Vì thế.
Vân Xu cảm thấy chiếc xẻng nhỏ trong tay được ai đó dùng lực đẩy, dẫn cô chuyển sang một hướng khác, cán xẻng hình trụ rất ngắn, nên giữa tay cô và tay anh không thể tránh khỏi va chạm.
Cô hoàn toàn đắm chìm trong công việc, không để ý đến điều đó, hơn nữa trong lòng Vân Xu, Kê Phi Bạch luôn là hình tượng một người trầm tĩnh ôn nhu, có lẽ là vô tình chạm phải thôi, giống như lần trước đưa nhạc cụ vậy.
Sau mấy ngày trước đi ngắm hoa cùng Cốc Tông, Vân Xu sâu sắc cảm thấy khả năng chịu đựng của mình đã mạnh mẽ hơn không ít.
Cô sẽ không còn vì những chuyện này mà d.a.o động tâm thần nữa!
Kê Phi Bạch nhìn vẻ mặt cô, ánh mắt chợt lóe.
Anh nói: “Chính là chỗ này.” Rồi đưa chiếc xẻng nhỏ nhắm ngay một vị trí: “Đào đi, anh ở bên cạnh chỉ cho em vị trí.”
Vân Xu thử bắt đầu xắn đất.
“Sang trái một chút, lực không đủ, xắn mạnh thêm chút nữa……” Giọng nói như ngọc thạch va chạm, lại tựa băng tuyết văng ra vang lên ở khoảng cách rất gần.
Không biết có phải ảo giác không, Vân Xu luôn cảm thấy giọng Kê Phi Bạch so với trước đây còn dễ nghe hơn một chút, như là cố ý dụ dỗ vậy, ý nghĩ này rất nhanh bị cô gạt ra khỏi đầu, không thể nào, anh là một người trầm tĩnh như vậy.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Người đàn ông vẫn thong thả chỉ đạo động tác của cô, Vân Xu vốn không có sức chống cự với giọng nói dễ nghe, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đã đỏ bừng, bên tai tê dại.
Vân Xu cẩn thận làm theo lệnh đào xới, đột nhiên giọng chỉ đạo ngừng lại.
“Mặt em đỏ, có phải sốt không?” Kê Phi Bạch hỏi.
Vân Xu vẻ mặt nghiêm túc: “Không có sốt, chắc là nóng.”
Cô tự giác những lời này rất hợp lý, bằng không chẳng lẽ lại nói giọng anh quá dễ nghe sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-435-nguoi-dep-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-52.html.]
“Vậy sao?” Giọng anh mang theo một tia nghi hoặc.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Xu càng đỏ hơn: “Ổn, em không sao, chúng ta tiếp tục đi.”
“Được.” Kê Phi Bạch nhìn vành tai cô đỏ đến ửng máu, trong mắt hiện lên một tia ý cười mờ mịt.
[Rống rống, Bạch Bạch quá biết cách!]
[Bạch Bạch với đại mỹ nhân ở bên nhau, bốn bỏ năm lên chính là tôi với đại mỹ nhân ở bên nhau!]
[Đại mỹ nhân ngại ngùng, hức hức ~.]
[Muốn cùng tiểu tỷ tỷ tương thân tương ái quá.]
Đợi Việt Tinh Trì trở về, liền nhìn thấy trên tảng đá lớn không còn một bóng người, ngay cả Kê Phi Bạch cũng không thấy đâu, chỉ có sọt đồ ăn trên mặt đất lẻ loi nằm đó, trong lòng anh dâng lên dự cảm không lành, lập tức bắt đầu tìm kiếm hai người.
[Tinh Tinh con quá vô dụng rồi, mẹ thật thất vọng.]
[Cái này có tính là nhà bị trộm luôn không?]
[Giờ phút này nhớ đến một câu, rõ ràng là phim ba người, anh lại không xứng có tên.]
Việt Tinh Trì tìm một hồi, hiệu quả rất thấp, những cây thu hoạch cao lớn che khuất tầm mắt anh, anh dứt khoát gọi thẳng tên hai người, một lúc lâu sau mới có tiếng đáp lại, hai người từ một hướng khác đi tới.
Trong tay Vân Xu vẫn cầm thành quả lao động của mình, vô cùng vui vẻ, nhưng Việt Tinh Trì lại nhạy cảm nhận thấy được vẻ ửng hồng còn sót lại trên mặt cô, trong lòng anh một tiếng lộp bộp, anh đột nhiên nhìn về phía Kê Phi Bạch.
Đối phương dưới cái nhìn chăm chú của anh, khóe miệng hơi cong lên.
Hai người đối diện nhau, không khí căng thẳng.
[Cốt truyện này! Tôi thích!]