Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Vạn Chúng Mê Hồn - Chương 409: Mỹ nhân mù lạc bước vào show thực tế (26)
Cập nhật lúc: 2025-03-26 15:33:01
Lượt xem: 6
Anh dừng lại một chút: "Vốn là chuẩn bị tìm các cậu, nhưng bây giờ tôi có việc muốn tìm vị tiểu thư này."
Vân Xu chớp mắt. Tìm cô?
Nhưng cô và vị đạo diễn này căn bản không quen biết nhau.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
Vân Xu vừa mới định lên tiếng hỏi dò, một giọng nói vừa kinh ngạc vừa giận dữ vang lên ở cửa sân: "Các người là ai, tại sao lại ở đây?!"
Vẻ mặt dì Vương giận dữ. Bà vẫn còn cầm một ít bánh ngọt trên tay, vốn định mang cho Vân Xu ăn, nhưng lại phát hiện trong sân xuất hiện mấy người lạ mặt, mà bảo bối mà cả thị trấn dốc lòng bảo vệ lại đang bị bọn họ vây quanh ở giữa.
Bà lập tức nhanh chân đi đến bên cạnh Vân Xu, che chắn cô ở phía sau, trong ánh mắt không hề che giấu sự địch ý.
Nhóm người này muốn làm gì? Có phải là muốn làm tổn thương Xu Xu không?
"Dì Vương." Vân Xu lúng túng nói, không ngờ dì Vương hôm nay lại đột nhiên đến. Cô vốn định vài ngày nữa sẽ nói cho bà biết chuyện cô kết bạn với khách quý của đoàn phim.
Dì Vương cho rằng Vân Xu đang sợ hãi, vội vàng vỗ vỗ tay cô: "Có dì Vương ở đây, không ai có thể làm tổn thương con được."
Bà trực tiếp coi mấy người này là những kẻ xấu bụng, thái độ vô cùng gay gắt, không cho mấy người giải thích cơ hội, bùm bùm một tràng chỉ trích.
Vân Xu muốn mở miệng giải thích, nhưng mấy lần đều bị chặn lại, nóng nảy không thôi. Cô chưa bao giờ gặp phải trường hợp như vậy, không biết phải làm gì bây giờ.
Việt Tinh Trì là người có tính tình thẳng thắn nhất trong bốn người. Lúc này bị người ta chỉ vào mặt giáo huấn, sắc mặt anh cực kỳ khó coi. Nhưng nhớ đến việc người dân trong trấn nhỏ luôn chăm sóc Vân Xu, anh lại nuốt ngược những lời phản bác vào trong.
Ba người còn lại cũng vậy.
Dì Vương này rõ ràng có vị trí rất quan trọng trong lòng Vân Xu, cho dù muốn phản bác cũng phải dùng cách ôn hòa hơn.
Vẫn là Giải Dục Thành tìm được cơ hội chen vào một câu, giọng điệu bình tĩnh, "Vị nữ sĩ này, tôi biết bà lo lắng cho Vân Xu nên quá kích động, nhưng hiện tại cô ấy rất khó chịu."
Dì Vương giật mình, lập tức quay đầu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-409-my-nhan-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-26.html.]
Quả nhiên Vân Xu đang đứng ở phía sau, vẻ mặt khó chịu.
Dì Vương lo lắng: "Xu Xu, sao vậy?"
Vân Xu khổ sở nói: "Dì Vương, họ là bạn của con, không phải người xấu."
Cô coi dì Vương như người lớn trong nhà, coi Việt Tinh Trì và những người khác là bạn bè. Cô biết dì Vương vì quá lo lắng nên mới như vậy, nhưng trong lòng vẫn rất buồn.
"Được được được, họ không phải người xấu, Xu Xu đừng buồn, dì không nói nữa, không nói nữa." Dì Vương nói.
Kê Phi Bạch bước ra nói: "Tôi có thể thề, tôi không có bất kỳ ý định làm tổn thương cô ấy."
Khuôn mặt anh lạnh lùng sạch sẽ, giọng nói như băng đá vỡ vụn, thêm vào vẻ mặt nghiêm túc, rất dễ khiến người khác có thiện cảm. Ít nhất thì dì Vương lúc này đã bớt giận đi nhiều. Bà cuối cùng cũng có thời gian đánh giá mấy người này, phát hiện ra ai cũng đẹp trai, nhưng bà vẫn giữ thái độ đề phòng sâu sắc.
Vân Xu luôn được người dân trong trấn nhỏ dốc lòng bảo vệ, tính tình đơn thuần. Ai biết những người này có phải cố ý giả dạng như vậy để lừa gạt cô không.
"Rốt cuộc các người đã tìm đến đây bằng cách nào?" dì Vương nhíu mày hỏi.
Nhà của Vân Xu cách địa điểm quay phim còn rất xa.
Việt Tinh Trì mím môi: "Xin lỗi, lúc đó tôi vì tò mò nên chạy đến, mới có những chuyện sau này."
Sự chân thành trong giọng nói của anh ai ở đó cũng đều nghe ra được. Anh còn cúi đầu xin lỗi.
Việt Tinh Trì trong giới giải trí luôn thẳng thắn, cũng là người dám nhận lỗi khi sai.
Dì Vương hoảng hốt, có chút đứng không vững. Bà không có ý xấu, chỉ là quá lo lắng cho Vân Xu. Lúc này đối phương lại thành khẩn xin lỗi, bà cũng không thể giữ mãi vẻ mặt khó chịu, đặc biệt là hai người này trông còn rất trẻ.
Giải Dục Thành nói: "Nữ sĩ, chúng tôi cũng không có bất kỳ ý định làm tổn thương Vân Xu, chỉ là hy vọng cô ấy có thể vui vẻ hơn. Khi chúng tôi quen cô ấy, cô ấy luôn chỉ có một mình."
Vân Xu nói: "Dì Vương, chính con đã nhờ họ kể cho con nghe một vài chuyện bên ngoài trấn nhỏ, nên họ mới thường xuyên đến bầu bạn với con."