Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Vạn Chúng Mê Hồn - Chương 438: Mỹ nhân mù lạc bước vào show thực tế (55)

Cập nhật lúc: 2025-03-29 13:41:17
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Người này vừa nãy chắc chắn là cười rồi! Chắc chắn đúng không!]

[Phía trước kia, tôi đến chứng minh anh không nhìn lầm!]

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.

[Miệng không đúng lòng!]

Vân Xu cười nói: “Không sao đâu, ở bên anh, em cảm thấy rất vui vẻ và thú vị.”

Vừa dứt lời.

Vẻ thong dong trên mặt Giải Dục Thành khựng lại, nhịp tim đều đặn bỗng nhiên loạn nhịp, cô cứ như vậy dễ dàng nói ra những lời làm xao động lòng người, như thể không hề phát hiện ra điều gì.

Thật là phạm quy mà, anh thở dài nói.

“Vậy…… cảm ơn em.”

[Tim tôi vừa nãy rời nhà trốn đi, chạy đến chỗ đại mỹ nhân rồi!]

[A a a, nếu cô ấy có thể nói những lời này với tôi, thật là c.h.ế.t cũng cam lòng.]

Trong sân hai người đã làm xong hơn một nửa công việc.

Giải Dục Thành thu hồi tầm mắt: “Có muốn xem chim non không?”

“Muốn ạ.” Vân Xu hỏi: “Cánh của nó ổn không?”

Giải Dục Thành nói: “Không nhanh như vậy đâu, đợi cánh mọc tốt còn cần một thời gian, bây giờ nó vẫn chỉ có thể ở trong hộp thôi.”

“Hộp?” Vân Xu nghi hoặc hỏi.

“Ừ, sau khi mang nó về, em dùng hộp rỗng đặt vài thứ vào, tiện cho nó nghỉ ngơi.” Giải Dục Thành đứng dậy, dẫn Vân Xu đi về phía một căn phòng khác" “Chỗ này có cây môn lan, cẩn thận.”

[Chim nhỏ? Tôi bỏ lỡ cái gì sao?]

[Chắc là chuyện hai ngày trước, tôi vẫn luôn xem trực tiếp, không thấy có con chim nhỏ nào cả]

Người xem theo dõi màn hình phát sóng trực tiếp nhìn thấy trên bàn gỗ đặt một chiếc hộp giấy, theo màn hình phóng to, toàn bộ chiếc hộp giấy được thu vào đáy mắt, bên trong lót chút lá khô và vải vụn, trên đó có một chú chim non đang nằm cuộn tròn, thân hình tròn xoe, giống như một quả cầu nhỏ.

Thấy hai người đã đến, nó phát ra tiếng kêu chiêm chiếp, vừa đáng yêu vừa thương.

Vân Xu nói: “So với tiếng kêu hôm đó nghe được thì có sức sống hơn nhiều, như vậy em yên tâm rồi.”

Giải Dục Thành đặt chim non vào lòng bàn tay, nói: “Muốn sờ thử nó không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-438-my-nhan-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-55.html.]

Vân Xu ừ một tiếng, liền cảm thấy có người nhẹ nhàng kéo tay cô, đưa đến một vị trí, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống, đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp mềm mại của lông tơ, còn vô tình chạm vào bàn tay thuộc về người đàn ông.

Cứ cảm thấy dạo này số lần va chạm với mọi người càng ngày càng nhiều.

Không nhìn thấy thật là quá phiền phức.

[Tôi ghen tị với đại mỹ nhân có thể vuốt chim! Tôi ghen tị với chú chim non được đại mỹ nhân nâng niu trong tay.]

[Cày cuốc lâu như vậy, vậy mà đến con chim cũng không bằng, tôi hận quá!]

[Mấy người nói xem tối nay tôi xuyên thành con chim này có khả năng bao nhiêu?]

“Sờ vào mềm mại lắm, lại còn tròn xoe, chắc chắn béo ú như quả bóng.” Vân Xu cười nói: “Còn thỉnh thoảng mổ em một chút, chắc chắn siêu đáng yêu.”

Ánh mắt sâu thẳm của Giải Dục Thành dừng lại trên người cô: “Quả thật rất đáng yêu.”

“Đúng không đúng không.” Vân Xu vui vẻ nói.

“Đúng vậy, cũng không đúng.” Vân Xu còn chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy giọng nói trầm ấm mang theo ý cười vang lên bên tai: “Anh thấy em nâng nó còn đáng yêu hơn.”

Khiến anh không thể không vì điều này mà rung động.

Mặt Vân Xu đỏ bừng, bàn tay nhỏ bé trắng nõn mềm mại cứng đờ.

Đây vẫn là lần đầu tiên có người ngoài thị trấn khen cô trắng trợn như vậy.

Tiếng cười trầm thấp từ tính vẫn tiếp tục, tim Vân Xu đập nhanh hơn, bầu không khí vây quanh hai người dường như đã có sự thay đổi.

[Tôi cảm thấy trên đầu con chim này khắc ba chữ to đùng: Chim công cụ.]

[Đợt tấn công trực diện này được đó!!!]

[Đại mỹ nhân đỏ mặt, tôi chịu không nổi!!]

Chú chim non nhỏ bé ẩn giữa hai bàn tay, nhìn từ xa, tựa như hai bàn tay đang nắm lấy nhau, thân mật vô cùng.

“Các người đang làm gì!” Giọng nói giận dữ vang lên ở cửa.

Chim non nhỏ bé dường như bị dọa sợ, không tự giác mà run rẩy.

Giải Dục Thành thở dài nói: “Việt lão sư, anh dọa nó rồi.”

Vân Xu cũng cảm thấy vậy, bất mãn nói: “Cậu nói nhỏ chút đi, nó mới sinh được một tháng thôi, còn bị thương nữa.”

Việt Tinh Trì vừa hoàn thành nhiệm vụ, liền bắt đầu tìm kiếm tung tích của Vân Xu, nào ngờ tìm được rồi, lại nhìn thấy cảnh hai người tay trong tay, anh lập tức không nhịn được lên tiếng, nghe thấy lời hai người nói sau, mới phát giác ra điều không đúng.

 

Loading...