Việt Tinh Trì giật giật khóe miệng, uyển chuyển nói: “Chị à, cái đó, sự việc có lẽ không giống như chị tưởng tượng đâu.”
Trong lòng Vân Xu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng, không giống ở chỗ nào?
Việt Tinh Trì nghẹn nửa ngày, cũng không nghĩ ra cách nào giải thích tình hình, chẳng lẽ lại nói thẳng là cô quá đẹp, mọi người chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu.
Kê Phi Bạch gọi tên em: “Vân Xu.”
Vân Xu hơi nghiêng đầu.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Anh nói từng chữ: “Em thực đặc thù, mọi người chắc chắn sẽ thích em, cũng sẽ muốn biết thêm thông tin về em, muốn nhìn thấy em nhiều hơn.”
Cho nên chuyện này chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục lan rộng.
Vân Xu dường như vẫn chưa phản ứng lại, vòng tròn cuộc sống của cô quá nhỏ, lại khó tiếp xúc với thông tin bên ngoài, giữa mày hiện lên một tia hoang mang.
Cốc Tông dựa vào tường bên kia, ánh mắt đen láy dừng trên người người con gái vẫn chưa hiểu rõ tình hình, lặng im hồi lâu, anh bước đến bên cạnh cô: “Anh có một đề nghị, em có bằng lòng nghe thử không?”
Vân Xu ngẩng đầu lên, mái tóc đen mềm mại từ vai chảy xuống, nhẹ nhàng đung đưa.
Cốc Tông cụp mắt xuống: “Anh muốn mời em tham gia show này.”
Giải Dục Thành đột nhiên ngẩng đầu, vẻ tươi cười trên mặt biến mất: “Cốc Tông, anh nghiêm túc sao?”
Cốc Tông đối diện với anh: “Anh nói xem.”
Thay vì cố gắng bịt kín thông tin, khiến những người đó nghĩ mọi cách để khai thác tin tức, chi bằng trước tiên để Vân Xu tham gia show, sự chú ý của mọi người tự nhiên sẽ đổ dồn vào show, họ cũng có thể rảnh tay chuẩn bị một số việc.
Giải Dục Thành cũng nghĩ đến điểm này, nhíu mày suy tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-430-nguoi-dep-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-47.html.]
Vân Xu ngẩn người, tham gia show, đây là chuyện cô chưa bao giờ nghĩ tới.
Cốc Tông nhìn ra sự từ chối của cô, kỳ thật đưa ra đề nghị này, trong lòng anh còn có một ý tưởng khác, ánh mắt người đàn ông chậm rãi rơi xuống đôi mắt u ám kia.
“Em tham gia show, chúng ta có thể ký một hợp đồng, em có thể nhận được thù lao, sau đó đi chữa trị đôi mắt.”
Vân Xu chân thành nói: “Không cần như vậy đâu, nếu thật sự cần em lên sân khấu thì em có thể trực tiếp lên, coi như là giúp bạn bè một tay.”
Hơn nữa cô ở trong đoàn làm phim lâu như vậy, đã nhận được rất nhiều sự chăm sóc của mọi người.
Việt Tinh Trì nghe được câu sau của Cốc Tông, nuốt lời định nói vào trong, ngược lại khuyên nhủ: “Mọi người đều là như vậy cả, trong giới dù là bạn bè lên chương trình của nhau cũng phải ra giá rõ ràng, bằng không sẽ phá hỏng quy tắc.”
Anh nói rất nghiêm túc, Vân Xu nửa tin nửa ngờ, thật hay giả vậy?
Kê Phi Bạch và Giải Dục Thành cũng hùa theo khuyên, Vân Xu rốt cuộc cũng đồng ý.
Việt Tinh Trì cười hì hì nói: “Cốc đạo, phí lên sân khấu của anh cũng không thể thấp được nha.”
Cốc Tông báo ra một con số.
Vân Xu kinh ngạc nói: “Cái này có phải nhiều quá không?”
Cốc Tông chậm rãi nói: “Giá trị lên sân khấu của em tuyệt đối xứng đáng với con số này.”
Mấy người khác lại người một câu người một câu mà phụ họa, Vân Xu mơ mơ hồ hồ mà đồng ý, cuối cùng lo lắng nói: “Em thật sự có thể sao?”
Cô chỉ là một người bình thường sống ở thị trấn nhỏ, lại còn là người mù không nhìn thấy gì.
Cốc Tông trịnh trọng nói: “Không cần lo lắng, thế giới này không ai sẽ đối xử tệ với em đâu, khán giả nhất định sẽ yêu thích em.”
Anh thề, con đường cô đi sẽ mãi mãi được hoa tươi vây quanh, tiếng vỗ tay không ngớt.