Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Vạn Chúng Mê Hồn - Chương 401: Mỹ nhân mù lạc bước vào show thực tế (18)

Cập nhật lúc: 2025-03-25 20:52:50
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việt Tinh Trì lộ ra vẻ mặt bực bội. Anh vừa rồi phát hiện thiếu một con châu chấu lá, tưởng rằng đi đường không cẩn thận đánh rơi, không ngờ lại ở trong tay Kê Phi Bạch, còn bị đối phương theo đến tận đây.

Quan trọng nhất là Kê Phi Bạch cũng gặp được Vân Xu, nhìn ánh mắt của anh ta, Việt Tinh Trì biết anh ta có cùng tâm tư với mình.

Sắc mặt Việt Tinh Trì trầm xuống.

Vân Xu nhạy bén nhận thấy không khí bên cạnh mình trầm xuống, dường như đang tức giận. Cô nắm chặt cánh cổng viện, trong lòng thoáng hiện chút bối rối. Có phải vừa rồi mình đã nói sai điều gì không?

Cô gần như chưa từng giao tiếp với người ngoài trấn nhỏ, không rõ thế giới bên ngoài rốt cuộc như thế nào, đối với quan hệ giữa người với người cũng rất mới lạ.

Kê Phi Bạch ngước mắt. Vị đỉnh lưu này có vẻ mặt rất khó coi, rõ ràng không chào đón anh, nhưng đây lại không phải nhà của anh ta, không cần phải để ý đến sắc mặt người này.

Vì thế, anh trực tiếp làm ngơ Việt Tinh Trì, hướng Vân Xu giới thiệu mình: "Anh là Kê Phi Bạch." Dừng một chút, lại miễn cưỡng nói: "Là đồng đội của người này."

Vẫn là giọng nói lạnh lẽo trong trẻo, đối với người không nhìn thấy, giọng nói dễ nghe có sức hấp dẫn rất lớn.

Vân Xu nghĩ, nếu là đồng đội, vậy đối phương hẳn cũng là một minh tinh, lần này cùng nhau đến đây quay chương trình, quan hệ chắc không tệ.

Ánh nắng gay gắt như lửa đốt trên đỉnh đầu. Đứng một lúc, hơi nóng không ngừng bốc lên. Vân Xu thân thiện nói: "Các anh đang nghỉ ngơi sao? Không vội nói chuyện, có muốn vào nhà em ngồi một lát không?"

"Muốn!" Hai giọng nói đồng thời vang lên, dứt khoát.

Vân Xu hơi giật mình, sau đó mím môi cười, mở rộng hoàn toàn cánh cổng viện: "Mời hai anh vào, nhà cửa đơn sơ, hy vọng hai người không chê."

Hai người một trước một sau bước vào cửa. Nhìn Vân Xu dùng chiếc gậy dò đường khẽ chạm đất, tâm thần không khỏi căng thẳng.

Việt Tinh Trì hận không thể trở thành chiếc gậy dò đường kia, giúp cô dẫn lối.

Ánh mắt Kê Phi Bạch hơi tối lại. Anh từng vì tìm kiếm cảm hứng mà nhốt mình trong căn phòng tối đen như mực suốt ba ngày, biết được cảm giác không nhìn thấy là như thế nào.

Lúc này thấy Vân Xu sắc mặt vẫn bình thường, trái tim anh khẽ nhói lên.

Dưới tán cây lê xù xì đặt một bộ bàn ghế đá. Mặt đá cứng rắn hằn lên dấu vết mưa gió. Xung quanh còn trồng rất nhiều loại hoa khác nhau, đang đúng mùa hoa nở, nhìn từ xa, một mảnh muôn hồng nghìn tía.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-401-my-nhan-mu-lac-buoc-vao-show-thuc-te-18.html.]

Vân Xu chuẩn bị đi pha trà cho hai người.

"Không cần không cần, bọn anh ăn no uống đủ rồi mới đến, hoàn toàn không khát!" Việt Tinh Trì vội vàng nói. Pha trà phải dùng nước ấm, nhỡ cô bị bỏng thì sao?

Kê Phi Bạch nói: "Không cần phiền phức, có thể vào nghỉ ngơi, bọn anh đã rất cảm kích rồi."

Việt Tinh Trì liếc xéo anh ta. Trước đây đối phương luôn có thể im miệng thì im miệng, đây là lần đầu tiên anh thấy Kê Phi Bạch chủ động nói chuyện, vừa nhìn là biết không có ý tốt.

Hai người đều nói như vậy, Vân Xu cũng chiều theo ý họ ngồi xuống.

Việt Tinh Trì nở nụ cười như hiến vật quý: "Anh mang quà cho em này."

Vân Xu vừa chuẩn bị từ chối thì nghe anh nói tiếp: "Không phải thứ gì đáng giá đâu, là anh tùy tay dùng lá cây tết mấy con vật nhỏ."

Lời từ chối dừng lại. Vân Xu tò mò hỏi: "Lá cây còn có thể tết thành con vật nhỏ sao?"

"Ừ, anh trước kia tùy tiện học được, hôm nay tiện tay tết mấy con." Việt Tinh Trì nói: "Có chuồn chuồn, châu chấu và chim nhỏ, cô xem có thích không?"

Vẻ mong đợi hiện lên trên mặt Vân Xu.

"Đưa tay ra."

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đặt lên mặt đá. Làn da trắng nõn và mặt đá sẫm màu tạo thành sự tương phản rõ rệt. Ánh mắt Việt Tinh Trì sâu hơn, chậm rãi đặt đồ vật vào tay cô.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.

Vân Xu cầm lấy món đồ tết bằng lá trong tay, tò mò sờ soạng, đúng là cảm giác của lá cây.

"Chỗ em đang sờ là cánh chuồn chuồn."

"Xuống dưới một chút là đuôi chuồn chuồn."

Tay cô chạm vào đâu, Việt Tinh Trì liền bắt đầu giải thích, cho đến khi tất cả món đồ tết đều được nhận dạng xong.

Tuy rằng những thứ này trong trí nhớ đã rất mơ hồ, nhưng qua lời miêu tả của anh, Vân Xu dường như có thể tưởng tượng ra hình dáng ban đầu của chúng.

"Đây đều là tặng cho em sao?" Vân Xu vui vẻ hỏi.

Loading...