, đừng dẫm phải hố, liên lụy đến chị.”
“Đó là tự nhiên.” Cốc Tông nhướng mày.
Chương 120: Mỹ nhân mù lạc bước vào show thực tế (13)
Trấn nhỏ hẻo lánh không giống thành phố lớn phồn hoa, sau khi màn đêm buông xuống, trên con đường nhỏ chỉ còn lác đác vài người.
“Xu Xu nha.” Một người đàn ông lớn tuổi đi tới đối diện vừa cười vừa gọi cô, vừa phe phẩy chiếc quạt mo, bên chân còn có một con ch.ó vàng lớn đi qua đi lại.
Vân Xu tuy rằng mắt mù, nhưng giọng nói của cư dân thị trấn nhỏ, cô đều nhớ rất rõ.
Cô cười nói: “Ông Trương, muộn thế này rồi mà ông vẫn còn ra ngoài đi dạo ạ.”
Ông Trương lắc lắc đầu: “Hắc, đây là thói quen ông mới tập gần đây, cái gì mà, quảng cáo trên TV nói nhiều lắm, ăn xong đi bộ trăm bước, sống được chín mươi chín tuổi.”
Ông nói xong, nhìn về phía người đàn ông bên cạnh Vân Xu, nheo mắt cẩn thận đánh giá: “Vị này là đạo diễn của cái show kia phải không?”
Người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, vẻ mặt có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng mỗi khi ánh mắt dừng trên người Vân Xu, lại trở nên chăm chú.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Vân Xu vui vẻ nói: “Vâng ạ, anh ấy tên là Cốc Tông, cũng là bạn của cháu.”
Cốc Tông lịch sự chào hỏi.
Ông Trương dù sao cũng sống nhiều năm như vậy, trong lòng có sự suy tính, vui vẻ cười nói: “Được, ông biết rồi, đúng rồi, Xu Xu, hôm nay ngày đầu tiên lên TV thế nào hả cháu?”
Vân Xu nói: “Cũng không tệ lắm ạ, mọi người đều rất chiếu cố cháu, hơn nữa hôm nay cháu còn giúp được việc nữa.”
Cô chọn vài chuyện thú vị xảy ra khi phát sóng trực tiếp kể ra, vẻ vui sướng hiện rõ trên khuôn mặt, ông Trương vừa cười mỉm nghe cô nói chuyện, vừa cảm thán, Vân Xu cuối cùng cũng thuộc về thế giới bên ngoài kia rồi.
“Bây giờ các cháu chuẩn bị về sao?” Ông Trương hỏi.
Vân Xu gật đầu.